David nổi trên mặt nước, bất động. Mặt trời mọc rồi lặn. Mưa rơi rồi ngớt, mực nước dâng rồi hạ. Mỗi lần, khi cảm thấy nền đất chạm vào lưng mình, anh lại đứng dậy, bước tới thành hố và trèo lên, tay thoăn thoắt, cho đến khi mưa lại trút xuống và thành hố lại biến thành bùn nhão, cuốn trôi anh xuống vũng bùn, rồi anh lại quyết liệt thoát ra, vật lộn đến từng hơi thở. Nhưng anh không hề bỏ cuộc. Cơ thể anh muốn bùng cháy vì đau đớn, cơ bắp, lá phổi, từng centimét trên cơ thể anh. Nhưng anh không nhụt chí.
Rồi mặt trời biến mất mãi mãi, tiếp theo là hư vô.
Khi mở mắt ra lần nữa, anh thấy mình nằm trên chiếc bàn kim loại anh từng nhìn thấy sau trò chơi đố chữ của 247. Những dây dợ trói anh đã được cởi bỏ nên anh ngồi dậy. Qua cửa sổ, anh thấy các vòng tàu, nhưng chúng giờ đã khác. Trước kia chúng xoay tròn theo đội hình. Giờ thì các liên kết đã đứt. Một cụm tàu bay vô định, va vào nhau, không có kết nối nào giữa chúng.
David phải ở một mình trong căn phòng buồn tẻ đó.
Anh bước tới cánh cửa đang mở. Hành lang vắng tanh. Anh đi đi lại lại trong hành lang ảm đạm. Tất cả cửa đều mở, như thể một quy trình sơ tán nào đó đã được kích hoạt.
Ở cánh cửa thứ ba, anh thấy các thi thể chất đống trong góc. Chúng giống như 247: da xám xịt với đôi mắt bò sát, hình ô van, vô hồn. Nhưng những hạt bé xíu bò dưới da của 247 đã biến mất. Các thi thể hoàn toàn không còn sinh khí. Chuyện gì đã xảy ra ở đây? Sao mình lại thoát được?

Kate ngay lập tức biết mình đang không ở Beta Lander. Cánh tay robot lơ lửng trước mặt cô và phòng phẫu thuật được thắp sáng trông rất... không giống Atlantis. Giống con người hoặc Trái đất hơn. Điện đóm đầy đủ và sáng choang.
Cô ngồi dậy. Đằng sau cô, vài người đứng sau một vách kính. "Cô thấy thế nào?" một giọng nói trên loa vang lên.
"Còn sống." Nhưng cô cảm thấy còn hơn thế. Cô cảm thấy mình đã được chữa trị.
Các nhà khoa học Lưu vong dẫn cô tới một phòng họp nơi họ nói cho cô biết về quy trình họ đã thực hiện. Những tháng năm nghiên cứu về hội chứng hồi sinh của họ đã thu được kết quả ra sao, và cô hy vọng có thể đền đáp cho họ.
Kate cảm thấy một sức sống mới, một sự tự tin. Nhưng đằng sau đó là chút nỗi buồn. David. Cô gạt anh ra khỏi tâm trí. Cô có các ký ức của Isis; tất cả chúng. Chúng chính là chìa khóa. Khi các nhà khoa học Lưu vong và các đô đốc hạm đội tập hợp trong phòng họp lớn này, Kate đứng trước một màn hình choán hết bức tường đằng xa và trình bày nghiên cứu - cả những gì cô làm ở thời của mình và những gì cô đã thấy ở thời của Isis. Cô mô tả một liệu pháp gene, một virus sao chép ngược sẽ khiến những người Lưu vong trở nên vô hình trước hạm đội khối cầu.
"Sau liệu pháp này, trông các vị sẽ giống những người Atlantis trước mắt chúng," Kate nói.
"Chúng tôi đã từng nghe về điều này," Perseus lên tiếng.
"Tôi biết. Tôi cũng đã thấy. Nhưng lần này thì khác. Giờ tôi biết cả hai khía cạnh. Tôi biết toàn bộ sự thực - các gene kiểm soát gene Atlantis và bức xạ nó phát tán. Các khối cầu tìm mục tiêu dựa trên bức xạ đó. Nếu không khớp với quy chuẩn Atlantis kỳ vọng, chúng sẽ tấn công. Isis không biết điều đó. Cô ấy sẽ không bao giờ thay đổi các vị nếu cô ấy biết. Cô ấy đã rất, rất hối hận về chuyện đã xảy ra."
Hội đồng để cô đi, và Kate đợi ở bên ngoài, đi đi lại lại đầy lo lắng. Sau vài phút, Paul, Mary và Milo đi vòng qua lối rẽ. Cái ôm của Milo khiến Kate muốn ngạt thở, nhưng cô không phàn nàn. Những cái gật đầu từ Paul và Mary cho cô biết họ nhẹ nhõm biết bao khi thấy cô khỏe lại. Và Kate cảm giác có điều gì đó khác ở hai người họ, điều gì đó khiến cô mừng cho họ và buồn cho chính mình.
"Tâm trạng gì đây?" Paul hỏi.
"Tôi không chắc," Kate nói. "Nhưng tôi biết một điều: quyết định của họ sẽ định hình vận mệnh của họ. Và của chúng ta."

Thiếu tá Thomas đưa cho Natalie một tách cà phê nữa.
"Anh đã chuyển sang decaf," anh nói. "Hy vọng em không phiền."
"Lựa chọn hợp lý."
Cả hai tập trung nghe đài. Chương trình phát sóng lặp lại đã thay đổi. Lời kêu gọi quân lính báo cáo cho các trạm cứu hỏa đã được thay bằng các báo cáo tình hình chiến sự khắp nước Mỹ. Các báo cáo đều là về chiến thắng của quân đội Mỹ, nhưng một số địa điểm không được đề cập đến, và Natalie e sợ điều tồi tệ nhất: rằng vài thành phố và bang đã thất thủ trước quân Immari.
Một báo cáo nữa được nêu ra: một người gọi đến khẳng định đã nhìn thấy các vật thể đen đúa trên trời qua kính viễn vọng.
Người dẫn chương trình cười nhạo nó như một nỗ lực tuyệt vọng hòng đánh lạc hướng công chúng khỏi những gì đang thật sự xảy ra.

Kate vẫn đang đi đi lại lại trong hành lang khi Perseus ló đầu ra. "Chúng tôi sẵn sàng chờ cô rồi."
Cô bước vào và lại đứng ở đầu chiếc bàn họp bằng gỗ.
"Chúng tôi đã quyết định," Perseus nói, "thực hiện liệu pháp của cô cho một nhóm tàu của chúng tôi - một nhóm đang chiến đấu nắm chắc phần thua. Nó đã được xúc tiến rồi."
"Cảm ơn," Kate nói. Cô muốn ôm chầm lấy ông ta, nhưng còn chuyện cô cần hỏi trước. "Tôi có một yêu cầu."
Sự im lặng kỳ quặc chào đón cô.
"Rằng các vị hãy cứu thế giới của tôi."
"Chúng tôi đang cố gắng." Màn hình phía sau Perseus hiển thị Trái đất. Hàng trăm tàu Serpentine cỡ lớn đã chiến đấu với một hạm đội gồm nhiều tàu Lưu vong hình tam giác. "Dù chúng tôi đang thua."
"Tôi muốn tới đó," Kate nói. "Tôi biết chúng ta đang thua, nhưng tôi phải tới đó, biết đâu có thể giúp được gì."
Perseus gật đầu. "Một đội quân tiếp viện sẽ xuất phát trong vài phút nữa. Tôi sẽ đi cùng cô. Và tôi nghĩ nhóm nhà khoa học cũng sẽ muốn như vậy - trong trường hợp họ có thắc mắc về liệu pháp khối cầu."

Khi Trái đất xuất hiện trong tầm nhìn, Kate bước lại gần màn hình quan sát hơn. Paul, Mary và Milo đã chọn đi cùng cô nên tất cả họ đang đứng kề vai trong khoang liên lạc của tàu Lưu vong. Trong gần một giờ đồng hồ, tàu của họ vẫn đợi bên ngoài khu vực chiến đấu, theo dõi chiến cục đổi chiều vài lần. Các tàu Lưu vong được thiết kế để chiến đấu với các khối cầu.
Chúng không phải đối thủ của Đội quân Serpentine.
Cuối cùng, Kate lững thững trở lại khoang được chỉ định riêng cho cô.
Ngay cả khi những người Lưu vong có thể lật ngược tình thế và cứu Trái đất khỏi Đội quân Serpentine, dân tộc của cô cũng vẫn gặp rắc rối: hiểm họa khối cầu vẫn còn đó. Nhân loại sẽ phải gia nhập hạm đội Lưu vong, sống cuộc đời du mục.
Còn nếu Trái đất thất thủ và liệu pháp của Kate thành công trong việc vô hiệu hóa mối đe dọa của khối cầu, Kate, Milo và Paul sẽ vẫn đơn độc giữa những người Lưu vong. Cô nhận ra rằng bất kể thế nào, cô cũng sẽ lại cô đơn, không có David. Cô tự hỏi liệu có đáng không, song ngồi trên mép giường trong phòng tối, cô biết rằng nó rất đáng giá. Cô đã làm tất cả những gì có thể, những gì cô nghĩ là đúng. Và cô tự hào vì điều đó.