Thế Giới Atlantis

Lượt đọc: 359 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 15

❊ ❊ ❊

Căn cứ Chiến dịch Lăng Kính của Immari

Nam Cực

Qua cửa sổ lớn của phòng nghỉ, Dorian theo dõi các nhóm Immari tháo dỡ những kết cấu hình kén bướm màu trắng, cùng với phần còn lại của Pháo đài Nam Cực. Lệnh phá trại của Ares cũng bất ngờ chẳng kém gì những việc gã bắt họ làm với nó: vứt tất cả xuống biển.

Suốt nhiều giờ, các nhóm bận rộn phá các pháo điện từ, dỡ các kết cấu và mọi hạng mục bên trong, sau đó chất lên các hạm đội máy bay trên đường băng lạnh giá để đổ ra biển.

Lý do là gì? Dorian tự hỏi. Thật vô nghĩa khi xây dựng tất cả chỗ này để rồi ném hết xuống biển.

Ares đã ra lệnh cho Dorian sơ tán đội ngũ còn lại đến vùng núi của Nam Phi, nơi sắp tới sẽ đặt tổng hành dinh mới của Immari.

Đằng sau hắn, một nhóm nhỏ các quản lý hạng trung, đám ngốc và các nhà khoa học đang tranh luận về các chi tiết. Dorian đã sớm rút lui khỏi đó, không thể biện minh cho việc lãng phí thời giờ. Kế hoạch của bọn họ quá nhảm nhí. Họ chỉ đang tuân lệnh Ares. Gã đã lên kế hoạch cho chuỗi sự kiện này từ nghìn nằm trước, và không để tâm đến việc chia sẻ bất kỳ chi tiết cụ thể nào, gã nghĩ Dorian không xứng đáng.

"Nếu eo đất Panama chìm dưới nước, thì Đại Tây Dương và Thái Bình Dương lại hợp lưu lần nữa. Tất cả mô hình của ta đều sai. Các dòng hải lưu toàn cầu là..."

Mô hình của bọn họ, Dorian nghĩ, khẽ cười.

"Trục Trái đất là vấn đề lớn hơn. Chúng ta biết trọng lượng của băng ở Nam Cực làm nghiêng Trái đất. Nếu băng tan quá nhiều, trục sẽ thay đổi. Xích đạo dịch chuyển..."

"Sẽ khiến băng tan nhiều hơn."

"Đúng thế. Chúng ta có thể sắp chứng kiến quá trình tan chảy hoàn toàn. Đó có thể là lý do cho cuộc sơ tán toàn bộ này!"

"Ta có nên gọi thêm nhân sự?"

"Ngài ấy không nói phải..."

"Nó được ngụ ý trong nhiệm vụ của chúng ta. Sơ tán toàn bộ càng nhanh càng tốt."

Một kỹ thuật viên tiến lại gần Dorian. "Tướng Ares yêu cầu ông đến gặp ngài ấy bên trong tàu."

Dorian những muốn nói cho "Ngài Ares" nơi để chôn những mệnh lệnh của gã, nhưng hắn chỉ chầm chậm lê bước ra khỏi phòng.

Mười lăm phút sau, Dorian đã ở hai dặm dưới mặt nước, bên trong con tàu Atlantis khổng lồ, tại căn phòng hắn chưa từng thấy trước đây. Ares đứng trước thiết bị đầu cuối đang chạy văn bản bằng thứ ngôn ngữ Dorian không biết.

"Ta biết ngươi không hài lòng với ta, Dorian."

"Khá khen cho sở thích nói giảm nói tránh của ông."

"Hôm nay ta đã cứu được nhiều mạng."

"Thật sao? Tôi dám chắc môn toán của người trần tục nguyên thủy chúng tôi không thể so sánh với những phép tính Atlantis tiên tiến của ông, nhưng tôi đếm được hàng triệu thi thể, tức mạng sống đã mất, lênh đênh khắp hành tinh đang hỗn loạn. Nhưng này, đó chỉ là ý kiến cá nhân tôi, gã tối cổ hèn mọn mà ông nuông chiều thôi."

Dorian cảm thấy Ares muốn khiển trách hắn, đáp trả hắn như cách gà đã làm khi ở ngoài hành lang, nhưng tay người Atlantis đã kiềm chế được. Gã cần mình vì chuyện gì đó, Dorian nghĩ.

"Ta không nói cho ngươi biết kế hoạch vì hẳn là ngươi sẽ cố ngăn cản ta."

"Không. Tôi hẳn sẽ giết chết ông."

"Ngươi sẽ cố làm thế. Vậy nên khi không cho ngươi biết, ta đã cứu mạng ngươi - một lần nữa."

"Một lần nữa?"

"Ta tính cả những can thiệp về gene của mình ngay từ đầu để có giống loài của ngươi như bây giờ. Còn giờ nói về vấn đề trước mắt. Chúng ta kiểm soát thế giới, Dorian ạ. Chúng ta đã thắng. Giờ chúng ta sẽ thành lập quân đội và giành lấy tương lai. Có một kẻ thù ngoài kia. Việc chúng tìm thấy thế giới này chỉ còn là vấn đề thời gian. Các ngươi sẽ không thể tồn tại - trừ phi chúng ta hợp tác cùng nhau. Chúng ta có thể cứu những kẻ sống sót sau trận lụt này. Chúng ta có thể đưa người của ta ra khỏi thế giới này tới gặp kẻ thù của ta, khiến chúng bất ngờ và đoạt lấy quyền tồn tại trong vũ trụ." Gã quay đi, đi đi lại lại, để những lời vừa nói lắng xuống.

Khi Ares lên tiếng, giọng gã dịu hẳn. "Nếu ta không làm những chuyện như hôm nay, loài người trên thế giới này chắc chắn sẽ diệt vong. Ngày hôm nay chúng ta đã hy sinh nhiều sinh mạng, nhưng trong chiến tranh, các ngươi phải hy sinh tính mạng để chiến thắng - và các ngươi phải chiến thắng để bảo tồn nền văn minh của các ngươi, lối sống của các ngươi. Những kẻ thất bại không viết nên lịch sử. Bọn chúng bị hỏa thiêu, chôn vùi và lãng quên."

"Chính ông đã châm ngòi cuộc chiến ngoài kia."

"Cuộc chiến ngoài kia đã bắt đầu từ cả nghìn năm trước; chỉ là các ngươi không nhìn ra được những chiến tuyến. Chúng trải dài hết Ngân hà, băng qua mọi thế giới con người."

"Ông muốn gì ở tôi?"

"Ngươi thừa biết vai trò của mình mà, Dorian. Khi nào chúng ta đánh thắng kẻ thù, ngươi có thể quay về đây và làm bất cứ điều gì ngươi muốn với thế giới này."

"Ái chà. Vậy cho tôi được cảm tạ ông vì đã tàn sát hàng triệu đồng bào của tôi và trao cho tôi cái thế giới rối ren này. Ông thật có ích làm sao."

Ares thở mạnh. "Ngươi vẫn không nắm được tầm vóc vĩ đại của công việc ngươi đang làm, Dorian ạ. Nhưng ngươi sẽ sớm hiểu ra thôi. Rất sớm đấy."

"Dù đánh giá cao cuộc trò chuyện nhỏ hậu-tận-thế này, tôi bắt đầu hoài nghi rằng tôi ở đây vì ngài cần tôi làm gì đó. Và đó là lý do duy nhất tôi ở đây."

"Ta chưa bao giờ nói dối ngươi, Dorian. Ta không cho ngươi biết nhiều chuyện... cũng là vì tốt cho ngươi. Ngươi ở đây bởi vì chúng ta có một vấn đề cần giải quyết."

"Chúng ta hay là ông?"

"Vấn đề của ta cũng là vấn đề của ngươi. Dù muốn hay không, chúng ta giờ đã là kẻ cùng hội cùng thuyền."

Bên kia căn phòng, một tấm pa nô nháy sáng, hình ảnh mà Dorian nghĩ là một trạm vũ trụ xám đen hiện lên.

"Đó là gì thế?"

"Tàu tín hiệu."

"Tàu tín hiệu?"

"Đó là một mạng liên lạc chuyên dụng. Các đội nghiên cứu và quân đội của chúng ta triển khai chúng. Chúng che giấu các thế giới, chặn mọi tín hiệu và ánh sáng truyền đến hoặc đi, đặc biệt là che giấu những điều đang xảy ra ở thế giới đó. Tàu tín hiệu này luôn di chuyển theo quỹ đạo xung quanh Trái đất suốt một trăm năm mươi ngàn năm qua. Nó là lý do duy nhất mà bất cứ ai trong chúng ta vẫn còn sống."

"Vậy vấn đề là gì?"

"Vấn đề là kẻ thù của chúng ta đang cố phá hủy nó. Và nếu bọn chúng thành công, nếu tàu tín hiệu bị phá hỏng hoặc vô hiệu hóa, bọn chúng sẽ có mặt ở đây nội trong vài ngày và tàn sát từng người cuối cùng trong chúng ta."

Dorian nhìn chằm chằm trạm vũ trụ màu xám đang lênh đênh. "Tôi đang tập trung đây."

Ares tiến lại gần Dorian. "Hãy thử cách của ngươi. Ngươi muốn biết điều gì?"

"Tại sao lại là bây giờ?"

"Một tin nhắn vừa được gửi đến mười bốn ngày trước."

"Tiến sĩ Janus."

"Anh ta sử dụng các mã truy cập của mình để gửi đi một tin nhắn khi đang ở trên con tàu không gian sâu của các nhà khoa học ngay trước khi anh ta phá hủy nó."

"Một tin nhắn đến kẻ thù của chúng ta?"

"Ta nghi là thế. Ta không thể xem tin nhắn của anh ta, nhưng ta cho rằng nó đã bị kẻ địch chặn đứng. Khả năng chúng biết đại khái nó được gửi từ khu vực nào, nhưng không nắm được thế giới chính xác. Chúng gửi phản hồi tới mọi thế giới chúng nghi ngờ, tùy biến địa chỉ để làm cho người nhận nghĩ đó là tín hiệu gửi cho riêng họ. Chúng đang đợi một hồi đáp hoặc đợi một trong các tàu tín hiệu bị vô hiệu hóa. Có thuật ngữ nào chỉ việc này không nhỉ?"

"À. Đánh rắn động cỏ."

"Chúng đang đánh rắn động cỏ," Ares áp dụng luôn.

"Vấn đề là gì? Chỉ cần chúng ta không trả lời hoặc vô hiệu..."

"Vấn đề là có ai đó vừa thử tiếp cận tàu tín hiệu từ Alpha Lander - con tàu của nhà khoa học ngoài khơi Maroc. Những gì còn lại của nó."

"Kate và David."

"Ta cũng đoán thế. Nếu ta đúng, bọn họ đang trên đường tiếp cận tàu tín hiệu ngay lúc này. Có một cổng có thể truy cập trong khu vực con tàu mà bọn họ đang bị giam hãm."

"Giam hãm?"

"Giờ này bọn họ chắc đã chìm nghỉm rồi."

"Nếu bọn họ tiếp cận được tàu tín hiệu..."

"Bọn họ có thể truyền đi một tin nhắn hồi đáp - nhắm tới nguồn - hoặc đơn giản là vô hiệu tàu tín hiệu. Nếu bọn họ làm thế, kẻ thù sẽ ập đến chỗ chúng ta chỉ trong vài ngày. Ngươi phải ngăn bọn họ tiếp cận nó."

"Họ đã bắt đầu trước một bước rồi."

"Phải. Nếu ngươi không thể chặn được họ ở tàu Alpha Lander, hãy theo họ tới tàu tín hiệu. Cổng truy cập tàu Alpha Lander được mã hóa theo dấu Gene Atlantis của ngươi."

"Phương án thay thế là gì?"

"Giết. Chúng ta không cần họ sống. Đừng mạo hiểm, Dorian. Rủi ro quá cao."

"Tại sao ta không thể tiếp cận tàu tín hiệu từ đây? Chúng ta cũng có một cổng truy cập. Tôi có thể đợi bọn chúng."

"Các cổng truy cập ở đây không có mật mã tương thích với tàu tín hiệu - chỉ tàu của các nhà khoa học là có. Quyền truy cập bị hạn chế nghiêm ngặt. Nhưng nếu ngươi có ký ức và gene truy cập của ta. Ngươi có thể theo sát chúng. Tàu tín hiệu là nơi cuối cùng ngươi có thể ngăn chúng. Nhiệm vụ này sẽ quyết định số phận của tất cả chúng ta, Dorian."

Dịch giả: Xuân Yến
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.