Thế Giới Atlantis

Lượt đọc: 359 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 49

❊ ❊ ❊

Dorian cảm thấy cuộc đời mình đang trượt dài. Hắn nằm ngửa trong khoang hội nghị, nhìn chằm chằm lên trần. Trong tâm trí, hắn soát qua một lượt ký ức và những gì hắn biết, mong tìm ra manh mối về động thái tiếp theo của Ares.

Ares đã giết Isis vào ngày gã tấn công tàu Alpha Lander, nhưng gã không giết được Janus. Nhiều năm ròng, Janus đã cố hồi sinh Isis, và trong cơn tuyệt vọng, anh ta đã gửi toàn bộ dữ liệu hồi sinh ngoại trừ dữ liệu của chính mình tới các ống hồi sinh trong khu vực ngoài khơi bờ biển Gibraltar. Sau khi Quả Chuông gắn với tàu Alpha Lander tình cờ phát tán Cúm Tây Ban Nha, cha của Dorian, một thành viên đứng đầu Immari, đã đặt hắn vào một trong các ống kia, và hắn ở đó cho đến năm 1978. Dorian hoàn toàn thay đổi khi tỉnh dậy, không ý thức được rằng ký ức của Ares nằm chôn vùi trong tiềm thức của mình, dẫn dắt toàn bộ con người hắn. Mọi căm ghét của Ares, nỗi oán giận của gã về Isis, đều ở đó, sâu bên trong tâm trí Dorian. Suốt đời mình, Dorian đã sợ hãi một kẻ thù vô hình, một mối đe dọa lớn mà hắn tin loài người hoàn toàn không được chuẩn bị về gene để đối diện. Giờ thì hắn biết đó là sự thực. Đội quân Serpentine, những người Lưu vong, các khối cầu gác - tất thảy là những hiểm họa. Và Ares cũng vậy. Gã muốn lợi dụng nhân loại cho mục đích riêng; con người là chìa khóa cho kế hoạch của gã, cái kế hoạch mà Dorian còn chưa rõ là gì.

Sau cuộc tấn công của Ares vào con tàu ở Gibraltar, gã đã triển khai virus sao chép ngược nhờ sự giúp đỡ của Isis, sử dụng một siêu núi lửa ở Indonesia làm phương tiện phát tán. Rồi gã đã cập bến tàu của các nhà khoa học, nhưng những biện pháp đối phó của Janus đã khiến gã mắc kẹt ở đó. Ares đã sử dụng liên kết của mình tới con tàu lớn bị chôn vùi bên dưới Nam Cực để xuất hiện dưới dạng hiện thân của mình, liên lạc với Dorian khi hắn cuối cùng cũng bước vào giai đoạn hơn ba mươi năm sau khi hồi sinh trong ống và mười ba nghìn năm sau vụ tấn công của Ares vào nhóm khoa học. Dorian mang một chiếc cặp ra khỏi tàu hồi sinh lớn ở Nam Cực. Bức xạ của chiếc cặp đã hoàn tất quá trình biến đổi gene của nhân loại trong những ngày cuối cùng của Dịch bệnh Atlantis, và cánh cổng mà chiếc cặp tạo ra đã dẫn Dorian tới con tàu chỉ huy của các nhà khoa học, nơi hắn giải cứu Ares.

Trong những tuần sau đó, Ares đã phá hủy hành tinh này, gây ngập lụt, khiến các quốc gia lâm vào cảnh nội chiến. Dorian chắc chắn một chuyện: không có cách nào để xây dựng quân đội. Ares đang làm suy yếu nhân loại. Nhưng tại sao? Là một mồi nhử nào đó? Hay kế hoạch xa hơn? Thật vô nghĩa.

Dorian chật vật đứng lên và lảo đảo ra khỏi phòng họp trắng lóa. Hắn dừng ở khu đất trống có những cửa kính cao trông ra dây chuyền sản xuất khổng lồ. Hình trụ sản xuất ra các khối cầu trải dài vào trong bóng tối hun hút của vũ trụ không thấy điểm dừng. Dây chuyền sản xuất ra hàng nghìn khối cầu mỗi phút này đã ngừng hoạt động, nhưng số lượng khối cầu lại có nhiều hơn bao giờ hết. Dorian bước lại gần cửa sổ. Những đốm sáng nhỏ xanh trắng nhấp nháy trên trời, như hàng nghìn con đom đóm trong đêm. Những lối tắt mở rồi lại đóng, mỗi hố cung cấp một khối cầu, cả nghìn chiếc mỗi giây. Cả bầu trời tràn ngập những vật thể đen đúa. Chúng che khuất gần như mọi ngôi sao, những chùm sáng báo trước sự xuất hiện của chúng là mảng sáng duy nhất trong tầm mắt.

Chuyện gì đó đang xảy ra. Chúng đang tập hợp về đây, chờ đợi.

Dorian di chuyển tới khoang liên lạc và kết nối với cơ sở dữ liệu định vị các khối cầu. Tất cả các hệ thống đều nhận diện hắn là Tướng Ares, và không có thông tin nào cho hắn. Dorian nghiên cứu bản đồ. Phòng tuyến khối cầu bảo vệ vùng này khỏi hạm đội Serpentine đang sụp đổ. Những nhóm lớn khối cầu đang rời phòng tuyến, tập hợp về công xưởng. Trên rìa phòng tuyến cũ, nơi trước kia là tàu tín hiệu quân sự, tại chiến trường Serpentine, một hạm đội Serpentine cũng thiết lập một khu vực tập hợp chuẩn bị tham chiến. Những con tàu chỉ đơn giản là những dấu chấm trên màn hình, nhưng Dorian cảm thấy miệng mình khô rát. Máu mũi hắn chảy xuống, hắn lau đi. Hắn tự hỏi mình còn bao nhiêu thời gian. Và liệu hắn có còn làm được gì để cứu thế giới này.

Natalie tỉnh dậy vì tiếng cửa sập mạnh. Cô chui khỏi chăn và rón rén đến bên cửa sổ, sàn gỗ lạnh lẽo của cabin cọt kẹt dưới chân.

Ba trong bốn chiếc Humvee nổ máy, ánh đèn chiếu xuyên cửa sổ trong chốc lát khi chúng lùi xuống con đường đất rợp bóng thông dẫn ra cung đường vùng núi Bắc Carolina. Cô liếc nhìn lại giường. Matthew vẫn đang ngủ, vùi mình trong tấm chăn dày.

Cô tiến ra cửa, nhưng chân cô lạnh cóng. Cô đi giày, mặc một chiếc áo len dài tay, đánh bạo ra ngoài.

Thiếu tá Thomas ngồi bên lò sưởi, vừa nhâm nhi cà phê vừa nghe đài.

"Có chuyện gì vậy?"

"Lo ngại về nguồn cung thực phẩm," anh đáp. "Cà phê nhé?"

Cô gật đầu và ngồi xuống chiếc ghế đối diện anh, hướng mặt về lò sưởi. "Chúng ta hết lương thực rồi sao?"

"Không. Vẫn chưa. Nhưng chính phủ thì hết." Anh chỉ vào chiếc đài, và Natalie lắng nghe một lát trong khi anh rót cho cô một ly cà phê.

Chương trình phát thanh này là một dịch vụ của chính phủ Mỹ. Tất cả các công dân khỏe mạnh được yêu cầu báo cáo cho trạm cứu hỏa gần nhất. Chính phủ và nguồn cung thực phẩm của chúng ta đang bị các lực lượng nổi loạn tấn công. Nếu quý vị từng được huấn huyện quân sự, chính phủ đặc biệt cần quý vị bảo vệ quê nhà của chúng ta. Lập tức báo ngay cho trạm cứu hỏa gần nhất để được hướng dẫn thêm. Quý vị sẽ được nuôi ăn, và sẽ giúp cứu nhiều mạng người...

Thomas vặn nhỏ tiếng chiếc đài cũ. "Những lời kêu gọi đã trở nên khẩn cấp hơn từ đêm qua. Chiến sự cũng căng thẳng hơn. Anh đoán là dân quân Immari đã thắng vài trận."

"Anh không đi sao?"

"Không. Sẽ có ai đó đến đây, chỉ còn là vấn đề thời gian thôi."

Natalie hít một hơi thật sâu, không nói nên lời.

"Thêm nữa, anh không muốn ở nơi nào khác ngoài nơi này."

Trên đài chỉ huy tàu hồi sinh, Ares nhìn những mảnh băng cuối cùng trượt khỏi con tàu cổ xưa, rơi trở lại Nam Cực khi con tàu bay lên.

Con tàu bay xuyên bầu khí quyển, và Ares khảo sát hành tinh gã vừa phá hủy. Những cơn bão lớn cuồng nộ, những đường bờ biển chỉ còn là đầm lầy độc hại, những thành phố bị nhấn chìm.

Kẻ thù của gã sẽ không phản kháng nổi. Thời gian của gã trên thế giới nhỏ bé này đã không diễn ra đúng như kế hoạch, nhưng giờ gã đã về đúng lộ trình. Không gì có thể ngăn cản gã.

Con tàu cổ xưa đã làm quang bầu khí quyển, Ares bèn nhằm mục tiêu vào tàu tín hiệu đang lơ lửng. Gã bắn một phát duy nhất, phá hủy nó. Giờ thì thế giới nhỏ bé dễ tổn thương sẽ được phơi bày cho quân Serpentine nhìn thấy. Chúng sẽ đến đây sớm thôi, và cuộc chiến cuối cùng sẽ bắt đầu.

Ares nhập đích đến của mình vào con tàu và mở đường hầm siêu không gian. Trong tích tắc, gã đã đứng trên đài chỉ huy con tàu, dõi nhìn những đợt sóng xanh lam, trắng, lục lướt qua màn hình. Chúng giống như đồng hồ đếm ngưọc tới định mệnh của gã.

Cuối cùng, gã rảo bước ra khỏi đài chỉ huy, đi qua những hành lang kim loại tối tăm tới căn phòng gã đã ở phần lớn thời gian suốt vài tuần qua.

Lykos bị treo lủng lẳng trên tường. Máu khô đóng cục trên mặt và ngực anh ta. Anh ta không nhìn lên Ares.

"Ta muốn cảm ơn sự giúp đỡ của ngươi," Ares cất lời.

Lykos trừng trừng nhìn thẳng phía trước, không phản ứng gì.

Ares kích hoạt màn hình trên tường và bật đoạn video gã tra tấn Lykos tạo ra một tín hiệu khẩn cấp giả gửi tới hạm đội Lưu vong.

Lykos ngẩng đầu vừa đủ để nhìn thấy đoạn băng.

"Thật vừa vặn," Ares nói. "Ngươi và Isis đã hủy hoại cả hai nền văn minh của bọn ta một cách hết sức ngu xuẩn. Giờ ngươi sẽ giúp ta sửa sai. Sẽ không lâu nữa đâu."

Ares di chuyển đến cửa, nhưng Lykos ngăn gã lại. "Ông đánh giá thấp chúng tôi rồi."

"Không. Ta từng đánh giá thấp các ngươi một lần. Đó sẽ là lần cuối cùng. Đáng lẽ ta nên tiêu diệt luôn các ngươi cùng với thế giới quê nhà của ta khi đồng loại của các ngươi bắt đầu tàn sát các công dân của bọn ta. Đó là sai lầm của bọn ta: tạo hòa bình, tái định cư cho các ngươi. Bọn ta bỏ mặc các ngươi, và các người trả ơn chúng ta bằng cách quay trở lại quê nhà của ta, tàn sát bọn ta."

"Chúng tôi không còn lựa chọn nào khác. Chúng tôi chỉ muốn ngăn chặn các khối cầu."

Ares đổi màn hình để hiển thị cửa sổ siêu vũ trụ, thứ biến mất tích tắc sau đó. Một công xưởng quy mô đồ sộ trong vũ trụ và một hạm đội khối cầu đã thay thế nó.

Lykos không thể giấu nỗi kinh hoàng.

"Ta không đánh giá thấp người của các ngươi. Ta đã xây dựng một đội quân khối cầu mới trong bốn mươi ngàn năm. Các khối cầu gác mới được điều chỉnh để chiến đấu với tàu của các ngươi. Và ta đã lấy mọi thứ từ phòng tuyến. Từng khối cầu đang tồn tại sẽ sớm đáp lên hạm đội Lưu vong. Các ngươi sẽ không thắng được đâu. Ta vừa truyền đi tín hiệu báo nguy của ngươi."

Trên màn hình, những nhóm khối cầu lao vút đi.

"Việc này sẽ kết thúc nội trong vài giờ," Ares nói.

"Đội quân Serpentine..."

"Ta đã có kế hoạch cho chúng. Ta chỉ muốn ngươi biết chuyện gì đang xảy ra. Ta cho ngươi sống là để ngươi có thể chứng kiến chuyện này. Ta sẽ cho ngươi thấy đống đổ nát khi mọi chuyện xong xuôi."

Ares bước ra ngoài, phớt lờ tiếng gào thét của Lykos. Giờ khắc gã lên kế hoạch đã điểm. Gã cứ tưởng mình sẽ có cảm giác choáng ngợp của chiến thắng, của mãn nguyện. Nhưng khi bước qua hành lang, gã chỉ thấy lạnh lẽo và tăm tối.

Trong khoang chứa các ống hồi sinh và người cuối cùng của dân tộc mình, gã dừng lại. Nhiều năm ròng, gã đổ lỗi cho Isis và Lykos, song gã đã giết Isis và trả thù Lykos. Chẳng bao lâu nữa gã sẽ hoàn tất đòn trừng phạt giáng lên toàn bộ dân tộc của Lykos. Nhưng gã vẫn thấy trống rỗng.

Thủ tục cập cảng hoàn tất, Ares ra khỏi tàu lớn và bắt đầu di chuyển xuyên qua công xưởng lắp ráp khối cầu cổ xưa. Tại đài quan sát, gã dừng lại, lập tức cảnh giác. Ai đó đã tới đây. Ai đó đã tới đây. Giấy bọc khẩu phần ăn của người Atlantis nằm rải rác khắp sàn. Những vệt máu đã khô.

Ares bước vào khúc quanh, lần đi theo vệt máu. Nó kết thúc ở khoang liên lạc. Gã mở cửa.

Dorian nằm trong góc, mắt khép hờ. Máu đóng cục trên mặt hắn hệt như Lykos. Ares liếc nhìn phòng họp. Dorian đã truy cập vào những ký ức. Hắn đã xem hết chưa? Cũng không quan trọng. Hắn đã ngăn Kate Warner liên lạc với Đội quân Serpentine trước khi Ares kịp tẩu thoát. Hắn đã thực hiện vai trò của mình lần cuối. Giờ thì hắn thực sự vô dụng.

"Ông nói dối tôi," Dorian cất tiếng, giọng yếu ớt. "Phản bội tôi. Tất cả chúng tôi."

"Chao ôi, thế ngươi định làm gì, Dorian?"

Dorian mở lòng bàn tay, một thiết bị kim loại lăn ra, dừng lại dưới gầm bàn, ngoài tầm nhìn của Ares. Gã bước lên trước, nhận ra đó là gì một giây trước khi nó phát nổ. Một quả lựu đạn.

Dịch giả: Xuân Yến
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.