Thế Giới Atlantis

Lượt đọc: 488 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 10

❊ ❊ ❊

Tàu Alpha Lander

Hơn 360 mét dưới mặt nước biển

Ngoài khơi bờ biển Bắc Maroc

"Anh đói không?" Milo hỏi.

"Không." David không biết đây là thực hay mơ.

Milo gật đầu.

"Em nên đi," David nói, giọng anh trống rỗng, mắt dán xuống sàn. "Kiếm gì đó đem về. Cô ấy có thể sẽ đói khi mọi chuyện kết thúc."

"Dĩ nhiên rồi ạ."

David không nhớ Milo có rời đi hay không. Anh chớp mắt và cậu thiếu niên biến mất. Anh chỉ lờ mờ nhận ra mình đang ngồi ở chiếc bàn kim loại lúc trước trồi lên từ dưới sàn phòng thí nghiệm nghiên cứu thích nghi nơi anh và Milo tìm thấy Kate. Hai bể chứa bằng kính sừng sững giữa phòng và bên cạnh họ, ánh đèn chớp nháy trong khoang hình trụ nơi Kate nằm, đang được phẫu thuật dưới bàn tay của con tàu bí ẩn.

Mắt David cụp xuống, căn phòng nhòa đi, và màn hình đếm ngược dường như nhảy vọt về phía trước.

3:14:04

2:52:39

Chuyện gì đang xảy ra với mình?

David gục đầu lên bàn, thi thoảng liếc nhìn màn hình đếm ngược.

2:27:28

Milo đã quay lại và đang ngồi ở bàn. Một loạt các gói đồ được mở ra. Cậu hỏi một câu. Rồi một câu nữa.

2:03:59

1:46:10

1:34:01

1:16:52

0:52:48

0:34:29

Milo ngồi yên lặng.

David đứng dậy rảo bước, mắt không rời màn hình đếm ngược.

0:21:38

0:15:19

0:08:55

Các con chữ nhấp nháy giây lát; rồi khi những chữ tiếp theo xuất hiện trên màn hình, David thở mạnh ra và mỉm cười khi Milo nhào vào vòng tay anh.

Cơ hội sống: 93%.

Các quy trình phục hồi hậu phẫu bắt đầu.

Duy trì tình trạng bất tỉnh hậu phẫu.

Thời gian hoàn tất: 2:14:00.

David không để ý còn giai đoạn hậu phẫu. Đây là lần đầu tiên người thân của anh được phẫu thuật bởi một con tàu Atlantis cổ đại. Tới đây anh sẽ phải đăng một bài trên blog về ca mổ, dành cho những người có thể phải trải qua điều tương tự. Nụ cười của anh rộng thêm. Choáng váng chuyển sang ngốc nghếch. Anh cố tập trung. "Alpha, chuyện gì sẽ xảy ra sau hậu phẫu?"

"Quy trình sẽ hoàn tất."

David liếc nhìn các bọc đồ ăn liền của quân đội Immari. Anh nhận ra mình đói ngấu. Anh vớ lấy gói gần nhất, xé vỏ. "Em ăn chưa?"

"Em đợi anh."

David lắc đầu. "Ăn thôi. Chắc em đói lắm rồi."

Milo lấy một miếng đầy từ bịch gần nhất cho vào miệng, không buồn đọc nhãn dán.

"Muốn hâm nóng không?" David hỏi.

Milo ngừng nhai, nói lúng búng với đầy thức ăn trong miệng. "Chẳng phải anh cũng ăn đồ nguội sao?"

"Đúng vậy. Nhưng đó là thói quen cũ rồi."

"Vì kẻ thù của anh có thể phát hiện ra lửa sao?"

"Ừm. Còn đám chó thì đánh hơi được mùi đồ ăn. Nên ăn nguội thì hơn, thật nhanh rồi chôn hết và rời đi ngay khi có thể."

"Anh ăn gì em ăn nấy, anh David."

Cả hai ăn hết phần của mình.

David không để ý màn hình đếm ngược nữa. Giờ anh đã có cảm giác khác. Anh tin Kate sẽ sống, dù không biết được bao lâu. Chẩn đoán của Alpha, kết quả chiếu chụp ban đầu, là bốn đến bảy ngày địa phương. Bọn họ sẽ cùng nhau vượt qua khó khăn. Còn bây giờ, anh biết mình sẽ lại trò chuyện cùng cô, cảm nhận cô trong vòng tay mình.

Ký ức ùa về - những suy nghĩ anh không để mình chìm vào khi ca phẫu thuật diễn ra. Giống như tâm trí anh đã ghim lại từng ký ức đoạn thời gian anh ở cùng cô. Ngày anh gặp cô, họ đã tranh cãi ở Indonesia ra sao, chỉ vài giờ trước khi anh cứu mạng cô. Những vết thương nghiêm trọng khi anh ở Trung Quốc. Và rồi đến lượt cô cứu anh, đích thực là mang anh từ cửa tử trở về.

Họ đã hy sinh cho nhau, đặt cược tất cả vào những thời khắc hiểm nguy nhất. Đó chính là định nghĩa của tình yêu.

Khoảnh khắc đó, anh biết rằng cô làm bất kỳ việc gì cũng đều để bảo vệ anh. Nhưng bảo vệ anh khỏi điều gì?

Cánh cửa tròn trượt mở, David và Milo cùng lao đến.

Bọn họ bước sang bên khi cái bàn dẹt mở rộng ra.

Kate mở mắt, nhìn trân trân lên trần nhà... vẻ bối rối.

Biểu cảm của cô thay đổi sau khi nhìn thấy David và Milo. Cô mỉm cười.

Milo hết nhìn Kate lại quay sang David. "Thấy chị ổn là em mừng rồi, bác sĩ Kate. Giờ em có việc phải làm trên mặt đất đây." Cậu cúi chào và đi ra.

David thực sự ấn tượng trước trực giác nhạy bén của chàng trai trẻ. Milo không khỏi khiến anh kinh ngạc.

Kate ngồi dậy. Khuôn mặt cô tươi tắn, vệt máu đã biến mất, da dẻ hồng hào. David phát hiện thấy một khoảng nhỏ ngay sau tai cô, nơi Alpha đã cạo tóc cô để tiếp cận vùng não.

Kate vội kéo mấy lọn tóc nâu sẫm lên che lại rồi quay đầu để giấu nó đi. "Làm thế nào anh tìm được em?"

"Nhờ nội lực."

"Thật lợi hại."

"Đó là điều anh phải làm," David ngồi lên mặt bàn cứng, vòng tay ôm lấy cô.

"Anh không giận."

"Không."

Kate nheo mắt. "Tại sao?"

"Anh có tin xấu," David thở dài. "Alpha đã tiến hành chụp chiếu cho em trước cuộc phẫu thuật. Em gặp vấn đề gì đó về thần kinh. Anh không nhớ được tên chính xác. Tuổi thọ... Alpha có thể sai, nhưng nó nói từ bốn đến bảy ngày."

Kate không để lộ cảm xúc gì.

"Em biết?"

Kate nhìn anh chằm chằm.

David nhảy khỏi bàn, đứng đối diện cô. "Bao lâu rồi?"

"Có quan trọng không?"

"Bao lâu rồi?"

"Hôm sau đại dịch."

"Hai tuần trước?" David hét lên.

"Em chỉ còn vài ngày. Nếu anh biết, ngày nào anh cũng sẽ khổ sở vì em. Thế này tốt hơn. Bất ngờ. Anh có thể vượt qua sau khi em ra đi."

"Anh không quan tâm đến việc vượt qua."

"Anh phải quan tâm. Đó là vấn đề của anh, David. Khi chuyện không hay xảy ra, anh không chịu vượt qua..."

"Có chuyện gì xảy ra với em vậy?" Anh chỉ vào hai bể chứa. "Chuyện này là sao? Tại sao em lại sắp chết?"

Kate nhìn xuống sàn nhà. "Chuyện phức tạp lắm."

"Cứ thử giải thích cho anh đi. Anh muốn nghe... toàn bộ. Từ đầu."

"Đâu thay đổi được gì."

"Em nợ anh chừng ấy. Cho anh biết đi."

"Được rồi. Em được thụ thai vào năm 1918. Sau đó mẹ em qua đời trong đại dịch Cúm Tây Ban Nha, cha em đã vô tình giải phóng một mầm bệnh khi người ta trục vớt một con tàu Atlantis bị chôn vùi ngoài khơi bờ biển Gibraltar. Cha đặt em vào một cái ống và em ở đó cho đến khi được sinh ra vào năm 1978. Mãi cho đến vài tuần trước, em mới biết đó chính là những ống được dùng để hồi sinh hai nhà khoa học Atlantis trong biến cố khiến họ ra đi đột ngột."

"Em là một trong hai nhà khoa học ấy."

"Gần như thế. Về mặt sinh học, em là con của Patrick Pierce và Helena Barton, nhưng em có vài ký ức của một trong các nhà khoa học trong cuộc thám hiểm Atlantis. Có điều em không biết rằng Janus..."

"Thành viên còn lại của nhóm nghiên cứu Atlantis."

"Đúng vậy. Janus đã xóa đi một số ký ức của người cộng sự. Em chỉ còn vài phần ký ức. Cộng sự của Janus bị Ares giết."

"Một người Atlantis khác."

Kate gật đầu. "Một người lính. Một người tị nạn từ thế giới quê nhà đã sụp đổ của họ. Mười ba ngàn năm trước, ngoài khơi bờ biển Gibraltar, Ares đã cố phá hủy con tàu của hai nhà khoa học - tức con tàu này. Gã chỉ khiến nó gãy làm đôi. Janus bị mắc kẹt trong phần tàu nằm trên bờ Maroc của eo biển Gibraltar. Anh ta mong muốn hồi sinh cộng sự của mình, nhưng lại che giấu một bí mật mà hai tuần trước em mới nhận ra."

"Đó là?"

"Janus muốn cô ấy sống lại với ký ức hoàn toàn trống rỗng."

"Những tệp hồi sinh bị trục trặc."

"Đúng vậy. Em nghĩ các tệp đó chứa thông tin về những điều cô ấy từng làm. Em tin những ký ức đó diễn ra ở thế giới quê nhà Atlantis của cô ấy hoặc có thể trong cuộc thám hiểm của họ."

"Tại sao lại che giấu cộng sự ký ức của chính cô ấy?"

"Đó chính là thứ sẽ hủy hoại cô ấy đến mức vô phương cứu chữa, thay đổi cô ấy."

"Tại sao không phải trước đây, mà tận bây giờ em mới biết về những ký ức bị mất này?"

"Em nghĩ ký ức của cô ấy vẫn luôn ở đó, điều khiển em, tác động đến những quyết định của em. Lựa chọn của em trở thành nhà nghiên cứu về bệnh tự kỷ, công cuộc cô lập Gene Atlantis - tất cả trở nên hợp lý bởi những ký ức bị kìm nén này. Em nghĩ chúng được Dịch bệnh Atlantis kích hoạt trở lại. Em chỉ có thể thấy những ký ức bị kìm nén này sau đợt bùng phát cuối cùng."

David gật đầu, ra dấu cho Kate nói tiếp.

"Những người Atlantis cô lập các gene kiểm soát quá trình già hóa. Chúng bị vô hiệu đối với những nhà thám hiểm không gian sâu. Quá trình hồi sinh lấy một bào thai, rồi cấy ghép các ký ức và nuôi lớn nó tới tầm tuổi em hiện giờ."

"Thế rồi em ra khỏi ống hồi sinh, sẵn sàng tiếp tục từ nơi em đã dừng lại," David nói.

"Đúng vậy. Nhưng chuyện đó đã không xảy ra với em. Khi ấy em là một bào thai được giữ bên trong cơ thể mẹ em. Em có ký ức Atlantis - những ký ức Janus muốn em có - nhưng ống hồi sinh không thể làm cho em phát triển đến độ tuổi tiêu chuẩn. Em được sinh ra như một con người, sống cuộc đời một con người. Em hình thành ký ức của riêng mình." Cô mỉm cười. "Một số với anh. Và rồi Dịch bệnh Atlantis ập đến. Em nghĩ bức xạ kích hoạt quá trình hồi sinh, các thành phần tiến hóa. Nó đang cố ghi đè lên những ký ức em tạo ra, nhưng thất bại. Quá trình hồi sinh có hệ thống an toàn tự động. Nếu não bộ bị tổn thương hoặc hồi sinh thất bại, cái ống sẽ phá hủy vật chất sinh học và tái chế nó. Quá trình lại bắt đầu lại từ đầu."

"Em không ở trong ống hồi sinh."

"Chính xác. Nhưng các quá trình được lập trình sẵn đều giống nhau. Não của em, đặc biệt các thùy thái dương sẽ đóng lại sau vài ngày nữa - bốn tới bảy ngày là cùng, và khi ấy tim em sẽ ngừng đập. Em sẽ chết."

"Em sẽ không hồi sinh nữa?"

"Không. Các ống hồi sinh ở phần này của con tàu đều đã bị phá hủy."

Tâm trí David lóe lên ký ức về bốn ống hồi sinh nứt vỡ nằm lăn lóc dưới sàn giữa lớp bụi trắng.

"Thế này tốt hơn. Nếu hồi sinh, em sẽ vẫn giữ nguyên độ tuổi, ký ức và tình trạng não bộ. Kết cục vẫn sẽ như vậy. Em sẽ chết vô số lần."

"Luyện ngục. Như những người Atlantis ở Nam Cực." Kate gật đầu. "Thế này sẽ tốt hơn. Em sẽ ra đi ở đây và không bao giờ hồi sinh nữa. Sẽ được an nghỉ."

"An nghỉ cái quái gì chứ."

"Em chẳng thể làm gì được."

"Vậy tất cả chuyện này là sao?" David chỉ vào hai bể chứa thủy tinh.

"Em đang cố tiếp cận các ký ức đã mất, hy vọng chúng có thể thay đổi tình trạng của mình."

David nhìn cô chăm chú. "Và rồi?"

"Chúng sạch trơn. Janus chắc đã xóa hết. Em không biết bằng cách nào - có quy định nghiêm ngặt về lưu trữ ký ức hồi sinh. Bộ xử lý máy tính hẳn đã hỏng hóc trong vụ tấn công. Bộ nhớ đã gặp trục trặc. Em đã hy vọng có thể tìm thấy đầu mối nào đó về kẻ thù đã phá hủy thế giới Atlantis, kẻ có thể một ngày kia sẽ tìm đến Trái đất. Đó là điều tốt nhất em có thể làm trong thời gian còn lại của mình."

"Không đúng."

"Anh muốn em làm gì?"

"Rời đi."

"Em không thể..."

"Anh sẽ không trơ mắt nhìn em chết ở đây, trong một phòng thí nghiệm, lơ lửng trong cái bể chứa như con chuột thí nghiệm. Hãy đi với anh..."

"Em không thể."

"Em có thể. Nghe này, anh lớn lên trong một trang trại nhỏ tại Bắc Carolina. Anh đã hoàn thành một nửa học vị Tiến sĩ ngành Lịch sử châu Âu thời Trung cổ và anh thực sự là một tay súng cừ khôi. Đó là mô tả ngắn gọn về anh. Dù anh đang mắc kẹt ở đây mà không thấy đường lên, nhưng anh dám đi tới cuối đường dù nó đưa ta đến đâu - chỉ cần ta bên nhau. Anh yêu em. Sự thực là, em là người duy nhất anh yêu trên đời này. Chúng ta có thể rời khỏi đây. Anh có thể chăm sóc em. Em có thể ra đi như một người bình thường. Chúng ta sẽ tận hưởng khoảng thời gian còn lại của em, sống từng ngày thật trọn vẹn."

"Em không biết..."

"Em còn nghĩ ngợi gì nữa chứ?"

Kate bước ra xa. "Em sẽ không chạy trốn, héo mòn rồi chết. Em muốn chiến đấu. Em sẽ kiên quyết. Em sẽ làm bất cứ điều gì có thể để giúp mọi người. Đó là lý do tại sao em trở thành nhà khoa học. Đó là những gì em cống hiến cả đời, và em sẽ không đánh đổi giờ phút cuối cùng của đời mình lấy vài ngày thư thả. Đây là cách em muốn trải qua thời gian còn lại của mình."

"Chết nhân đạo thì sao? Dành thời gian còn lại để ở bên nhau?"

"Em cũng muốn thế."

"Anh có thể kéo em ra khỏi đây nếu điều đó khiến em cảm thấy tốt hơn."

Kate mỉm cười. "Em không sợ anh đâu."

David không thể không lắc đầu và cười toe toét. "Anh muốn nhắc em rằng anh là một sát thủ được huấn luyện."

"Em chỉ sợ những sát thủ chưa qua huấn luyện."

Anh phá lên cười, trái với ý muốn. "Không thể tin nổi. Nghe này, anh chỉ cần em cân nhắc chuyện đó - rời khỏi đây. Immari đã bị đánh bại. Dịch bệnh đã được chữa trị. Em đã trao đi đủ rồi. Hãy gác lại chuyện này. Chúng ta hãy nói chuyện khi trời sáng, và anh hy vọng ta sẽ cùng nhau rời đi."

Anh bước ra cửa.

"Anh đi đâu?"

"Anh cần chút không khí trong lành."

Paul đang theo dõi thời tiết bên ngoài cửa sổ máy bay, tự hỏi liệu đó là cuồng phong hay chỉ là một cơn bão. Mưa trút xuống, lúc đầu theo từng cơn, rồi thành một luồng xối xả, đẩy máy bay xuống, táp vào động cơ, khiến anh cùng Mary và ba người lính nữa bị hất văng.

Máy bay lại nghiêng và lao xuống, ép mạnh Paul vào đai an toàn. Anh cảm thấy bàn tay Mary phủ lên tay mình và siết chặt. Anh tự hỏi liệu họ có đến được Maroc.

Dịch giả: Xuân Yến
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.