Thế Giới Atlantis

Lượt đọc: 359 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 32

❊ ❊ ❊

Vụ nổ phá hủy khoang cất cánh kéo Ares trở về hiện tại. Tàu đổ bộ của gã đã thất thủ, trôi dạt vào vũ trụ, vào đống đổ nát của hạm đội và chiến trường Serpentine trải dài tới mặt trời.

Tâm trí gã từ từ hồi tưởng lại tình thế của mình. Không lối thoát. Không hy vọng. Chỉ có một mong ước duy nhất choán hết tâm trí gã. Myra. Mình sẽ gặp được cô ấy. Chúng ta sẽ được chôn cùng nhau ở đây.

Gã nhấn phím trên bảng điều khiển. Việc con tàu nhỏ bé của gã bị xé nát, trở thành một hạt cát trên bãi biển mảnh vụn trải dài đến mặt trời chỉ còn là vấn đề thời gian.

Ares giữ tập trung, vận hành con tàu nhỏ, luồn lách qua những thân tàu trôi dạt, chầm chậm tìm đường tới tàu Pylos. Nó nằm đó, toác thành ba mảnh lớn, và chắc chắn là còn cả nghìn mảnh nhỏ. Ares cân nhắc nên tìm ở đâu. Khoang liên lạc, trạm trực của cô? Hay khoang nghỉ? Những mảnh vỡ tự quyết định thay gã: khoang liên lạc đã biến mất.

Gã đáp tàu đổ bộ ở khu đổ nát chứa một nửa các phòng nghỉ. Gã mơ hồ ý thức được bản thân đã thiếu tỉnh táo thế nào khi vượt qua chốt gió. Lý trí đã đóng sập cửa trước mặt gã, tránh sang bên, ném cho gã cái nhìn thương hại khi gã lướt qua các hành lang tối, ánh sáng từ chiếc mũ bảo hộ soi rõ các vật thể lơ lửng lướt qua. Con tàu đã mất hoàn toàn nguồn điện; thậm chí đèn khẩn cấp lẫn trọng lực nhân tạo cũng không hoạt động. Hệ thống duy trì sự sống cũng tắt. Kể cả gã có tìm thấy cô tại khoang nghỉ...

Gã quyết định sẽ ở lại đó một lúc, lênh đênh cùng cô, chung quanh là đồ đạc, và những màn hình tối đen đáng lẽ sẽ chiếu những bức ảnh chung của họ.

Cánh cửa phòng cô mở ra. Một người mặc đồ bảo hộ EVA duy nhất xoay trong không trung, bơ phờ. Khi người đó quay lại, Ares nhìn thấy khuôn mặt bên trong. Khuôn mặt cô. Gã đẩy cửa xông vào, ôm chầm lấy cô.

Giọng cô thì thào trong mũ gã. Nghe yếu ớt nhưng vẫn mạch lạc.

"Ares..."

Gã ôm cô thật chặt. "Em thật thông minh khi mặc đồ bảo hộ." Cô không phản ứng lại. Có phải cô sắp hết ô xy? Sắp bất tỉnh? "Chúng ta sẽ ra khỏi đây."

Tay cô siết chặt cánh tay gã bằng một lực khiến gã bất ngờ. "Chúng ta phải ở lại."

Gã kéo cô ra khỏi phòng rồi đẩy cô qua hành lang. Cô kinh ngạc. Cô chống cự khi bọn họ lướt đi, né các thi thể, thùng chứa, đồ vật chắn đường họ. Tại chốt gió, gã đẩy cô qua trước. Cô nằm nghiêng trong khoang giảm áp của tàu đổ bộ. Cô hoàn toàn kiệt sức, mệt rã rời.

Ares chạy vội đến bên cô, cố cởi bộ đồ bảo hộ của cô ra.

Chuông báo khử khuẩn của tàu đổ bộ tắt, cửa bắt đầu đóng lại.

Ares thoát ra vừa kịp trước khi cửa đóng sập. Gã lao ra cửa và nhìn qua ô cửa sổ nhỏ có thể nhìn vào trong. Màn hình bên cạnh nhấp nháy dòng chữ:

Bắt đầu kiểm dịch nguy hiểm sinh học

Gã kích hoạt bộ đàm.

"Myra."

Cô từ từ đứng dậy và quay sang nhìn gã. Trong ánh sáng trắng lóa của căn phòng, gã lần đầu tiên thấy rõ mặt cô. Da cô nhợt nhạt, gần như tái. Những mạch máu xanh lam nhỏ xíu ngoằn ngoèo trên da cô, và Ares nghĩ mình nhìn thấy thứ gì đó đang bò bên dưới.

Trên màn hình, ảnh quét toàn thân xuất hiện.

Phát hiện mầm bệnh sinh học lạ. Không rõ phân loại.

Hai nút xuất hiện bên dưới:

Vô hiệu kiểm dịch và Tiệt trùng khoang.

Ares thấy mình lùi lại một bước.

"Mở cửa ra, Ares. Không sao đâu. Không như anh nghĩ đâu. Vòng Vây sẽ cứu chúng ta."

Mắt Ares liếc tới hình ảnh quét. Cô ấy không còn mang thai nữa.

"Chúng loại bỏ sự phát triển, Ares. Mở cửa ra. Rồi anh sẽ thấy. Chúng làm thế để cứu chúng ta."

Ares lùi xa một bước, rồi một bước nữa. Gã bất động. Con tàu rung lắc. Tại sao nó rung lắc?

Gã đang ngồi trên sàn, ngước nhìn lên. Kiểm dịch. Con tàu đang bốc cháy.

Gã lê bước tới buồng lái và thấy ba khối cầu đang nhắm mục tiêu vào tàu của mình. Chúng đang nhằm vào khoang ở đuôi tàu.

Chỗ Myra.

Gã phải cứu cô. Gã...

Vụ nổ tiếp theo xé con tàu làm đôi. Màn hình phát những quy trình khẩn cấp, liệt kê các vách ngăn đã đóng, các hệ thống đã mất kết nối. Trong lúc phần đầu con tàu quay vòng, gã thấy các khối cầu xé tan phần đuôi bị tách rời, bao gồm cả phòng khử khuẩn nơi có người duy nhất gã yêu thương trong vũ trụ này.

Các khối cầu bỏ qua gã. Chúng tiêu diệt cô không thương tiếc.

Gã ngồi sụp xuống ghế, không thể rời mắt. Và rồi gã chờ đợi, sẵn sàng chờ tất cả kết thúc.

Dịch giả: Xuân Yến
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.