Thế Giới Atlantis

Lượt đọc: 359 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 14

❊ ❊ ❊

Paul mở bộ quần áo khô ráo, nhăn nhúm Kate vừa đưa và bắt đầu cởi bỏ áo sơ mi lẫn chiếc quần ướt sũng. Anh ném chúng lên chiếc giường hẹp và dùng gối lau nước trên người. Anh ướt sũng đến mức phải tự hỏi liệu mình có thể khô ráo trở lại không.

"Anh biết chuyện rồi?"

Mary nhìn anh chằm chằm, vẫn mặc nguyên bộ quần áo sũng nước, không hề bận tâm đến bộ đồ sạch trên bàn. Chỉ có hai người họ trong phòng ngủ nhỏ này, giọng cô vang trong không gian.

"Anh biết."

"Từ khi mình kết hôn?"

Paul có thể thấy chuyện này sẽ đi tới đâu. "Anh biết cũng được hai mươi năm rồi..."

"Anh đã biết về một tàu vũ trụ ngoài hành tinh bị chôn vùi ngoài khơi Gibraltar trong hai mươi năm, suốt thời gian ta cưới nhau, và anh không hé nửa lời về chuyện đó với người vợ là nhà thiên văn học, người ngày đêm tìm kiếm từng chút thông tin, từng chút dấu hiệu của sự sống ngoài hành tinh?"

"Mary..."

"Chẳng khác gì phản bội và thiếu tin tưởng..."

"Anh thề, Mary. Anh biết con tàu có tồn tại, nhưng anh chưa từng vào bên trong cho đến lúc này. Anh không biết bất cứ điều gì về nó. Đến giờ vẫn không. Nhiệm vụ của anh ở Continuity là chiến đấu với dịch bệnh."

"Dịch bệnh và con tàu có mối liên hệ sao?"

"Đúng vậy. Dịch bệnh khởi phát từ con tàu này, từ thiết bị canh gác. Nó bùng phát vào năm 1918." Paul ngừng nói, quan sát Mary cởi quần áo. "Anh chờ bên ngoài."

"Khoan đã. Em muốn nghe chuyện này... khi chỉ có hai chúng ta."

"Anh có thể..."

"Chẳng có chỗ nào mà anh chưa từng nhìn thấy, Paul." Dù sao Paul vẫn quay lưng lại, và anh có thể cảm thấy Mary đang mỉm cười vì tính e ngại của anh.

"Vậy tức là kẻ đóng con tàu này đã gây ra đại dịch?" cô hỏi.

"Phải. Những người Atlantis đang tiến hành các thí nghiệm gene, định hướng sự tiến hóa của con người suốt 70.000 năm - kể từ Thảm họa Toba suýt nữa khiến nhân loại rơi vào tuyệt chủng. Bọn anh nghĩ dịch Cúm Tây Ban Nha năm 1918 là lỗi từ phía họ, do bức xạ từ một trong các thiết bị của họ, chính là Quả Chuông. Kate Warner, người phụ nữ em gặp, đã trị được bệnh dịch. Cô ấy là con gái của một người lính trong Thế chiến I, người đã tìm thấy Quả Chuông. Trong Dịch Cúm Tây Ban Nha, ông đã đặt mẹ cô ấy, người qua đời khi dịch bùng phát, trong một ống hồi sinh ở một khu vực khác của con tàu này. Kate chào đời năm 1978. Cha cô mất tích vào thập niên tám mươi. Tiến sĩ Martin Grey nhận nuôi cô ấy. Ông là nhà tổ chức kiêm thành viên hội đồng của lực lượng Continuity. Ông tuyển anh vào hồi đầu thập niên chín mươi trong một cuộc hội thảo anh tham dự. Ông mới mất trong đợt dịch vừa rồi."

"Anh tin tưởng những người này?"

Paul liếc nhìn lại. "Phải. Ít nhất là Kate, và sau lần giải cứu trên triền núi anh dám khẳng định anh tin cả những người khác nữa."

"Anh nghĩ ta nên chia sẻ những gì mình biết với họ sao?"

"Anh nghĩ thế. Còn nữa. Continuity, dịch bệnh, đó luôn là công việc của anh."

Mary im lặng trong giây lát. "Trong trường hợp đó, em cho rằng nó đáng giá."

Paul nhìn cô lướt qua cánh cửa đôi ra ngoài hành lang.

Anh cũng chắc chắn điều đó hoàn toàn đáng giá - cho đến thời khắc này.

Kate đang xem xét kết quả chẩn đoán toàn bộ con tàu thì Paul và Mary tiến vào phòng họp, trên người mặc đồ khô ráo mà Kate đã đưa.

David, Sonja và Milo đang túm tụm ở cuối chiếc bàn nâng, phân loại các suất ăn, vũ khí và đồ tiếp tế. Paul mở lời với David trước. "Cảm ơn anh lần nữa vì đã cứu bọn tôi ra khỏi đó."

"Không có gì."

"Chúng tôi có điều muốn chia sẻ, về lý do chúng tôi đến đây," Paul nói, đoạn gật đầu với Mary.

Mary tự giới thiệu bản thân cùng vài thông tin cơ bản: một nhà thiên văn vô tuyến tập trung tìm kiếm và phân tích các dấu hiệu về sự sống ngoài Trái đất.

"Khoảng hai tuần trước, kính viễn vọng vô tuyến thu được một tín hiệu có tổ chức. Một mật mã."

"Không thể nào," Kate nói.

"Tôi đã đích thân xác nhận."

"Cô có bản lưu tín hiệu đó chứ?"

"Có," Mary giơ ra một USB. "Có hai phần. Phần đầu tiên, một chuỗi nhị phân, là hai con số: vị trí chính xác của Trái đất. Phần hai là một mã được lập từ bốn trị số."

Kate cố truy cập đường dẫn của Alpha tới tàu tín hiệu, hy vọng xác minh được tín hiệu.

David có vẻ biết cô sắp làm gì. Anh nhìn cô như muốn nói, Chú ý đến các vị khách của chúng ta.

Paul lên tiếng trước khi cô kịp nói gì đó. "Sao cô lại nói là không thể?"

"Hai nhà khoa học Atlantis đã đến đây từ một trăm năm mươi nghìn năm trước để nghiên cứu về người tiền sử trên hành tinh này. Một phần trong quy trình hằng ngày của họ là triển khai một tàu tín hiệu. Tàu này lọc ánh sáng ta có thể nhìn thấy và chặn mọi tín hiệu tới Trái đất hoặc từ Trái đất đi."

Kate đoán Mary như sắp khóc tới nơi. "Có chuyện gì sao?" Kate hỏi.

"Không có gì... chỉ là linh hồn tôi sắp sụp đổ như một ngôi sao neutron," Mary đáp.

Kate nghĩ cách so sánh này có chút thái quá.

"Tại sao họ triển khai tàu tín hiệu? Sao phải giấu giếm?" Paul hỏi.

"Sự bảo vệ. Hai nhà khoa học nhận thấy vài mối đe dọa ngoài Ngân hà..."

"Đe dọa kiểu." David định nói, nhưng Kate đã ngắt lời anh. "Em không biết. Không nằm trong ký ức của em."

Không để ai kịp lên tiếng, Kate liền giải thích rằng do sự xoay vần của số phận, cô được sinh ra vào năm 1978 với một phần ký ức của một nhà khoa học Atlantis - chính là phần mà một nhà khoa học khác, Tiến sĩ Arthur Janus, muốn cộng sự của mình khôi phục lại.

"Vậy..." Mary ngập ngừng. "Hai nhà khoa học đó hay cô..."

"Hai nhà khoa học đó," Kate đính chính. "Tôi chỉ thấy ký ức về những chuyện họ đã làm."

"Được rồi. Vậy họ đang bảo vệ chúng ta hay chính họ với tàu tín hiệu đó?"

"Cả hai."

"Vậy làm sao tín hiệu này lọt qua được?"

Kate dùng liên kết của mình với Alpha để kết nối với tàu tín hiệu. Trạm liên lạc quỹ đạo đã ghi lại một tín hiệu đến và cho phép nó lọt qua. Và thậm chí có điều còn đáng kinh ngạc hơn. "Thật vậy, có một đường truyền cách đây hai tuần trước. Nó đi ra. Một tin nhắn được gửi từ tàu tín hiệu."

"Ai gửi?" David hỏi.

"Hẳn là Janus," Kate đáp. "Khi anh và anh ta vào trong tàu Atlantis để cứu em. Khi Dorian cứu Ares."

"Em có thấy đường truyền của anh ta không?"

"Không. Đáng lẽ là có, nhưng quyền truy cập tin nhắn bị hạn chế từ đây. Em không biết tại sao. Con tàu bị hư hại có lẽ đã làm gián đoạn giao diện."

"Tín hiệu còn lại là gì?" Mary hỏi.

Kate thử truy cập mục nhập trên tàu tín hiệu, song quyền truy cập cũng bị hạn chế. Nhưng... "Là từ Atlantis."

"Sao có thể?" David vội hỏi.

"Không thể," Kate giải thích rằng thế giới của người Atlantis đã sụp đổ cách đây năm mươi nghìn năm, và những kẻ sống sót sau cuộc chiến đã tìm nơi lánh nạn ở nơi này của Trái đất, dưới sự bảo vệ của tàu tín hiệu, nơi kẻ thù không thể tìm thấy họ. Tướng Ares, một lính Atlantis đi, đã đưa những người tị nạn đến đây. Ares đã đồng lõa với hai nhà khoa học, bí mật thông đồng với cộng sự của Janus nhằm kiểm soát sự tiến hóa của con người. Ares cuối cùng đã phản bội hai nhà khoa học, giết cộng sự của Janus, đồng thời làm Janus bị thương và sập bẫy.

"Vậy nên Janus gửi đường truyền cho ai đó - cứ cho là một người Atlantis," David nói, "và có vẻ anh ta nhận được phản hồi - đó là lý do nó vượt qua được tàu tín hiệu."

"Đúng thế," Kate thừa nhận.

"Cô có biết tín hiệu đó do ai gửi hay có nội dung gì không?"

"Không," Kate nói, mải chìm trong suy nghĩ.

"Có thể là một đồng minh," Sonja lên tiếng. "Cần giúp đỡ."

"Thế giới có thể tận dụng nó." Paul tiếp tục chia sẻ kinh nghiệm của anh với cả nhóm, rằng chính phủ Mỹ đã từng cố dùng Continuity để loại bỏ những người yếu đến mức không thể chiến đấu hay tự bảo vệ mình. "Tôi cho là các quốc gia khác cũng đang xem xét kịch bản tương tự. Trận lụt toàn cầu khả năng sẽ làm tăng tính cấp bách của vấn đề."

"Khiến anh tự hỏi phải ủng hộ ai trong cuộc chiến này". Paul lẩm bẩm.

"Thực vậy."

"Tình trạng của chúng ta hiện ra sao?" David hỏi Kate.

"Thảm khốc. Con tàu ít nhiều mất liên lạc. Lõi máy chủ biến mất. Chúng ta có điện và liên lạc khẩn cấp: đó là lý do em có thể truy cập tàu tín hiệu. Vòng ngoài thân tàu của chúng ta có những lỗ thủng. Đường hầm ra khỏi núi đã ngập hoàn toàn."

"Giả sử có ngọn núi vẫn cao trên mực nước biển, ta sẽ phải bơi đến đó." Kate đọc biểu cảm trên mặt David. "Không, dưới đây không có bình dưỡng khí. Có rất nhiều đồ bảo hộ EVA nhưng chúng ở tận khoang này." Cô chiếu một bản đồ trên màn hình. "Chúng đã bị phá hủy trong các vụ nổ."

"Chúng ta mắc kẹt rồi," David kết luận.

"Gần như thế. Có một phòng cổng ở đầu tàu bên kia."

"Tương tự như phòng ở phần còn lại - nơi kết nối với con tàu ở Nam Cực?"

"Phải. Có thể hình dung đó là cổng có thể đưa chúng ta tới hai địa điểm. Nam Cực hoặc tàu tín hiệu. Nhưng quyền truy cập tới Nam Cực đã bị đóng từ đầu đó."

"Đằng nào thì đi đến đó cũng quá nguy hiểm," David tiếp tục.

"Em đồng ý. Ares sẽ phát hiện ngay khi chúng ta bước qua cổng. Nhưng ta có thể tiếp cận tàu tín hiệu. Nếu đến được đó, ta có thể xem các tin nhắn và gửi hồi đáp."

"Anh thích ý tưởng này," David nói. "Ổn hơn chết đuối nhiều."

"Em cũng nghĩ vậy. Nhưng có thể có chút... vấn đề để đến được cổng."

Dịch giả: Xuân Yến
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.