Trong Bể Bơi

Lượt đọc: 33 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Đồng nghiệp - 1.

❊ ❊ ❊

“Hiromi này, hay cậu thử đến Khoa Thần kinh khám xem thế nào?”

Atsuko, người vừa rụt rè đưa lời khuyên cho Hiromi là bạn thân cùng làm trong văn phòng cung cấp đối tác sự kiện. Cả hai đang ngồi chuyện trò ở một tiệm cà phê sau giờ làm.

Yasukawa Hiromi ngước mắt lên.

“Nghe này, không phải tớ có ý bảo cậu bị điên đâu. Ai mà chẳng từng có những lúc như thế.” Atsuko vội lấy lại vẻ tươi cười, cô ấy nói liến thoắng. “Chắc do mệt quá ấy mà. Bác sĩ sẽ kê thuốc uống, cậu chỉ cần nghỉ ngơi hai đến ba tuần, chắc chắn sẽ khỏi thôi.”

“Không phải như vậy đâu.”

Hiromi đáp, giọng nói xen lẫn phiền muộn. Cô đặt tách trà sang một bên, hai tay chống cằm.

“Cho nên tớ mới bảo thử. Chị Sato, người chuyên đọc dẫn truyện hồi bị mắc chứng loạn dưỡng thần kinh cũng thế...”

“Tớ đã bảo không phải mà.” Hiromi đáp từng lời rành rọt, cô muốn chấm dứt câu chuyện ở đây.

Atsuko ngán ngẩm, thở dài. Cô ấy im lặng, đưa ống hút lên miệng, uống tiếp ly nước chanh soda.

Cơ thể của Hiromi bắt đầu rệu rã, uể oải từ tháng trước. Toàn thân cô mỏi rã rời, đêm không ngủ được, hít thở cũng khó khăn, có lúc còn thấy ngực nhói đau.

Hiromi biết rõ nguyên nhân là gì. Cô đang bị người nào đó bám đuôi.

Lần đầu tiên phát hiện ra sự việc là hôm công ty tổ chức tiệc ăn mừng kết thúc sự kiện đến khuya, khi cô chuẩn bị lên chuyến tàu cuối cùng trở về nhà, trong tình trạng chuếnh choáng men say.

Nơi Hiromi làm việc có chế độ phát vé taxi cho nhân viên trong trường hợp đi làm về muộn bị nhỡ chuyến tàu. Nhưng cái gã ở đại lý xuất vé, dù đã có vợ con rồi vẫn trêu ghẹo cô, quấy rối cô dai như đỉa nên Hiromi phải vội vã rời khỏi quầy bán vé để chạy trốn.

Lão dê xồm. Lão còn dám vòng tay qua eo mình nữa. Hiromi thầm chửi rủa. Trong lúc đang bám tay vào tay nắm trong tàu điện, cô cảm thấy như có ánh mắt ai đó nhìn theo từ phía chếch chếch sau lưng.

Cô bất ngờ ngoái đầu lại. Không có ai đang nhìn cả.

Chắc mình thần hồn nát thần tính thôi. Cô quay đầu lại. Vài giây sau, cô lại cảm thấy có ánh mắt nhìn theo.

Lần này, cô khẽ liếc ra sau. Trên tàu không có bất cứ dấu hiệu khác thường nào. Chỉ thấy mãy gã nhân viên công sở lôi thôi, luộm thuộm đang đờ đẫn nhìn về phía trước bằng ánh mắt vô cảm. Vậy mà một lúc sau, Hiromi lại thấy gờn gợn y hệt ban nãy.

Cô đã quen với việc người ta nhìn mình. Trước đây, cô từng là người mẫu quảng cáo cho xe hơi. Đám đàn ông, ai chẳng mê mẩn cô gái có khuôn mặt dễ thương cùng thân hình nóng bỏng.

Nhưng tối hôm đó, rõ ràng là một kiểu ánh mắt khác lạ, ánh mắt dán chặt vào người khác, chứa đầy dục vọng.

Hiromi thấy ghê tởm. Cô từng nhiều lần bị người lạ bám đuôi. Đám thanh niên choai choai cầm theo máy ảnh cứ ảo tưởng rằng nụ cười người đẹp chỉ dành riêng cho mình.

Ngay khi vừa xuống tàu, Hiromi vội vàng đi thật nhanh về nhà.

Cô lao vào căn hộ chung cư. Từ khe hở của rèm cửa, cô khẽ quan sát dưới đường. Cô thở phào nhẹ nhõm khi không thấy một ai ở đó.

Nhưng cứ hai, ba ngày Hiromi lại thấy như có ánh mắt đang nhìn mình. Lần này là suốt từ trưa đến tối. Bất kể ở nhà hay đi đâu, cứ vừa bước chân ra ngoài là y như rằng cảm giác đó lại xuất hiện.

Vì quá sợ hãi nên Hiromi đã kể chuyện này cho Atsuko nghe để mong nhận được lời khuyên. Atsuko cũng lo lắng cho bạn như thể chính mình gặp chuyện, bèn khuyên Hiromi đi báo cảnh sát. Thế là Hiromi cùng Atsuko tới sở cảnh sát để trình báo.

Nữ cảnh sát phụ trách các vấn đề phòng chống hành vi quấy rối, bám đuôi hỏi Hiromi rằng kẻ đó có hình dáng như thế nào thì cô đáp: “Tôi không rõ.” Vấn đề là kẻ đó chưa từng xuất đầu lộ diện.

“Vừa ra khỏi nhà tôi lại cảm thấy như có ánh mắt theo dõi mình. Có người nào, ở đâu đó luôn quan sát tôi.”

Sau ba mười phút khai báo, cả nữ cảnh sát lẫn Atsuko đều trầm ngâm. Nữ cảnh sát nói “Khi nào thấy được người đó cô lại đến đây” rồi đi vào bên trong còn Atsuko thì đang nghĩ ngợi.

Khi biết cảnh sát không tin những lời trình báo của mình, Hiromi thấy mọi thứ như tối sầm trước mắt.

Sau đó, Hiromi đã nhiều lần giải thích cho Atsuko hiểu. Mặc dù Atsuko gật đầu và đáp “ừ, ừ” nhưng hình như đến cả cô ấy cũng không thấy thuyết phục. Ngược lại, cô ấy chuyển sang lo lắng cho tình trạng sức khỏe của Hiromi.

Hình như cô ấy nghĩ mình đầu óc có vấn đề. Hiromi bực mình. Bạn thân mà lại nghĩ về nhau như thế ư?

Hiromi càng trở nên cô độc. Đến bữa ăn cơm, cô cũng nuốt không trôi.

Cô sút mất ba cân. Đương nhiên cô chẳng lấy gì làm vui mừng vì giảm cân kiểu này.

“Trước mắt cậu cứ đến để bác sĩ kê cho một liều thuốc an thần là ổn thôi mà. Ít nhất uống thuốc vào, cậu sẽ ngủ được.” Atsuko nói.

Hiromi chẳng đáp lại.

“Đầu tiên, cậu hãy nghĩ tới việc bồi bổ sức khỏe đi.”

Hiromi hiểu chứ. Nhưng đi đến Khoa Thần kinh khám đồng nghĩa với việc thừa nhận bản thân có vấn đề, Hiromi không thích điều đó.

Chia tay Atsuko, Hiromi lại lên tàu điện trở về nhà. Cô lại cảm thấy như có ánh nhìn gắt gao dõi theo.

Đồ biến thái, đồ otaku hèn hạ. Mày tưởng mày đụng được đến tao ư? Tình trạng trên kéo dài hơn một tháng, Hiromi cảm thấy nghẹt thở, cô chỉ muốn hét lên thật to.

Hiromi cố hết sức kiềm chế cơn bực bội, cô nhìn ra bên ngoài.

Tấm biển đề dòng chữ “Bệnh viện Đa khoa Irabu” vô tình đập vào mắt cô. Tòa nhà màu trắng, trông có vẻ sạch sẽ.

Bệnh viện đa khoa nên kiểu gì cũng có Khoa Thần kinh, Hiromi nghĩ.

Chắc dễ vào khám hơn bệnh viện chuyên khoa. Hiromi vẩn vơ với những ý nghĩ trong đầu. Có lẽ cần suy nghĩ thêm một đêm trước khi quyết định. Nếu có thuốc giúp ngủ được, cô rất cần thứ thuốc đó.

Hiromi tựa người lên cánh tay đang bám vào tay cầm. Cô thở dài chán ngán.

Khoa Thần Kinh của Bệnh viện Đa khoa Irabu là một căn phòng nằm dưới tầng hầm.

Buổi sáng khi soi gương, Hiromi thấy da mặt mình sần sùi nên cô quyết định đi khám ngay lập tức. Cứ thế này sẽ ảnh hưởng đến công việc. Dung mạo bên ngoài chính là đường sinh mệnh của Hiromi.

“Mời vào.”

Hiromi gõ cửa, một giọng nói thánh thót, trong sáng vang lên.

“Tôi xin phép.” Hiromi nói và bước vào. Một người đàn ông trung niên, có vẻ là bác sĩ đang ngồi dựa lưng trên ghế sofa.

Ôi... Hiromi lẩm bẩm. Đây là tuýp Hiromi ghét cay ghét đắng, người thì béo phục phịch, da trắng như cục bột. Chưa kể tóc tai bù xù, đầu lấm tấm gàu. Tấm thẻ trên ngực áo có ghi “Tiến sĩ Y khoa • Irabu Ichiro”.

“Bên lễ tân đã báo với tôi rồi. Cô Yasukawa Hiromi đúng không nhỉ? Buổi tối cô không ngủ được ư?”

Nói rồi Irabu cười toe toét. Hiromi liếc mắt xuống, tránh phải nhìn lão bác sĩ. Cô ngồi vào ghế.

“Hai tư tuổi, nghề nghiệp liên quan đến nghệ thuật kiêm người mẫu. Vậy cô làm những công việc như thế nào?”

“Tôi làm trợ lý cho đài truyền hình rồi làm người mẫu cho các tạp chí.”

Thực ra, công việc chủ yếu của Hiromi là đối tác sự kiện, trước đây đúng là cô từng làm các công việc kể trên.

“Tuyệt quá nhỉ. Lần tới khi cô xuất hiện, báo cho tôi biết với. Tôi sẽ đến xem. Hí hí.”

Giọng cười thật kinh tởm. Sự ớn lạnh chạy dọc sống lưng Hiromi.

“Nào, tiêm một mũi nhé?”

“Dạ?” Hiromi nhăn mặt.

“Tiêm ấy. Tôi sẽ tiêm cho cô một mũi, nó sẽ giúp cô bình tĩnh.”

“... Bác sĩ không cần hỏi triệu chứng bệnh là gì sao?”

“Cái đó để sau đi. Mayumi ơi.”

Irabu gọi y tá đến. Chẳng mấy chốc, mọi thứ đã được chuẩn bị xong, Hiromi đặt tay trái lên giá tiêm.

Cô y tá có tên Mayumi cầm bơm kim tiêm trên tay, hơi cúi người xuống. Phần xẻ tà của áo blouse trắng để lộ rõ cặp đùi. Hiromi ngước nhìn Mayumi thấy cô ta nhếch miệng cười đầy khiêu khích.

Tính cạnh tranh với mình ư? So với nghề nghiệp là y tá, cô ta cũng được xếp vào loại dễ thương đấy.

Ngay lập tức, Hiromi cảm thấy có ai đó ở sau lưng. Quay sang cô thấy Irabu lỗ mũi nở to, nhìn chằm chằm vào cánh tay vừa được tiêm với một bộ dạng hưng phấn.

Thể loại bệnh viện gì vậy? Hiromi khó chịu.

Tiêm xong, Hiromi quay lại chỗ Irabu. Cô cảm thấy khoảng cách giữa cô và ông ta gần hơn ban nãy.

Cô thấy hối hận vì đã mặc váy quá ngắn. Cô khép chặt hai đầu gối, lấy tay giữ gấu váy.

“Cô Hiromi chắc vẫn còn độc thân nhỉ?” Irabu hớn hở hỏi.

“À, vâng ạ.” Vừa trả lời, Hiromi vừa sởn da gà. Quen thân gì đâu mà gọi mình là Hiromi chứ?

“Tôi cũng độc thân. Hí hí.”

Irabu gãi đầu, gàu rơi xuống lả tả. Hiromi rụt người lại.

“Tôi là người thừa kế bệnh viện này, đi xe Porsche, nhóm máu B, cung Thiên Bình.”

Thế thì sao nào? Giới thiệu bản thân xong ông tính làm gì?

“Tôi ba lăm tuổi rồi, nhưng nhìn trẻ hơn tuổi đúng không?”

Xạo không đấy? Trông già như bốn lăm thì có.

“Bác sĩ, việc khám cho tôi...” Hiromi hỏi, không quên giữ khoảng cách với Irabu.

“À, ừ nhỉ. Cũng phải hỏi qua xem tình hình thế nào?” Cuối cùng ông ta cũng chịu nhìn vào hồ sơ bệnh án. “Hiromi, vì sao em lại bị mất ngủ nhỉ?”

Gọi mình là em kìa. Hiromi muốn khóc thét.

Hiromi cố giữ bình tĩnh, cô nói nguyên nhân khiến sức khỏe sa sút là do bị ai đó bám đuôi, mặc dù đã báo cảnh sát, nhưng họ không buồn nghe cô, còn bạn bè lại cho rằng cô chỉ đang tự tưởng tượng.

Mặc dù rất khó chịu nhưng cô cũng hết cách. Vì nghĩ mình cần phải kể thật trung thực cho bác sĩ nên cô đã trình bày ngọn ngành câu chuyện, không giấu giếm.

“Kinh khủng nhỉ. Sao trên đời lại có những kẻ biến thái như thế chứ.”

Chứ còn gì nữa, biến thái như ông đấy.

“Em nghĩ sao về chuyện tạm thuê vệ sĩ bảo vệ?”

Hử? Irabu tin những gì mình nói ư? Một cảm giác an tâm dâng trào trong Hiromi.

“Nhưng tôi không có ngần ấy tiền để thuê.”

“Anh sẽ làm vệ sĩ cho em. Miễn phí. Hí hí.”

Hiromi thở hắt ra. Đương nhiên cô từ chối. Cô với tay lấy túi xách, như muốn rời khỏi đây các sớm càng tốt.

“Thay đổi hình ảnh cũng là một cách hay đấy. Irabu vừa gãi cái cằm hai nọng vừa nói. “Đối phương sẽ luôn ảo tưởng, phóng đại hình tượng của Hiromi nên em chỉ cần phá hỏng hình ảnh là xong.”

Tay Hiromi dừng lại.

“Có một câu chuyện như thế này. Một nữ diễn viên ở Hollywood bị một kẻ lạ mặt bám theo. Hôm đó, hắn đã tìm đến tận nhà nữ diễn viên. Nữ diễn viên không hề hay biết gì, cô ta để mặt mộc, mặc bộ đồ ngủ trông rất lôi thôi. Nghe nói, kẻ đeo bám khi nhìn thấy cô gái mình rất hâm mộ thực ra lại nhỏ thó và rất già, thì tụt hết cả hứng và đành phải ngậm ngùi bỏ về.”

Hiromi đặt lại tay lên đầu gối.

“Tóm lại, tên đó đã ôm ấp, tưởng tượng về một nữ diễn viên xinh đẹp trên màn ảnh với giày cao gót và trang điểm chỉn chu nên khi nhìn thấy sự thật mới té ngửa. Hiromi cũng thử một lần để mặt mộc ra đường xem thế nào.”

Hiromi có hơi thay đổi cách nhìn về lão Irabu này. Cũng có lý chứ không hoàn toàn ngớ ngẩn.

“Hoặc buổi sáng, mặc đồ Jeans nhàu nhĩ đi vứt rác, thỉnh thoảng lại gãi mông cho hắn thấy.”

“Mấy thứ cỡ đó có lẽ tôi làm được.”

Hiromi như thấy ánh sáng lóe lên phía cuối đường hầm. Ra là vậy ư? Chỉ cần làm kẻ đó vỡ mộng là ổn ư?

“Tạm thời em nhớ qua đây khám đều đặn nhé. Anh sẽ tiêm để em khỏe lên.”

Irabu lại nhe răng cười toe toét. Ngày nào cũng đến đây khám ấy hả? Chẳng hiểu sao Hiromi lại ngoan ngoãn gật đầu đáp “vâng ạ”.

Mặc dù hơi ác cảm với gã đàn ông này, nhưng thôi cũng được, còn tốt hơn là một mình và lúc nào cũng bất an. Hiromi đã phải động viên mình như vậy. Lúc này, cô cảm thấy nhẹ nhõm hơn hôm qua một chút. Có lẽ việc tâm sự điều khó nói với một ai đó có tác dụng làm vơi đi nỗi ưu phiền cũng nên.

Irabu tiễn Hiromi ra tới tận hành lang khi cô ra về.

“Hiromi, bây giờ em tới chỗ làm có phải không? Hay để anh lái Porsche đưa em đi nhé. Hí hí.” Irabu híp mắt mơ màng.

Hiromi cố gắng nặn ra một nụ cười. Cô từ chối.

Đừng tưởng đi Porsche mà đã vội ngạo mạn nhé. Hiromi thầm chửi rủa. Đây còn từng được ngồi ghế phụ những xe hơi của các hãng đắt tiền như Mercedes-Benz, Ferrari rồi cơ.

Ra đến bên ngoài, Hiromi lại cảm thấy ánh mắt đó. Thằng otaku chết tiệt này.

Hiromi liếc xung quanh xem có trai đẹp nào không, cô nhổ một bãi nước bọt xuống đường nhựa.

Người phụ nữ đi ở phía đối diện sững sờ nhìn Hiromi.

Tôi làm thế là có lý do, có lý do cả đấy. Hiromi mắc nghẹn trong cổ họng.

HIDEO OKUDA, Mộc Dịch: dịchTrong bể bơi. vitalis & NXB Thế Giới
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.