Đêm tối phóng đại âm thanh và hình ảnh nơi đối diện, đào sâu thêm sự ngờ vực cùng nỗi sợ hãi của chính mình. Dưới chân núi, vùng hoang dã dường như đã bị quân Hung Nô bao phủ, chúng tru tréo không ngừng như bầy sói.
Hơn chín mươi binh sĩ nước Sở trên sườn núi ai nấy đều biến sắc. Trước mặt là kẻ địch đông gấp mười lần, họ đã không còn đường lui, viện quân nhanh nhất cũng phải hai ngày nữa mới đến, không ai biết phải kiên trì tiếp như thế nào.
Tiếng gào thét dưới chân núi bỗng chốc cao vút, vô số mũi tên bắn tới, để lại những cái bóng quỷ dị trên mặt đất dưới ánh lửa phản chiếu, trông như những mũi tên nặng được bắn ra từ nỏ giường. Đám người hàng đầu vội vã giơ cao tấm khiên trong tay. Đỗ Xuyên Vân cũng đang do dự, nhưng chàng liếc nhìn Quyện Hầu thêm một cái, đặc biệt là lão tướng quân Phòng Đại Nghiệp.
Phòng Đại Nghiệp đã đặt tên lên cung, nhưng không kéo dây, đứng đó bất động, thậm chí không ngẩng đầu nhìn trời, ánh mắt găm chặt vào những bóng người chập chờn dưới chân núi.
Đỗ Xuyên Vân vì thế cũng không động đậy.
Những mũi tên kia chỉ là hù dọa, bay được nửa đường liền rơi xuống đất, căn bản không phải che trời lấp đất, chỉ có mười mấy mũi mà thôi.
Phòng Đại Nghiệp đột ngột hóp bụng kéo cung, binh sĩ hai hàng sau lập tức làm theo, chỉ là cánh tay ai nấy đều hơi run rẩy, không tìm được mục tiêu rõ ràng, đành phải nhắm vào đống lửa đang cháy.
Hàn Nhụ Tử nắm chặt đao, lớn tiếng nói: "Ngoài Phòng lão tướng quân, những người khác nghe lệnh ta, không được tùy ý buông tên!"
Mọi người nhận lệnh, nhưng không ai lên tiếng đáp lại.
Tiếng hò hét của quân Hung Nô dần tan, dưới chân núi truyền đến tiếng người nói rõ ràng: "Người Sở bình tĩnh chút, ta là sứ giả Hung Nô, không phải tướng sĩ."
Đợi một lát, có người cưỡi ngựa đi vào phạm vi ánh lửa, dang rộng hai tay, biểu thị mình không phải đến khiêu chiến.
Hàn Nhụ Tử nói với tên tiểu hiệu bên cạnh Đỗ Xuyên Vân: "Hỏi mục đích đến đây của hắn."
Tiểu hiệu gật đầu, tấm khiên hộ trước ngực, xuống dưới vài bước, lớn tiếng nói: "Kẻ nào tới đây, mau xưng danh."
Tên người Hung Nô biết nói tiếng Trung Nguyên kia không xưng tên họ, cứ nhìn chằm chằm lên phía trên: "Vị tướng quân nào đang chỉ huy binh lính?"
Tiểu hiệu quay đầu liếc nhìn, lớn tiếng nói: "Có việc thì nói, không có việc..." hắn định mời chiến, nhưng sao cũng không dám thốt nên lời.
Người Hung Nô cười mấy tiếng: "Vị tướng quân nào không quan trọng, ta đến để nói cho các người biết, đại quân Hung Nô đã bao vây các người rồi, các người mau đầu hàng, có lẽ còn thoát được một cái chết, nếu không..."
Phòng Đại Nghiệp bắn một mũi tên, sượt qua thân ngựa, tọa kỵ bị kinh hãi, tung vó né tránh, suýt chút nữa hất văng người trên lưng ngựa xuống.
Sứ giả Hung Nô phục trên lưng ngựa, quay đầu bỏ chạy.
Chốc lát sau, kỵ binh Hung Nô hò hét ập tới, vượt qua đống lửa, lao về phía sườn núi.
Phòng Đại Nghiệp giương cung bắn tên, thuật bắn cung của ông hoàn toàn khác với Kim Thùy Đóa, động tác chậm rãi ung dung, do hai tay khá dài, tư thế kéo cung cũng không chuẩn, giống như một thiếu niên vừa mới cầm cung tên đang bắn vào con thỏ cách mười mấy bước. Thế nhưng mũi tên ông bắn ra vừa xa vừa mạnh, vượt xa binh sĩ bình thường, càng mạnh hơn Kim Thùy Đóa vốn thiếu hụt sức lực.
Ở thế cao nhìn xuống, mũi tên của ông bắn thẳng ra ngoài trăm bước, mỗi tên tất trúng, không người thì ngựa.
Thế nhưng kỵ binh Hung Nô vẫn không ngừng xung phong, lão tướng quân bắn ba mũi tên, hàng chục kỵ binh đã xông tới trong vòng năm mươi bước.
Hàn Nhụ Tử cũng coi như có kinh nghiệm chiến đấu, nhưng đây là lần đầu đối mặt với quân Hung Nô, hắn vẫn cảm thấy căng thẳng, ngực tức nghẹn, giống như bị Mạnh Nga chọc một ngón tay. Ngay từ lúc Phòng Đại Nghiệp bắn mũi tên đầu tiên, hắn đã muốn hạ lệnh bắn, trong lòng lại hiểu rõ, không phải ai cũng có bản lĩnh như lão tướng quân, hắn buộc phải chờ đợi.
Càng đợi lâu, cảm giác nghẹn tức trong ngực càng mạnh.
Tên của quân Hung Nô cũng bắn tới, có mấy mũi thậm chí đã bay tới trên đỉnh đầu quân Sở, tốp người hàng đầu giơ khiên đỡ, Hàn Nhụ Tử đang chỉ huy, Phòng Đại Nghiệp đang bắn tên, binh sĩ hai hàng sau nghiêm trận chờ đợi, đều phải để lộ nửa thân trên.
Không thể đợi thêm nữa, Hàn Nhụ Tử lớn tiếng ra lệnh: "Bắn tên!"
Binh sĩ hàng thứ hai buông tên, tiếp đó là hàng thứ ba.
Hàng chục mũi tên cùng bắn ra, tuy độ chuẩn xác kém một chút, nhưng khí thế là điều mà một mình Phòng Đại Nghiệp không tài nào tạo ra được.
Quân Hung Nô rút lui, để lại hai con ngựa chết, người bị thương, người chết đều được mang đi hết.
Bụng của Phòng Đại Nghiệp lại phồng lên, thở dài: "Người Hung Nô bề ngoài hung dữ, trong lòng lại sợ chết, xung phong phần lớn là hù dọa, dụ quân địch nghênh chiến, một khi có người trúng tên sẽ rút lui. Nhưng bây giờ trời quá tối, người phía sau không nhìn thấy tình hình phía trước, trái lại trở nên dũng cảm hơn."
Trong đội ngũ có người phát ra tiếng cười trống rỗng, dù đã đẩy lùi đợt tấn công của quân Hung Nô, họ lại chẳng vui nổi.
Quân Hung Nô nhanh chóng phát động đợt tấn công thứ hai, trông có vẻ đông người hơn, nhưng cực kỳ cẩn trọng, kỵ sĩ đều phục trên lưng ngựa, cảm thấy khoảng cách vừa tầm liền nhô người bắn một tên rồi lập tức nằm xuống.
Phòng Đại Nghiệp bắn trúng hai con ngựa, kỵ sĩ ngã xuống lập tức nhảy lên lưng ngựa của đồng bạn.
Trong đợt tấn công này có vài người bắn tên khá xa, hai binh sĩ Sở bị trúng tên, Hàn Nhụ Tử đành phải ra lệnh bắn sớm hơn dự định.
Quân Hung Nô lại bị đẩy lùi, ngoài mấy con ngựa ra, kỵ sĩ không hề thương vong.
Không cần Phòng Đại Nghiệp giải thích, mọi người cũng nhìn ra chiến thuật của quân Hung Nô: dùng chiến thuật luân phiên để tiêu hao thể lực và tiễn của quân Sở, sau đó ồ ạt xông lên kết thúc trận chiến.
Kỵ binh Hung Nô gần một ngàn người, có thể không ngừng thay phiên nhau tấn công, trong khi số tên của hơn chín mươi binh sĩ Sở lại không thể vô tận. Lợi thế duy nhất là ở thế cao nhìn xuống, lại đứng tại chỗ kéo cung nên thường bắn xa hơn một chút.
Sau năm đợt tấn công, hai bên đều không có thương vong, nhưng số tên của quân Sở đã tiêu hao gần một nửa.
Trong khoảng nghỉ giữa các đợt tấn công, Phòng Đại Nghiệp thở dài nặng nề, dường như cảm thấy bất mãn với điều gì đó, thân hình chao đảo hai cái, nói: "Ta mệt rồi."
Hàn Nhụ Tử lập tức ra lệnh người mang tới vài chiếc yên ngựa còn sót lại, chồng lên nhau, vừa vặn đến dưới mông, lão tướng quân dựa vào đó, lại thở dài nặng nề: "Trương Thiên Hỷ, Lạc Anh Hoa... các ngươi cùng ta bắn tên, những người khác cố gắng ít bắn tên thôi, nghĩ cách tự bảo vệ mình đi, người bị trúng tên thì kéo ra phía sau."
Phòng Đại Nghiệp gọi tên năm người, ông chưa từng quay đầu lại, nhưng biết ai có thuật bắn cung tốt hơn một chút. Ông cực kỳ ít trò chuyện với người khác, đột nhiên gọi tên khiến mọi người đều giật mình.
Năm người được gọi điều chỉnh vị trí, đứng sau lưng Phòng Đại Nghiệp, những người khác tạm thời buông cung tên, lấy khiên hộ thân, ngoài ra cũng không còn thủ đoạn tự vệ nào khác.
Phòng Đại Nghiệp từ từ quay đầu, nói với Hàn Nhụ Tử: "Quân Hung Nô sớm muộn gì cũng sẽ đổi sang dùng bộ binh, ngươi nghĩ cách ứng phó đi."
"Kỵ binh không công lên được, bộ binh càng không được chứ nhỉ?" Đỗ Xuyên Vân từ đầu tới giờ chưa tham gia chiến đấu, nghe nói có bộ binh ra trận liền bắt đầu hưng phấn, nhìn một tay cầm cờ, một tay cầm khiên, không biết chốc nữa nên bỏ cái nào để rảnh tay rút đao, "Quân Hung Nô cũng có bộ binh sao?"
"Có." Phòng Đại Nghiệp đáp lại lạnh nhạt, cúi đầu, cung tên đặt ngang trên đùi, giống như sắp ngủ thiếp đi.
Hàn Nhụ Tử chưa từng thấy bộ binh của quân Hung Nô, nhưng hắn lập tức hiểu ý của lão tướng quân: "Ta sẽ nghĩ cách."
Quân Hung Nô lại tới, chúng đã thuần thục nắm bắt nhịp điệu tấn công, biết ở đâu vừa có thể uy hiếp quân Sở trên núi, ép quân địch tiêu hao tên, vừa có thể nhanh chóng quay đầu ngựa, rút lui an toàn.
Nhưng lần này số tên chúng phải hứng chịu không nhiều, nhưng lại chuẩn xác lạ thường, sáu mũi tên bắn tới, bao giờ cũng có một hai mũi trúng người hoặc ngựa.
Quân Hung Nô nhanh chóng rút lui, sau khi thăm dò thêm một lần nữa, chúng hiểu quân Sở đang tiết kiệm tên, thế là khi tấn công lần nữa, chúng xông tới trong vòng ba bốn mươi bước. Đối với những kẻ đang kinh hồn táng đởm mà nói, kẻ địch gần như đã ở ngay trước mắt. Đỗ Xuyên Vân cắm mạnh lá cờ xuống đất, rút trường đao ra, những người khác cũng đã sẵn sàng, tưởng rằng sắp có một trận cận chiến.
Quân Hung Nô nắm chắc phần thắng, nhưng không muốn mạo hiểm cận chiến, sau khi bắn một đợt tên liền rút lui.
Phòng Đại Nghiệp cùng năm vị tướng sĩ bắn hạ năm tên Hung Nô, phe mình lại có mười mấy người ngã xuống. Khoảng cách này quá gần, tấm khiên không thể bảo vệ toàn thân.
Người chết và bị thương được kéo ra phía sau, tiếng gào thét không ngớt, những người còn lại càng thêm sợ hãi. Một công tử huân quý phía sau Hàn Nhụ Tử nói nhỏ: "Tiêu rồi, lần này tiêu đời rồi..."
Phòng Đại Nghiệp không bỏ cuộc, thong dong lắp thêm một mũi tên. Chỉ cần kẻ địch chưa công lên, ông luôn giữ bộ dạng ủ rũ, buồn ngủ, quân Hung Nô áp sát cũng không hoảng hốt, bắn trúng cũng không hưng phấn.
Hàn Nhụ Tử cũng không muốn bỏ cuộc, tuy từ trong ra ngoài đều căng như dây đàn, nhưng ý chí chiến đấu vẫn chưa tan biến.
Đêm đã khuya, ánh trăng lan tỏa, chiếu rọi mặt đất sáng rõ lạ thường. Quân Hung Nô dưới chân núi khiến Hàn Nhụ Tử nhớ tới đám cỏ lau bên bờ hồ Quải Tử, từng cụm từng cụm, lay động theo gió, chỉ có điều "cỏ lau" nơi tái bắc di chuyển nhanh hơn, cũng hung tàn hơn nhiều.
"Gần được rồi." Phòng Đại Nghiệp ngẩng đầu, nhìn về phía xa, "Sự kiên nhẫn của quân Hung Nô sắp cạn rồi, chắc là sắp phái bộ binh ra trận."
Hàn Nhụ Tử quay người, gọi hơn ba mươi binh sĩ bộ khúc: "Theo ta, quân Hung Nô dùng bộ binh, chúng ta liền dùng 'kỵ binh'."
"Muốn xông xuống dưới sao?" Đỗ Xuyên Vân mắt sáng lên, chiến đấu đã diễn ra nửa ngày, chàng lại chưa rút đao lần nào, đã nghẹn chết đi được.
"Ngựa xông, người không xông." Hàn Nhụ Tử đã sớm nghĩ ra một kế hoạch.
Hơn trăm con ngựa đang ăn chút thức ăn đậu còn sót lại trên sườn núi phía sau, làm ngơ trước cuộc tranh đấu của con người, chỉ khi tiếng hò hét quá chói tai mới mất kiên nhẫn vẩy vẩy đuôi.
Hàn Nhụ Tử và mọi người dồn ngựa lại một chỗ, để tránh kẻ địch đề phòng trước, vẫn để chúng ở lại phía sau.
Đỗ Xuyên Vân vẫn phải bảo vệ lá cờ, cũng thở dài thườn thượt giống như Phòng Đại Nghiệp, trong lòng nghĩ chắc mình không có cơ hội lập công rồi.
Kỵ binh quân Hung Nô lại tới hai lần nữa, số lượng không nhiều, cũng không ép quá gần, có chút ý tứ chiếu lệ.
Trăng treo giữa trời, dưới chân núi xuất hiện một đội ngũ kỳ lạ, giống như một đám bộ binh đang tiến lên vững vàng, lại giống như một con thú khổng lồ đang trườn bò.
Đống lửa dưới chân núi đã tắt từ lâu, "quái vật" đến chân núi, quân Sở trên núi cuối cùng cũng nhìn rõ, đó là một đám bộ binh cầm khiên, chúng không chỉ chặn phía trước, ngay cả đỉnh đầu cũng được che chắn. Binh sĩ hàng đầu chỉ có thể nhìn ra ngoài qua khe hở, vì thế tốc độ hành tiến đặc biệt chậm chạp.
Dù có nhiều tên đến mấy cũng không phá nổi đội quân khiên này.
"Quân Hung Nô thật sự có bộ binh à, ta cứ tưởng chúng chỉ biết bắn cung cưỡi ngựa thôi chứ." Đỗ Xuyên Vân từng được nhắc nhở, lúc này vẫn có chút kinh ngạc.
"Trước kia thì không, đầu hàng Đại Sở bao nhiêu năm nay, cũng nên học được rồi, chỉ là không muốn dễ dàng sử dụng thôi." Giọng Phòng Đại Nghiệp trầm đục như người bệnh lâu ngày, ngừng một chút lại nói: "Tiếp tục dùng cách đánh cũ giao chiến với quân Hung Nô, sẽ chịu thiệt lớn."
Đây chính là điều Hàn Nhụ Tử lo lắng. Sài Duyệt rất thông minh, nhưng sự hiểu biết của hắn về quân Hung Nô hoàn toàn đến từ ghi chép thời Vũ Đế, đem so khớp với đại tướng quân Hàn Tinh, dùng để đối phó với giới quý tộc Hung Nô đã định cư ở Hà Nội hàng chục năm nay, e rằng sẽ có sơ hở không nhỏ.
Nhưng đây không phải là rắc rối trước mắt, hắn phải dùng ngựa để phá vỡ đội hình khiên của quân Hung Nô. Trận này nếu thất bại, thì đúng là thất bại thảm hại. Còn sau khi dùng hết số ngựa kia, lấy gì để ngăn cản đợt tấn công tiếp theo, chính hắn cũng không biết.
(Hôm nay một chương) (Còn tiếp.)