Mỗi Ngày Nhìn Lại

Lượt đọc: 121 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Ngày thứ 6020

❊ ❊ ❊

Xavier Adams không thể nào tưởng tượng được ngày thứ bảy của mình lại rẽ theo hướng này. Cậu bạn dự định sẽ luyện tập vào trưa này, nhưng ngay khi rời khỏi nhà, cậu gọi cho đạo diễn để báo rằng cậu bị cảm nặng - hy vọng nó chỉ diễn ra trong một ngày. Ngài đạo diễn cũng hiểu cho cậu - đó là vở Hamlet và vai của Xavier là Laerter, nên cũng có kha khá cảnh có thể tập dượt mà không cần cậu có mặt. Vậy là Xavier có thời gian rảnh… và ngay lập tức đến bên Rhiannon.

Em gửi cho tôi cách đến địa điểm hẹn, nhưng không hề nói điểm đến cuối cùng là gì. Tôi lái đến gần hai tiếng đồng hồ, đến rìa phía tây của Maryland. Cuối cùng hướng đi dẫn tôi đến một túp lều nhỏ ẩn sâu trong rừng. Nếu xe của Rhiannon không đậu ở phía trước như thế, tôi chắc rằng mình đang bị lạc.

Em đang đứng đợi ngay cửa thềm lúc tôi bước ra khỏi xe. Em trông hạnh phúc nhưng cũng lo lắng không kém. Tôi vẫn không chút khái niệm về nơi mình đang đứng.

“Hôm nay trông cậu dễ thương thật đấy,” em ngắm nghía lúc tôi đến gần.

“Bố người Canada gốc Pháp, mẹ người Creole[1],” tôi đáp. “Nhưng mình không biết nổi một chữ tiếng Pháp.”

“Lần này mẹ cậu sẽ không xuất hiện chứ?”

“Ôi không đâu.”

“Tốt. Vậy thì mình có thể làm điều này mà không bị sát hại.”

Tôi ngả người ra sau và nhìn em. Em dừng lại và nhìn về tôi.

“Chào,” tôi nói.

“Chào,” em đáp.

Lần đầu tiên, tôi nhìn ngó xung quanh. Đây là căn lều có duy nhất một phòng - buồng tắm hẳn nằm sau lưng hai đứa. Có một đầu hươu trên tường, quan sát chúng tôi với đôi mắt trong suốt.

“Chúng ta đang ở đâu?” tôi hỏi.

“Nhà tạm để đi săn của chú mình. Chú ấy đang ở California, nên mình cho rằng sẽ an toàn khi đột nhập.”

Tôi tìm thấy một khung cửa vỡ, dấu hiệu của một cuộc đột nhập trái phép. “Cậu đột nhập vào đây?”

“Ừ, với chìa khóa dự phòng.”

Tay em dịch đến giữa ngực tôi, rồi đến nhịp đập tim tôi. Tôi để tay mình dịch về phía em, trượt nhẹ trên nền dịu dàng của làn da ấy.

“Đón chào thế này thì còn gì bằng,” tôi bảo em.

“Chưa hết đâu,” em đáp. Và, cứ như thế, chúng tôi lại ghì siết nhau thêm lần nữa.

Tôi để em dẫn dắt chuyện này. Tôi theo sau, nhưng với từng bước được thực hiện, gánh nặng lại chồng đống lên. Chuyện này sẽ tiến xa đến đâu? Và chuyện này nên tiến xa đến đâu đây?

Tôi biết sự trần trụi nghĩa là gì. Tôi biết sự trần trụi có ý nghĩa như một dạng của niềm tin cũng như một dạng của khát khao. Đây là cái cách chúng tôi thể hiện khi hai đứa hoàn toàn cởi mở với nhau. Đây là điểm đến, nơi mà chúng tôi muốn đến khi chúng tôi không muốn che giấu điều gì nữa. Tôi muốn em. Tôi muốn điều này. Nhưng tôi sợ.

Chúng tôi chuyển động như thể mình đang trong một cơn bồn chồn, rồi chúng tôi chậm rãi và chuyển động như thể mình đang bước trong cõi mơ. Chẳng còn một mẩu áo quần áo nào. Đây không phải thể xác của chính tôi, nhưng đây là xác thân em muốn.

Tôi cảm giác như mình đang đòi hỏi vô cớ.

Đây chính là tác nhân của gánh nặng ấy. Đây chính là căn nguyên của nỗi chần chừ trong tôi. Ngay lúc này tôi muốn được ở đây bên em trọn vẹn. Nhưng ngày mai tôi có thể không thế. Tôi có thể tận hưởng trong hôm nay. Điều ấy có thể là đúng đắn bây giờ. Nhưng còn ngày mai, tôi đâu có biết. Ngày mai tôi có thể sẽ rời khỏi chốn này.

Tôi muốn ở bên em. Tôi muốn ở bên em thật nhiều.

Nhưng tôi cũng muốn được thức giấc bên em vào sáng hôm sau.

Cơ thể đã sẵn sàng. Cơ thể ấy sắp bùng nổ cảm xúc lắm rồi. Khi Rhiannon hỏi rằng liệu tôi có muốn, tôi biết cơ thể này sẽ trả lời ra sao.

Nhưng tôi bảo em không. Tôi bảo em rằng chúng tôi không nên thế. Chưa nên. Chưa phải lúc này.

Mặc dù đó quả là một câu hỏi thực tâm, em vẫn ngạc nhiên trước câu trả lời. Em dịch ra xa để nhìn tôi.

“Cậu chắc chứ? Mình muốn. Nếu cậu lo về mình, không cần đâu. Mình muốn. Mình… chuẩn bị rồi.”

“Mình không nghĩ rằng chúng ta nên như thế.”

“Được rồi,” em đáp, càng dịch xa hơn.

“Không phải vì cậu,” tôi bảo cô gái. “Và không phải vì mình không muốn.”

“Vậy thì là cái gì?” em hỏi.

“Có vẻ không hay.”

Trông em đau đớn trước câu trả lời ấy.

“Cứ để mình lo về Justin,” em bảo. “Đây là giữa cậu và mình. Là chuyện khác.”

“Không chỉ là chuyện giữa mình và cậu,” tôi bảo em. “Còn Xavier nữa.”

“Xavier?”

Tôi chỉ vào cơ thể mình. “Xavier.”

“Ồ.”

“Cậu ta chưa từng làm chuyện ấy,” tôi nói với em. “Và có vẻ không hay… cho cậu ta khi làm chuyện ấy lần đầu mà không hay biết. Mình có cảm giác mình lấy đi thứ gì đó từ cậu ta nếu mình làm thế. Nó không có vẻ đúng đắn.”

Tôi không thể biết được điều này có thật hay không, và tôi không định kết nối để tìm ra. Bởi đó là một lý do hợp lý để ngừng lại - hợp lý bởi nó không thể nào làm tổn thương lòng kiêu hãnh của em.

“Ồ,” Rhiannon đáp lời trở lại. Rồi em xích lại gần hơn và nép vào lòng tôi. “Cậu nghĩ Xavier có để tâm không?”

Cơ thể trở nên thư thái. Tận hưởng chính nó theo một cách khác.

“Mình đặt báo thức nhé,” Rhiannon nói. “Nên chúng ta có thể ngủ.”

Chúng tôi hòa làm một. Trái tim tôi vẫn đang đập rộn ràng, nhưng khi nó đập chậm, nó dịu dàng hòa cùng nhịp đập với tim em. Chúng tôi bước vào cõi riêng khi đã trao cho nhau tình yêu, và tận hưởng mọi khoảnh khắc, nhẹ nhàng chìm cùng nhau chìm vào giấc ngủ.

Chúng tôi không bị đánh thức bởi tiếng báo thức. Mà từ chính thứ âm thanh của đàn chim ngoài cửa sổ và tiếng gió rít qua hiên nhà.

Tôi cần phải nhắc nhở bản thân rằng những người bình thường cũng cảm thấy thế này: Sự khát khao được giữ chặt lấy một khoảnh khắc và biến nó thành giây phút vĩnh hằng. Sự khát khao được sống như thế lâu hơn nó những gì mà nó thực sự diễn ra.

“Mình biết chúng ta không nói về chuyện đó,” tôi nói. “Nhưng tại sao cậu lại gắn với cậu ta?”

“Mình không biết nữa,” em đáp lời. “Mình từng nghĩ rằng mình biết. Nhưng mình không còn biết chút nào nữa.”

“Ai là người ưa thích của cậu?” em hỏi.

“Người ưa thích của mình?”

“Cơ thể ưa thích. Cuộc đời ưa thích.”

“Mình từng ở trong thân xác của một cô gái mù,” tôi kể em nghe. “Khi mình mười một tuổi. Có lẽ mười hai. Mình không rõ có phải cô ấy có đời sống ưa thích nhất đối với mình không, nhưng mình học được nhiều điều từ việc là cô ấy hơn bất cứ ai mà mình từng nhập vào. Mình thấy rằng cái cách chúng ta trải nghiệm thế gian này ngẫu hứng và riêng biệt. Không chỉ là chuyện các giác quan của người khác sắc sảo hơn. Còn cả việc chúng ta tìm ra những cách để định hướng thế giới này như cái cách nó đến với chúng ta. Với mình, đó quả là một thách thức. Nhưng với cô ấy, thì chỉ là một đời sống thôi.”

“Nhắm mắt lại đi,” Rhiannon thầm thì.

Tôi nhắm mắt, và em cũng thế.

Chúng tôi cảm nhận nhau theo một cách khác biệt.

Tiếng báo thức réo lên. Tôi không muốn bị nhắc nhở về thời gian.

Chúng tôi không bật đèn, bầu trời lúc chạng vạng, túp lều chìm dần trong bóng tối. Sương mờ của bóng đêm, tàn dư của ánh sáng.

“Mình sẽ ở lại đây,” em nói.

“Mình sẽ trở lại vào ngày mai,” tôi hứa.

“Mình sẽ kết thúc nó,” tôi bảo em. “Mình sẽ kết thúc mọi sự nếu mình có thể. Chỉ để ở đây bên cậu.”

“Nhưng cậu không thể,” em nói. “Mình hiểu.”

Thời gian báo động. Tôi không thể nhìn lên đồng hồ mà không biết rằng đã trễ nửa tiếng để tôi phải trở về. Buổi diễn tập đã kết thúc. Kể cả Xavier có ra ngoài với bạn sau đấy, cậu ta cũng phải về nhà sớm. Và chắc chắn là phải trước nửa đêm.

***

“Mình sẽ đợi cậu,” em bảo tôi.

Tôi để em nằm lại trên giường. Tôi mặc áo, nhặt chìa khóa, và khép cửa lại. Tôi quay lại. Tôi không ngừng quay lại để nhìn em. Dù có bao tường thành chắn chắn giữa chúng tôi. Dẫu cho có hàng dặm xa chia tách chúng tôi. Tôi cũng không ngừng quay lại. Tôi không ngừng hướng về phía nào có em.

[1] Creole nói chung dùng để chỉ những người dân ở vùng thuộc địa có gốc gác châu Âu.

Nguyễn Lan Anh dịch
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của David Levithan

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.