Những tiếng súng dồn dập đánh thức Kate. Cô lắng nghe. Hai nguồn âm thanh. Qua lại. Đang bắn nhau.
Cô nhảy khỏi giường, vớ lấy ba lô, tìm thấy Milo, Paul và Mary đang ở bên ngoài lều của họ.
"Dọn dẹp thôi," Kate gọi họ. Cô chạy từ lều này sang lều kia, nhanh chóng nhập lệnh thu gọn lều lên bảng điều khiển.
Bóng tối đã hoàn toàn bao trùm; những âm thanh duy nhất là tiếng súng, tiếng xào xạc của cành lá rậm rạp trong rừng, cùng tiếng rít của đám thú lớn đằng xa. Kate thấy sởn gai ốc.
Cô cố tập trung. Bốn người tranh nhau gom đồ đạc trong lúc các căn lều tự động gấp lại.
"Giờ làm gì?" Paul hỏi Kate.
Còn duy nhất một việc họ có thể làm. "Trốn đi," Kate đáp.

David bắt đầu lấy lại nhịp thở. Vài mảnh gỗ vụn lọt vào bộ đồ bảo hộ Atlantis, nhưng một số đáng kể cũng đã bị chặn lại bên ngoài.
Những tảng đá sau lưng họ đã hứng một loạt đạn nữa, trút sỏi và bụi lên họ.
David lục lọi ba lô. Còn thứ gì anh có thể dùng?
Có.
Anh lấy ra vài nhánh cây bụi khô rồi đánh lửa.
"Đừng để lửa tắt," anh dặn. Anh lấy một quả lựu đạn từ trong ba lô ra. "Và yểm trợ cho tôi."
Anh khom người rồi chạy nhanh hết sức có thể về phía lũ exadon dưới sông.

Dorian và hai tay lính đã ở rất gần khoảng rừng thưa thì đột nhiên tên lính đi bên phải hắn bị nhấc bổng lên và la hét trong đau đớn. Máu phun ra, gã khua khoắng chân đạp Dorian ngã xuống đất. Chỉ trong vài giây, tay lính cứ lơ lửng ở đó, là là mặt đất, rồi bắt đầu giãy giụa, máu của gã bao phủ...
Một con quái vật.
Dorian khai hỏa, xé toạc con quái vật và tên lính, rồi vung súng từ bên này sang bên kia.
Hai sinh vật gớm ghiếc ngã xuống đồng cỏ xanh mướt. Chúng lóe sáng và nổ lốp bốp, những chiếc vảy trông như những chiếc gương mini. Chúng là máy móc hay quái thú? Chúng chảy máu. Chúng đang sống. Chúng có thể trở nên vô hình.
Đồng cỏ lập tức nổ tung.
Một quả lựu đạn phát nổ ở rìa bình nguyên. Một làn sóng bùn dâng lên, hình dáng của nửa tá sinh vật có cánh hiện ra, và những con quái vật đồ sộ đang đắm mình trong bùn liền chạy tán loạn, hứng chịu cơn cuồng nộ của những con gargoyle phủ đầy bùn.
Bên kia cánh đồng, một tay lính đang nhắm bắn David từ chỗ đá lộ thiên bỗng hét lên và bay trong không trung. Tay còn lại quay đầu chạy về hướng khu rừng đằng sau, nhưng gã cũng bị nhấc bổng lên và bị xé xác. Những tiếng rên rỉ của gã lịm dần từng giây sau khi bị con mãnh thú tóm được.
Dorian quay lại, tìm kiếm...
Nơi lúc trước David và người phụ nữ từng ở, lửa bùng lên chỗ rìa đồng cỏ, mỗi giây thêm dữ dội.
Lũ quái thú săn mời nhờ nhiệt cơ thể, David đang cố che mắt chúng, Dorian nghĩ.
Hắn nhìn thấy sự cứu rỗi bên cạnh. Dorian chỉ. "Vào hang. Nhanh lên," hắn ra lệnh cho tay lính cuối cùng.

David vớ lấy một khúc gỗ nữa để nhóm thêm lửa, đoạn ném nó ra đồng cỏ. Cỏ cao ngang gối xanh rì, nhưng anh mong có đủ cỏ khô gần đó để bắt cháy. Ít nhất, những bụi cây thấp sẽ bắt lửa. Tất cả những gì bọn họ cần là một phòng tuyến.

Kate có thể cảm thấy rừng rậm quanh cô đang thay đổi. Nó dường như chuyển động: từng cái lá, nhành và cả thân cây bò cùng các sinh vật, như thể chúng đang chạy trốn kẻ thù vô hình nào đó. Rồi Kate nghe thấy tiếng nổ và ngửi thấy mùi khói. Đã xảy ra chuyện gì? Một mối đe dọa mới hiện ra trong đầu cô. Ngay tại đây trong môi trường kín như bưng này, họ có thể chết ngạt. Chỉ còn một việc duy nhất cô muốn làm: chạy ngược về phía đám lửa và tìm David. Anh sẽ tức điên lên nếu cô làm thế. Cô thừa biết, và cô cũng biết mình phải làm gì.
Cô quay lại nhìn Paul, Mary, và Milo. "Chúng ta phải nhanh lên. Nếu chúng ta không tới được cửa ra..."
Paul bước lên trước và cầm dao rựa từ tay Kate. "Tôi sẽ nhận lượt đầu tiên. Nghỉ ngơi đi."

Dorian bò chầm chậm lên gờ đá. Khói giờ đã mù mịt không trung, và luồng sáng đèn laser của hắn cắt ngang làn khói như vạch đỏ từ một ngọn hải đăng đan chéo đêm đen. Bất cứ điểm nào đứt gãy trên đường thẳng đó, hắn se bắn ngay lập tức. Đó là cơ may duy nhất để bắn trúng một trong những con mãnh thú khi nó xông đến.
Nhưng không có con nào xông đến. Bọn họ đến cửa hang đường kính chừng một mét. Hắn thò đầu vào bên trong và bật đèn pin kiểm tra. Không trở ngại. Và đủ sâu.

"Lượm đá đi," hắn ra lệnh cho tay lính. "Tôi sẽ yểm trợ. Chúng ta cần chặn lối vào để chúng không thể phát hiện ra nhiệt cơ thể."
Vài phút sau, một đống đá đã nằm trong hang. Hắn và tay lính trèo vào trong, xếp đá ở cửa bít hẳn lối đi. Họ đã an toàn, ấy là nếu không chết ngạt.
Dorian đứng dựa vào tường, đối diện với tay lính. Hắn nghĩ mình nghe thấy tiếng ùng ục phát ra từ chỗ gã ta. Ngáy ư? Dorian không thể nhớ liệu tay lính này có từng nôn trên chuyến bay không. Hy vọng gã là tay lính cừ nhất của hắn. Hắn sẽ cần gã để đối chọi với David và nữ chiến binh của anh.
Tay lính lại phát ra tiếng ồng ộc.
"Này, đừng thở bằng miệng nữa."
Tiếng ồng ộc chuyển thành khò khè.
Dorian đá vào ống chân tay lính. Cơ bắp gã rắn đanh. Quá rắn. Dorian có thể cảm nhận được qua lớp ủng. Quá mảnh khảnh. Cảm giác vòng bắp chân chưa được quá hai mươi xentimét. Lính của hắn lực lưỡng hơn nhiều. Da nhẵn bóng, gần như trơn tuột.
Dorian nhận ra sự thật chỉ một tích tắc trước khi một con rắn khác siết quanh cổ hắn, trườn vào giữa hắn và bức tường, rồi quấn quanh người hắn, ghì chặt hai cánh tay hắn vào người và kéo hắn ngã xuống đất. Con rắn khổng lỏ siết chặt hắn, và Dorian cảm thấy như mình sắp tắt thở.