Suốt ba giờ qua, Ares đã đi một vòng bệnh viện, nói chuyện với các công dân đang được điều trị bỏng, gãy xương và bị thương do đạn. Cơ sở điều trị nhỏ bị quá tải. Các sảnh hỗn loạn, mọi người đang chạy nháo nhào tứ phía. Ares chính là tàu tín hiệu bình yên trong cơn bão. Chứng kiến cảnh tàn sát khiến gã thêm sẵn sàng cho những gì mình đã làm, khẳng định rằng gã đã đưa ra lựa chọn đúng đắn.
Một nhân viên dẫn gã ra khỏi bệnh viện chính vào một tòa nhà liền kề, trước là văn phòng nhưng giờ được dùng làm bệnh viện tâm thần tạm thời.
Các công dân ở mỗi phòng đều giống nhau trong mắt Ares: những kẻ mất trí.
"Họ đang mắc hội chứng hồi sinh," bác sĩ giải thích.
Ares chưa bao giờ nghe nói đến tình trạng này. Hướng dẫn viên đọc được biểu cảm của gã.
"Ở thời của ngài hội chứng này chưa được chẩn đoán. Có lẽ còn chưa có ai từng chứng kiến. Về mặt tâm lý, bệnh nhân mất khả năng chống chọi với cuộc sống sau hồi sinh, hay nói cụ thể hơn, não họ không thể chấp nhận một số ký ức, trong trường hợp này là ký ức về cái chết thảm khốc của họ. Hội chứng trở nên phổ biến hơn khi lối sống thay đổi. Chúng tôi cho rằng nguyên nhân phần nào là do phạm vi cảm xúc của các công dân đang thay đổi. Hồi sinh liên tục cũng là một nhân tố rủi ro. Một vài bệnh nhân chết trong đợt tấn công khủng bố đầu tiên mà không có triệu chứng hay chỉ có hội chứng hồi sinh rất nhẹ. Vào khoảng thời gian này, họ đã được hồi sinh trong tình trạng gần như căng trương lực: Dù bằng cách nào, điều này có thể tự nó đã trở thành một đại dịch."
Ares gật đầu, tự hỏi, trong khoảng vài ngàn năm nữa, liệu có ai trong dân tộc của gã sống sót sau khi được hồi sinh không.
Tai nghe của Ares được kích hoạt, cấp phó của gã lên tiếng, "Thưa sếp, chúng ta có bước tiến mới. Những kẻ khủng bố đã bắt giữ con tin."
Ares mỉm cười. Giờ thì ta có bước tiến rồi.

Isis sợ hãi, nhưng không thái quá như những người xung quanh cô. Chuyện này sẽ khiến cả thế giới chống lại phe lao động, cô nghĩ. Đây sẽ thực sự là cái kết cho cuộc bạo động, sợi rơm cuối cùng buộc người dân phải hành động quyết liệt. Isis chỉ có thể hình dung hành động đó sẽ ra sao. Cô gạt những viễn cảnh ra khỏi tâm trí khi bước lên trước theo hàng.
"Số của cô là 29383," người đàn ông nói. "Số của cô là gì?"
"29383," Isis đáp.
Ở hàng bên kia, hai người đàn ông đang cãi nhau.
"Anh đã tự đào huyệt chôn chúng ta đấy."
"Tôi đã cứu cả hai chúng ta, Lykos. Tôi đã làm chuyện mà anh không có gan làm."
Người đàn ông có tên Lykos nhìn thẳng vào mắt Isis. Anh ta khựng lại, như thể nhận ra cô.
Người đeo mặt nạ phát số cho người tiếp theo trong hàng rồi nói với Isis. "Tiến lên, 29383."
Isis lê bước tiến lên, nhập vào nhóm phía trước, nhưng Lykos đã chặn cô lại, kéo cô qua một bên nhập bọn với người đàn ông anh ta đang tranh cãi. "Đây chính là điều tôi đang nói tới," anh ta nói, chỉ vào cô. "Anh biết đây là ai không?"
"Dĩ nhiên. Một con tin. Số của cô là gì, con tin?"
Isis mở miệng toan nói, nhưng Lykos đã cắt ngang. "Đừng có trả lời. Cô ấy là bác sĩ Triteia Isis. Cô ấy là một nhà di truyền học tiến hóa..."
Đối thủ của Lykos giơ tay. "Xin thứ lỗi, tôi cũng không quen nhiều nhà di truyền học tiến hóa cho lắm..."
"Cô ấy đã tạo ra liệu pháp gene giúp dân tộc chúng ta có thể làm bất cứ thứ gì đám trí thức có thể."
Thủ lĩnh phiến quân ngừng lời, còn Lykos tiếp tục, "Cô ấy sẽ trình bày nghiên cứu của mình trước toàn thể diễn đàn vào ngày mai, hay nói cách khác cô ấy đã lên kế hoạch trước khi bị chúng ta bắt làm con tin. Cô ấy là người ủng hộ chính nghĩa của chúng ta." Lykos tập trung nhìn cô. "Và tôi hy vọng cô ấy sẽ vẫn là người ủng hộ, và chấp nhận lời xin lỗi của chúng tôi cho những cách thức man rợ của vài thành viên thuộc chính nghĩa của chúng ta." Anh ta ngừng lời chờ phản ứng của cô.
"Tôi... có. Tôi ủng hộ."
"Giờ chúng tôi sẽ thả cô ra," Lykos nói. "Và hy vọng cô sẽ vẫn phát biểu vào ngày mai."
Isis gật đầu. "Tôi sẽ làm thế."
Lykos dẫn đường cho cô.
Người đàn ông còn lại gọi với theo họ, "Nếu họ lắng nghe, ấy là bởi những gì chúng tôi làm ở đây thôi."
Lykos dẫn cô đi qua các hành lang, không nói gì với những lính gác chỉ gật đầu và để cho anh ta qua. Khi chỉ còn lại hai người họ bên ngoài tòa nhà, đã qua chốt kiểm soát cuối cùng, anh ta mới nói, "Tôi rất xin lỗi vì chuyện xảy ra với cô. Chúng tôi đã mất kiểm soát tình hình. Xin hãy nói với họ thế, dù cô có phát biểu hay không. Cần phải làm gì đó. Những phương pháp này chỉ đại diện cho số ít người của chúng tôi. Chúng tôi sẵn sàng hy sinh bất cứ điều gì cần thiết."

Hội đồng lúc này đang vô cùng hoảng loạn, và điều đó khiến Ares hài lòng ghê gớm. Gã đã kiểm soát được họ ngay tại nơi gã muốn.
Nomos đang phát biểu, còn Ares ngồi ở đầu bàn, hầu như không lắng nghe.
"Quân cách mạng đang hủy hoại đội quân của ngài đấy."
"Họ không thể chiến đấu," một thành viên hội đồng lên tiếng.
"Hoàn toàn đúng," Ares đáp, đứng dậy.
"Giải pháp của ngài là gì, thưa Tướng quân," một phụ nữ hỏi.
"Ngày mai các vị sẽ được nghe trong diễn đàn."
Một thành viên hội đồng khác nện nắm đấm xuống bàn. "Tôi muốn nghe ngay bây giờ. Chúng ta không thể để đến ngày mai. Mọi lựa chọn, thưa quý vị. Chúng ta có thể tạo ra một mầm bệnh chỉ nhắm vào phe lao động không? Cắt giảm tổn thất của ta và để các khối cầu gác oanh tạc những khu vực bị chiếm đóng?"
Căn phòng rộ lên những tiếng la hét. Ares lẻn ra khỏi cửa. Lạ lùng thay, đêm trước khi biết trận chiến này sẽ bắt đầu, gã đã ngủ rất ngon.