Thiệu Tống

Lượt đọc: 1947 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 138
Công tâm

❊ ❊ ❊

Pháo xa quân Tống vừa xuất trận đã lập uy, trong thành ngoài thành đương nhiên vui buồn hai thái cực.

Hai ngày sau đó, trong thành quân Tống thế nào không nói, nhưng quân Kim lại không có động tĩnh gì, đến cả Trương Ngộ cũng không ra làm lệ cũ công thành.

Chẳng biết làm sao, qua trận này, chỉ riêng việc điều chỉnh nhân sự lâm trận của quân Kim đã là một đại phiền toái, huống chi cục diện như thế, quân Kim trên dưới cũng nhất định phải một lần nữa đưa ra quyết đoán.

Sắp đến tháng Chạp, ngày ấy, trời chuyển u ám, gió lạnh dần dậy, hai vạn hộ còn sót lại của quân Kim tụ họp tại hậu trướng của Hoàn Nhan Ngột Truật, cùng bàn đại sự.

“Tứ Thái Tử, chẳng bằng rút quân thôi ạ!”

Ba người ngồi xếp bằng xuống, trải qua một hồi im lặng đến căng thẳng, Bạt Ly Tốc bất chợt chủ động lên tiếng.

“Từ khi Thái Tổ khởi binh đến nay, ta chưa từng nghe nói chết mấy tướng quân thì phải rút quân!” Ngoài dự liệu, râu ria lởm chởm, hai mắt vô thần, Hoàn Nhan Ngột Truật lại không hề nổi giận, bởi có lẽ hắn đã sớm nghĩ đến việc Bạt Ly Tốc sẽ nêu vấn đề này.

“Mạt tướng không nói về trận đạn bùn trên tướng đài hôm trước!” Bạt Ly Tốc vẫn còn rũ cánh tay vì xương chưa lành, thản nhiên đáp lời. “Chúng ta ở trên tướng đài trước sau nửa tháng, người trên thành ấy cũng nhẫn nại nửa tháng, dụng tâm chỉ chờ một kích này, khác nào hành thích, tuy có kỳ hiệu, nhưng chẳng thể coi là thủ đoạn quân trận… được một lần không thể hai lần, không ảnh hưởng được đại cục… Mấy hôm nay mạt tướng đã nghĩ thông suốt, mấu chốt là ở lợi thế pháo xa của quân Tống!”

Hoàn Nhan Ngột Truật lập tức trầm mặc… đều đã mấy ngày rồi, Bạt Ly Tốc có thể nghĩ ra, lẽ nào hắn không nghĩ ra được?

Hoàn Nhan Ngột Truật không nói gì, Hàn Thường ở chỗ ấy cứ việc tự hâm rượu uống, còn Bạt Ly Tốc cũng liền tiếp tục thong thả nói:

“Kỳ thực ta trông trong quân thấy rất rõ, từ khi Tứ Thái Tử nam hạ, vốn chẳng có sai lầm gì, chẳng những thế, trận mai phục Hàn Thế Trung trước kia, có thể gọi là xuất chúng; ngay cả việc vây Nam Dương hơn nửa tháng, đến nông nỗi hiện tại, cũng không thể nói là có hành vi thất sách… Nhưng nay, không phải Tứ Thái Tử chỉ huy không đúng, cũng không phải trên dưới không liều mình tác chiến, ngay cả Trương Ngộ, cũng đáng khen một câu tận tâm tận lực, nhưng Nam Dương thành quả thực phòng thủ đúng phép! Khí giới tầm thường, khí giới phi thường, nửa tháng đều đã dùng hết, nhưng đến cả tường thành thứ nhất cũng chưa vượt qua…”

“Tường thành thứ nhất?” Hoàn Nhan Ngột Truật chợt nhíu mày cắt lời đối phương.

“Không sai!” Bạt Ly Tốc nghiêm mặt đáp. “Tuy chưa thể lên thành, nhưng qua nửa tháng này, bài bố phòng thành của Nam Dương thành này đã rõ ràng không sai, nếu nói trong thành không có hào thứ ba cùng tường thành thứ hai, mạt tướng ngược lại không thể nào thông suốt được! Cho dù là vào bên trong nữa, khu thành cũng đều sớm sớm phân chia tu thành từng pháo đài, trại trại này nọ, cũng e khó mà nói trước được!”

Hoàn Nhan Ngột Truật im lặng không nói, rõ ràng là không sao phản bác.

“Bất quá, đó đều là tiểu đạo.” Bạt Ly Tốc tiếp tục nói. “Từ khi bản triều hưng binh tới nay, cùng Liêu, Tống, Tây Hạ nhiều lần giao chiến, theo lời họ, trăm năm nay thường có những bộ tộc cường hãn dám đánh bỗng nhiên vùng dậy, nhưng có thể thôn tính Đại Liêu, lật đổ Đại Tống, lại chỉ có mình người Nữ Chân chúng ta… Vì sao được như thế, lúc ấy Lâu Thất cùng gia huynh từng nghị luận, nói tới lui, chẳng ngoài ở chỗ kỵ binh dã chiến của Nữ Chân ta vô song; lâm thành mà vây, nhưng cũng có thể lắp pháo phá tường, không gì chẳng thể đạp đổ! Pháo xa với quân ta, chẳng kém gì kỵ binh với quân ta! Còn trận thua hôm trước, mấu chốt không ở chỗ chết một vạn hộ, mất mấy mãnh an, mà ở chỗ pháo xa của chúng ta lại không có sức phản kích, chưa đầy một ngày, mấy trăm pháo xa khổ nhọc nửa tháng mới thành đều hóa thành tro bụi! Tứ Thái Tử, không có pháo xa, rốt cuộc ngài định đánh Nam Dương thế nào?”

Hoàn Nhan Ngột Truật vẫn không sao đáp lại… hắn làm sao biết không có pháo xa thì đánh thế nào? Thực chất, chính bởi không biết, nên mới mở cuộc quân nghị nghiêm chỉnh này!

“Tứ Thái Tử!” Bạt Ly Tốc còn muốn nói thêm. “Mạt tướng…”

“Bạt Ly Tốc!” Ngay lúc đó, Hàn Thường vốn vẫn cúi đầu uống rượu chợt nghiêm nghị lên tiếng. “Chiếu theo lời ngươi nói, thế thì Đại Tống từ nay đánh chẳng được nữa sao? Còn như bảo pháo xa vô dụng, ta nhớ các ngươi Tây Lộ Quân ở Thái Nguyên, cũng đâu có chiếm được tiện nghi về pháo xa? Rốt cuộc sau đó Thái Nguyên làm sao hạ được? Dùng cách gì?”

“Thái Nguyên và Nam Dương không giống nhau!” Bạt Ly Tốc lập tức bác bỏ.

“Đương nhiên không giống!” Hàn Thường lạnh lùng đối đáp. “Lúc mới đến Nam Dương, chính miệng Bạt Ly Tốc tướng quân đã nói, Nam Dương không bằng Thái Nguyên hùng tráng! Trận Thái Nguyên kia gian khổ bao nhiêu… Đã thế lúc ấy Thái Nguyên hùng tráng đến đâu cũng đánh hạ được, nay sao lại không hạ nổi một tòa Nam Dương?!”

“Hàn tướng quân, đừng nên trí khí!” Bạt Ly Tốc cũng có chút tức giận.

"Không phải giận dỗi, mà là hôm nay nhân lúc chỉ có ba người chúng ta, ta muốn nói mấy lời tận đáy lòng!" Hàn Thường nghiêm mặt đáp lại. "Lần này đánh Nam Dương, trước sau chết bao nhiêu đại tướng, lãng phí bao nhiêu binh mã từ xa tới, cuối cùng khổ sở nửa tháng, chỉ một sớm mất hồn mà bỏ chạy... Đến lúc đó, tướng quân Bạt Ly Tốc ngài tự khắc có thể về Thái Nguyên, rồi chỉ nói mình là viện binh, việc ở đây không liên quan tới mình, trái lại là có kẻ dụng binh bất tài, khiến mình tổn thất cháu trai! Còn như kẻ không nơi nương tựa như ta trở về Yên Kinh, thì phải làm sao? Lần sau còn mặt mũi nào ra lĩnh binh nữa không?! Tứ thái tử lại phải ăn nói sao với Tam Thái Tử? Đô Nguyên Soái nhà ngài có thừa cơ ép bức Tứ thái tử không?!"

Lời này, gần như là vạch trần mối bất hòa giữa Đông Lộ quân và Tây Lộ quân, chỉ thiếu nước chỉ thẳng mặt nói Bạt Ly Tốc không có tư cách lên tiếng ở chỗ Đông Lộ quân này nữa thôi!

Hỏi sao Bạt Ly Tốc không giận?

Thế nhưng, khi Bạt Ly Tốc trừng mắt nhìn Hàn Thường, thì kẻ này lại đầy vẻ nghiêm nghị không hề sợ hãi.

Vả lại, tuy đều là Vạn hộ, nhưng Hàn Thường dẫu sao cũng là hậu duệ của hàng tướng (theo cha đầu hàng Nữ Chân), còn Bạt Ly Tốc lại xuất thân chi xa của tông thất, gốc rễ đỏ chính, lại còn có một anh ruột đầy mưu lược chính trị cùng bản lĩnh làm chỗ dựa, địa vị ngầm của hai bên khác xa nhau.

Nhưng mà, Hàn Thường rốt cuộc vẫn là tâm phúc của Hoàn Nhan Ngột Truật, từ trước khi vị Tứ thái tử này chưa lên ngôi, hai người trẻ tuổi đã từng có qua lại, về sau Hoàn Nhan Ngột Truật ra lĩnh quân riêng, vừa đúng lúc cha Hàn Thường qua đời, bản thân Hàn Thường cũng được nắm binh thăng lên Vạn hộ, cả hai cũng hình thành quan hệ thống thuộc... Mà nói cho cùng, chính là không bàn tới truyền thống quân nghị của người Nữ Chân, chỉ nói trong quân trướng trước mắt này, kẻ làm chủ, vẫn là Tứ thái tử Hoàn Nhan Ngột Truật!

"Sau khi pháo chiến ở Thái Nguyên không có hiệu quả, thì lại đánh hạ bằng cách nào?" Hoàn Nhan Ngột Truật chợt lên tiếng, lại là nhìn Bạt Ly Tốc mà hỏi một cách cố tình.

"Tỏa thành!" Bạt Ly Tốc sao lại không hiểu luận điệu rút binh của mình đã bị bác bỏ, lại thêm chịu cơn giận của Hàn Thường, nhất thời tức nghẹn ở ngực, nhưng chỉ còn cách đáp lời.

"Tỏa thành thế nào?" Ngột Truật nghiêm mặt truy hỏi không thôi.

"Chính là dựng thêm một tòa thành ở ngoài thành, bốn mặt khóa chặt Thái Nguyên, rồi đợi đại cục đã định, trong thành cũng đạn tận lương tuyệt, lại tập trung chủ lực binh mã, công hạ thành trì..." Nói tới đây, Bạt Ly Tốc không nhịn được đỡ lấy cánh tay bị thương của mình, hạ thấp giọng cố sức khuyên nhủ. "Tứ thái tử, phép tỏa thành ở Thái Nguyên thật sự không thể dùng cho Nam Dương!"

"Vì sao?" Hoàn Nhan Ngột Truật nhướng mày đáp lời.

"Lúc ở Thái Nguyên tuy pháo chiến bất lợi, nhưng cũng không đến nỗi bất lợi như hôm nay, đến khi tỏa thành, pháo xa trong thành cũng đã không còn đạn đá để dùng, nên mới có thể thong dong dựng thành!" Bạt Ly Tốc tiếp tục hạ giọng đáp. "Còn trước mắt pháo xa Nam Dương sắc bén như thế, sao có thể tỏa thành dưới pháo của đối phương?"

"Có thể dựng ở ngoài tầm bắn của pháo xa!" Hàn Thường lạnh lùng xen vào.

"Thế thì công trình lớn đến đâu?" Bạt Ly Tốc càng thấy hoang đường.

"Chưa hẳn phải tỏa toàn bộ." Hàn Thường thong thả đáp. "Chỉ là dựng một ít tường trại kiên cố, để làm ra vẻ lâu dài mà thôi!"

"Thế tức là ý muốn vây khốn lâu dài?" Bạt Ly Tốc chợt tỉnh ngộ, lại nhìn sang Hoàn Nhan Ngột Truật, bởi hắn đã đoán được, đây rất có thể là ý của Tứ thái tử, Hàn Thường chỉ phụ trách nói ra mà thôi... Còn hôm nay quân nghị, cũng là có ý muốn áp phục mình.

"Tướng quân Bạt Ly Tốc thấy thế nào?" Hoàn Nhan Ngột Truật không nhiều lời, vẫn là Hàn Thường truy hỏi. "Trường kỳ vây khốn, đợi trong thành suy yếu, mà Thát Lãn nguyên soái cũng hội đủ binh mã tới, tự khắc có thể công phá thành này!"

"Ta thấy không thể!" Bạt Ly Tốc đáp thẳng.

"Vì sao?" Hàn Thường tiếp tục truy hỏi. "Ngày đó Thái Nguyên cũng là trước sau vây hơn nửa năm."

"Nam Dương với Thái Nguyên thật sự khác nhau." Bạt Ly Tốc thở dài một tiếng, vẫn quay sang Hoàn Nhan Ngột Truật mà khẩn thiết nói. "Tứ thái tử xin hãy nghĩ cho kỹ... Một là về vật tư trong thành, ngày đó Thái Nguyên bị vây đột ngột, đến sau khi thành vỡ thì gần như người ăn thịt người, còn Nam Dương là bồi đô của Tống quốc, lương thực quân tư trong thành ắt không thiếu thốn; hai là về khí hậu, Nam Dương với Thái Nguyên khác nhau, đất này đều đã sắp tới Hán Giang, đóng băng cũng đến giữa tháng này mới đóng băng, nơi ẩm thấp nóng nực, một khi lâu ngày khó hạ, sang năm trời nóng lên, sĩ tốt tất nhiên khó chịu nổi; ba là trong thành có một Hoàng đế Tống quốc, có ông ta ở đó, sĩ khí tất nhiên tràn đầy! Mà có ba điều này, thêm vào đó pháo xa trong thành lợi hại, khiến chúng ta không thể dựng pháo, thế thì dù Thát Lãn nguyên soái hội đủ binh mã lại, thì sao có thể phá được?"

Hoàn Nhan Ngột Truật nhất thời cũng có chút dao động.

"Nam Dương quả thực khó đánh, nhưng nếu thành này có thể phá, sợ là phải ứng vào vị Hoàng đế Tống quốc này!" Hàn Thường cúi đầu suy tư giây lát, rồi nói ra lời kinh người, ngay cả Hoàn Nhan Ngột Truật cũng phải nhíu mày.

Mà Hàn Thường cũng không hàm hồ, liền trực tiếp đem toàn bộ ý nghĩ của mình trình bày ra:

“Xin Tứ Thái Tử nghĩ lại, Thái Nguyên sở dĩ phá được, phần nhiều là do viện binh mất hết, trong thành chán nản mà ra. Còn trước mắt, trong Nam Dương thành đã có Hoàng Đế nước Tống ngồi đấy, qua ít ngày, các đạo cần vương bốn phương ắt không dám chần chừ, nhất định nối đuôi nhau kéo đến Nam Dương. Khi ấy, ta chỉ cần dưới thành từng toán đánh tan viện quân, trong thành tự nhiên ngày một dao động chăng?!”

Hoàn Nhan Ngột Truật nghe vậy như mây tan thấy trăng. Bạt Ly Tốc cũng nhất thời nghẹn lời ở đó.

“Còn như nói tới vây thành, vừa rồi ta cũng nghĩ qua, đúng như Bạt Ly Tốc tướng quân nói, Nam Dương khác hẳn Thái Nguyên, không nên rập theo khuôn cũ, trái lại còn phải làm ngược lại.” Hàn Thường nói tiếp. “Chỉ cần dựng trại ở phía bắc thành và phía tây thành, bảo đảm chiến mã có chỗ thả nuôi, vật tư chuyên chở không đứt là được. Phía đông còn lại, cứ hư trí như cũ. Phía nam, thà rằng triệt để buông lỏng... Vừa vặn tướng quân Xích Trản Huy đã qua đời, cũng không cất nhắc vạn hộ nữa, trực tiếp để mặt bắc trực thuộc trướng Tứ Thái Tử là được.”

“Sao lại phải triệt để buông lỏng một mặt?” Bạt Ly Tốc ngưng lại hồi lâu, cuối cùng không nhịn được tò mò hỏi.

“Vì để bức bách, dụ dỗ Tống quốc hoàng đế xuất thành, chạy về phía Tương Dương!” Hàn Thường cười lạnh đáp. “Không thả lỏng con đường phía nam, y sao dám đi? Mà y nếu dám đi, chỉ cần một đội kỵ binh bọc lên, có thể một trận mà thắng! Còn muốn dụ dỗ bức bách thành công, chưa nói làm sao tiêu diệt quân cần vương, chí ít cũng phải để trong thành biết các nơi tin dữ truyền tới chứ? Bằng không, y há chẳng phải đang yên vị như núi sao?”

“Đây chính là kế đánh vào lòng người rồi.” Hoàn Nhan Ngột Truật rốt cuộc mở miệng, vừa nói vừa sờ thanh đoản đao trong lòng, định đoạt quyết tâm. “Bạt Ly Tốc, ngươi há có thể nói kế sách này không thể thử một phen sao?”

Hoàn Nhan Bạt Ly Tốc nghĩ đi nghĩ lại, thế mà không cách nào phản bác.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.