Thế Giới Atlantis

Lượt đọc: 359 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 55

❊ ❊ ❊

Kate suýt nhìn đến thủng tấm thảm trong phòng riêng khi cửa bật mở.

"Có kết quả rồi," Perseus thông báo. "Các khối cầu đã ngưng giao chiến với tàu của chúng ta."

Kate thở mạnh ra. "Quả là tin tốt."

"Tin xấu là chúng ta đang thua. Và một hạm đội Serpentine khác đang trên đường đến đây. Bao giờ chúng đến nơi, ta sẽ phải rút lui."

"Các vị có thể cứu ai trên bề mặt không?"

"Không," Perseus đáp. "Tôi rất tiếc. Chúng tôi không đủ khả năng chiến đấu với các tàu Serpentine hay sơ tán ở quy mô hành tinh. Tàu của chúng tôi chỉ được thiết kế để chống lại các khối cầu." Ông đợi trong phòng chờ một lát, và Kate cảm thấy ông muốn nói nhiều hơn, nhưng đơn giản không có gì để nói và ông cũng chẳng thể làm gì.

Cuối cùng, Kate chọn một chỗ ngồi trên chiếc ghế bành và khẽ nói. "Cảm ơn ông. Tôi biết ông đã cố gắng."

Perseus dừng lại ở ngưỡng cửa nhưng rồi rời đi không nói một lời. Kate ngồi lại thêm một lúc, không chắc phải làm gì, hoặc có thể làm gì.

Cánh cửa đôi rít mở, Paul, Mary cùng Milo bước vào. Họ đã nghe thấy hết; Kate có thể đoán được từ biểu cảm gương mặt họ.

"Cô muốn làm gì?" Paul hỏi.

"Tôi không nghĩ ta có thể làm được gì nhiều," Kate đáp.

Cửa lại mở ra, và Perseus sải bước qua, vẻ phấn khích lộ rõ trên gưong mặt. "Các vị phải thấy chuyện này."

David cuối cùng cũng tìm thấy chỗ anh cho là trung tâm điều khiển của tàu Serpentine. Đó là một căn phòng hình tròn với hàng trăm màn hình cho thấy các hạm đội Serpentine đang bay quanh hàng trăm thế giới. Những con tàu Serpentine tàn tạ trôi dạt, chúng đang bị tàu tam giác tiêu diệt.

Có thứ gì đó đã nhiễm vào từng liên kết trong vòng tàu, cắt đứt nó, như rắn mất đầu. Đó là tin tốt. Tin xấu là anh đã mắc kẹt.

Kate đứng trên đài chỉ huy tàu Lưu vong, nhìn chằm chằm những con tàu Serpentine đang trôi dạt quanh Trái đất.

"Liệu điều này có liên quan đến liệu pháp của cô giúp loại bỏ mối đe dọa khối cầu?"

"Không. Tôi không nghĩ vậy." Thật sự thì Kate không biết. "Ờm thì, cũng có thể."

"Đây là liệu pháp nào?" Perseus hỏi.

"Tôi không biết." Kate vắt óc suy nghĩ. Có thứ gì đó đã giết Đội quân Serpentine từ trong ra ngoài. Ares. Vũ khí của gã. Nghiên cứu của Isis. Trong chớp mắt, Kate thông suốt tất cả. "Chính là chúng ta. Nhân loại. Chúng ta là vũ khí chống Serpentine tối thượng. ADN của chúng ta, Gene Atlantis, dịch bệnh, tất cả là thời khắc này. Khi Đội quân Serpentine đồng hóa chúng ta, ADN của chúng ta là thứ kháng virus. Nó giết chúng."

"Không thể nào," Perseus phản đối.

"Tại sao?"

"Chúng chưa bao giờ xuống được tới bề mặt hành tinh của cô để đồng hóa bất kỳ ai."

Điều đó thật vô nghĩa. Kate dám chắc cô đã đúng.

"Chúng ta sẽ không mạo hiểm. Chỉ huy đã ra lệnh cho chúng tôi phá hủy tất cả các tàu Serpentine."

"Tôi nghĩ thế là khôn ngoan," Kate lầm bầm, vẫn chìm trong suy nghĩ.

Cô tự hỏi sao trước kia Đội quân Serpentine có thể đồng hóa...

David. Khi tàu tín hiệu quân sự bị phá hủy ở chiến trường Serpentine, chúng hẳn đã thấy chuyện gì đang xảy ra ở đó. Nếu họ đã tìm được thi thể của anh...

"Tôi biết chuyện gì đã xảy ra," Kate nói. "Chúng đã cố đồng hóa ai đó trong nhóm của chúng tôi. Tên anh ấy là David Vale, và chúng ta cần tìm anh ấy."

"Thế cô muốn đề xuất gì?"

"Anh ấy ở trên một trong số tàu Serpentine. Chúng ta cần bắt đầu tìm kiếm ngay..."

Perseus giơ hai tay lên. "Cô mất trí rồi à? Chúng ta còn không biết ngoài kia có bao nhiêu tàu? Hàng triệu, có khi hàng tỷ. Và đây có thể chỉ là tạm thời hoặc một cái bẫy. Không có chuyện chúng ta mạo hiếm chỉ vì một sinh mạng."

"Ông sẽ mạo hiểm. Ông sẽ làm thế bởi vì tôi có thứ khác ông cần."

Perseus nhìn cô ngờ vực.

"Vị trí công xưởng khối cầu - trung tâm điều khiển của chúng. Và nếu tôi đúng, con tàu hồi sinh chứa tất cả những người Atlantis sống sót, cũng như một người của các vị, Lykos."

Perseus đứng trên đài chỉ huy, ngẫm nghĩ về lời của Kate. Cuối cùng, ông nói, "Tôi sẽ truyền đạt nội dung này lên hội đồng tối cao. Nhưng nếu họ đồng ý tìm, họ sẽ muốn nắm vị trí kia trước."

Kate gật đầu đồng ý. Ở thời điểm đó, cô nhận ra đỉnh cao đích thực trong kế hoạch của Janus. Anh đã rải ký ức khắp cả ba địa điểm có thể tiết lộ toàn bộ sự thực - chiến trường Serpentine, công xưởng khối cầu, và con tàu đổ bộ bị mắc kẹt ở thế giới đổ nát. Nó đúng là kế hoạch dự phòng tối thượng, chuẩn bị bất ngờ của anh chống lại Ares. Kate hy vọng nó sẽ thành công trong lần cuối cùng.

"Họ đã đồng ý," Perseus nói. "Với điều kiện. Họ sẽ quét các tàu Serpentine tìm dấu hiệu sống của con người trước khi phá hủy chúng. Nếu không có dấu hiệu sống, họ sẽ tự động khai hỏa. Nếu dò thấy dấu hiệu sống của con người, họ sẽ cử một robot đi kiểm tra. Bất cứ động thái đáng ngờ nào, đều sẽ khai hỏa. Nếu robot tìm thấy người của cô, chúng ta sẽ đưa anh ta về theo một quy trình cách ly nghiêm ngặt kèm kiểm tra toàn diện."

Kate chạy ào tới và ôm chầm lấy ông.

Những giờ sau đó là khoảng thời gian dài nhất trong cuộc đời Kate.

Cô quan sát những con tàu Lưu vong hình tam giác điều động các tàu Serpentine hướng đến mặt trời. Những vật thể đen đúa nhỏ dần từng phút khi chúng lao vào ngôi sao đang cháy. Cô biết chuyện này đang xảy ra quanh hàng trăm, có thể là hàng nghìn thế giới. Cô chỉ hy vọng David không ở trên một trong những khối cầu ấy.

Paul, Mary và Milo tham gia cùng cô trong phòng, nhưng không ai nói lời nào. Cảm giác như ở phòng chờ trong bệnh viện. Ai nấy đều ở đây vì Kate, nhưng không có gì để nói.

Trong trung tâm điều khiển Serpentine, David quan sát các tàu tam giác phá hủy hạm đội Serpentine một cách có hệ thống. Trong số cả trăm màn hình, chỉ một số ít hiển thị các tàu Serpentine. Đó là một cuộc thảm sát. Trên màn hình trung tâm, chiếu những vòng tàu bên ngoài con tàu David chiếm giữ, một cánh cổng mở ra, và một hạm đội tàu tam giác kéo đến.

Chúng có vẻ không lãng phí chút thì giờ nào. Những cú khai hỏa ngay lập tức xé toạc các vòng tàu Serpentine. Làn sóng hủy diệt sẽ đến tàu của David trong giây lát.

Anh nhìn hạm đội tam giác tiến đến, chuẩn bị sẵn sàng. Đâu đó trong tâm trí, anh tự hỏi đây có phải một ảo ảnh. Một bài sát hạch. Con tàu tam giác dẫn đầu dừng lại, và David nhận ra mình đang nín thở.

Kate đứng lên khi Perseus bước vào.

"Tôi nghĩ chúng tôi thấy gì đó," ông nói. "Một dấu hiệu sống, trên vòng trung tâm Serpentine."

"Có phải anh ấy..."

"Họ đang tiến hành một loạt kiểm tra, nhưng trông anh ta vẫn khỏe."

David ngồi trong khoang khử khuẩn, chờ đợi, tự tranh luận xem nên làm gì. Nếu lần giải cứu này lại là một ảo ảnh Serpentine khác, thì cái bẫy là gì? Sao anh có thể vượt qua nó như cách anh vượt qua cái hố? Anh phải phản kháng. Anh phải cứng rắn. Tất cả chỉ là ảo ảnh. Bất kể họ ném thứ gì vào mình, mình đều sẽ chống cự.

Cửa mở ra, và Kate đứng trong hành lang tường trắng, đèn điện sáng trưng. Mái tóc nâu của cô buông xõa xuống hai vai, khuôn mặt rạng rỡ, ánh mắt đầy sức sống. Cô khỏe mạnh, sôi nổi, vẫn là con người anh từng gặp, từng yêu. David đứng im, không tài nào nhúc nhích.

Cô chạy ào vào ôm chầm lấy anh. Anh cũng cảm thấy vòng tay Milo ôm lấy mình.

David quyết định nếu đây là một ảo ảnh Serpentine thì họ đã thắng. Với anh nó quá chân thực. Anh không thể chống lại cô.

Kate lùi lại và nhìn vào mắt anh. "Anh có ổn không?"

"Giờ thì anh ổn."

Tại công xưởng khối cầu, Kate và David dừng lại trước cửa sổ rộng trông ra dây chuyền lắp ráp. Các khối cầu đang quay trở lại hàng loạt. Kate tự hỏi có bao nhiêu khối cầu. Có lẽ hàng triệu.

"Ông định làm gì với chúng?" cô hỏi Perseus.

"Chúng tôi vẫn đang bàn bạc. Chúng tôi muốn dùng một số để phá hủy những con tàu Serpentine còn lại. Nó có thể giảm quy trình xuống nhiều năm. Sau đó chúng tôi sẽ loại bỏ chúng hoặc giữ lại phòng trường hợp có mối đe dọa phát sinh."

Perseus dẫn họ qua các hành lang công xưởng. Một vệt máu khô đánh dấu lối đi đến tàu lớn.

Các cánh cửa đi bên ngoài mở ra, và Kate nhớ lại lần đầu cô nhìn thấy chúng, hai dặm dưới Nam Cực.

Trong khoang khử khuẩn, cô ngừng bước. Cô đã xé bộ đồ của mình ở đây, đặt nó bên cạnh hai bộ nhỏ mà Adi và Surya từng mặc.

Bên trong con tàu, các đội đang rà soát từng ngóc ngách con tàu cổ.

"Họ tìm thấy Lykos chưa?" Kate hỏi.

"Rồi. Họ vẫn đang chữa trị những vết thương cho anh ấy," Perseus nói.

"Tôi có thể gặp anh ấy không?"

Perseus đồng ý, và dẫn họ đi dọc hành lang kim loại lờ mờ tối đến một phòng lớn nơi các kỹ thuật viên y tế đang lắp đặt thiết bị.

"Lykos," Perseus nói. "Đây là bác sĩ Kate Warner. Cô ấy đã tạo ra liệu pháp vô hiệu hóa khối cầu, cô ấy cũng giúp tìm thấy anh đấy."

"Chúng tôi nợ cô, bác sĩ Warner."

"Không đâu. Tôi muốn các anh biết rằng tôi chỉ đơn giản hoàn thành nốt công trình mà Isis đã bắt đầu. Cô ấy vô cùng hối tiếc vì những gì đã xảy ra. Giá mà biết sự thực, hẳn cô ấy đã hành động khác đi."

Lykos gật đầu. "Tôi nghĩ chúng ta đều như vậy. Quá khứ là quá khứ."

"Tôi đồng ý." Cô hướng mắt về phía thiết bị. "Các ông sẽ chữa trị cho những người Atlantis chứ?"

"Phải," Perseus nói. "Chúng tôi nghĩ phương pháp điều trị chúng tôi sử dụng để trị hội chứng hồi sinh của cô sẽ có tác dụng với họ. Chúng ta sẽ sớm biết thôi."

"Sau đó thì sao?"

"Chúng tôi thực sự đang nghĩ mình sẽ trở về thế giới quê nhà. Mọi thứ trên bề mặt của thế giới Lưu vong đã bị phá hủy, còn trở lại lòng đất có vẻ không hợp lý lắm. Chúng tôi nghĩ tất cả chúng ta có thể bắt đầu một khởi đầu mới."

Kate mỉm cười. Cô nghĩ một khởi đầu mới hẳn sẽ khiến Isis rất mãn nguyện.

"Còn một điều nữa, chúng tôi mong cô có thể giúp chúng tôi hiểu."

Perseus dẫn Kate và David đến căn phòng đồ sộ chứa hàng loạt các ống hồi sinh. Ngay bên ngoài cánh cửa đôi ở lối vào là một đống thi thể. Tất cả đều là Ares.

"Chúng tôi vẫn đang đếm. Nguyên nhân cái chết phần lớn là chấn thương do tấn công vật lý, một số do siết cổ. Nhật ký hành trình của tàu nói gã đã tự tắt hệ thống hồi sinh của mình."

"Các vị có tìm thấy thêm thi thể không?" David hỏi.

"Một. Bên ngoài." Perseus giơ lên một màn hình nhỏ. Xác của Dorian Sloane lơ lửng trong không gian, dây chuyền lắp ráp khối cầu ở hậu cảnh.

David liếc nhìn Kate.

Cô nghĩ về mối thù hận mà Dorian và Ares có chung, những chuyện họ đã cùng làm - ở cả thế giới Atlantis lẫn thế giới của cô. Cô nghĩ về Trái đất tạo ra một khởi đầu mới mẻ, và về những người Atlantis, đoàn tụ và xây dựng lại nền văn minh của họ.

"Cô nghĩ sao?" Perseus hỏi.

"Tôi nghĩ gieo nhân nào sẽ gặt quả nấy."

Dịch giả: Xuân Yến
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.