Thế Giới Atlantis

Lượt đọc: 359 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 29

❊ ❊ ❊

Lính gác đưa Ares tới một khoang lớn, đồ sộ hơn khu dành cho thuyền trưởng của gã trên tàu Helios rất nhiều. Bọn họ đang đối đãi với gã như một thành viên của đô đốc. Gã thử thiết bị đầu cuối dữ liệu, hy vọng có các câu trả lời, nhưng thiết bị đã tắt. Bọn họ đang che giấu điều gì?

Hạm đội thám hiểm đã biết về các khối cầu suốt hơn một trăm năm nhưng vẫn cho rằng các khối cầu ấy là những tàn tích của một nền văn minh đã tuyệt chủng từ lâu, khả năng chỉ là các phao khoa học nghiên cứu hiện tượng sao.

Rõ ràng chúng hơn thế rất nhiều.

Cánh cửa bật mở, và vợ gã, Myra, bước vào, đôi mắt đỏ hoe nhòe nước.

Ares chạy tới chỗ cô, nhưng dừng khựng lại. Gã nhìn chằm chằm cái bụng nhô ra của cô, cố gắng hiểu.

Cô rút ngắn khoảng cách giữa họ rồi ôm chặt lấy gã. Gã cũng ôm cô, hàng triệu câu hỏi đang đấu tranh trong tâm trí gã, với một suy nghĩ duy nhất thắng thế: Mình còn sống, và cô ấy đang ở đây.

Họ di chuyển ra đi văng, và cô lên tiếng trước.

"Em đã phát hiện ra ngay sau khi anh triển khai. Em đã gửi một số yêu cầu ghi đè lên lệnh ngắt liên lạc, nhưng đều bị từ chối."

"Anh mới chỉ đi được một năm."

Cô nuốt khan. "Họ muốn em nói với anh. Thực ra anh đã đi bảy năm. Mất tích, được cho là đã hy sinh trong lúc làm nhiệm vụ vào năm thứ năm. Chúng em đã làm đám tang cho anh."

Ares nhìn chằm chằm xuống sàn. Đi hơn nửa năm? Chuyện gì đã xảy ra với gã? Đáng lẽ gã đã có thể ra khỏi kén y tế trong bè cứu hộ khi sóng ánh sáng qua đi, khi gã đã ngừng di chuyển giữa các bè cứu sinh trong chuỗi. Nhưng gã đã không lấy lại được ý thức. Như thể thời gian đã biến mất, và tâm trí gã rời xa thực tại.

"Anh không hiểu."

"Các bác sĩ nghi ngờ một phần tâm trí anh về cơ bản đã ngừng hoạt động - tình trạng tương tự cũng đã xảy ra với tất cả các sĩ quan. Những người khác vẫn đang trong tình trạng thực vật, nhưng về thể chất, họ vẫn ổn. Các bác sĩ rất quan tâm đến anh. Họ muốn em... đánh giá anh."

"Để làm gì?"

"Mọi thay đổi về tâm thần. Họ nghĩ trải nghiệm vừa qua có thể đã làm anh thay đổi... về mặt tâm lý."

"Như thế nào?"

"Họ không dám chắc. Họ nghĩ sự trải nghiệm có thể đã tăng khả năng chịu đựng nỗi đau của tâm trí anh và thậm chí đã thay đổi vĩnh viễn hệ thần kinh của anh, khiến anh có khả năng về tất cả... em không muốn nhắc lại. Họ đang lo ngại."

"Anh không sao cả. Anh vẫn là anh như trước kia."

"Em biết. Em sẽ nói với họ. Mà ngay cả khi có... vấn đề, chúng ta cũng sẽ... cùng nhau... xử lý."

Có gì đó khác biệt ở gã. Ares cảm thấy một cơn thịnh nộ âm ỉ đang lớn dần trong lòng.

Vợ gã phá vỡ sự im lặng khó xử. "Sau khi anh mất tích, em đã chuyển tới Pylos. Họ tìm kiếm anh trong hai năm. Đám tang diễn ra sau đó, nhưng em đã thuyết phục thuyền trưởng cho em dùng tàu khảo sát cao tốc để tiếp tục tìm kiếm. Em đã dùng hết ngày phép. Em nghĩ đội y tế cho rằng nếu em tìm kiếm bao lâu tùy ý, đến khi thấy hài lòng, thì sẽ tốt cho sức khỏe của em và thai kỳ."

"Em tìm thấy anh?"

"Không. Em có lẽ đã không bao giờ tìm thấy anh. Không gian bao la và tín hiệu khẩn cấp của bè đã tắt..."

"Anh buộc phải làm vậy."

"Em biết. Lẽ ra các khối cầu sẽ tìm thấy anh."

"Anh không hiểu."

"Em tìm thấy một thứ khác. Các máy rà soát tầm xa cho thấy những thay đổi lớn trong tuyến lính gác. Liên kết bị phá vỡ. Chúng đang rút lui. Bọn em tin anh đã mở một lỗ hổng trong phòng tuyến, và ai đó đang cố đi qua. Các khối cầu đang chiến đấu với họ. Đô đốc và hội đồng toàn cầu nghĩ kẻ thù của khối cầu có thể là một đồng minh của ta... nếu ta có thể liên minh với họ."

Cô lấy một màn hình nhỏ ra khỏi túi và đưa cho Ares. "Những gì em phát hiện được về phòng tuyến khối cầu đã thuyết phục chỉ huy hạm đội cử các hạm đội thám hiểm sang phía bên này phòng tuyến. Từng con tàu đều tham gia tìm kiếm anh, triển khai các tàu thăm dò. Những cuộc tìm kiếm kết hợp cho thấy khe hở trong phòng tuyến khối cầu ngày càng lớn." Cô kéo lên một bức ảnh. "Đây là lý do tại sao."

Ares gần như lùi lại khi nhìn thấy nó. Một chiến trường mảnh vụn của cả nghìn con tàu trải dài tới một ngôi sao khổng lồ.

"Cái gì..."

"Chiến trường này, đây là vị trí đồng minh tiềm năng của ta cố vượt qua. Và còn nữa. Họ cố gắng liên lạc với ta. Các tàu thăm dò của ta đã bắt được một tín hiệu. Nó đơn giản. Hệ nhị phân theo sau là một số chữ ký hiệu với bốn mã cơ sở. Chúng ta vẫn đang tiếp tục xử lý. Người của ta cho rằng đội quân này đã hy sinh rất nhiều để mở lỗ thủng này trong phòng tuyến - họ tập trung vào nơi anh mở thông lúc đầu, nơi anh dẫn các khối cầu ra xa phòng tuyến. Toàn bộ hạm đội đang trên đường tới đó. Chúng ta sẽ tới nơi vào ngày mai."

"Nhiệm vụ của ta là?"

"Kết nối liên lạc. Xem thử chúng ta có một đồng minh hay không và ta có thể giúp đỡ như thế nào trong cuộc chiến khối cầu này."

"Chúng ta còn biết gì khác không?"

"Không có gì nhiều. Các khối cầu đã phá hủy tất cả tàu thăm dò của ta, nhưng ta có một hình ảnh." Cô gõ lên màn hình nhỏ, và hình ảnh nhiễu của một mảnh tàu lênh đênh hiện lên. Ares nhìn chằm chằm vào huy hiệu hình vòng xuyến, một con rắn đang tự cắn vào đuôi mình.

"Một con rắn..."

"Ta gọi họ là Đội quân Serpentine."

"Họ có phải con người không?"

"Dựa trên kích thước các hành lang có thể nhìn thấy ở mặt cắt dọc, thì có khả năng là người. Ta có thể đọc được mật mã của bọn họ. Ta sẽ giải mã được sớm thôi."

Dịch giả: Xuân Yến
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.