Thế Giới Atlantis

Lượt đọc: 359 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 30

❊ ❊ ❊

Đối với David, rời mắt khỏi chiến trường mảnh vụn khổng lồ trải dài từ tàu tín hiệu quân sự đến ngôi sao đang cháy kia đòi hỏi hành động cực kỳ lý trí. Cảnh tượng vô cùng hút mắt. Bí ẩn về những gì đang diễn ra ở đây, những gì có thể đã hủy diệt hàng nghìn, thậm chí hàng triệu con tàu lấp đầy tâm trí anh với những khả năng - và nỗi sợ hãi. Khoảnh khắc nhìn thấy nó, toàn bộ góc nhìn của anh về hoàn cảnh của họ đã thay đổi, có lẽ toàn bộ góc nhìn về cuộc sống cũng thế.

Anh quay ra sau. Paul, Mary, Milo và Sonja đang chờ, nhưng anh chỉ nhìn Kate, biểu cảm chuyển từ khiếp đảm sang bối rối trong lúc cố đọc suy nghĩ của anh.

"Được rồi," David lên tiếng. "Kate nói lúc này chúng ta tạm an toàn ở đây. Chúng ta sẽ tận dụng cơ hội này lấy những thứ cần thiết."

Những biểu cảm bơ phờ, thất thểu chào đón anh. Từng giây trôi qua, không một ai lên tiếng đoán những thứ "cần thiết" là gì.

"Nghỉ ngơi đi," David nói. "Mọi người sẽ ăn, ngủ, tắm rửa - và không làm gì khác trong tám giờ tới."

Sonja liếc ra cửa.

"Lần này không chia ca gác," David nói. "Chúng ta sẽ chặn cửa. Chúng ta còn nhiều dự trữ thiết yếu trên tàu tín hiệu. Chúng ta sẽ dựng rào chắn phụ ở hành lang cả hai bên dẫn ra ngoài. Đó sẽ là một lời cảnh báo sớm nếu Sloane vượt qua được." Anh ngừng lại, để lời nói lắng đi. "Được rồi, bắt đầu thôi. Sonja, hay là cô giúp tôi dựng rào chắn nhé. Cả Milo nữa."

Milo mỉm cười, rồi trở nên nghiêm túc khi đứng vào hàng cùng với Sonja và David, làu bàu khi giúp họ khiêng những thùng màu bạc nặng trịch ra khỏi các phòng kho và lên cầu thang tới khu vực cửa.

Khi đã xong xuôi và ai nấy đã lui về khu nghỉ, David liền đặt tay lên vai Milo.

"Milo này..."

"Em biết, em..."

"Để anh nói nốt. Anh đã nói với em từ trước rằng khi nào trưởng thành em sẽ hiểu. Cha mẹ anh luôn nói với anh như thế khi anh còn nhỏ." Anh đọc biểu cảm trên mặt Milo. "Anh biết em không còn là trẻ con, nhưng đó là điều người lớn nói với bọn trẻ khi có điều gì đó chúng chưa thể hiểu - và điều đó lặp lại rất nhiều lần. Nhưng lần này không giống thế. Không ai muốn em đi qua cánh cửa kia bởi vì bọn anh sẽ không bao giờ đặt tính mạng của em vào nguy hiểm trước tính mạng của mọi người."

"Tại sao?"

"Bởi vì bọn anh là người lớn, bọn anh lo cho em. Bọn anh đã có cơ hội lớn lên và trưởng thành như hôm nay. Em còn cả cuộc đời để sống, và cuộc đời em quan trọng hơn ai khác. Đây không phải là một quyết định quân sự, mà là về những gì đúng đắn và đưa ra những quyết định bọn anh có thể chấp nhận. Nếu bọn anh đặt mạng của mình lên trước mạng sống của em, không ai có thể chấp nhận điều đó. Em hiểu chứ?"

"Vâng," Milo lí nhí đáp.

"Anh có thể tin tưởng em được không, Milo?"

"Xin hãy tin em, anh David. Dù trong bất cứ chuyện gì."

Khi David bước vào khoang nghỉ, Kate đang ngồi cạnh chiếc bàn làm việc nhỏ, gãi đầu.

"Em biết anh giận em," cô lên tiếng.

"Đâu có."

Cô nhướng mày.

"Được rồi, anh có giận. Nhưng giờ thì không."

"Thật chứ?"

"Nhìn thấy chiến trường những mảnh vụn kia, nơi này, làm anh nhận ra vài điều."

Kate chờ đợi, vẫn hơi nghi hoặc.

"Nếu tín hiệu đó thực sự là từ một kẻ thù tiềm năng, và họ biết Trái đất ở đâu, ta cần có một động thái quan trọng để tìm kiếm sự giúp đỡ. Giả sử còn ai đó bị bỏ lại trên Trái đất cần ta giúp."

Kate nhìn xuống sàn. "Em đồng ý. Anh muốn làm gì?"

David bắt đầu cởi quần áo. "Ngay bây giờ, anh chỉ muốn nghỉ ngơi. Rồi cùng nhau vạch ra một kế hoạch. Anh muốn bắt đầu chơi ở thế tấn công. Suốt thời gian qua, bắt đầu từ giây phút anh phát hiện ra em bệnh nặng, anh đã kiên trì, cố không để mất em và khoảng thời gian ta còn lại. Anh đã rất sợ. Anh vẫn sợ, nhưng anh nghĩ ta cần mạo hiểm nếu có bất kỳ cơ may nào thoát khỏi tình thế này."

"Anh đã đúng một chuyện," Kate khẳng định.

"Hử?"

"Chúng ta nên tận hưởng thời gian còn lại."

Paul không nhớ mình đã ngủ thiếp đi; anh mệt rã rời. Anh mở mắt và tìm nơi phát ra tiếng động.

Mary bước ra khỏi buồng tắm và giơ tay che ngực.

Paul vội nhắm mắt, cố kiểm soát mạch đập giờ đây đang mất kiểm soát.

"Vòi sen ở đây thật kỳ cục."

"Ừm," Paul nói, mắt vẫn nhắm nghiền. "Giống hộp đêm cho một người, chỉ khác là hộp đêm thì không có nước."

Paul có thể nghe tiếng cô lấy quần áo, mặc vào và ngồi xuống ghế.

"Ừm. Nhắc em nhớ đến chiếc giường tắm nắng."

Anh ngồi dậy, nhìn cô đầy hiếu kỳ.

Cô nhún vai vẻ đề phòng. "Em đã thử một lần. Hồi đại học, ngay trước kỳ nghỉ mùa xuân. Để không quá cháy nắng. Và có lẽ cũng bởi áp lực đồng trang lứa khi các cô gái khác..."

Paul giơ hai tay. "Anh không phán xét gì đâu. Ý anh là, trên quan điểm sức khỏe, cách tắm nắng đó không an toàn. Nhưng một chút ánh mặt trời mỗi ngày lại khá lành mạnh. Các tia UVB chuyển hóa cholesterol trong da ta thành tiền chất của vitamin D, mà vitamin D thực chất là một hoóc môn chứ không phải vitamin. Lại còn thiết yếu. Rối loạn cảm xúc theo mùa, các bệnh lý tự miễn dịch, một vài bệnh ung thư, tất cả phụ thuộc vào nồng độ vitamin D lành mạnh."

"Đúng rồi, chà, em chỉ nói rằng anh biết đấy, em chưa hề thay đổi... em chưa nhuộm da hay ăn mặc khác đi. Chuyện đó chẳng có gì quan trọng. Tiêu chuẩn hẹn hò ở Arecibo, Puerto Rico chẳng khác gì bể sâu không đáy."

"Ừ, chắc thế. Anh cá là vậy. Anh nghĩ em chẳng thay đổi chút nào."

"Nghĩa là sao?"

Paul hắng giọng. "Em... vẫn hệt như những gì anh nhớ."

Mary liếc mắt.

"Theo cách tích cực," Paul bổ sung.

Paul nghĩ khoảng lặng sau đó kéo dài ít nhất ba bốn giờ.

"Anh vẫn luôn bận rộn nhỉ?" Mary hỏi.

"Mọi lúc. Nhất là mấy năm trở lại đây."

"Em cũng vậy. Chốn duy nhất em hạnh phúc." Cô chống khuỷu tay lên bàn và luồn tay qua tóc. "Nhưng em nghĩ mỗi năm hạnh phúc của em lại vơi dần."

"Anh hiểu cảm giác đó. Vài năm trước, sau khi..."

Mary gật đầu. "Anh có định tái hôn không?"

"Anh ư? Không. Nhà thiên văn học mà anh gặp... có phải anh ta, phải hai bọn em...?"

"Không, Chúa ơi, không. Em không hẹn hò ai cả." Cô ngừng lời trong giây lát. "Anh có phụ nữ bên cạnh chứ?"

Paul cố gắng nói sao cho nghe thật bình thường. "Không hẳn." Không hẳn?

"Ồ." Mary có vẻ ngạc nhiên.

"Ý anh là, anh có sống chung với ai đó, nhưng..."

Mary khựng lại.

"Không, không phải kiểu đó."

"Phải rồi."

"Một hôm cô ấy cứ thế về nhà cùng anh sau giờ làm việc."

Mary nhìn đi chỗ khác. "Em cũng đoán chuyện là thế."

"Không, ý anh không phải vậy."

Mary bắt đầu nhay lòng môi - một thói quen mà Paul biết rõ.

Paul hắng giọng. "Chuyện thật ra đơn giản lắm. Bọn anh có một nhóc..."

Mary há hốc miệng.

"Nó không phải con anh. Nhưng giờ nó là con anh. Thằng bé. Thằng bé chứ không phải nó. Tên thằng bé là Matthew."

"Matthew là một cái tên hay."

"Ừ, dĩ nhiên rồi, cái tên tuyệt vời, rất tuyệt vời. Nhưng Matthew không phải con ruột anh... đại khái bọn anh có quan hệ về mặt di truyền, nhưng thằng bé..."

"Em nghĩ mình nên nghỉ ngơi một chút."

Kate nằm yên lặng bên David, trằn trọc suy nghĩ nên không tài nào ngủ được. Trái với ý muốn, tâm trí cô tiếp tục nghiền ngẫm những gì cô đã biết, tìm kiếm manh mối, kéo sợi dây có thể làm sáng tỏ mảnh ghép tiếp theo. Theo bản năng, cô biết mình đã bỏ lỡ chi tiết nào đó, một chiếc chìa khóa nằm ngoài tầm với.

David ngáy một lúc rồi dừng lại. Kate kinh ngạc trước khả năng ngủ của người đàn ông này - ngay cả khi họ đang gặp nguy hiểm cận kề, như họ đã từng trải qua, khá lâu từ khi họ biết nhau. Theo Kate thấy, David dường như có thể đơn giản ra lệnh nghỉ cho não và ngủ bất cứ lúc nào anh muốn. Đó có phải đặc điểm do học mà thành? Từ nhiều năm ròng chiến đấu với kẻ thù trong chiến tranh bí mật? Hay đó vốn là bản năng của anh? Có rất nhiều điều về anh mà cô chưa biết. Sẽ không bao giờ biết. Chẳng có thời gian để tìm hiểu.

Ý nghĩ đó khiến Kate thoáng ân hận về những gì cô biết là sắp đến. Cô phần muốn David tỉnh dậy, phần nhiều hơn lại muốn để anh nghỉ ngơi.

Cô rời giường, mặc quần áo vào, đoạn lặng lẽ ra khỏi phòng, đi dọc hành lang tối tăm đáng ngại của tàu tín hiệu quân sự dẫn đến khoang liên lạc.

Bắt đầu từ đâu? Janus: anh chọn tàu tín hiệu này là có lý do. Vì sao? Nó có gì đặc biệt? Đã xảy ra giao tranh ở đây. Cộng sự người Atlantis của Kate có nhìn thấy nó không?

Lưu trữ ký ức của cô tiết lộ câu trả lời: Không.

Trên thực tế, các ký ức Janus lưu trữ ở đây đã bắt đầu từ hàng ngàn năm sau khi tàu tín hiệu được đặt ở đây. Cộng sự của Kate thậm chí chưa từng đến đây.

Cô quyết định sao lưu. Cô truy vấn máy tính, tìm kiếm các ghi chép lịch sử liên quan đến chiến trường đổ nát.

Tất cả các thông tin liên quan đến chiến trường Serpentine được bảo mật theo Đạo luật An ninh Công dân.

Chiến trường Serpentine. Được bảo mật.

Ba mươi phút tìm kiếm không tiết lộ thêm thông tin gì. Thực tế, cô gần như ở nguyên điểm xuất phát. Tàu tín hiệu này không có bất cứ thông tin nào, và dường như không manh mối. Có phải là cố ý? Để bảo vệ trước kẻ thù tiếp cận và truy cập lõi dữ liệu của nó? Hay đó là động cơ của Janus? Có phải anh đã gửi những ký ức đến đây vì không có gì khác để tìm? Thật thông minh. Và Janus thực tình thông minh.

Kate định rời khoang thì màn hình bỗng mờ đi, và một hộp thoại màu đỏ bắt đầu nhấp nháy. Những con chữ vuông vức màu trắng thông báo:

Liên lạc đến

Kate bám chặt bàn để không ngất đi.

Dịch giả: Xuân Yến
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.