Khi Kate mở mắt lần nữa, cô đang nằm ngửa trên chiếc bàn kim loại phẳng. Cô nhận ra nó. Nó cùng loại với chiếc bàn cô từng nằm trên đó khi tỉnh dậy trên tàu Alpha Lander, ngay sau ca phẫu thuật.
Paul nhìn xuống cô, vẻ mặt lo lắng. "Hú hồn, Kate. Beta nói tuổi thọ của cô giờ còn chưa đầy một ngày."
Kate ngồi dậy. "Tôi đã thấy những gì xảy ra ở đây." Cô nhận ra Mary và Milo cũng đang ở trong phòng. Cô nói với cả ba bọn họ, nhớ lại những gì đã nhìn thấy ở thế giới quê nhà của người Atlantis, xã hội của họ đã đứt đoạn ra sao.
"Tại sao khối cầu lại tấn công Isis trên thế giới này?" Mary hỏi.
"Tôi không biết," Kate đáp. "Tôi nghĩ ký ức tiếp theo sẽ tiết lộ chuyện đó." Cô nhận ra vẻ sợ hãi trên mặt họ. "Tôi phải hành động. Chúng ta đã xong chuyện này rồi." Cô quyết định đổi chủ đề. "Mật mã có tiến triển gì không?"
"Nếu cô muốn gọi thứ ấy như thế." Paul bước tới bảng điều khiển trên tường và kéo lên một hình ảnh trông như khung hình tĩnh của tivi, nhưng lại có màu. Kate kinh ngạc khi thấy Paul thao tác bảng điều khiển thành thạo đến thế. Cô tự hỏi mình đã ở trong bể chứa bao lâu. Dù bằng cách nào, cô cũng đánh giá cao trí thông minh của anh.
"Hình ảnh này là một bản chuyển đổi bốn mã cơ sở sang hệ màu CMYK. Chúng tôi đã thử RGB - đỏ, lục, lam - với một ký tự rỗng, nhưng thậm chí còn tệ hơn. Chúng tôi cũng đã loại bỏ một băng hình và vài kịch bản khác."
"Trò đùa lặp đi lặp lại," Mary nói, "là nó có thể giống một trong những bức tranh mà ta cứ nhìn chằm chằm thật lâu và thấy nó biến đổi thành một hình ảnh nào đó."
"Nhưng chúng tôi đã nhìn nó một lúc rồi, có thay đổi gì đâu." Paul lên tiếng, hoàn thành suy nghĩ của cô. "Lý thuyết làm việc của chúng ta là nó là một trình tự bộ gene. Tôi đoán là một virus sao chép ngược."
"Tôi cá là anh đúng," Kate nói. "Có thể là một liệu pháp nào đó thay đổi điện não, thậm chí cho phép giao tiếp từ xa. Hoặc nó có thể hoạt động như một tàu tín hiệu lượng tử trong không gian con."
"Tạo ra một vướng víu lượng tử," Mary nói.
"Đúng vậy," Kate đồng ý. "Chúng ta tiêm virus vào, và một tín hiệu trở về với bất cứ ai đã gửi nó."
"Cô có biết nó là gì không?" Paul hỏi.
"Không, nhưng..." Kate nghĩ về virus sao chép ngược nội sinh mà Isis đã tiêm cho những người Lưu vong, và về các khối cầu lẫn chiến tranh Serpentine với những người Atlantis. "Tôi nghĩ tôi đã ở rất gần sự thật rồi. Nó có thể ở ký ức tiếp theo."
Trước khi bất cứ ai có thể phản đối, Kate đã bắt họ ra khỏi phòng thí nghiệm nghiên cứu thích nghi, đi dọc hành lang vào một phòng thí nghiệm y tế. Cô giải thích các hệ thống tổng hợp bộ gene và một lần nữa kinh ngạc về tốc độ tiếp thu của Paul.
Khi trình tự được tải, Beta bắt đầu đếm ngược giai đoạn thi công. Trong vòng chưa đầy ba giờ đồng hồ, họ sẽ có được virus sao chép ngược nội sinh qua tín hiệu, và Kate hy vọng cô sẽ biết toàn bộ sự thật của Thế giới Atlantis.
Cô quay về bể chứa, đội chiếc mũ bạc lên, và đào sâu những ký ức Janus đã cố gắng xóa bỏ.

Tàu Beta Lander rung lắc dữ dội vì dư chấn sau va chạm, nhưng Isis thở phào khi thấy nó còn nguyên vẹn. Khi các dư chấn giảm dần, cánh cửa khoang hồi sinh trượt mở và Janus chạy vào. Anh ta chắc vừa lên tàu đổ bộ ngay sau vụ va chạm, Isis nghĩ. Janus không thích mạo hiểm như vậy.
Cái ống bật mở, và Isis loạng choạng bước ra. Janus giơ tay đỡ cô, nhưng cô gạt tay anh đi. "Tôi ổn."
"Chúng ta cần phải đi."
Anh dẫn cô tới cổng, và họ bước lên con tàu chính. Janus nhanh chóng nhập điểm đến tiếp theo và mở một cửa sổ siêu không gian trước khi họ có thể đến phòng ngủ đông.
"Tại sao các khối cầu lại tấn công tôi?" Isis hỏi.
"Tôi không biết. Có thể thế giới đã bị Đội quân Serpentine xâm lược."
"Không thể," Isis nói. "Bọn chúng sẽ phải phá vỡ phòng tuyến khối cầu. Nếu vậy hẳn bọn chúng sẽ đến tận thế giới của ta từ lâu rồi. Những tàn tích vào năm 1723 đã cũ."
"Chúng ta cần tố cáo việc này."
"Quá mạo hiểm. Vả lại, chúng ta được lệnh không tiếp cận bất cứ thế giới nào bị cách ly bởi một tàu tín hiệu quân sự." Bởi Ares, Isis nghĩ. Cô nghiền ngẫm điều đó trong giây lát.
"Nếu các khối cầu gặp trục trặc thì sao?" Janus hỏi.
"Khó có khả năng. Tôi nghĩ, ai đó đã lập trình các khối cầu tiêu diệt cư dân của thế giới 1723."
"Đó là một lời buộc tội lớn."
"Đó là một nền văn minh lớn."
Cả hai không nói gì sau đó. Tâm trí Isis trôi dạt tới thế giới Lưu vong và tới Lykos, hẳn đang nằm trong phòng ngủ đông trên bè hồi sinh. Cô quyết định thay đổi kế hoạch, quay trở lại đó sớm hơn cô đã hứa, để phòng hờ. "Ta cứ từ từ nghĩ kỹ chuyện này. Vừa nghĩ vừa đi tiếp. Địch đến tiếp theo của ta là gì?"
"2319."
Isis kéo lên các chi tiết khảo sát, tập trung vào vị trí của 2319. Nó ở quá xa thế giới Lưu vong; cô không thể tới đó bằng tàu Delta Lander. Cô tìm kiếm cơ sở dữ liệu của các hành tinh sẽ hoạt động.
"1918 thì sao? Nó có ba chủng người hominid trong cuộc khảo sát đầu tiên. Làm một nghiên cứu so sánh về tiến hóa có vẻ thú vị."
Janus nghĩ một lúc. "Được, tôi đồng ý."
Khi thế giới 1918 lọt vào tầm quan sát, Isis biết cô đã đưa ra lựa chọn đúng đắn. Thế giới này là một hành tinh thứ ba trong hệ mặt trời của nó, có một mặt trăng đơn nhất, hoang vu, sỏi đá, và gần đây vừa trải qua một đợt biến đổi khí hậu toàn cầu nghiêm trọng. Một eo đất nhỏ đã nổi lên giữa hai trong số các tiểu lục địa ở bán cầu bắc và bán cầu nam, chia đại dương khổng lồ của hành tinh này thành hai vùng nước nhỏ hơn, thay đổi các dòng hải lưu và môi trường sống của một số loài linh trưởng trên lục địa chính. Vài chủng người hominid đã mạo hiểm rời khỏi môi trường sống trong rừng của tổ tiên họ để xuống vùng đồng bằng. Những biến đổi môi trường sống và chế độ ăn uống gây ra những thay đổi vĩnh viễn đối với bộ gene của họ.
"Tôi đang đọc bốn quần thể người hominid hoàn toàn khác biệt về gene," Janus lên tiếng. "Phân chia theo số danh mục. Họ sẽ là các phân loài 8468, 8469, 8470 và 8471."
Họ dành thêm vài giờ tiến hành những khảo sát trước khi hạ cánh. Tàu tín hiệu che giấu thế giới ấy có công năng đầy đủ và đã vượt qua tất cả các kiểm tra hệ thống của nó. Theo đúng giao thức, họ bắt đầu chuẩn bị vùi sâu con tàu chỉ huy của mình dưới vùng tối của mặt trăng.
"Tôi muốn đưa tàu Alpha Lander xuống," Janus nói. "Nó tàn phá hơi quá mức, nhưng phòng vòm C đang trống, và tôi cho là có thể có cơ hội."
Isis đồng ý; cô chỉ cần tàu Delta Lander cho mục đích riêng.
Trên bề mặt, họ lấy các mẫu ADN và tiến hành một loạt thí nghiệm, so sánh dữ liệu với cuộc khảo sát đầu tiên.
Tiến bộ thật đáng kinh ngạc," Janus thốt lên. "Và cả sự đa dạng nữa."
"Thật vậy. Tôi thực hiện một nghiên cứu dài hạn." Cô cố không tỏ ra lo lắng trong khi đợi câu trả lời của Janus. "Tôi không nghĩ có bất cứ ai ở thế giới quê nhà lấy làm phiền. Dạo gần đây họ có vẻ không còn nhớ chúng ta."
"Tôi đồng ý. Một so sánh dài hạn hơn sẽ rất thú vị. Khoảng thời gian lấy mẫu được đề xuất?"
"Mười nghìn năm?"
Janus so sánh dữ liệu gần đây với cuộc khảo sát ban đầu. "Khoảng ấy chắc là ổn." Anh mỉm cười. "Tôi sẽ thông báo để hội đồng khoa học đừng mong đợi ở chúng ta quá sớm."
Hai nhà khoa học sửa soạn rồi lui về phòng ngủ đông riêng. Ngay trước khi bước vào phòng, Isis đặt lịch đếm ngược trong khoảng năm nghìn năm. Khi tỉnh dậy, cô sẽ quay trở lại con tàu chính, rồi dùng tàu Delta Lander kiểm tra thế giới Lưu vong để chắc chắn.
Nhưng trình tự tỉnh dậy sau năm nghìn năm đã không bao giờ tới.
Isis một lần nữa tỉnh dậy vì một tiếng báo động - một thông tin liên lạc khẩn cấp được mã hóa. Cô kiểm tra nhật ký ngủ đông. Chỉ mới 3482 năm. Cô và Janus chạy như bay tới khoang liên lạc của tàu Alpha Lander.
Tin nhắn đầu tiên là một chỉ dẫn khẩn rằng thế giới quê nhà của họ bị tấn công. Ngay lập tức, ký ức về khối cầu đã tấn công và giết chết cô ở thế giới 1723 lướt qua tâm trí Isis.
"Nhìn này," Janus vội nói. "Có một khối cầu chỉ huy ở đây, ra lệnh cho mọi khối cầu hiện đang không ở trong hàng ngũ phải khẩn cấp tập hợp về thế giới quê nhà."
Isis đi đi lại lại trong phòng.
"Chắc chắn là cuộc xâm luợc của Serpentine," Janus thì thào.
"Vậy thì chúng ta không an toàn ở đây."
"Đúng vậy. Nhưng ta cũng không thể rời đi."
Sau đó họ bắt đầu ăn mà không nói gì nhiều. Những suy nghĩ của Isis lang thang từ thế giới của cô tới thế giới Lưu vong.
Chuông báo bộ đàm của họ lại reo, họ vội trở lại khoang liên lạc.
Một tin nhắn mới thậm chí còn ngắn gọn hơn. Thế giới của họ đã sụp đổ. Họ được lệnh chỉ cần ẩn nấp và chờ chỉ thị tiếp theo.
"Chúng ta bị bỏ lại rồi," Janus nói.
Thay vì buồn bã, Isis lại chỉ cảm nhận được sự mãn nguyện từ Janus.