Mỗi Ngày Nhìn Lại

Lượt đọc: 363 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Ngày thứ 6026

❊ ❊ ❊

Tôi thấy tội lỗi làm sao khi mình lại nhẹ lòng đến thế khi được quay lại kích cỡ bình thường vào sáng hôm sau. Tôi thấy tội lỗi bởi nhận ra rằng trong khi trước đây tôi chẳng màng người khác nghĩ về tôi ra sao, hay mọi người nhìn tôi thế nào, thì giờ tôi ý thức được nó, giờ tôi bắt đầu phán xét, giờ tôi nhìn nhận bản thân mình qua đôi mắt Rhiannon. Tôi đoán điều đó khiến tôi trông giống những người khác hơn, nhưng tôi cũng cảm thấy như một điều gì trong mình đang mất mát dần đi.

Lisa Marshall trông rất giống Rebecca, bạn của Rhiannon - mái tóc thẫm màu suôn thẳng, mặt lấm tấm những tàn nhang, và đôi mắt xanh. Cô bạn không phải người có thể khiến bạn rời mắt mà chú tâm nếu bắt gặp cô trên phố, nhưng bạn sẽ hoàn toàn để ý nếu cô gái ngồi ngay cạnh mình trong lớp.

Rhiannon hôm nay sẽ không phiền hà về mình đâu nhỉ, tôi nghĩ thế. Rồi thấy xấu hổ về ý nghĩ đó.

Một bức thư từ em đang chờ trong hộp thư đến. Nó bắt đầu thế này:

Mình thực sự muốn gặp cậu hôm nay.

Và tôi nghĩ, Thế tốt rồi. Nhưng nó lại còn tiếp.

Chúng ta cần nói chuyện.

Và tôi không biết phải nghĩ gì tiếp nữa.

Ngày hôm nay hóa thành một cuộc chơi đợi chờ, một ngày đếm ngược, kể cả khi tôi không chắc mình đang đếm ngược cho tới điều gì nữa. Đồng hồ mang tôi đến gần với từng phút giây hơn. Nỗi sợ trong tôi đập dồn đập dập mãnh liệt hơn.

Bạn của Lisa không đòi hỏi nhiều ở cô ấy trong hôm nay.

Rhiannon đề nghị tôi gặp em ở một công viên gần trường em. Bởi hôm nay tôi là một cô gái, tôi đoán đó là một khuôn viên trung lập an toàn cho hai đứa. Không ai trong vùng này đinh ninh sẽ trông chừng hai đứa hay giả định có gì dán nhãn R[1] xảy ra cả. Họ đã luôn nghĩ một thằng nhóc nghiện rock mới là thể loại mà em thích đấy thôi.

Tôi đến sớm, nên ngồi xuống ghế đá với bản sao cuốn tiểu thuyết của Alice Hoffman mà Lisa mang theo, thỉnh thoảng dừng lại để nhìn trông một người chạy bộ lướt qua. Tôi chìm trong trang sách đến không nhận ra Rhiannon đã ở đây tự lúc nào cho đến khi em ngồi xuống bên tôi.

Tôi chỉ biết nở nụ cười khi nhận thấy đó là em.

“Chào,” tôi nói.

“Chào,” em đáp.

Trước khi em có thể nói gì về chuyện em muốn nói với tôi, tôi hỏi em đã có một ngày thế nào, hỏi em về trường lớp, hỏi em về thời tiết - bất cứ gì để có thể né tránh chủ đề về em và tôi. Nhưng điều ấy chỉ có thể kéo dài trong chừng mười phút.

“A này,” em nói. “Có những việc mình muốn nói với cậu.”

Tôi biết câu nói ấy khó mà được theo sau bởi những gì tốt lành. Nhưng tôi vẫn thầm mong mỏi.

Kể cả khi em nói đó là nhiều điều, kể cả em đã ngụ ý có hơn một việc cần nói, tất cả chúng đều chỉ quy về câu kế tiếp.

“Mình không nghĩ mình có thể làm được chuyện này.”

Tôi chỉ dừng trong một chốc. “Cậu không nghĩ cậu có thể, hay cậu không muốn?”

“Mình muốn. Thực sự muốn. Nhưng làm như thế nào đây? Mình chỉ không thấy làm sao nó khả thi được.”

“Ý cậu là sao?”

“Ý mình nói mỗi ngày cậu là một người khác. Và mình không thể công bằng yêu bất cứ ai cậu trở thành. Mình biết có cậu ở bên trong. Mình biết đó chỉ là bề ngoài. Nhưng mình không thể, A à. Mình đã cố. Và mình không thể. Mình muốn… Mình muốn có thể… Nhưng mình không thể. Và không chỉ có thế. Mình vừa mới chia tay Justin… Mình cần thời gian để tiêu hóa điều đó, để khép nó lại. Và có quá nhiều thứ cậu và mình không thể làm. Chúng ta sẽ không bao giờ đi chơi với các bạn của mình. Mình thậm chí không thể nói về cậu với bạn bè mình, và điều đó khiến mình phát điên lên được. Cậu sẽ không bao giờ gặp bố mẹ mình. Mình sẽ không bao giờ có thể ở cùng cậu đến sáng hôm sau. Không bao giờ. Và mình đã cố gắng tranh luận với bản thân để nghĩ rằng những thứ đó không quan trọng. Thực sự, mình đã cố. Nhưng mình đã đuối lý. Và mình không thể cứ ôm khư khư lấy nó, khi mình biết câu trả lời thực sự là gì.”

Đây là lúc tôi cần phải có khả năng nói rằng Mình sẽ thay đổi. Đây là lúc tôi cần phải có khả năng đảm bảo với em rằng mọi thứ có thể khác đi, cho em thấy không gì là không thể cả. Nhưng thứ tốt đẹp nhất tôi có thể làm là trao em trí tưởng tượng sâu vời nhất của mình, thứ mà tôi từng quá bất an để có thể bộc bạch ra.

“Không phải là không thể,” tôi đáp lời. “Cậu có nghĩ rằng mình cũng có những cuộc tranh luận với bản thân, những suy nghĩ tương tự hay không? Mình đã cố gắng hình dung ra chúng ta có thể có một tương lai bên nhau như thế nào. Cho nên, thế này thì sao? Mình nghĩ ra một cách để mình không phải di chuyển quá xa nếu chúng ta sống trong một thành phố. Ý mình là, sẽ có nhiều cơ thể trong độ tuổi phù hợp ở gần, và trong khi mình không biết làm cách nào để chuyển từ một cơ thể sang cái tiếp theo, mình có cảm giác chắc chắn rằng khoảng cách mình di chuyển liên quan tới số lượng các ứng cử viên. Vì vậy, nếu chúng ta ở New York, mình có thể sẽ không bao giờ rời đi. Có quá nhiều người để chọn lựa. Vì vậy chúng ta sẽ luôn được gặp nhau, ở bên nhau. Mình biết nó là ý tưởng điên rồ. Mình biết cậu không thể bỏ nhà ra đi vì một phát hiện thoáng qua. Nhưng rốt cuộc chúng ta có thể làm được chuyện đó. Rốt cuộc, đó có thể là cuộc đời của chúng ta. Mình sẽ không bao giờ có thể thức giấc bên cạnh cậu, nhưng mình có thể mãi ở bên cậu. Đó sẽ không phải là một cuộc đời bình thường… Mình biết. Nhưng nó sẽ là một cuộc đời. Một cuộc đời của hai ta.”

Tôi đã họa ra chúng tôi ở đấy, có một căn hộ cho riêng hai đứa. Tôi về nhà mỗi ngày, tháo giày ra, chúng tôi nấu bữa tối cùng nhau, rồi nằm lăn ra giường, và tôi nhỏ nhẻ nhón gót rời khỏi khi nửa đêm buông màn. Lớn lên bên nhau. Biết nhiều hơn về thế giới này bởi được biết đến em.

Nhưng em lắc đầu. Chỉ có những giọt lệ là điều tất nhiên trên đôi mắt em. Và đó là tất cả những gì cần có để thế giới kỳ vĩ của tôi vỡ tan. Đó là mọi thứ em làm để biến tưởng tượng huyền ảo trong tôi thành giấc mộng mị của một gã khờ khác.

“Điều đó sẽ không bao giờ xảy ra,” em nhẹ nhàng nói. “Mình mong mình có thể tin nó, nhưng mình không thể.”

“Nhưng, Rhiannon.”

“Mình muốn cậu biết rằng, nếu cậu là một anh chàng mình đã gặp, nếu cậu là cùng một anh chàng mỗi ngày, nếu bên trong bên ngoài là một, khả năng cao là mình sẽ yêu cậu mãi mãi. Vấn đề không phải là về trái tim cậu. Mình hy vọng cậu hiểu điểm này. Nhưng phần còn lại quá khó khăn. Có thể có những cô gái đủ sức đối phó với nó. Mình hy vọng là có. Nhưng mình không phải một trong số họ. Mình không thể thực hiện nó được.”

Giờ thì những giọt nước mắt tôi tuôn rơi. “Vậy thì… sao? Là thế sao? Chúng ta dừng lại ở đây?”

“Mình muốn chúng ta có mặt trong cuộc đời của nhau. Nhưng cuộc đời cậu không thể mãi đẩy cuộc đời mình đi chệch hướng. Mình cần ở cạnh bạn bè mình. Mình cần tới trường, đi khiêu vũ, và làm tất cả những điều mình vẫn làm. Mình thấy biết ơn… thực sự thấy biết ơn… khi không còn phải ở bên cạnh Justin nữa. Nhưng mình không thể bỏ những thứ khác.”

Tôi kinh ngạc trước sự cay đắng của chính mình. “Cậu không thể làm cho mình theo cách mình có thể làm cho cậu hay sao?”

“Mình không thể. Mình xin lỗi, nhưng mình không thể.”

Chúng tôi đang bên ngoài, nhưng các thành vách lại như đang khép. Mặt đất như vụn rời dưới chân.

“Rhiannon…” tôi nói. Nhưng rồi câu chữ dừng ngay đó. Tôi không thể nghĩ thêm được gì để giãi bày. Tôi không còn lý lẽ đâu nữa.

Em bước đến và hôn tôi vào má.

“Mình nên đi,” em nói. “Không phải mãi mãi. Cho lúc này thôi. Chúng ta hãy nói chuyện sau mấy ngày nữa. Nếu cậu đã suy nghĩ nghiêm túc, cậu sẽ đi đến cùng một kết luận. Và rồi nó sẽ không tệ như cậu tưởng đâu. Rồi chúng ta sẽ có thể rà soát nó cùng nhau, và suy tính xem điều gì sẽ tới tiếp theo. Mình muốn có cái gì đó tiếp theo. Nó chỉ không thể là…”

“Tình yêu?”

“Một mối tình. Hẹn hò. Điều cậu muốn.”

Em đứng dậy. Và tôi bị bỏ lại trên chiếc ghế đơn côi.

“Chúng ta sẽ nói chuyện sau,” em đảm bảo với tôi.

“Ừ, chúng ta sẽ nói sau,” tôi lặp lại. Nghe điều đó thật trống rỗng.

Em không hề muốn kết thúc mọi chuyện thế này đâu. Em sẽ ở lại cho đến khi tôi cho em vài dấu hiệu rằng mình ổn, rằng tôi vượt qua được phút chốc cay đắng kia.

“Rhiannon, mình yêu cậu,” tôi nói.

“Và mình cũng yêu cậu.”

Điều mà em đang nói, đó không phải là câu hỏi.

Nhưng đó cũng đâu là một câu trả lời.

Tôi đã muốn tình yêu chinh phục tất thảy. Nhưng tình yêu chẳng thể chiếm lấy được gì. Nó chẳng làm được gì tự thân nó cả.

Nó dựa dẫm vào ta để làm nên cuộc chinh phục nhân danh nó thôi.

Tôi về nhà và mẹ Lisa đang nấu bữa tối. Mùi thơm tuyệt vời, nhưng tôi không thể hình dung được mình ngồi xuống bên bàn và lại chuyện trò. Tôi không thể hình dung ra việc tán gẫu với một con người nào khác. Tôi chẳng thể nghĩ mình vượt qua được trong vài tiếng tiếp theo mà chẳng thét gào khổ đau.

Tôi nói với mẹ rằng mình không được khỏe, và bước lên lầu.

Tôi giam mình trong phòng ngủ của Lisa, và cảm thấy rằng đó là nơi tôi luôn thuộc về. Bị giam cầm trong một căn phòng. Bị mắc kẹt với chính bản thân mình.

[1] Chỉ phim 16+.

Nguyễn Lan Anh dịch
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của David Levithan

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.