Thế Giới Atlantis

Lượt đọc: 359 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 31

❊ ❊ ❊

Hồi sinh ký ức của Ares đã là một cực hình với Dorian, nhưng đồ ăn kiểu Atlantis cũng tệ không kém.

Hắn và Victor ngồi trong phòng kho trên những thùng thưa màu bạc, nuốt thứ gel màu cam mà người Atlantis gọi là "thức ăn".

"Thật kinh khủng," Victor nhận xét.

"Tinh tế đấy," Dorian làu bàu, ăn hết phần của mình.

"Chúng ta sẽ làm gì?"

"Đoán là ta sẽ phải bỏ một phiếu 'chê' mới trên phiếu đánh giá của khách hàng."

Victor trông bối rối. Thực ra, Dorian đã bắt đầu nghĩ đó vốn dĩ là biểu cảm thường trực của Victor.

"Ngài định đi đâu?" Thấy Dorian sải bước ra hành lang, Victor bèn hỏi.

"Làm nhiệm vụ," hắn nói, đoạn đóng cánh cửa dẫn sang khoang liên lạc.

Dorian sợ khi phải bắt đầu một ký ức mới, nhưng hắn không còn lựa chọn. Biết được sự thực về Ares, về kẻ thù bên ngoài tàu tín hiệu là hy vọng duy nhất cho thế giới của hắn. Hắn phải biết. Và hắn chưa bao giờ né tránh việc cần làm. Hắn bước vào khoang liên lạc và bắt đầu dòng ký ức của Ares từ nơi hắn bỏ dở lúc trước.

Ares tỉnh dậy bởi tiếng báo động nguy hiểm của hạm đội tiêu chuẩn. Gã đã nghe nó nhiều lần - thường là khi một đội gặp rủi ro khi đang làm thí nghiệm, bên trong hoặc bên ngoài tàu. Lần gần nhất gã nghe thấy báo động, hàng trăm khối cầu đã hạ gục hạm đội phụ của gà. Chúng đã phá hủy các tàu và giết hại hai người cuối cùng - một nam một nữ - dưới quyền chỉ huy của gã.

Gã ngồi dậy và thả chân xuống sàn kim loại lạnh lẽo. Gã nhận ra mình đang toát mồ hôi, nhưng da gã không có hơi ấm. Là nỗi sợ hãi. Có gì đó không ổn với gã.

Gã chật vật đứng dậy, cơ thể gã đình công, không muốn hưởng ứng.

Hệ thống cảnh báo kêu vang, một giọng bình tĩnh bắt đầu lặp lại: "Tất cả tới các trạm sự cố."

Các trạm sự cố. Từng thành viên biết trạm của họ. Các cuộc tập rượt diễn ra ít nhất năm ngày một lần. An toàn được đặt lên hàng đầu trong Hạm đội Thám hiểm, và lần đầu tiên trong sự nghiệp của Ares, gã không có trạm sự cố. Giai đoạn không trạm. Gã không còn là thuyền trưởng một tàu hay chỉ huy của một hạm đội phụ, hay thậm chí trong chuỗi mệnh lệnh. Gã đơn giản là một sĩ quan không có nhiệm vụ - và lúc này, không có manh mối nào về chuyện đang xảy ra.

Gã khoác lên bộ đồng phục dịch vụ tiêu chuẩn và lao vào sảnh, nơi người từ tất cả các ngành dịch vụ vây quanh gã. Gã cố hỏi vài người chuyện gì đang xảy ra, nhưng ai nấy chỉ gạt tay gã và tiếp tục đi qua.

Ares lách qua đám đông, vật lộn để tới được thang.

Ở đài chỉ huy, gã khựng lại khi nhìn thấy màn hình.

Chiến trường rộng bao la kéo dài tới tận vì sao... chính là cảnh tượng Myra đã cho gã thấy, nhưng nó không im lìm mà vô cùng sống động. Hạm đội Atlantis thứ nhất và thứ hai dừng ở phía xa - bảy mươi ba con tàu cả thảy. Nhưng một hạm đội lớn hơn nhiều đã lờ mờ hiện ra ngay bên trên chiến trường mảnh vỡ màu đen. Những con tàu khổng lồ, một số có kích thước tương đương cả hạm đội Atlantis lơ lửng, che khuất vệt nắng khổng lồ, đổ dài lên những con tàu Atlantis khá nhỏ - tất cả đều là tàu thám hiểm.

Khi người Atlantis phóng những con tàu thám hiểm vũ trụ đầu tiên, họ đã vũ trang cho chúng. Nhưng nhiều thập kỷ rồi thế kỷ trôi qua và không thấy kẻ thù nào xuất hiện, việc biện minh cho chi phí và không gian trang bị vũ trang cho tàu càng lúc càng khó khăn. Thời kỳ nguyên thủy của những con tàu được vũ trang bị một số người xem là nực cười, số khác cho là đáng xấu hổ. Họ đã tin rằng bất cứ chủng loài nào đủ tiên tiến để tiến sâu vào vũ trụ thì nhất định phải văn minh.

Đứng trên đài chỉ huy, nhìn chằm chằm hạm đội khổng lồ dần hiện ra bên trên những con tàu Atlantis, Ares biết bọn họ đã sai lầm và ngu ngốc nhường nào. Đây là tàu của chiến tranh, của sự hủy diệt, hệt như những khối cầu kia vậy.

"Phát lại đi," thuyền trưởng con tàu ra lệnh từ vị trí của mình tại chiếc bàn cao ở trung tâm đài chỉ huy. Quanh đài chỉ huy, các sĩ quan và kỹ thuật viên tập trung vào màn hình. Ares bước lên trước, dừng lại ngay phía sau thuyền trưởng, hướng sự tập trung vào màn hình hiển thị. Gã theo dõi cảnh tua ngược, dấu thời gian phía trên cùng bên phải trở lại thời điểm trước đó. Họ đang xem một băng ghi hình, viễn trắc từ các hạm đội tại chiến trường Serpentine. Chúng ta chắc vẫn đang bay, Ares nghĩ.

Giọng đô đốc Hạm đội Một phát trên loa.

"Hạm đội, chú ý, chúng tôi đã nhận được tín hiệu từ Đội quân Serpentine. Chúng tôi hiện đang tích cực giải mã, song cũng đã gửi lại ngay tin nhắn để xác nhận việc ta đã nhận được những gì chúng tôi hy vọng sẽ được hiểu là dấu hiệu của tình hữu nghị."

Màn hình phát theo mốc thời gian tiến lên. Đằng sau hạm đội Serpentine, một lối tắt mở ra và những con tàu bắt đầu đổ vào trong. Tất cả đều có hình dáng và kích thước như nhau. Trong khoảnh khắc, chúng dừng ngay trước cổng, rồi bắt đầu xoay tròn, kết nối đầu cuối tạo thành một vòng. Hay một con rắn? Một vòng thứ hai hình thành, ngay bên trong vòng kia, rồi thêm một vòng nữa cho đến khi có bảy vòng, tất cả đều khớp với nhau, như một chiếc bánh rán vòng chắn mất mặt trời. Ares thấy một tia sáng le lói và nhận ra chúng đang thu thập ánh sáng mặt trời. Một pin mặt trời khổng lồ, bẫy năng lượng.

Giọng nói được ghi âm của vị đô đốc được phát lại. "Hạm đội, chú ý, phần đầu của tín hiệu nhận được là hệ nhị phân. Vị trí này trong vũ trụ và khu vực khác, hiện không có trên bản đồ. Có thể là quê hương của Serpentine. Phần thứ hai được cho là một chuỗi ADN, khả năng là virus. Không đủ dài để là một gene người hoàn chỉnh."

Trên màn hình, vài tàu nhỏ được hạ thủy từ một tàu lớn ở sâu bên trong hạm đội Serpentine, từ từ di chuyển về phía tàu đô đốc Hạm đội Một.

"Hạm đội, chúng ta có mục tiêu đang tiến đến. Quá trình quét bị vô hiệu. Nhắc lại, chúng đang chặn quá trình quét của chúng ta hoặc không có gì bên trong các con tàu. Sẵn sàng chờ lệnh. Tất cả các tàu giữ nguyên vị trí."

Lũ ngốc, Ares nghĩ. Đô đốc đang thận trọng, viện cớ họ không thể chiến đấu, vậy sao lại bỏ chạy? Ares không nhìn sự việc theo hướng đó. Vợ gã đang trên tàu Pylos, một tàu hạng thám hiểm trong Hạm đội Hai. Gã chờ đợi, hy vọng nghe thấy đô đốc ra lệnh sơ tán hạm đội.

Những con tàu nhỏ đen đúa dừng lại giữa chừng giữa hạm đội Serpentine và hạm đội Atlantis.

"Hạm đội, chúng tôi đang cử tàu kéo đưa một số tàu đầu tiên vào. Đây có thể là một đề nghị hòa bình hoặc một hình thức liên lạc. Sẵn sàng chờ lệnh."

Các tàu kéo lôi một số tàu vào trong tàu hạng thám hiểm gần nhất, và rồi video nhật trình tiếp tục phát nhưng không có gì xảy ra cho đến khi kết thúc trong một khung hình đóng băng.

Ares nhìn quanh đài chỉ huy. Ai nấy đang gõ các ghi chú và làm việc tại trạm của họ, vài người đang trò chuyện.

"Tiếp tục phát," thuyền trưởng ra lệnh. "Chú ý, mọi người. Bất kỳ chi tiết nào cũng có thể quan trọng."

"Có chuyện gì vậy?" Ares hỏi.

"Chúng ta mất liên lạc với Hạm đội Một và Hai - ngay sau khi bọn họ liên lạc với các tàu Serpentine."

"Là một vụ tấn công," Ares khẳng định.

"Chúng ta chưa xác định được. Có thể là một sự cố hệ thống liên quan đến liên lạc. Có thể là các khối cầu cản trở liên lạc của ta. Một bất thường của hệ sao. Bất cứ điều gì. Chúng ta đang hướng toàn bộ tàu đến chiến trường Serpentine."

"Anh đã tham vấn hội đồng chưa?"

"Rồi."

"Họ đang sơ tán?"

"Không. Họ đã quyết định sẽ không ra thông báo gì cho đến khi xác định rõ chuyện gì đang xảy ra."

"Lũ ngốc. Đây có thể là mở đầu của một cuộc xâm lược. Chúng ta nên chia hạm đội ra, triệu tập tất cả các tàu khai thác và vận tải về, đồng thời sơ tán càng nhiều càng tốt."

"Hãy giao cho tôi một con tàu," Ares nói.

"Trấn an một sĩ quan chỉ huy đang trong cơn khủng hoảng để giao cho ông một con tàu sao? Tôi không tin báo cáo tâm lý mình đã đọc, Ares. Dù mỗi giây trôi qua lại thấy nó chính xác hơn. Chúng ta sẽ đến chiến trường Serpentine trong vài phút nữa thôi..."

Ares xông ra khỏi đài chỉ huy và vào thang nâng. Các kịch bản, các lựa chọn, lướt qua tâm trí gã. Gã phải tới được Pylos, tới chỗ vợ gã và thoát ra.

Hành lang vẫn đầy người, nhưng không còn chật cứng như lúc trước.

Ares còn cách khoang cửa chừng sáu mét thì đột nhiên vụ nổ thứ nhất làm rung chuyển con tàu, quăng gã vào vách hành lang. Một bên mặt gã sưng húp, gã đã tưởng mình sẽ bất tỉnh. Xương sườn và cổ tay gã đau nhói. Gà nằm ngửa trên sàn khi con tàu xóc nẩy, ổn định, rồi lại rung lắc khi những hệ thống hủy chuyển động phục hồi rồi lại ngừng chạy. Khi các chấn động lắng dần, gã lảo đảo bước tới khoang cổng, nhanh chóng thao tác các nút điều khiển. Nếu có thể đổi hướng tới tàu Pylos, gã có thể đến chỗ vợ mình.

Gã kích hoạt đường dẫn, nhưng màn hình hiển thị:

Giao thức khóa cổng có hiệu lực

Hạm đội đã tự phong tỏa. Thật thông minh. Nhưng giờ gã đã mắc kẹt.

Gã lao xuống hành lang tới cửa khoang cất cánh. Các cửa đều mở, để lộ ra một nhà kho chứa rộng và sâu, nơi chừng nửa tá tàu bị lật, số khác bị quăng quật vào vách khoang. Có một tàu đổ bộ vẫn đứng thẳng và còn nguyên vẹn. Ares trèo vào và nhập trình tự phóng.

Gã khoác lên người một trong ba bộ đồ bảo hộ EVA, hy vọng tiết kiệm được chút thời gian. Từng giây đều đáng giá. Khi quay ngược vào buồng lái, gã lần đầu tiên nhìn qua cửa khoang cất cánh đang mở.

Những cánh cửa kẽo kẹt dần hé lộ mức độ rùng rợn và quy mô của cuộc thảm sát. Toàn bộ hạm đội Atlantis thứ nhất và thứ hai bị phá hủy, tan rã, mảnh vỡ lênh đênh hòa vào cùng hàng triệu con tàu đã vỡ nát trước đó.

Những mảnh vỡ từ hạm đội tàu của Ares, vừa mới nhập trận, bị khoang cất cánh cuốn đi, vỡ vụn trong hỗn loạn. Lửa và ánh sáng lóe lên từ những tàn tích từ con tàu của gã và những con tàu khác cùng hạm đội, nhưng chúng sẽ sớm tắt, hệt như Hạm đội Một và Hai. Ares dõi theo những con tàu tàn tạ va chạm, nổ tung trong chớp nhoáng, rồi tối dần, trôi dạt khi những khoang nằm dọc các gờ lởm chởm của con tàu giảm áp, thổi khí, đồ đạc lẫn đồng đội của gã vào không gian.

Nhưng cảnh tượng các hạm đội Atlantis bị tiêu diệt chẳng là gì so với trận chiến diễn ra ác liệt ngay bên trên chiến trường đổ nát. Ở phía xa, ngay trước mặt trời, một vòng tàu Serpentine đang quay, một lối tắt nhân tạo khổng lồ phát ra ánh sáng xanh và trắng mở ra ở trung tâm - một kỳ công đòi hỏi năng lượng lớn không tưởng. Một hạm đội Serpentine mới dường như sắp xuất hiện bất cứ lúc nào. Những con tàu đồng nhất về kích thước, và ở chính giữa cổng, một hàng dọc khổng lồ những con tàu nối kết bám theo nhau tràn ra, hệt như một con rắn kim loại khổng lồ trỗi dậy từ một vết nứt trong vũ trụ.

Ánh sáng chớp lóe xung quanh con rắn đang chao đảo. Ares chỉnh lại tầm nhìn. Gã có thể thấy huy hiệu trên mạn tàu. Một con rắn đang cắn đuôi chính nó. Và rồi gã nhận ra điều gì đang chiến đấu với nó. Những khối cầu. Hàng nghìn khối cầu, tràn qua những lối tắt riêng lẻ đã biến mất ngay khi chúng rơi xuống vùng chiến sự. Theo đội hình, các khối cầu xé toạc con rắn, giống như phát đạn găm vào sườn nó, xé toạc từng lớp, sợi thừng hạm đội rắn tung ra, nhưng phần lõi không bao giờ bị chọc thủng. Các phần nham nhở ngay lập tức được gia cố khi các tàu Serpentine khác đổ bộ, lấp đầy những liên kết vừa bị phá hủy.

Tốc độ xuất hiện của các khối cầu càng lúc càng tăng; chúng đang gây sức ép lên hạm đội Serpentine, đẩy lùi cột rắn khổng lồ kia. Ares nhìn thấy mục tiêu của các khối cầu: vòng tàu phía trước mặt trời tiếp năng lượng cho lối tắt.

Cảnh tượng trước mắt cho gã một tia hy vọng. Có lẽ kẻ chiến thắng sẽ không cần đến những gì còn lại của hạm đội Atlantis. Gã xoay màn hình của tàu đổ bộ để hiển thị giao tranh ở khu ngoại biên. Hy vọng của gã tắt ngấm. Những khối cầu xé toạc tàn tích của những con tàu Atlantis đang trôi dạt vào cái hố, mở ra bất kỳ khu vực nào có người vào vũ trụ. Gã thao tác bảng điều khiến, tập trung vào hình ảnh. Các tàu Serpentine đang khai hỏa vào các bè cứu sinh, giết bất cứ sĩ quan nào còn sống. Hai đội quân vĩ đại đang chiến đấu với nhau - và từng đội đều đang chiến đấu với người Atlantis.

Không có đồng minh nào quanh đây. Không chút hy vọng. Toàn bộ sự thật, sức nặng của nỗi tuyệt vọng khiến gã nghẹt thở trong bộ đồ bảo hộ EVA.

Dịch giả: Xuân Yến
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.