Nghịch Lưu Thuần Chân Niên Đại

Lượt đọc: 784 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 285
Đây Mới Là Vòng Tròn Thực Sự

❊ ❊ ❊

Nhìn từ hàng cửa sổ dài trên tầng hai của sảnh giao dịch chứng khoán xuống:

Trong không gian rộng lớn, thảm đỏ, mặt bàn trắng, phía sau mỗi chiếc bàn là những cái đầu đen, những chiếc áo ghi-lê đỏ, áo sơ mi và cà vạt.

Có người không ngừng di chuyển, chạy đôn chạy đáo, có người đi đi lại lại, nhưng bước chân lộn xộn và vội vã. Tiếng máy fax kêu như một bản hòa tấu trầm, điện thoại không ngừng được nhấc lên, gác xuống...

"Nghe không rõ... nói lớn lên chút."

Đây là câu nói được lặp lại nhiều nhất. Bên này nghe không rõ, bên kia cũng chẳng nghe rõ, nên chỉ có thể dùng cách hét lên... Thế nhưng ai cũng hét, triệt tiêu lẫn nhau, vậy nên chỉ có thể thi xem ai có giọng to hơn.

Trong một mảng ồn ào và hỗn loạn đó, Hồ Bưu Đĩnh nheo mắt, ngồi yên lặng tại vị trí của mình.

Vì Giang Triệt bảo ông cứ chờ thêm chút nữa... Lão Bưu nghĩ ngợi, vậy thì chờ một tiếng đồng hồ đi.

Trước kia, vào đầu năm, Giang Triệt rời Thịnh Hải trước một bước, mập mờ bảo ông rằng, chú có thể ở lại thêm mười ngày nữa. Lão Bưu tính từ thời khắc đó, chính xác đến từng phút từng giây, đúng mười ngày, 240 giờ, thanh lý mọi thứ rồi rời khỏi thị trường.

Để đảm bảo an toàn, ông không chỉ rời khỏi Thượng Hải mà còn rời khỏi Thịnh Hải.

Ngày đó là 16 tháng 2 năm 1993, ngày mà chỉ số chứng khoán Thượng Hải sau khi lao lên mức đỉnh 1558 thì bắt đầu quay đầu giảm. Sau nhiều lần chấn động, đến tháng Năm thì chính thức xác định tiến vào thị trường gấu.

Người đi biển coi như giao mạng sống cho ý trời, cho nên Lão Bưu tin thần linh.

Lão Bưu cảm thấy trong chứng khoán cũng có thần, hơn nữa ông còn gặp được rồi. Ông cho rằng mình đi đúng cả chặng đường là do luôn làm theo lời tiên đoán của Giang Triệt một cách chính xác tuyệt đối, nhưng thực tế, có rất nhiều thứ là do ông tự nghĩ ra.

Ông là anh em của Cổ Thần bãi Thịnh Hải, Hồ Lão Bưu có vận tà khí ngút trời.

Nếu nói về đồng chí Lão Bưu, khoảng cách để ông trở thành một trung niên văn nghệ có thể vòng quanh trái đất vài vòng, hơn nữa còn là vòng vo quanh co. Nhưng Lão Bưu cũng có trải nghiệm nhân sinh của riêng mình và từ đó mà có những tâm tư tình cảm khác biệt.

Khoảnh khắc này, Hồ Bưu Đĩnh 40 tuổi ngồi ở đó, nghiêng tai lắng nghe những âm thanh ồn ào xung quanh, cảm nhận những bóng người vội vã lướt qua bên cạnh và trước mắt. Trong đầu ông, tràn ngập những năm tháng từ lúc 25 tuổi, từ chiếc thuyền ván đến boong tàu lớn.

Ông cảm thấy những âm thanh này giống như những con sóng trên biển, xào... xào...

Còn ông, dừng lại giữa biển khơi, trên mũi chiếc tàu lớn đặt một chiếc bàn nhỏ, có món nhắm để uống rượu. Vừa một ngụm rượu mạnh vào cổ họng, một luồng nóng bỏng chạy thẳng dọc cơ thể, chậc, thông suốt toàn thân.

Đây rốt cuộc là cảm giác gì nhỉ? Lão Bưu không thể hình dung ra. Bộ phim "Vua Phá Hoại" của bạn học Châu Tinh Tinh phải đến một năm sau, năm 1994 mới ra mắt, nên ông vẫn chưa biết có một câu nói như thế này:

"Đừng hiểu lầm, tôi không nhắm vào ai cả, tôi chỉ muốn nói là, tất cả những vị có mặt ở đây... đều là rác rưởi."

Có lẽ đối với Lão Bưu, nói rằng tất cả là tôm tép thì phù hợp hơn.

Hồ Bưu Đĩnh không hề biết rằng, khoảnh khắc này, trong cả đại sảnh, bao gồm cả tầng hai, có bao nhiêu người đang âm thầm nhìn ông. Và cái gã nhà quê lục địa không biết chữ này, bây giờ lại mang vẻ mặt coi nhẹ, kiểu "đã sớm biết kết quả thế này", lại đáng ghét đến mức nào.

Ngược lại, những người kia cũng không biết rằng, ông thực ra còn có thể đáng ghét hơn nữa.

Một giờ đã trôi qua, sự chú ý của mọi người vừa mới chuyển đi một chút, kẻ bận theo đà thì theo, kẻ cắt lỗ thì cắt, những kẻ đã lún quá sâu... thì đứng thẫn thờ, nhìn lên màn hình lớn treo trên cao, mong chờ một bước ngoặt xảy ra.

Tiếng huýt sáo đột ngột vang lên: "Hú hú, hú hú hú hú hú hú hú... hú hú hú... hú hú hú hú..."

Mọi người nhìn theo hướng âm thanh, gã Ngốc Ái Quốc kia, hắn đứng dậy rồi, ngửa cổ, nhìn lên màn hình lớn treo trên cao, đang thổi đấy... Tiếng kêu thật vang, gã này hơi sức đúng là mẹ kiếp thật khỏe.

Có người nghe rõ giai điệu này, xuất phát từ một bộ phim lục địa, là một khúc nhạc đệm rất quê mùa trong đó.

"Em gái ơi, em cứ mạnh dạn tiến về phía trước đi, tiến về phía trước, đừng quay đầu lại."

Vậy nên, em gái là ai? Có lẽ tên là chỉ số Hằng Sinh. Chắc chắn là cô ấy rồi, tiếng huýt sáo cứ thổi mãi, em gái Hằng Sinh cứ thế, không ngừng tiến về phía trước, các con số không ngừng nhảy vọt.

Đa số mọi người cười khổ, là vì cảm thấy có chút xấu hổ. Dẫu sao thì sau lưng hay ngoài mặt, họ đều từng lấy gã Ngốc Ái Quốc này ra làm trò cười, mà giờ đây ai mới là trò cười đã quá rõ ràng rồi. Nhưng nhìn chung, họ vẫn vui mừng, chỉ số có thể tăng ngược chiều trong bối cảnh bị xem thường, chứng khoán hưng thịnh, đối với họ cũng là một chuyện tốt.

Một vài đại gia tư bản ở phía sau màn cũng đang cười. 14 triệu, đối với họ tất nhiên không tính là lớn, nhưng người đó rất đặc biệt, chuyện cũng rất đặc biệt, họ có chút tò mò, hứng thú nổi lên, gã hầm hố này, rốt cuộc có bối cảnh gì?

Mà đối với những người khác, bây giờ chính là thời gian ác mộng.

Họ tốt nghiệp từ những trường danh tiếng, lăn lộn trong giới tài chính nhiều năm, nhân lúc làn sóng của "Đại Thời Đại" mà nổi như cồn, trên đầu thêm cái mũ Cổ Thần, trên người thêm hào quang vàng óng, đi đâu cũng được người người săn đón, dựa vào cái miệng mà kiếm tiền đầy túi...

Thế nhưng bây giờ, tiền thua rồi, mặt mũi cũng mất rồi, nhưng những thứ này vẫn là thứ yếu... về sau còn lăn lộn thế nào, mới là vấn đề lớn hơn.

Bởi vì ván bài chứng khoán này sẽ bị ghi nhớ rất lâu. Sau này, chỉ cần họ dám dày mặt bước ra chém gió, phân tích, sẽ có người nhắc nhở: Anh từng thế này thế kia, bị gã Ngốc Ái Quốc không biết chữ nghiền nát không còn cặn.

Gã Ngốc Ái Quốc đó, dân quê lục địa, hắn đúng là không biết chữ thật sao? Có phải thật sự là hành động cảm tính, hoàn toàn làm càn không? Càng như thế, mặt họ càng đau.

Trước kia giẫm đạp Ngốc Ái Quốc bao nhiêu thì bây giờ họ tự chôn mình sâu bấy nhiêu dưới đất.

Chỉ có mấy tay phóng viên là không hề cảm thấy xấu hổ hay ngượng ngùng vì điều này, bởi vì sự kiện càng bùng nổ hơn, thú vị hơn. Họ chạy tới tìm Ngốc Ái Quốc... đúng rồi, giờ vẫn gọi hắn là Ngốc Ái Quốc sao?

Ngày hôm đó đóng cửa, chỉ số Hằng Sinh đảo chiều vượt ngưỡng 7100 điểm, mức tăng trong ngày hơn 300 điểm, kim ngạch giao dịch trong ngày tăng vọt.

Con số này so với những ngày đáng nhớ của chứng khoán Hồng Kông sau những năm 2000 tất nhiên có khoảng cách rất lớn, nhưng vào thời điểm này, trong bối cảnh tin tức tiêu cực tràn lan như vậy, một cú đảo chiều tăng trưởng nhanh như thế này đã đủ đáng kinh ngạc rồi.

Tại hiện trường, bao gồm cả những đại gia tư bản tư nhân lạc quan nhất về thị trường này, trước đó cũng không dám lạc quan và khẳng định như Ngốc Ái Quốc, cũng không ngờ được mức tăng lại lớn như vậy.

Nguồn vốn lớn chuẩn bị vào theo...

Bốn giờ năm phút chiều, Hồ Bưu Đĩnh vươn vai một cái, hắng giọng, bình thản bước ra khỏi sảnh giao dịch.

Các phóng viên theo sau lưng ông, hỏi một đống câu hỏi.

Đối với đám hàng này, Lão Bưu trước đó không thèm để ý câu nào, cho đến bây giờ, bước tới cửa sảnh giao dịch, ông dừng lại, quay đầu, cuối cùng lên tiếng, nói một câu:

"Anh em tôi nói rồi, cái biệt danh Ngốc Ái Quốc này, các người đặt rất hay. Cảm ơn, tôi rất thích, rất vui lòng, nên nếu các người còn muốn viết, phiền các người cứ dùng tiếp."

---❊ ❖ ❊---

Hai ngày sau đó, tập đoàn Trường Thực của Lý Siêu Nhân công bố kết quả kinh doanh, tình hình lý tưởng ngoài dự đoán, điều này lại tiêm một liều thuốc trợ tim cho chứng khoán Hồng Kông. Cùng với sự nhiệt tình tăng cao của nhà đầu tư Hồng Kông, sự gia nhập của các quỹ đầu tư các loại, chỉ số Hằng Sinh tiến thêm một bước, vượt ngưỡng 7500 điểm, một khung cảnh hưng thịnh.

Đặc tính của phóng viên lá cải là, từng giẫm đạp bạn bao nhiêu thì quay đầu lại dám tung hô bạn bấy nhiêu.

Rất nhanh, dưới ngòi bút của họ, đồng chí Ngốc Ái Quốc đã bắt đầu được thần hóa.

《Cổ Thần mới không biết chữ, là Đinh Giải may mắn, hay là Phương Triển Bác?》

《Ngốc Ái Quốc nói: Giờ trong lòng các người chắc cũng nên có chút tự biết mình rồi nhỉ?》

《Ngốc Ái Quốc rốt cuộc từ đâu chui ra? Là giả heo ăn thịt hổ, hay thực sự chỉ dựa vào việc tao đây yêu nước?》

《...》

Hàng loạt bài báo chủ yếu dựa trên những luận điệu hư ảo không thực tế, dùng logic cốt truyện của phim truyền hình để áp lên người Lão Bưu. Nhưng đồng thời, sự nhiệt tình và khả năng đào bới nội tình, độc quyền của truyền thông lá cải Hồng Kông là thứ không bao giờ được coi thường...

Giới tài chính Hồng Kông thời kỳ này tất nhiên cũng có một số người đang thực tế tiếp xúc với thị trường chứng khoán lục địa, ví dụ như Thượng Hải.

Mà Hồ Bưu Đĩnh ở Thượng Hải đã là một truyền thuyết rồi.

Cho nên, không bao lâu sau, cuối cùng cũng có người đào được một số sự tích của Lão Bưu ở Thượng Hải, bắt đầu chia kỳ, làm loạt bài đưa tin:

《Nội tình độc quyền: Ngốc Ái Quốc có sự chuẩn bị mà tới, dân quê thực chất là đại gia》

《Ngốc Ái Quốc không phải là một người, vậy sau lưng hắn rốt cuộc là ai?》

《Bí mật độc quyền: Người đàn ông sau lưng Ngốc Ái Quốc, hắn là Cổ Thần bãi Thịnh Hải》

Ngay cả Giang Triệt cũng phải nể phục khả năng đào bới tin tức của truyền thông lá cải Hồng Kông. Nội dung bài báo này ghi lại gần như không có sai sót gì đáng kể về những sự tích khiến anh phong thần ở Thượng Hải:

1. Cuối tháng 5 năm 1992, thời điểm sôi động nhất của Thượng Hải, Tiểu Cổ Thần tại bãi Thịnh Hải, khẳng định chắc nịch một năm. Phối hợp với Ngốc Ái Quốc quyết đoán rút lui, thành công tránh được đà suy thoái nửa năm sau đó cũng như sự đổ vỡ hỗn loạn do sự kiện 8.10 gây ra.

2. Ngay vào cuối năm 1992 khi truyền thuyết này dần phai nhạt, Cổ Thần đột ngột trở lại, chỉ trong vỏn vẹn hai tháng, nắm bắt chính xác đợt bùng nổ của thị trường bò tót ngắn hạn cuối năm 92 đầu năm 93, đập tan nhà cái đen, thu lợi không biết bao nhiêu.

3. Giữa tháng 2 năm 1993, khi Thượng Hải liên tục lập đỉnh mới, Tiểu Cổ Thần lại một lần nữa đột ngột rút lui. Được biết ngày Ngốc Ái Quốc thanh khoản rút lui, chính là mức đỉnh cao nhất trong lịch sử Thượng Hải tính đến thời điểm hiện tại. Còn Thượng Hải hiện nay, đã là một mảnh thảm đạm.

Đây thực sự là thần hóa rồi.

Cũng may, thân phận Cổ Thần bãi Thịnh Hải bí ẩn, bài viết chỉ nhắc đến Cổ Thần dường như rất trẻ tuổi, ngay cả tên Giang Triệt cũng không nghe ngóng được. Dẫu sao ở Thượng Hải, cũng chỉ có vài người đó biết thân phận thực sự của Giang Triệt, mà những người này, là một hội với nhau.

Các bài báo tiếp theo bắt đầu khoa trương hơn nữa, hướng về phong cách phim truyền hình "Đại Thời Đại"... xa rời thực tế.

《Một người, ba ngày, nghiền nát chín nhà phân tích nổi tiếng đội mũ Cổ Thần của chứng khoán Hồng Kông, hỏi rốt cuộc ai mới là Cổ Thần?》

《Là vì danh hay vì lợi? Hắn có lẽ chỉ là tới chào hỏi mấy vị "Cổ Thần" này ở Hồng Kông một câu: Xin hãy tháo mũ xuống》

《Hắn từ lục địa tới, Cổ Thần bãi Thịnh Hải, quân lâm chứng khoán Hồng Kông》

"Lợi hại thật đấy, chơi chứng khoán có khó học không?" Khúc Đông Nhi bỏ tập báo đã đọc đi đọc lại vài lần xuống. Cô thích nhất là xem người khác khen anh trai, nhưng trong lúc vui vẻ, lại có chút hơi buồn bực, thật sự là 360 nghề sao? Muốn thắng anh trai, có vẻ hơi khó rồi.

Câu hỏi này, bảo Giang Triệt trả lời thế nào đây? Anh ngay cả thao tác thực tế còn chưa thạo mà.

Bài báo đã không còn mặt mũi để xem nữa, điều duy nhất đáng mừng là bản thân vẫn đang ẩn mình tốt ở hậu trường, mà cái danh tiếng này trên người Lão Bưu, đối với anh thực ra rất có lợi, có lẽ một ngày nào đó sẽ cứu mạng anh.

Giang Triệt chỉ nghĩ đến những điều này, anh hiện giờ vẫn chưa biết:

Lần này cánh bướm vỗ mạnh rồi, anh, Lão Bưu (Ngốc Ái Quốc), đứng ở phía đối lập, những nhà phân tích nổi tiếng đã thân bại danh liệt kia, cộng thêm truyền thông lá cải, bốn phía không biết vô tình hay hữu ý hợp lực lại, đã lặng lẽ thay đổi một vài thứ.

Kiếp trước sau này, chứng khoán có một "hiệu ứng Đinh Giải" nổi tiếng, trong 20 năm hiển linh 32 lần, cái gọi là "Đinh Giải vừa xuất hiện, chứng khoán ắt sụt giảm", ý chỉ hễ có phim truyền hình, phim điện ảnh do Trịnh Thiếu Thu đóng chính phát sóng, chỉ số Hằng Sinh sẽ giảm. Hiện tượng này từ lúc mới đầu là trêu chọc đến sau này nhà đầu tư không dám không tin tà, kẻ tin tà nhiều rồi, hiệu ứng càng rõ rệt.

Kiếp này, "hiệu ứng Đinh Giải" vẫn sẽ tồn tại, nhưng có thêm một "hiệu ứng Ngốc Ái Quốc". Dùng lời trêu chọc mà nói: Chú Ngốc Ái Quốc huýt sáo một tiếng, em gái Hằng Sinh bắt đầu lên đỉnh.

Thế là, người dân bắt đầu bàn luận và chờ đợi, hai đại hiệu ứng khi nào sẽ đối đầu, phân cao thấp.

---❊ ❖ ❊---

Hồ Bưu Đĩnh nổi tiếng rồi, vị đại gia buôn lậu không biết chữ này, bắt đầu đường đường chính chính xuất hiện tại một số dịp quan trọng trong giới tài chính, nhưng ngoài việc duy trì phong cách đặc trưng, ông không hề nói thêm bất kỳ câu nào có giá trị thực tế.

Một buổi chiều tối vài ngày sau, Lão Bưu quay về, đưa cho Giang Triệt vài tấm thiệp mời, mời nhân vật bí ẩn sau lưng Ngốc Ái Quốc này tham gia một bữa tiệc riêng tư.

"Cuối cùng cũng tới rồi." Giang Triệt nhìn cái tên trên thiệp mời, mỉm cười hài lòng. Từ lúc anh để Lão Bưu xuất hiện trong giang hồ chứng khoán Hồng Kông với hình tượng phức tạp là "đại gia lục địa yêu nước bí ẩn ở Hồng Kông", nói những câu nói kia, anh đã luôn chờ đợi lời mời này.

Bí thư Trịnh đi tới, hỏi: "Đây là cái gì?"

Giang Triệt mỉm cười nói: "Đây mới là vòng tròn thực sự."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:262
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 8 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.