Tàu Alpha Lander
Hơn 360 mét dưới mực nước biển
Bên ngoài khơi bờ biển Bắc Maroc
Nếu như trước kia người cần thời gian và không gian riêng là Kate, thì bây giờ người cần điều đó lại là David.
Anh cố không nghĩ gì trong lúc lê bước dọc những hành lang hẹp của con tàu rồi lên bệ nâng tiến vào cái ống tối tăm ẩm ướt dẫn lên mặt đất. Trái với mong muốn, những suy nghĩ của anh hướng về quyết định đang lờ mờ hiện ra. Đi hay ở.
Đó là quyết định của Kate, và anh biết bất kể cô chọn thế nào, anh cũng sẽ ở bên cô cho đến cuối cùng, dù mọi chuyện có ra sao.
Anh hy vọng mọi thứ không kết thúc ở đây - trong cái chốn lạnh lẽo, tối tăm xa lạ này. Anh hình dung họ ngồi bên lò sưởi trong nhà của cha mẹ anh, anh đọc sách, còn cô ngủ thiếp đi trong vòng tay anh, họ ngủ như thế đến khuya, không quấy rầy bất cứ ai hay bất cứ điều gì, không bận tâm đến thế giới. Họ xứng đáng có được điều đó. Họ đã trải qua rất nhiều khó khăn vì nó.
Ánh sao yếu ớt phá vỡ bóng tối của cái ống, và David bước vào màn đêm sáng trăng. Vài thùng nhu yếu phẩm để trên các tấm nâng hàng, vài thùng các tông đã mở được đặt lên chỗ lúc trước David và Milo mang những gói đồ ăn liền về. Người Berber kiểm soát miền Bắc Maroc cung cấp cho họ đủ nhu yếu phẩm, một nghĩa vụ mà họ cảm thấy mắc nợ David, người đã giúp họ giành quyền kiểm soát căn cứ Immari tại Ceuta. Đằng xa, căn cứ đồ sộ sáng chói. Ánh đèn trên các tháp canh chớp nháy và thăm dò vành đai. Ánh đèn từ những tòa nhà văn phòng và nhà ở sáng rực đằng xa.
Ánh trăng trên cao và những ánh đèn rực rỡ từ căn cứ làm David suýt nữa không thấy Milo đang ngồi ngay ngoài cái thùng xa nhất.
Cậu thiếu niên ngồi bắt tréo chân, mắt nhắm nghiền. Trong giây lát, David tưởng cậu đã ngủ say, nhưng cậu lại từ từ mở mắt, thở dài.
"Em ngủ chút đi, Milo."
"Em cũng muốn thế. Nhưng tâm trí lại không chịu hợp tác." Thằng bé đứng dậy. "Bác sĩ Kate. Chị ấy sẽ sống chứ?"
"Anh không chắc..."
"Xin hãy cho em biết."
"Cô ấy nói cô ấy sẽ không hồi phục. Cô ấy nói chẩn đoán của Alpha là chính xác."
Milo nhìn xa xăm. "Anh không làm được gì khác sao?"
"Đôi khi em sẽ không thể làm gì khác ngoài tận hưởng thời gian còn lại. Chuyện đó không có gì sai."
Cả hai không ai nói gì thêm. Họ chỉ nằm ngửa, ngắm trời sao.
Một giờ trôi qua, hoặc có lẽ lâu hơn. David mất dấu thời gian. Anh hầu như đã lơ mơ khi Milo đột nhiên phá tan sự im lặng. "Anh sẽ ở lại đây à?"
"Anh hy vọng là không."
"Thế ở đâu?"
"Mỹ."
"Là quê hương anh."
"Ừm. Bắc Carolina. Nơi anh lớn lên. Nếu cô ấy chịu rời đi."
"Em muốn thấy nước Mỹ." Milo liếc sang. "Nên em mới học tiếng Anh."
"Em nên đi."
Đằng xa, David nghe có tiếng cành cây gãy. Anh tập trung, lắng nghe. Không có âm thanh nào vọng đến nữa.
"Milo, em vẫn giữ chiếc radio đó chứ?" David thì thào.
"Có ạ," cậu đáp, vỗ vỗ bên sườn.
"Xuống dưới đi. Đừng quay lại nếu anh chưa gọi."
Milo nheo mắt rồi gật đầu và rời khỏi bãi trống trên đỉnh núi, quay lại cái ống tối tăm.
David lùi lại phía sau chiếc thùng gần nhất, giữ chặt vũ khí bên hông. Tiếng bước chân đã dừng lại, nhưng anh có thể cảm thấy vẫn có người ở đó.

Kate mệt rã rời lúc về đến phòng ngủ của cô và David. Cô không biết ca phẫu thuật hay những ngày thí nghiệm liên miên đã rút kiệt sức lực của mình. Hay việc giữ bí mật với David và cuối cùng lại kể cho anh biết. Cô gục xuống giường, ngay bên cạnh vệt máu trên gối và ga phủ.
Cô từ từ kéo ga phủ và vỏ gối ra, quẳng chúng lên giường trong cabin phía bên kia hành lang và trải ga mới.
Cô ngủ thiếp đi ngay khi nằm xuống.

Dù chưa mở mắt, Kate đã biết giường trống không. Giường cho thủy quân là giường đơn nên khi cả hai ngủ chung sẽ rất ấm áp. Cô quờ tay vào khoảng trống lạnh lẽo trước đây anh từng nằm.
Ở thời khắc ấy, cô đã đưa ra quyết định.
Cô sẽ dành những ngày cuối cùng bên David, ở bất cứ nơi nào anh muốn. Cô đang làm mọi điều vì anh, cũng như vì cô.
Cô lại nhắm mắt, và giấc ngủ ập đến là giấc ngủ an lành nhất mà cô có thể nhớ được.

Chờ đợi là một chiến lược tồi tệ. David cho rằng kẻ nấp sau hàng cây kia biết vị trí tương đối của anh và kẻ đó không đi một mình.
Anh toan lao tới thùng nhu yếu phẩm kế tiếp thì có tiếng nói mạnh mẽ vang lên trong đêm, giọng mà David biết rõ. "Thật vui khi thấy bản năng của anh vẫn chưa lụi tàn."
David đứng dậy và thấy Sonja, trưởng tộc người Berber hiện cai quản Ceuta, từ khu rừng bước ra, trên mặt đầy vẻ khoái chí.
"Đáng lẽ cô có thể đích thân thông báo."
"Giống anh, tôi thích yếu tố bất ngờ hơn."
David mỉm cười, hiểu rõ cô ám chỉ tới lần tấn công bất ngờ và tiếp quản căn cứ Immari của anh - với sự hỗ trợ của cô và bộ tộc.
Anh chỉ các thùng gỗ. "Tôi đoán là cô tiếp tế thừa cho chúng tôi rồi."
Nụ cười tinh quái của Sonja nhạt dần. "Với tình hình sắp tới thì không thừa đâu."
David liếc nhìn căn cứ. Phải, ánh đèn không chỉ là đèn gác đêm bình thường. Bọn họ đang chuẩn bị cho cuộc tấn công.
"Bao lâu nữa?"
"Vài ngày nữa. Thậm chí có thể là ngày mại. Nếu các gián điệp đúng, phạm vi phản công của Immari sẽ diễn ra trên toàn cầu. Một cuộc chiến xuyên lục địa.
"Sao? Tôi tưởng chúng bị tiêu diệt rồi."
"Chúng đã củng cố lực lượng. Chiêu mộ thêm những kẻ mộ đạo mới. Bọn chúng đã bắt đầu chiếm các nhà máy điện và kho lương thực trên khắp thế giới."
"Cô nghiêm túc đó hả?"
"Rất nhiều người không muốn thế giới trở lại như cũ. Lựa chọn thay thế là Immari, thế giới quan của chúng hấp dẫn nhiều người."
David lại nhìn lướt quanh căn cứ. "Cô không chuẩn bị căn cứ để phòng ngự. Cô chuẩn bị cho một cuộc tấn công."
Sonja gật đầu. "Immari đang di chuyển vào các vùng núi, cố chiếm giữ vùng đất cao nơi chúng có thể kéo dài giao tranh. Quân Tây Ban Nha dự tính dồn bọn chúng ra biển, vào tầm bắn pháo điện từ của ta. Chúng ta có thể hạ bệ chúng, ép chúng đầu hàng - giả sử ta trụ được ở đây."
David gật đầu. "Kế hoạch cừ lắm."
"Đó là một phần của kế hoạch lớn hơn. Liên minh Phong Lan đang suy tính một cuộc tổng tấn công cuối cùng - để kết liễu Immari một lần và mãi mãi." Cô chỉ chiếc máy bay đang đợi trên đường băng. "Tôi sẽ sang Mỹ ngay sáng sớm mai. Tôi sẽ là người đại diện của Bắc Phi."
"Đại diện cho cái gì?"
"Một hội đồng chiến tranh toàn cầu."
David dự cảm được điều cô sắp thực hiện. "Xin chúc mừng," anh nói rồi quay đi.
"Tôi thì đang mong..."
"Rằng tôi sẽ điều hành Ceuta khi cô vắng mặt."
"Anh có thể cứu sống nhiều sinh mạng - một lần nữa."
Ánh mắt David lưỡng lự nơi hành lang tối tăm dẫn tới chỗ con tàu và Kate. "Tôi không thể."
"Vì người phụ nữ anh đến đây để cứu."
"Phải. Cô ấy không được khỏe. Cô ấy cần tôi."
"Chứng kiến người thân yêu chịu đau đớn là cực hình đáng sợ nhất trên Trái đất này. Nếu anh ở đây, anh nên nhận số nhu yếu phẩm tiếp ứng bên dưới. Tôi không biết cuộc tổng tiến công sẽ kéo dài đến bao giờ."
"Chúng tôi đã cân nhắc dành những ngày cuối cùng của cô ấy ở Mỹ." David liếc lại phía đường băng, nhìn chiếc máy bay đã đưa anh từ Malta tới Ceuta. "Nhưng nếu cô chuẩn bị bay..."
Sonja mỉm cười. "Tôi sẽ đưa anh đến đó. Đó là điều tối thiểu tôi có thể làm với những gì anh đã giúp người dân của tôi."
"Tôi rất cảm kích."
Trời bắt đầu đổ mưa, và cả hai nhìn đăm đăm về phía xa. Màn mưa trút xuống mỗi giây lại thêm dữ dội.
"Mưa có vẻ lớn," David nói.
Sonja bất ngờ quay đầu, như thể vừa nghe thấy tiếng gì đó.
David di chuyển đến gần cô hơn, trong tư thế phòng thủ.
Cô nhấn vào thiết bị nghe. "Có chuyến bay đang đến. Phương tiện vận tải quân sự Mỹ đang đề nghị được phép hạ cánh. Người trên máy bay giới thiệu anh ta là bác sĩ Paul Brenner. Anh ta muốn nói chuyện với bác sĩ Warner. Anh ta nói cô ấy có thể xác nhận anh ta."
David cân nhắc đề nghị. Anh chưa từng gặp Paul Brenner, và anh tự hỏi làm thế nào mình có thể xác minh danh tính của anh ta. Trong bối cảnh chiến tranh kề cận, David cân nhắc khả năng người gọi là một kẻ mạo danh Immari để hy vọng chuyến bay của hắn có thể lọt qua tầm ngắm của pháo điện từ để tấn công căn cứ. "Hỏi anh ta bác sĩ Warner đã chữa khỏi dịch bệnh như thế nào."
Vài giây sau, Sonja thuật lại phản hồi của Brenner: "Anh ta nói đó là câu hỏi mẹo. Anh ta không biết. Chỉ có điều cô ấy đã tìm thấy gì đó ở Malta và truyền qua Continuity cho anh ta. Đó cũng là điều anh ta muốn hỏi cô ấy."
"Hỏi anh ta xem đó có phải lý do anh ta ở đây."
"Không," Sonja đáp. "Anh ta nói về một mật mã trên một vệ tinh phát thanh, rằng nó có thể liên quan tới thứ được tìm thấy ở Gibraltar và Nam Cực."
David cau mày, mưa tầm tã trút xuống người anh.
"Anh có muốn chúng tôi đánh lạc hướng anh ta?"
"Không," David nói. "Hãy để anh ta hạ cánh. Nhưng trông chừng anh ta cẩn thận. Cử vài người đưa anh ta lên đây. Đừng để anh ta vào trong." Vì lý do nào đó, David nghĩ tốt nhất là giữ chân tất cả mọi người ở ngoài con tàu. "Tôi sẽ đưa Kate lên."