Thế Giới Atlantis

Lượt đọc: 359 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 24

❊ ❊ ❊

Kate nhắm mắt lại và khẽ xoa mí mắt. Cô mệt rã rời và đang ngồi bên chiếc bàn nhỏ trong khoang nghỉ, nhìn chằm chằm màn hình suốt một giờ qua, cảm giác nó càng rút kiệt sức lực của cô. Vậy nhưng... cô vẫn không khỏi có cảm giác mình đang bỏ lỡ điều gì đó. Hoặc có thể đó chỉ đơn thuần là mong ước, khát khao tuyệt vọng của cô rằng có một lối thoát khỏi cái bẫy họ đang mắc kẹt.

Cửa mở, David uể oải bước vào, mắt khép hờ.

Kate mỉm cười. "Công việc sao rồi, anh yêu?"

Anh thả người xuống khi chưa kịp đến cuối giường. "Anh cảm thấy mình như một gã cớm của trung tâm mua sắm Atlantis."

Cô chồm lên người anh.

"Lũ trẻ phiền phức làm ồn trong khu ăn uống hả?"

"Người giám sát đã giúp anh khỏi ngủ gục trong khi làm phận sự."

Cô bắt đầu kéo chiếc áo cáu bẩn của anh xuống. "Chà, họ không thể sa thải anh," cô nói với giọng mỉa mai thông cảm. "Tàu tín hiệu Atlantis này rất cần anh. Nhưng anh đang làm bẩn giường đấy." Cô thu quần và ủng anh rồi cho vào máy khử trùng trong góc phòng.

David nhìn theo cô, không nhúc nhích. "Nó hoạt động ra sao? Phòng giặt của người Atlantis ấy. Mà thật ra thì... đừng nói cho anh biết. Anh không quan tâm đâu."

Cô đưa anh một cái túi xốp, rồi bật nắp và đẩy nó đến gần môi anh.

"Cái gì đây?"

"Bữa tối." Cô bóp một ít gel vào miệng anh.

David ngồi dậy, nhổ thứ dính nhớp màu cam lên tường. "Chúa ơi, tệ thật! Chết tiệt... tôi đã làm gì cô chưa, thưa quý cô?"

Kate nghiêng đầu. "Thật sao?" Cô ăn một ít thứ dính nhớp kia. "Nó chỉ là những axit amin dễ tiêu hóa, các lipid..."

"Vị thật kinh khủng, Kate ạ."

"Anh còn chưa bao giờ nếm..."

"Giờ thì anh nếm rồi. Kinh khủng. Sao em ăn được thứ đó?"

Kate cũng thắc mắc điều tương tự. Đối với cô, nó gần như không có vị gì. Cô tự hỏi liệu có phải vì cô đang thay đổi, dần trở nên... Atlantis hơn. Cô gạt suy nghĩ đó đi.

"Chà, em không ăn nó vào bữa cuối cùng đâu. Em sẽ chết đói trước."

"Thật điên rồ."

David với ba lô. "Ta còn lại gì nào?"

Kate mở ba lô và điểm qua các khẩu phần ăn. "Bò hầm, gà BBQ với đậu đen và khoai tây, mì cay..."

David lại nằm xuống. "Ôi, nói anh nghe mấy lời bậy bạ đi nào."

Kate đấm vào ngực anh. "Anh đúng là đồ điên."

Anh mỉm cười. "Em thích nó."

"Đúng. Và điều đó biến em thành kẻ mất trí."

"Anh sẽ lấy bất cứ thứ gì em không muốn," anh nói.

"Đừng tưởng em có thể phân biệt được chúng."

David cau mày trong giây lát, rồi nụ cười của anh nhạt dần khi dần nhận ra hàm ý của cô.

Anh lấy bừa một gói, xé ra và bắt đầu ăn ngấu nghiến.

Kate ước gì anh ăn chậm lại, bởi thế sẽ giúp tiết ra nhiều enzyme tiêu hóa thực phẩm hiệu quả hơn, cung cấp cho cơ thể anh nhiều calo hữu ích hơn. Đó luôn là mục tiêu cô hướng đến khi cho anh ăn gói thực phẩm ăn liền Atlantis đậm đặc dinh dưỡng kia. Trừ... nhu cầu của con người.

Anh tinh nghịch véo mũi cô, cố xoa dịu bầu không khí. "Không chảy máu mũi nữa."

"Không."

Anh sắp ăn hết thì chợt dừng lại. "Chính là các thí nghiệm, phải không? Các mô phỏng ấy?"

"Đúng vậy."

David ăn nốt mấy miếng cuối cùng. "Khi Alpha nói em có bốn tới bảy ngày... để sống. Nó không phải không chắc chắn về sức khỏe của em - tức là sự chẩn đoán. Nó chỉ không chắc em sẽ tiến hành bao nhiêu thí nghiệm với chính mình. Nếu không lần nào thì tức là bảy ngày, phải không?"

"Phải."

"Tốt," David nói. "Bảy ngày tốt hơn bốn ngày."

"Đồng ý," Kate lặng lẽ nói.

"Được rồi, ta hãy nói về... vấn đề."

"Vấn đề?" Kate nhướng lông mày.

"Thực hiện đường chuyền dài."

Kate ghét phép loại suy trong thể thao. "Chúng ta có đường chuyền dài sao?"

Anh chống hai khuỷu tay ngồi dậy. "Em biết đấy, đường chuyền dài tuyệt vọng trong hiệp cuối. Đó chính là tình thế hiện giờ của chúng ta, Kate ạ. Cả hai ta đều biết. Em nói tàu tín hiệu này được kết nối với vô số phao lượng tử. Với anh, chúng ta chỉ có một lần chơi duy nhất: gửi tín hiệu SOS. Nội dung... anh cũng không biết nữa, 'Thế giới của chúng tôi bị một siêu thế lực xâm lược ngoài hành tinh tấn công.'" Anh ngừng lời. "Ồ. Anh đã cố làm cho nó nghe thật khẩn thiết và kịch tính, nhưng nó chính xác là thế đấy."

Tâm trí Kate thông suốt. Đúng thế. David vẫn đang nói, từng chữ mất dần sức lực, cảm giác mệt mỏi rã rời và bữa ăn vô tội vạ vừa rồi đã mau chóng vây lấy anh.

"Ý anh là, ừ thì, vài kẻ xấu sẽ đọc nó. Có thể bọn chúng sẽ xông đến, nhưng biết đâu vài người tử tế trong thiên hà sẽ để tâm, và dù sao đi nữa, có gửi tín hiệu đi hay không, chúng ta cũng mắc kẹt rồi..."

Kate đẩy anh nằm xuống. "Nghỉ ngơi đi. Anh vừa cho em một ý tưởng đấy."

"Ý tưởng gì?"

"Em sẽ quay lại."

"Nhớ một giờ nữa gọi anh dậy," David gọi với theo lúc cô rời đi. Không có chuyện cô gọi anh dậy trong một giờ tới. Anh cần nghỉ ngơi. Nếu Kate đúng, anh sẽ cần dẫn đầu trong cuộc chơi này.

Ra khỏi phòng, cô thấy Sonja và Milo đang gác pháo đài tạm gần cánh cổng trắng phát sáng. Có lẽ lần đầu tiên trong đời, Milo không mỉm cười với Kate. Cậu gật đầu nghiêm nghị, ánh mắt như muốn nói, Việc hệ trọng. Bọn em có nhiệm vụ cảnh giới ở đây.

Kate gật đầu chào lại khi đi ngang qua và gần như chạy tới khoang liên lạc ở cuối tàu tín hiệu. Cô mở nhật ký liên lạc lúc trước vừa cho cả nhóm xem. Lần này, cô chọn phạm vi dữ liệu thời gian mới: mười ba nghìn năm trước.

Dữ liệu cuộn trên màn hình, và Kate gần như không tin vào mắt mình.

Dorian với tay xuống chỗ Victor. "Tôi sẽ kéo cậu lên. Chúng ta phải nhanh chân."

Gã lính trèo lên cái cây nghiêng về phía cổng ra khỏi phòng vòm với tốc độ nhanh bằng nửa Dorian. Những kẻ tối dạ sẽ không bao giờ làm nên kỳ Olympics.

Hắn đẩy tay lính vào hành lang tối, và bọn họ lại lên đường. Dorian rất vui khi thoát khỏi nơi ẩm thấp đáng sợ với lũ rắn và những con chim vô hình bay lượn, và ai mà biết còn những gì nữa.

Hắn muốn chặn lối vào để đảm bảo không thứ gì thoát được ra ngoài, nhưng không còn thời gian.

Hai người đàn ông chậm rãi di chuyển qua hành lang, rồi lại đi chân trần trên đường đến phòng vòm, thận trọng không gây tiếng động nào có thể tiết lộ vị trí của họ.

Dorian không ngại đối diện với thực tế: David khỏe mạnh và thông minh. Hoàn toàn có khả năng David đã cử Kate tới tàu tín hiệu còn bản thân ở lại đây, canh gác, chờ bẫy sập.

Nếu Kate đã gửi tin nhắn đi hay vô hiệu hóa tàu tín hiệu thì Dorian đã đến quá trễ. Y nghĩ đó đè nặng lên hắn, một gánh nặng to lớn, nhưng hắn không thể vội vàng tấn công. Nếu còn cơ hội, việc ngăn được họ hay không là tùy vào hắn. Nếu hắn thất bại, thế giới mà hắn đã tranh đấu, đã hy sinh quá nhiều vì nó cũng sẽ sụp đổ.

Ares đã đúng về một điều: Dorian có một vai trò cần đảm nhiệm.

Mắt hắn giờ đã quen với bóng tối, nên càng lúc càng thấy rõ hành lang hơn, mặc cho ánh đèn báo động yếu ớt.

Đằng trước, phòng cổng trên cao dần hiện ra, chờ đợi.

Đến ngưỡng cửa, hắn và Victor dừng lại, ra hiệu cho nhau, rồi xông vào, giương súng bắn một lượt khắp phòng. Căn phòng trống không.

Dorian thao tác đám mây ánh sáng màu xanh trên bảng điều khiển, và cổng vòm ánh bạc trở nên sống động.

Victor bước về phía cổng.

"Khoan đã," Dorian ra lệnh. "Chúng ta cần phải thận trọng."

Mary và Paul đang nằm trên chiếc giường hẹp, cùng nhìn trân trân lên trần.

"Anh hồi hộp quá không ngủ được," Paul nói.

"Em cũng vậy."

"Không hiểu sao anh cũng chẳng muốn tắm."

"Em cũng đâu khác gì," Mary đáp.

"Sao thế nhỉ? Anh buộc phải nghĩ theo hướng đó là nỗi sợ hãi rằng cuộc chiến sẽ diễn ra khi đang tắm dở, ngay thời điểm bắt đầu xả súng. Vấn đề chính là việc 'khỏa thân'. Ai lại muốn bị bắn chết khi đang trần như nhộng chứ."

"Chuẩn. Dứt khoát là vì vấn đề khỏa thân."

"Và tội lỗi. Em biết đấy, sau khi mọi chuyện kết thúc, nếu người ngoài hành tinh đến đây, em đâu muốn chúng nhập vào nhật trình rằng," Paul đổi giọng nghe giống một cỗ máy, "con người nhỏ bé này hoàn toàn khỏa thân khi thế giới của anh ta sụp đổ. Anh ta đang kỳ cọ đùi trái thì tên ác nhân đột nhập và kết liễu cả đội. Anh ta cũng chưa kịp kỳ lưng cho sạch hẳn."

Mary phá lên cười. "Chúng ta nói lung tung quá rồi." Cô lăn lại gần anh, vùi mặt dưới cánh tay anh. "Em không thể ngừng nghĩ đến mật mã."

"Mật mã thì sao?"

"Tại sao lại gửi hai phần? Nếu đó là mồi nhử, tại sao không gửi thứ gì đó dễ hiểu? Chỉ mã nhị phân thôi."

Paul mỉm cười.

"Tin nhắn phức tạp, khó hiểu không có ý nghĩa như một mồi nhử."

"Nó như một bài kiểm tra. Xem chúng ta có thể giải được không."

"Hoặc mã hóa để đảm bảo không ai khác đọc được. Hay giải được."

"Thú vị..." Paul đáp.

Cửa bật mở, Milo xuất hiện. Cậu cười toe toét và nhướng lông mày. "Tiến sĩ Kate có một cập nhật quan trọng!"

Khi cả nhóm tập hợp lại trong phòng liên lạc lớn cuối tàu tín hiệu, Kate lên tiếng, "Có thể tôi có một giải pháp."

"Giải pháp cho vấn đề gì?" Sonja thắc mắc.

"Thoát khỏi con tàu này."

Dịch giả: Xuân Yến
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.