Với Dorian, ánh sáng rực rỡ của phòng họp chính là mặt trời nóng rẫy, thiêu đốt hắn, không bao giờ dịu lại. Nó như xuyên thẳng qua mí mắt hắn, giội thẳng xuống đầu hắn. Ký ức về mất mát của Ares tại chiến trường Serpentine đã để lại một hố sâu trong lòng hắn, và Dorian cảm thấy mất mát tận đáy lòng.
Hắn nằm sấp và đẩy người dậy, nhìn vũng máu đang loang rộng nhỏ xuống sàn trắng. Ký ức đang hủy hoại hắn. Hay là hắn đã sớm hấp hối rồi?
Dorian cảm thấy căn bệnh mình mắc phải từ vài tuần trước đang chầm chậm lan khắp cơ thể, nhưng giờ đây mối nguy hiểm càng cấp bách hơn.
Hắn cố tập trung. Một lần nữa, ký ức của Ares đặt ra nhiều câu hỏi hơn cả câu trả lời. Đội quân Serpentine rõ ràng đã khiến vợ Ares nhiễm phải thứ gì đó, và các khối cầu khi đó đã tấn công Đội quân Serpentine - lẫn cả những người Atlantis nhiễm bệnh.
Liệu có phải một trong hai phe - quân Serpentine hoặc các khối cầu - chính là kẻ thù đã hủy hoại thế giới quê nhà Atlantis của hắn? Dorian định kích hoạt ký ức tiếp theo, song do dự. Liệu có cách nào khả thi hơn để tìm ra đáp án không? Có lẽ là một cách không giết hắn từ từ mỗi lần hắn lén nhìn? Thật lý tưởng. Hắn không biết mình có thể đi vào ký ức của Ares bao nhiêu lần nữa mà vẫn sống sót. Và hắn mới ở điểm khởi đầu.
Hắn vào khoang liên lạc và truy cập máy tính, yêu cầu thông tin về chiến trường Serpentine. Với từng yêu cầu, màn hình đều nhấp nháy một cảnh báo đỏ:
Thông tin được bảo mật theo Đạo luật An ninh Công dân
Người Atlantis đã thận trọng xóa mọi thông tin liên quan đến các khối cầu lẫn Đội quân Serpentine.
Trên thực tế, thậm chí tất cả điện đàm và dữ liệu từ những tàu thăm dò sâu trong vũ trụ đi qua khu vực đó đều bị xóa. Vậy nhưng... vẫn có một tàu tín hiệu đang di chuyển theo quỹ đạo quanh chiến trường. Dorian há hốc miệng khi cổng đăng nhập xuất hiện. Kate đã kết nối cổng ở đây tới tàu tín hiệu đó cách đây hai mươi giờ. Nó là một trong cả nghìn tàu tín hiệu trong vòng quay ngoài kiểm soát của Kate... hoàn toàn chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên.
Dorian đi đi lại lại trong phòng, tâm trí lướt qua các sự kiện. Kate và David đã biết về tín hiệu gửi tới Trái đất - đường truyền mà Ares kinh sợ nhất. Và bọn họ đã đến tàu này để tìm cách phản hồi hoặc có khi để vô hiệu hóa con tàu này, cho phép người gửi tìm thấy Trái đất.
Nhưng có gì đó ở đây khiến họ ngập ngừng, buộc họ phải đánh giá lại tình hình. Bọn họ đã không truyền tin cũng như vô hiệu tàu tín hiệu. Phải chăng họ đã biết gì đó về kẻ thù? Phải chăng họ đã tới tàu tín hiệu ở chiến trường Serpentine để tìm hiểu thêm, hoặc có thể cố hội ý với một đồng minh ở cách xa Trái đất, nơi một dự đoán thiếu chính xác sẽ gây ít hậu quả hơn?
Cuộc tàn sát trong ký ức của Ares là có thật đối với Dorian. Người Atlantis thấy có lý do để sợ Đội quân Serpentine hoặc các khối cầu.
Ares chọn mục nhập cho tàu tín hiệu ở chiến trường Serpentine. Nhật trình chỉ có hai mục: một kết nối cổng hôm qua, và một đường truyền dữ liệu khoảng mười ba nghìn năm trước.
Thật thú vị. Ngày tháng đó có ý nghĩa gì? Janus. Anh ta đã bị mắc kẹt vào khoảng thời gian đó - trong cuộc tấn công của Ares lên tàu đổ bộ của hai nhà khoa học ngoài khơi bờ biển Gibrallar. Có phải Janus đã gửi tin nhắn đến một đồng minh tiềm năng? Một lời kêu cứu? Khả năng là thế.
Dorian truy vấn ngày tháng. Đã có ba đường truyền xuất phát từ tàu tín hiệu này vào ngày hôm đó. Có phải Janus đã cố tăng cơ may tìm được trợ giúp?
Kate đã đến đây, đã thấy thứ gì đó khiến cô sợ hãi, và rồi can đảm bước qua cánh cổng - tới một tàu tín hiệu ở đâu đó trong vũ trụ, có thể ở bất cứ tình trạng nào trong tưởng tượng. Phần thưởng ở phía bên kia hẳn phải rất lớn. Và cô phải phần nào biết chắc không có hiểm nguy tức thì nào chực chờ ở đó.
Những mẩu thông tin chắp vá của Janus. Dorian nhận ra chúng là gì: ký ức. Kate đang chơi cùng một trò chơi với hắn: cố vén màn quá khứ của người Atlantis cũng như tìm hiểu sự thật về kẻ thù và đồng minh của bọn họ. Đội của cô đã tới một trong ba tàu tín hiệu. Và khả năng bọn họ vẫn ở đó.
Dorian ghi nhớ các địa chỉ tàu tín hiệu trong tâm trí. Bây giờ chỉ còn là vấn đề thời gian.

"Từ từ thôi," David nói. Anh nhìn quanh khoang liên lạc nơi mọi người đang tụ tập. Anh đã đúng: Kate đang tiết lộ những phát hiện của cô một cách quá nhanh đối với mọi người, có lẽ ngoại trừ Mary - trông gần như bị thôi miên.
"Đó là một đường truyền - đến từ chiến trường," Kate nói.
"Bằng cách nào?" David hỏi.
"Chắc chắn là từ đống đổ nát," Kate khởi động màn hình, cuộn tin nhắn nhận được thật nhanh, như thể ai đó có thể thực sự đọc được nó. "Giống hệt tin nhắn Mary nhận được trên Trái đất - một chuỗi số nhị phân ở khúc đầu và phần thân với bốn mã cơ sở."
"Là cùng một tin nhắn?" Mary vội hỏi.
"Tôi không rõ," Kate đáp. "Nó có cùng định dạng."
"Vậy ít nhất, cũng là cùng một người gửi," Paul nói.
Kate gật đầu.
"Chúng ta biết được gì?" David hỏi. "Ý anh là, em nói thông tin về nơi này đã được bảo mật."
"Đúng vậy," Kate thừa nhận, tập trung vào David. "Và em đã kiểm tra rồi: nhà khoa học, cộng sự của Janus, chưa từng tới nơi này. Trên thực tế cô ấy không có chút ký ức nào về Đội quân Serpentine."
"Song Janus đã truyền tin cho ai đó vào những giây cuối cùng, và sau đó gửi ký ức của cộng sự mình đến đây - một chiến trường cô ấy chưa từng đến, nơi một tín hiệu kỳ lạ giống phản hồi cho tin nhắn của anh ta đã được truyền liên tục suốt hàng nghìn năm." David gãi đầu. Anh không hiểu. Anh đã bỏ lỡ điều gì? Có gì đó không đúng ở đây. "Bọn họ đặt những tàu tín hiệu này ở những nơi họ không muốn ai tìm thấy, phải không?"
"Đúng vậy," Kate xác nhận. "Hay đúng hơn để giữ những gì bên trong không bị lộ ra ngoài."
Phải, chính là thế. David biết chắc điều đó.
Một âm thanh máy móc ở tầng trên cùng, ngay bên trên họ, phá tan sự im lặng.
David liếc sang Kate. "Cổng vào."
"Không phải em," cô đáp trả.
"Khóa cửa lại nhé," David dặn rồi chạy vụt ra khỏi phòng. Sonja theo sát gót.
Một cầu thang bộ duy nhất dẫn từ tầng trệt lên tầng trên cùng, nơi có cổng, các kho chứa lớn và các khoang nghỉ. Tầng trệt là khoang liên lạc và một loạt kho nhỏ.
Những lựa chọn dành cho David càng lúc càng tệ: leo lên cầu thang, đối mặt Dorian và bất cứ người nào hắn để lại trên tầng hai, hoặc đợi ở đây, hy vọng mai phục được họ khi họ xuống.
Anh nhanh chóng quyết định phương án mai phục. Anh ra hiệu cho Sonja vào vị trí bên trong một nhà kho nhỏ; còn anh mau chóng di chuyển tới một kho khác. Bọn họ sẽ nhắm bắn Dorian từ hai vị trí ấy, chờ cho đến khi hắn đến bậc cuối cùng của cầu thang mới khai hỏa.
David nghe có tiếng kim loại lanh lảnh lăn xuống cầu thang, như tiếng những hộp thiếc đang va đập. Chắc chắn Sloane không ngu ngốc đến nỗi... Bên đầu kia, David thấy Sonja ló ra từ ngưỡng cửa. Ba khối trụ tròn đen đúa nẩy từ cầu thang xuống hành lang hẹp. Lựu đạn gây choáng.
Anh xoay người, nấp đằng sau khung cửa, bịt tai, nhắm chặt mắt. Một tích tắc sau, ánh sáng chói lóa và tiếng nổ ầm ĩ choáng ngợp tầm nhìn và thính lực của anh. Mọi thứ chuyển động như phim quay chậm. David áp chặt người vào tường, há hốc miệng và nháy mắt, cố gắng lấy lại cảm giác.
Anh liếc ra ngoài. Sonja. Vụ nổ đã hạ gục cô. Cô lảo đảo tiến về phía trước, vào trong hành lang.
Một dáng người lao xuống cầu thang, bước ba bậc một. Hắn nổ súng vào Sonja trước khi xuống tới bậc dưới cùng.
David nâng súng trường, nhắm bắn gã đàn ông, nhưng đã quá trễ.
Sonja ngã xuống, máu từ cơ thể cô trào ra. Gã đàn ông lăn lộn trên sàn đối diện với cô, tuy đang đau đớn nhưng vẫn bóp cò, xả đạn về mọi hướng, cả khu vực cầu thang.
Một vật nhỏ bật ra khỏi vách cầu thang, rồi một vật khác. Chúng nẩy và lăn đi. Mắt David mở to. Lựu đạn.
Anh lùi lại, vấp phải một cái thùng và ngã nhào. Anh ngồi dậy vừa kịp nhìn ra ngoài ô cửa hẹp, thấy chỗ hành lang đầy máu, nơi Sonja và tay lính của Dorian nằm bất động. Suốt một lúc, không có âm thanh nào. Và rồi... một bức tường ánh sáng màu cam hiện ra, kêu lách tách, lấp lánh và nuốt chủng vụ nổ lựu đạn. Một trường lực.
Cánh cửa nhỏ của phòng kho đóng lại, lực chuyển động quăng David vào bức vách đằng sau. Trọng lực nhân tạo trong phòng đã giải phóng sự kìm kẹp, và anh từ từ nổi lên trên, cùng với những chiếc rương bạc.
Tất cả giống như một giấc mơ kỳ lạ không có âm thanh. David quay tròn, nhìn chằm chằm bên ngoài cửa sổ vào tàu tín hiệu quân sự. Căn phòng không phải đã từng để làm kho, mà mới được bọn chúng dùng làm kho gần đây. Nó là một khoang thoát hiểm khẩn cấp. Và nó đang từ từ trôi vào chiến trường mảnh vỡ khổng lồ kia, hòa vào hàng triệu mảnh vỡ khác từ các trận chiến từng thất bại. Anh cứ thế nhìn đăm đăm ra ngoài cửa sổ, khung cảnh và sự im lặng này tạo cảm giác thật kỳ quặc và bất an. Sầu não. Sloane sẽ tìm thấy Kate và những người còn lại. Anh đã thất bại. Thất bại chung cuộc. Và anh sẽ không bao giờ gặp lại Kate nữa.