Nghịch Lưu Thuần Chân Niên Đại

Lượt đọc: 784 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 238
2333 Cổ Phiếu

❊ ❊ ❊

Về vụ "hãm hại" của Lưu Tào và Quản Đại Hải, trước đây Giang Triệt đã không chọn cách nói cho Tạ Hưng biết nhận định của mình.

Bởi vì nếu nói ra, mà lại không giải quyết được, không báo thù được...

Vậy thì cái tâm vốn đã khó khăn lắm mới lắng xuống được của Tạ Hưng bây giờ, rất có khả năng sẽ bị hận thù lấp đầy. Sau đó chỉ còn lại hai lựa chọn:

Một là anh ta đi liều mạng, kết quả của việc liều mạng có thành công hay không thì khoan hãy nói, ít nhất là bản thân anh ta, cùng với gia đình anh ta, chắc chắn sẽ tiêu tùng.

Hai là anh ta cắn răng nhẫn nhịn, theo đó mà chịu áp lực lâu dài, dần dần trở nên đầy rẫy lệ khí, từ đó dẫn đến hệ quả là cách làm người, cách làm việc của anh ta cũng có thể trở nên nóng vội trục lợi, bất chấp thủ đoạn.

Hai con đường này đều không nên đi.

Còn về việc Giang Triệt ra tay giúp đỡ, nếu Lưu Tào và Quản Đại Hải chết cũng không chịu vào cuộc, thì Giang Triệt với tư cách là một công dân tuân thủ pháp luật, một thanh niên gương mẫu, thực ra trong thời gian ngắn cũng không làm gì được bọn họ.

Bạn nói là sai khiến đàn em của Hồ Bưu Đĩnh đi hành hung giết người ư?

Không có chuyện đó đâu, những thủ đoạn hạ đẳng như vậy, quả thực là mất trí, nào phải việc mà một đại sư nên làm.

Sau đó, Trịnh bí thư một cú điện thoại, ngự giá Thịnh Hải, quân lâm Hộ Thị, bằng khí chất độc đáo của mình, tựa như một con đom đóm trong đêm tối, dễ dàng thu hút được Lưu Tào và Quản Đại Hải.

Từ đó, Giang Triệt quyết đoán quyết định những lời đã tự nói với mình vào mùng 5 Tết, rằng sẽ cải tà quy chính, từ nay theo đuổi những thứ cao cấp, giữ lòng tự tôn của một người trọng sinh... đành hoãn lại qua rằm Nguyên Tiêu rồi mới bắt đầu, dù sao thì qua rằm Nguyên Tiêu mới được coi là hết Tết.

Vạn nhất thực sự không kịp, cũng có thể đợi hết tháng Giêng rồi bắt đầu cũng được mà, dù sao thì qua tháng Giêng mới được coi là hết Tết.

Nếu vẫn không kịp? Vậy thì đành đợi qua mùa xuân này rồi mới bắt đầu, dù sao mùa hè mới là mùa vạn vật bắt đầu chín muồi.

Cũng may, vào cái thời đại chưa có sự loạn lạc của giá trần và giá sàn này, sự việc tiến triển cực kỳ nhanh chóng.

Đến giờ, Giang Triệt đã không còn vội vàng nói cho Tạ Hưng biết nữa, anh chỉ bảo Tạ Hưng tới đây, trực tiếp thao tác, tự tay đâm trả nhát dao này.

---❊ ❖ ❊---

"Bị người ta chơi xỏ một vố." Quản Đại Hải có chút buồn bực nói.

"Tao biết, đến nước này mà còn không biết, mày tưởng não tao bị úng nước à?" Lưu Tào gào thét, trút giận lên người Quản Đại Hải.

Đêm đó, cả hai không tài nào chợp mắt được.

Thủ đoạn giăng bẫy của Lưu Tào và Quản Đại Hải cả hai lần thực ra hoàn toàn giống hệt nhau.

Ngoài mặt, họ cùng chiến hào với các đối tác, từ lúc mới bắt đầu cùng nhau xào nấu đẩy giá lên; đến sau đó, khi xuất hiện đà giảm, cùng nhau liều chết hộ giá, giữ vững giá cổ phiếu; rồi đến cuối cùng, đành bất lực cùng nhau thảm bại rời sân.

Làm như vậy nhìn bề ngoài thì họ cũng phải chịu tổn thất, ai cũng không oán trách ai được, nhưng thực tế sau lưng họ lại kiếm được đầy bồn đầy bát, số tiền nuốt chửng được không chỉ có của các nhà đầu tư nhỏ lẻ mà còn có cả của các đối tác.

Cái mánh khóe này chơi chính là sự chuẩn bị hai tay minh ám, cùng với chênh lệch thời gian.

Lần trước họ đã nuốt chửng Tạ Hưng và mấy người khác như vậy.

Mục tiêu mới lần này, lấy Trịnh Hân Phong làm chính, dù sao trong số người mới, người có thể bỏ ra vài triệu để "làm chủ cuộc chơi" cũng không nhiều.

Chỉ là lần này, họ lại nhảy vào sân của Giang Triệt, Giang Triệt không chỉ nắm giữ mọi tình huống, mà trong tay còn có tỷ lệ đáng kể cổ phiếu Ái Sử, những cổ phiếu này có lợi thế cực lớn về giá.

Họ giúp Giang Triệt đẩy giá lên một đợt, Giang Triệt lại không cho họ rút, tình hình chính là như vậy.

Tính toán lại, không hiểu sao lượng cổ phiếu Ái Sử trong tay đã lớn đến mức đáng sợ, giữa mấy tài khoản hoàn toàn có thể tuyên bố kiểm soát, rồi lại kiểm soát, phản kiểm soát... nhưng kiểm soát thì có tác dụng gì, họ phải bán chứ!

Còn về bán, tính toán lại lần nữa, giá vốn bình quân mỗi cổ phiếu không hiểu sao đã lên tới mức cao là 16.9.

Tính tiếp, số vốn vay mượ bên ngoài, lãi nặng, đã gần hai triệu.

Tính xong như vậy, hai người nhìn nhau, mặt không cảm xúc không hé răng... quả thực là mất trí rồi.

Gồng! Phải gồng!

Sáng ngày hôm sau, hai người gắng gượng tinh thần, chuẩn bị tái chiến.

Chưa đến mức phải nhảy lầu, trải qua mấy giao dịch lớn vào thời khắc cuối cùng trước khi đóng cửa phiên hôm qua, hiện tại giá cổ phiếu Ái Sử đang ổn định dao động quanh mức 20 tệ, các nhà đầu tư nhỏ lẻ người thì giữ cổ phiếu, người thì giữ tiền, đều đang đắn đo, quan sát, muốn nhìn rõ xem phe chủ lực bên mua và phe chủ lực bên bán rốt cuộc bên nào mạnh hơn.

Ở mức giá này, nếu có thể trực tiếp dùng phép cộng trừ để tính toán, thì Lưu Tào và Quản Đại Hải không những không lỗ, mà còn có khoản lãi không nhỏ, nhưng vấn đề là chứng khoán không phải phép cộng trừ, chỉ cần họ dám treo lệnh bán khối lượng lớn, nhà đầu tư nhỏ lẻ sẽ dám điên cuồng theo chân, giá cổ phiếu sẽ dám sập cho bạn xem.

Cho nên, muốn hoàn thành việc bán ra khối lượng lớn như vậy ở mức giá này là không thể, tạm thời họ chưa phải nhảy lầu, nhưng cũng không dám để lệnh bán lao dốc.

"Treo lệnh mua, thăm dò một chút, xem tên khốn đó đã bán hết chưa." Lưu Tào quyết tâm, anh ta không cam tâm, anh ta cảm thấy vẫn còn cơ hội.

Quản Đại Hải do dự một chút, nói: "Hết tiền rồi."

Lưu Tào ngoảnh đầu nhìn hắn, "...Vay thêm một ít nữa."

Quản Đại Hải nhìn lại, hồi lâu sau mới nói: "...Được."

Ván này, họ đã cưỡi hổ khó xuống, không chịu chặt tay chặt chân để cầu sinh, thì chỉ có thể đánh cược tất cả.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, lệnh mua treo không có động tĩnh gì, tên khốn đó không xuất hiện... cho nên dù bị hố rất thảm, nhưng ít nhất đối phương cũng đã cạn kiệt đạn dược rồi, Lưu Tào và Quản Đại Hải hơi yên tâm một chút.

---❊ ❖ ❊---

"Các vị, mọi người đều thấy rồi đấy, hôm qua có người giở trò, giá cổ phiếu của chúng ta đã giảm một chút."

Nói xong lời mở đầu đầy ý tứ, trong phòng riêng câu lạc bộ, biểu cảm của Lưu Tào và Quản Đại Hải không hề lộ sơ hở, trông như những người anh em trượng nghĩa, những hào kiệt coi cái chết nhẹ tựa lông hồng, họ đập một tờ phiếu vay mượ trị giá một triệu tệ lên bàn.

Lưu Tào tiếp lời, hào sảng nói: "Đây là thái độ của hai chúng tôi."

"Bây giờ, nhìn vào các vị đây, chỉ cần chúng ta giữ vững giá cổ phiếu, xuất hàng an toàn, mọi người đều có thể cùng phát tài. Ngược lại, một khi dấu hiệu sụp đổ xuất hiện, chúng ta chỉ có nước cùng chết."

Quản Đại Hải tiếp lời, đoạn thoại này hắn rất quen, vì lời tương tự như vậy, hơn nửa năm trước, hắn cũng dùng tông giọng này để nói với Tạ Hưng và những người khác.

Lần đó nói xong, các đối tác khác lần lượt đi vay tiền, cố gồng giữ giá cổ phiếu, cho đến khi hai gã này sau lưng hoàn tất việc bán hàng, lấy tiền rời sân, giá cổ phiếu mới sập.

Sau lần đó, tài sản của hai kẻ này tăng lên hơn gấp đôi. Còn những người khác như Tạ Hưng thì phá sản hoàn toàn, nợ nần chồng chất, thậm chí có công chức vì thế mà không trả nổi công quỹ đã biển thủ, bị bắt giam vào tù, thậm chí có người nhảy lầu, tự sát không thành, kết cục là tàn tật suốt đời.

"Số vốn mọi người huy động rốt cuộc đã tới nơi chưa?" Lưu Tào kìm nén cơn giận, quay đầu nhìn Trịnh Hân Phong nói: "Trịnh tổng, chuyện này khẩn cấp như lửa cháy lông mày rồi, còn bên anh thì sao?"

Sai lầm của gã chính là chọn hỏi Trịnh Hân Phong trước.

"Đã bảo là ngày mai. Hôm nay các anh cứ gồng trước đi. Ngày mai nhất định có." Vốn chưa tới nơi, Trịnh Hân Phong không chút áy náy, bình tĩnh trả lời.

Đồng thời, trong lòng anh ta liên tục suy tính:

"Muốn lão tử lấy tiền ra đắp vào à, cái đồ khốn nạn. Đừng nói là giờ tôi không có, cho dù có, tôi có ngu ngốc mà lao lên trước à?"

"Đáng chết thật, lại giảm giá, mẹ nó chứ. Đúng rồi, mình có năm mươi vạn vào sân từ sớm, giá vốn thấp hơn, muốn chạy chắc chắn là mình phải chạy trước. Giờ bán ra, chắc cũng không lỗ bao nhiêu nhỉ?"

"Thôi bỏ đi, lão tử xem thêm một ngày nữa, ngày này mà không giữ nổi, đừng trách anh em là Sayonara, chạy trước vậy."

Cũng giống như việc họ đánh giá thấp khả năng "chém gió thành bão" của Trịnh tổng, họ đồng thời còn đánh giá thấp sự bất nghĩa theo kiểu "thấy tình hình không ổn là anh em chuồn trước" của Trịnh tổng, hoàn toàn không chút do dự nào.

"Mấy người thì liên quan mẹ gì tới lão Giang chứ, ai chết mặc ai, đừng kéo lão tử theo là được." Trịnh bí thư cuối cùng nghĩ thầm.

Mấy đối tác còn lại đều bị anh ta làm hư, lần lượt tìm cớ để trì hoãn.

Lưu Tào và Quản Đại Hải nuốt ngược ngụm máu tươi trào lên cổ họng xuống, lên tiếng chỉ trích gay gắt vài câu rồi rời khỏi phòng riêng trước.

"Đám khốn kiếp đó." Quản Đại Hải vừa đi vừa chửi.

"Không sao", Lưu Tào gắng gượng trấn tĩnh nói, "Lượng hàng trong tay bọn chúng cũng không ít, tham lam, nhát gan, chỉ cần thấy tình hình khả quan, kiểu gì cũng sẽ vào lại thôi. Nhà đầu tư nhỏ lẻ bên ngoài cũng đang quan sát, tình hình vẫn chưa đến mức không cứu được."

Thực tế, nếu không phải lượng hàng hai tay minh ám cộng lại của mình quá lớn, nếu không phải hôm qua bị tên khốn đó nhét thêm mấy chục vạn cổ phiếu một cách khó hiểu, hơn nữa còn kéo giá vốn bình quân lên cao như vậy, thì chính bản thân họ cũng muốn bất chấp tất cả mà chạy trước rồi.

Nhưng giờ họ không thể động đậy, họ là bên nắm giữ phần lớn nhất, lượng nhiều nhất, giá cao nhất, một khi giá cổ phiếu sụp đổ, ai cũng không chạy thoát.

Hiện tại họ chỉ có thể cố hết sức ngăn cản tiếng súng lệnh vang lên. Vẫn còn hy vọng, nếu hoàn toàn không còn hy vọng, họ cũng chẳng buồn quan tâm nữa, nhưng nhìn tình hình, vẫn còn hy vọng, họ không thể bỏ cuộc.

"Vậy giờ làm sao?" Quản Đại Hải không còn ý kiến gì nữa.

Lưu Tào dừng bước, nghiến răng, "Bên ngoài chắc không còn đại gia nào nữa chứ, đúng không?"

Quản Đại Hải chạy ra sở giao dịch tốn tiền kiểm tra một lượt, báo cáo: "Mua bán đều là mấy lệnh nhỏ."

"Được, tiêu hết số tiền còn lại vừa vay được, quét thêm một đợt lệnh nhỏ nữa."

"Còn mua nữa hả?"

"Không mua thì làm gì được? Không mua thì làm sao giữ chân bọn chúng ngày mai ném tiền vào, không mua thì làm sao giữ được nhà đầu tư nhỏ lẻ? Yên tâm, chỉ cần giữ được bọn chúng," Lưu Tào gào lên, "Phải giữ, chúng ta nhất định phải giữ. Đợi đến ngày mai, bán cổ phiếu cho bọn chúng, tao muốn xem cuối cùng đứa nào chết."

Gã ngước mắt ra hiệu về phía phòng riêng câu lạc bộ.

Quản Đại Hải thấy khô miệng, nuốt nước bọt cái ực, "...Được."

---❊ ❖ ❊---

Ở phía bên kia, trong phòng khách sạn.

Giang Triệt tự tay viết một lệnh, giá: 19.8; số lượng: 2333.

"Cứ theo cái này, giá theo thị trường, số lượng không đổi, sáng một lệnh, chiều một lệnh, gần sát giờ đóng cửa lại treo một lệnh nữa." Giang Triệt dặn dò Hồ Bưu Đĩnh, "Số còn lại, cậu bảo đàn em cứ treo theo ý chúng, có lẻ có chẵn, số lượng không quá 3000 cổ phiếu, giá đừng quá thấp là được."

Dặn dò xong những việc này, Giang Triệt liền ra ngoài, hôm nay sẽ không có động tĩnh lớn, anh chuẩn bị đi thăm vị Giáo sư Thạch ở trường của Lâm Du Tĩnh, với thân phận đại sư Hàn Lập, giúp ông ấy giải quyết vấn đề cầu con của cháu trai, đồng thời cũng là đi bàn bạc, xem làm sao để làm chút bước đệm cho con đường đại học của chính mình.

"19.8" "2333"

Giao dịch kết thúc, ngày hôm nay, lệnh mua lẻ tẻ không ít, nhưng không có đại gia nào xuất hiện, bản thân Quản Đại Hải và Lưu Tào càng không dám bán hàng, giá cổ phiếu dù sao cũng đã được giữ ổn định, buổi sáng hoàn toàn là Lưu Tào và Quản Đại Hải đang gồng mình chịu đựng, đến chiều, có mấy đối tác nóng lòng đã nạp thêm một chút vốn, khả năng còn có một ít nhà đầu tư nhỏ lẻ vào sân.

"Cuối cùng cũng gồng qua rồi, ngày mai, có thể bắt đầu xuất hàng."

Thực sự cạn kiệt đạn dược hoàn toàn, muốn vay cũng chẳng còn nơi nào để vay nữa, đã gồng được rồi, Quản Đại Hải thở phào một hơi dài, đứng dậy, vươn vai.

Hắn liếc nhìn qua lớp kính một cách tùy ý, thoáng thấy một lệnh treo bán còn sót lại trên màn hình lớn của sở giao dịch, bỗng thấy hơi quen mắt, cùng mức giá, cùng số lượng, hình như đã từng thấy qua, hình như còn không chỉ thấy qua một lần.

Trùng hợp sao?

"2333"

Có ý nghĩa gì?

[Dịch từ bản hv] ChuongId:212
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 7 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.