Thế Giới Atlantis

Lượt đọc: 359 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 26

❊ ❊ ❊

Với Milo, tàu tín hiệu mới chính là một điều kỳ diệu khác. Chính cậu đã đưa cả nhóm đến đây, là người dẫn đường. Theo bản năng, cậu biết hành động ấy luôn là mục đích bấy lâu của cậu. Cậu cảm giác nếu mình không bước qua cửa vào đúng thời khắc ấy, điều gì đó khủng khiếp hẳn sẽ xảy ra. Có lẽ cậu sẽ chẳng bao giờ biết. Khi quay sang những người bạn đồng hành, cậu linh cảm có điều gì đó không ổn.

Tàu tín hiệu này rất lạ. David nhận ra ngay lập tức. Trạm che giấu Trái đất là một tàu tín hiệu khoa học - các mặt sàn trắng ngọc trai, vách xám mờ, tối giản đến từng chi tiết.

Tàu tín hiệu này mang lại cảm giác nghiêm trang hơn, tối tăm và gai góc, với sàn và vách đều màu đen. Nó có vẻ cổ xưa, đã qua sử dụng, gần như mục nát. Thay vì cửa sổ rộng đối diện cửa chính như tàu tín hiệu lúc trước, ở đây có một cửa sổ khá nhỏ kiểu công nghiệp trông ra vũ trụ tối tăm với vài ngôi sao lấp lánh, ngoài ra không có gì đáng kể thu hút ánh nhìn của anh.

David giương súng và bắt đầu lục soát trong khi Sonja theo sát anh, yểm trợ phía sau.

Cách bài trí giống hệt tàu tín hiệu trước: một phòng hình đĩa có cửa vào ở trung tâm. Tuy nhiên, còn có một cầu thang hai nhịp. Ở đây cũng có nhiều phòng và thiết bị hơn. Và trống không.

David có thể cảm thấy một chuyển động rất nhẹ. Có phải tàu tín hiệu này đang quay?

Anh xoay người ra cửa, nơi Paul và Mary vừa tham gia cùng họ.

David siết chặt vai Milo. "Đừng bao giờ làm thế nữa."

"Phải là em."

"Gì cơ?"

"Em là lựa chọn dùng một lần tốt nhất," Milo vừa nói vừa gật đầu.

"Em không phải đồ bỏ như thế."

"Em không phải nhà khoa học cũng không phải quân nhân. Em..."

"Em chỉ là đứa trẻ."

"Không, em không còn là đứa trẻ."

"Từ giờ trở đi em sẽ là người cuối cùng đi qua cửa."

"Tại sao ạ?"

"Bởi vì," David vừa đáp vừa lắc đầu. "Rồi em sẽ... hiểu khi nào thành người lớn." Những lời này là một thời khắc siêu thực với anh: nói những điều cha mẹ anh hẳn đã nói với anh vô số lần, những điều anh luôn nghĩ là thiếu thỏa đáng.

"Em muốn hiểu ngay bây giờ," Milo tiếp.

David thở mạnh và lắc đầu. "Chúng ta sẽ nói chuyện này sau. Chỉ cần... em đi về phòng ngay lập tức, Milo." David thầm phản đối lời của chính mình. Anh thấy Kate đang nén cười trong khi Milo thẫn thờ đi về phía khoang nghỉ.

David gật đầu với Sonja, lúc này đang chuẩn bị canh cổng.

Anh vòng tay ôm Kate, dẫn cô về buồng ngủ.

"Đúng là tuổi dở dở ương ương," cô nói khi cửa khép lại.

"Anh cũng không bằng lòng với em nữa," anh nói. "Em đã mở cửa cho thằng bé."

"Em đâu có biết thằng bé lại bước qua."

"Chuyện quan trọng nhất là: Liệu Sloane có thể theo ta đến đây không?"

"Có thể. Nhưng hắn sẽ rất khó tìm thấy ta."

"Khó đến mức nào?"

"Ngoại lệ của ngoại lệ." Kate ngừng lời. "Trừ phi hắn thực sự, thực sự lợi hại."

David không thích điều này. Anh căm ghét Dorian Sloane. David đã dành phần lớn cuộc đời cho việc tìm kiếm và trừng phạt Sloane, nhưng anh sẽ không dối lòng về kẻ thù của mình: hắn thực sự lợi hại.

"Vậy thì đó là vấn đề."

Cửa mở, và Paul ló đầu vào, do dự lên tiếng. "Tôi thực sự, thực sự xin lỗi, nhưng hai người cần phải xem cái này."

Kate và David theo anh ta trở lại khu vực cổng, nơi những người khác đang đứng, lưng quay về phía họ, nhìn chằm chằm qua khung cửa sổ nhỏ.

David nhận ra tàu tín hiệu này thực sự đang xoay. Qua cửa sổ, cảnh vũ trụ trống không đã bị thay thế.

Một mặt trời sáng lóa ở chính giữa khung cảnh, nhưng những mảnh vỡ bằng phẳng trải dài từ tàu tín hiệu tới gần ngôi sao mới khiến David kinh ngạc muốn nghẹt thở. Tàn tích của những con tàu vũ trụ, hàng nghìn, có khi cả hàng triệu mảnh trải ra. David nghĩ nếu cả trăm Trái đất bị phá hủy trong vũ trụ, chắc cũng không phủ kín được khoảng mênh mông những con tàu vỡ nát này choán giữ. Những mảnh vỡ đang trôi hầu hết có màu đen hoặc xám, nhưng đây đó có vệt trắng, vàng, hoặc xanh điểm xuyết trên mặt phẳng. Những mảnh vỡ va vào nhau, những cung hồ quang ánh sáng xanh và trắng vút qua như tia chóp kết nối chúng với nhau trong một tích tắc. Nhìn tổng thế, chiến trường mảnh vỡ tối tăm lấp lóa trông như một con đường rải nhựa đường trong không gian dẫn đến mặt trời.

Nơi mọi người vừa đứng ngỡ ngàng trước khung cảnh Trái đất nhìn từ tàu tín hiệu lúc trước, giờ đến lượt David. Đối với một người lính, kiêm một sử gia, khung cảnh này là thời khắc siêu việt đầy huyền ảo.

Anh cảm thấy một phần nào đó trong mình đã buông bỏ. Có lẽ là bởi tầm vóc của khung cảnh ấy, thời khắc nhận ra loài người nhỏ bé ra sao trong cái mênh mông của vũ trụ này, hoặc cũng có thể họ đang nhìn thấy bằng chứng rằng thực sự tồn tại một lực lượng quyền năng nhường này trong vũ trụ, đủ mạnh để hủy diệt nhiều thế giới. Bất kể nguyên do gì, có điều gì đó trong anh đã thay đổi ở thời khắc ấy.

Kate đã đúng.

Họ không thể lẩn trốn. Hay chờ thời cơ.

Họ còn cơ may sống sót.

Họ sẽ phải tận dụng cơ hội ngay lúc này. Đó là hy vọng duy nhất của họ.

Dịch giả: Xuân Yến
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.