Trong Bể Bơi

Lượt đọc: 23 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
3.

❊ ❊ ❊

Quả nhiên, mệt mỏi chỉ là nhất thời. Khi trong đầu cứ chăm chăm suy nghĩ về thời gian hơn cự ly, tư thế bơi sẽ ngày càng thả lỏng. Chính vì thế, Kazuo dần chuyển sang kiểu bơi từ tốn như lúc đi bộ.

Hiệu quả công việc đã tốt hơn rất nhiều. Mỗi sáng, Kazuo bơi vào lúc chín giờ nên anh cố gắng không làm thêm giờ đến tận khuya. Anh cắt bớt những cuộc họp không cần thiết, công việc nào chỉ cần giải quyết qua mail hay fax, anh tận dụng triệt để.

Nhờ vậy anh cũng tránh được những câu chuyện tầm phào ở phòng biên tập. Anh tự thấy đồng nghiệp, những người lúc nào cũng uể oải trong công ty rặt một đám ngu ngốc. Cái đám suốt ngày mượn cớ đi nhậu mỗi tối để tăng mối quan hệ, trông chẳng khác nào những con cá vây tay chậm chạp, đáng thương. Thời gian bao lâu anh cũng có thể sắp xếp được.

Vì thế, công việc cứ kết thúc, Kazuo lại muốn bơi thư giãn một lúc trước khi về nhà.

Giải quyết xong công việc ở công ty và chuẩn bị thu dọn đồ đạc để về, Kazuo thấy hơi nóng gáy vì hình như người ta đang xì xào, bàn tán sau lưng anh.

Thế này thì dở rồi, Kazuo nghĩ. Naomi mà biết, kiểu gì cô ấy cũng nổi đóa lên, kêu rằng anh trúng phải bùa mê thuốc lú cho xem. Trong thâm tâm, Kazuo cũng thấy ái ngại.

Nhưng khi nói chuyện với Irabu, mọi trăn trở của anh đều tan biến.

“Buổi tối tôi cũng đi bơi đấy.” Irabu thản nhiên đáp. “Cơ thể đòi hỏi thì ta phải đáp ứng thôi. Còn cách nào khác nữa đâu.”

Theo Irabu, trong liệu pháp Morita, bác sĩ tâm thần học Morita Shoma có nói “thuận theo cảm xúc của bản thân” là cách tối ưu nhất đối với con người.

Hình như Irabu đã giữ chỗ ở một bể bơi khác gần bệnh viện và đi bơi vào các buổi tối.

“Một ngày bơi cùng một chỗ những hai lần kể ra cũng ngại phết nhỉ.”

Kazuo không ngờ câu nói đó lại phát ra từ miệng Irabu nhưng sự thật, anh đã được Irabu tiếp thêm can đảm để đi bơi.

Kazuo mở bản đồ, tìm kiếm một bể bơi gần công ty.

May thay, cách công ty không xa lắm, anh có thể đi bộ tới bể bơi của một trường học mở cửa cho mọi người từ bảy giờ đến chín giờ tối. Thế này thì kể cả những hôm công việc bận rộn tối mắt tối mũi, Kazuo vẫn có thể lấy cớ “ăn tối” để trốn đi bơi.

Từ giờ mình có thể tới đó bơi bất cứ lúc nào. Chỉ nghĩ thôi Kazuo đã thấy trống ngực đập rộn ràng.

Và ngày anh mong đợi cũng tự nhiên tìm đến.

Buổi chụp ảnh trong studio kết thúc sớm hơn dự kiến nên trước bảy giờ Kazuo đã được thả tự do. Anh định thỉnh thoảng sẽ về nhà sớm nhưng cơ thể lại thôi thúc anh bơi thử buổi tối xem thế nào. Chắc tại hiếm hoi lắm mới có một ngày nắng đi qua những ngày mưa đây mà. Với kiểu thời tiết này người ta hay tụ tập ở mấy quán vườn bia lúc chiều tà mùa hè để giải nhiệt.

Kazuo nhanh chóng quẹt thẻ ra về. Anh rẽ vào phòng nghỉ dành cho nhân viên để lấy chiếc quần bơi và khăn tắm phơi trong đó, bỏ vào túi.

Thử qua tí xem thế nào. Tiện thể ngâm mình một lúc cũng hay. Kazuo kiếm cớ ngụy biện với bản thân.

Đến nơi, Kazuo choáng ngợp trước sự hoành tráng, xịn xò của công trình. Ai mà ngờ đây lại là phòng tập thể dục của một trường cấp hai kia chứ. Kazuo không chút chần chừ, mua ngay một vé vào bơi.

Bể bơi ở ngay trong phố nên vắng khách hơn bể gần nhà Kazuo. Hơn nữa quá nửa số khách hàng ít ỏi đến đây đều là các cô nhân viên công sở sau giờ làm.

Chỗ hay ho thế này, đừng hòng anh đây tiết lộ cho mấy chú, Kazuo cười ranh mãnh.

Mấy cô nhân viên chỉ nhẹ nhàng đi bộ dưới nước ở góc bể trong khi một mình Kazuo thả dáng bơi điệu nghệ. Anh không những không nghỉ mà còn lộn đi lộn lại mấy vòng.

Tâm trạng Kazuo lúc này giống một vận động viên bơi lội chuyên nghiệp vừa thi đấu xong. Anh tưởng như trăm nghìn sự chú ý đang đổ dồn về phía mình.

Bao mệt mỏi dường như tan biến đi hết. Cơ thể nhẹ nhàng, thư thái còn hơn cả bơi vào buổi sáng.

Bơi được hơn một kilomet, Kazuo không còn nghe thấy bất cứ âm thanh gì xung quanh nữa.

À mà không, cách nói này vẫn chưa chính xác. Phải là tiếng cười nói chẳng lọt vào tai, thay vào đó âm thanh dịu dàng của nước vang vọng trong tâm thức mới đúng. Ngày nào Kazuo cũng cảm nhận được điều này nhưng tối hôm nay nó đặc biệt đến lạ.

Khi cán mốc một kilomet rưỡi, Kazuo cảm thấy thư thái hơn. Có thứ gì đó đang xâm lấn tâm trí anh như vết mực loang trên tờ giấy dó. Trên hết là cảm giác toàn năng dâng trào trong cơ thể. Nó chính là chất endorphin Naomi đã nhắc đến ư? Thôi, là gì cũng được, miễn không phải bia rượu. Dù sao đây cũng là thứ lành mạnh và tốt cho sức khỏe.

Tiếng còi của nhân viên giám sát vang lên. Âm thanh sắc lẹm dội vào tai Kazuo.

Vậy là tối nay Kazuo bơi được hai kilomet nữa.

Trong lúc Kazuo tập vài động tác kéo giãn cơ sau khi bơi, mấy cô nhân viên trẻ liếc nhìn anh bằng ánh mắt trầm trồ, ngưỡng mộ. Không phải Kazuo ảo tưởng, rõ ràng họ nhìn anh bằng ánh mắt ấm áp, trìu mến đến lạ.

Các em thấy sao? Anh đây hơn đứt lão sếp ở công ty mấy em đúng không? Kazuo nổ thầm trong bụng.

Kazuo có một phần trăm hối hận. Anh hối hận vì một ngày bơi những hai lần.

Nhưng chín mươi chín phần trăm còn lại là mãn nguyện.

Trên chuyến tàu về nhà, anh nhìn gương mặt thất thểu của đám nhân viên làm công ăn lương hay bộ mặt của những gã say rượu mà thấy nực cười thay cho lối sống nhàm chán, thấp kém của bọn họ.

“Anh Kazuo, em hỏi một câu này được không?”

Buổi tối, khi Kazuo đang nằm dài trên ghế sô pha, lật đi lật lại cuốn tạp chí Tarzan viết về bơi lội, Naomi bưng hai tách hồng trà mang vào.

“Ừ, gì thế em?” Kazuo ngồi dậy, thả một lát chanh vào tách trà.

“Sức khỏe anh thế nào rồi?”

“Tốt mà.” Kazuo cho nửa thìa đường vào rồi khuấy.

“Thế tại sao ngày nào anh cũng đến bệnh viện vậy?”

“Ờ thì... Nói là khỏe nhưng anh vẫn bị tiêu chảy và thấy hơi trướng bụng nữa.”

“Thế tức là không khỏe rồi còn gì?” Naomi bĩu môi.

“Ai bảo em thế? Cơ thể anh đang hồi phục theo chiều hướng tốt lên. Chẳng qua anh đang trong thời gian điều chỉnh hệ thần kinh tự chủ thôi.”

“Hừm...” Naomi không hài lòng với câu trả lời của chồng. Cô nhấp một ngụm trà.

Trên chương trình tivi đang mở sẵn cho vui cửa vui nhà, mấy nghệ sĩ nổi tiếng hò hét hơi lố về việc muốn ăn món nào trong số các món ăn được bày ra. Toàn mấy thứ vớ vẩn, nhạt nhẽo.

Uống cạn tách trà, Kazuo lại nằm vật xuống sô pha.

“Anh này.” Naomi nói nhát gừng, “Thế anh định bơi mãi đến bao giờ?”

“Anh sẽ bơi suốt.”

“Thỉnh thoảng nghỉ một buổi đi.”

“Không phải lần trước anh đã nói rồi à? Nghĩ xong đến lúc bơi lại vật vã lắm.”

“Kể cả thế thì cũng có sao? Chẳng ở đâu bảo hằng ngày phải bơi hai kilomet cả.”

“Nhưng anh muốn!”

“Anh thấy tội lỗi khi không đi bơi à?”

“Làm gì có chuyện đó.” Kazuo bắt đầu phát cáu khi bị hỏi với ý châm chọc.

“Em có đọc một cuốn sách...” Naomi ngả người ra ghế sô pha. Cô đưa hai tay lên qua đầu, giãn căng hết cỡ. “Nếu ngày nào cũng vận động các môn như đi bộ, bơi lội hay aerobic, đến một lúc nào đó nó sẽ trở thành lẽ sống của mình.” Naomi vẫn ngước nhìn trần nhà và tiếp tục câu chuyện. “Thế nên, nếu không vận động, thần kinh sẽ không ổn định, trong trường hợp xấu như gặp tai nạn không thể vận động được, người ta sẽ phải nếm trải cảm giác mất mát như trong nhà có người thân ra đi ấy.”

Gì mà cực đoan vậy? Kazuo thấy phiền phức, chẳng buồn phản bác lại.

“Có người trước đây vẫn chạy hai lần một ngày. Thế rồi một hôm anh ta bị chấn thương đầu gối, không thể chạy được nữa. Về sau anh ta mắc bệnh trầm cảm, cuối cùng đã tự sát.”

“Em này.”

“Em không nghĩ anh đến mức đó.”

“Đương nhiên rồi.”

“Nhưng em cảm giác anh bắt đầu có những dấu hiệu đó rồi. Người ta vẫn bảo tập luyện thể thao tốt hơn uống rượu nhưng em nghĩ chúng chẳng khác nhau là bao, nhất là khi lúc nào cũng phải phụ thuộc vào một thứ gì đó.”

“Ai lại nói phụ thuộc vào thể thao bao giờ.”

“Nhưng sự thật là thế mà.”

Lần này Kazuo giận thật. Anh quay lưng lại với vợ.

“Mấy tuần nay sức khỏe của anh không tốt, nhưng em biết nguyên nhân của nó đấy.”

Kazuo chẳng thèm trả lời. Anh giả vờ đang đọc tạp chí.

“Em nghĩ nó là thứ tích tụ bấy lâu nay.”

Biết không thể giả vờ đọc báo mãi được nhưng Kazuo vẫn phải cố tỏ ra chăm chú.

“Sau ba mươi tuổi, anh bỗng nhiên trở nên tự đắc, cho mình hơn người. Đàn ông hình như ai cũng vậy. Khi không được đối xử như những người trẻ thuộc đội ngũ kế cận, anh lại có cách nhìn sai lệch... Em hỏi anh chuyện công ty, anh chỉ toàn chê bai thằng điên ở ban nọ ban kia, rồi thằng phụ trách bất tài. Hồi còn đôi mươi anh đâu có thế. Từ khi có người dưới quyền, anh trở nên khó tính thái quá. Lúc nào anh cũng ra vẻ ‘ta đây không làm thì ai làm được’... Một lần, cậu Sato cấp dưới của anh - người từng tới nhà mình chơi chẳng may mắc lỗi. Anh đã lạnh lùng phán xét cậu ấy không có tương lai, có mắng nhiếc cũng chỉ thêm tốn thời gian chứ chẳng được tích sự gì, đúng không? Nhưng quan hệ giữa con người với nhau đâu phải vậy. Mọi người cùng giúp đỡ nhau trong công việc mới tốt...”

“Cô nhiều chuyện lắm đấy.” Kazuo gào lên. Anh đã không giữ nổi bình tĩnh.

Hai vợ chồng im lặng hồi lâu.

“Hết chịu nổi anh rồi...” Naomi thở dài lên tiếng trước. “Ba mươi tám tuổi rồi chứ ít ỏi đâu, nhiều thứ... không thể chấp nhận nổi.”

Điên tiết, Kazuo quay lại, ném “bộp” cuốn tạp chí vào tường. Naomi mặt biến sắc. Cô đứng phắt dậy.

“Anh làm gì vậy? Không thấy nguy hiểm à?” Giọng Naomi đanh lại.

“Mày đừng có nhiều lời.”

“Á à, còn gọi tôi là ‘mày’ à?”

“Nói thế thì đã làm sao?” Kazuo cũng gào rống lên.

“Không phải đã cam kết với nhau trước khi cưới rồi ư? Rằng anh sẽ không gọi tôi là ‘mày’ ấy. Tôi rất ghét loại đàn ông gọi phụ nữ là ‘mày’.”

“Cứ ghét đi, ai cấm đâu.” Kazuo cũng không phải dạng vừa, anh ra sức át tiếng vợ.

Naomi quăng trúng gối ôm vào mặt Kazuo. Tiếp theo tới lượt hộp khăn giấy cũng nhằm mặt Kazuo mà lao đến, không trượt phát nào.

“Á, đau!” Kazuo ôm mặt, nước mắt rỉ ra. Anh ngẩng lên nhìn vợ, thấy Naomi đã lăm lăm đồng hồ để bàn trong tay.

Kazuo chợt nhớ ra. Thật khủng khiếp nếu làm Naomi điên lên. Cô vợ anh có tật hễ cơn giận dữ lên đến đỉnh điểm, vớ được cái gì trong tay sẽ ném không thương tiếc.

Kazuo hớt hải rời khỏi phòng khách rồi chạy biến vào nhà tắm, chốt cửa lại.

Naomi lập tức đuổi theo sau. Cô gõ cửa rầm rầm một hồi.

“Cái loại anh như thế thì không cần chui ra đâu. Đêm nay đừng hòng vào được phòng ngủ.” Kazuo nghe thấy giọng nói lạnh lùng của vợ vọng vào từ phòng thay đồ. “Trong đó có nước sướng quá rồi còn gì? Tha hồ bơi cả đời cũng được.”

Naomi tàn nhẫn tắt điện cái rụp.

Kazuo ngồi bệt xuống tấm thảm chùi chân trong phòng tắm. Cứ tình hình này, sáng mai Naomi sẽ không làm đồ ăn sáng cho mình rồi. Sao tôi lại khổ thế này!

Kazuo vẫn không nghỉ bơi dù bị vợ phản đối dữ dội.

Không những thế anh còn đẩy dần lên tiêu chuẩn một ngày hai lần. Khéo co kéo, sắp xếp thì thời gian thực sự không phải vấn đề. Ngày bơi hai lần, Kazuo vẫn thấy khỏe như vâm.

Hơn thế nữa, một ham muốn đang trỗi dậy trong anh.

Anh khao khát được bơi chặng lâu hơn một lần.

Tất cả các bể bơi ở Nhật đều do Bộ Lao động hoặc Bộ Giáo dục quản lý nên sẽ quy định khách hàng phải có thời gian nghỉ ngơi, không bơi quá lâu, tức là không thể bơi liên tục quá năm mươi phút. Đến bể bơi trong Công viên Toshima còn như vậy thì tất cả bể bơi trên khắp nước Nhật này chắc cũng chẳng ngoại lệ.

Kazuo đã ghé thử các bể bơi tư nhân nhưng ở đâu người ta cũng ưu tiên trường học trước. Kazuo chỉ có thể bơi lội tự do ở hai làn bơi còn lại, chưa kể lúc nào cũng chật kín người. Khó bơi lâu cùng một tốc độ ghê, Kazuo thầm nghĩ.

Có lần, Kazuo thử hỏi nhân viên giám sát “Nếu hôm nào bể chỉ có mình tôi, có thể bơi liền một mạch không nghỉ không?” nhưng đã bị từ chối thẳng thừng “quy định là quy định”.

Đến bó tay với mấy ông nhà nước vẫn quản lý theo lối cứng nhắc. Lúc này, tự nhiên Kazuo lại nổi hứng muốn đi biển.

Với Kazuo, về mặt tốc độ mà nói, quãng đường hai kilome chính là cánh cửa dẫn đến xúc cảm hạnh phúc. Chỉ một kilomet thôi quả thực rất đơn điệu, chẳng có gì gọi là thú vị cả. Vượt qua một kilomet này sự khó nhọc sẽ tan biến, qua được một kilomet rưỡi tinh thần sẽ được đẩy lên cao. Mỗi tội đang lúc cao trào, tiếng còi cưỡng bức của tên nhân viên giám sát đáng ghét lại vang lên chẳng khác nào ném đá vào hội nghị.

Nếu có thể bơi thêm hai hay ba tiếng nữa, hưng cảm nào đang đợi anh phía trước nhỉ? Nghĩ vậy Kazuo lại càng căm hận tiếng còi chết tiệt kia hơn.

Irabu hình như cũng có cùng tâm sự.

“Chuẩn, chuẩn. Nghỉ giải lao hay không để người ta tự quyết có phải hơn không.”

Irabu cũng nghiện bơi hai lần một ngày. Ông ta nói đã phát hiện ra một bể bơi thứ ba và đang đi đi về về giữa các bể.

“Năm mươi phút đúng vào thời điểm não sản sinh ra endorphin nhỉ?” Irabu vừa nói vừa tự xoa đầu mình.

“Vợ tôi cũng nói giống hệt bác sĩ về chất endorphin gì gì đó.”

“Não bộ con người vốn được lập trình sẵn khả năng giải thoát khỏi sự đau khổ trong tình huống xấu nhất. Nó được gọi là endorphin hay chính là chất giúp xoa dịu tinh thần. Tôi chưa từng trải qua cảm giác đó bao giờ. Không phải vẫn có những vụ bị người khác bóp cổ đến chết đấy ư? Trong trường hợp đó, ban đầu nạn nhân sẽ cảm thấy đau đớn tột cùng nhưng khi cái chết cận kề, endorphin khiến nạn nhân chạm được đến cảm giác thăng hoa.”

“Ô hô.”

“Chính vì thế nên không có trường hợp chết trong đau đớn đâu.”

“Hừm...” Đúng là bác sĩ có khác, đáng nể thật.

“Ấy là tôi tự nghĩ thế.”

Suýt chút nữa Kazuo ngã dúi dụi về phía trước.

“Nhưng dù sao chúng ta vẫn muốn thử bơi một lần như thế nhỉ, bơi một mạch năm tiếng liền ấy. Tha hồ sản sinh endorphin.”

“Làm vậy có hại cho cơ thể không, bác sĩ?”

“Không hề.”

Kazuo như được cổ vũ thêm tinh thần. Cô nhầm to rồi, cô vợ tôi ơi. Đó là điều anh rất muốn nói với Naomi.

“Thế ra biển bơi thì sao?” Kazuo hỏi.

“Chân không chạm đáy, sợ chết đi được.”

“Vâng, bác sĩ nói cũng đúng.”

“Bơi ở bể là tốt nhất. Không có sóng cũng chẳng lo cá mập xuất hiện.”

Cũng phải. Gì chứ Kazuo rất sợ cá mập. Đến sứa anh còn ghét nữa là.

“Không có bể bơi nào cho phép chúng ta bơi thỏa thích theo ý mình muốn sao ta.” Kazuo khoanh tay, khẽ thở dài. “Bác sĩ này, bác sĩ có người quen nào trong nhà có bể bơi tầm hai mươi lăm mét không?”

“Tôi quen chủ một trang trại nuôi lươn đấy.”

Kazuo nhăn mặt khi tưởng tượng ra cảnh mình ngụp lặn giữa những con lươn.

“Ờ, có khi đêm khuya được bơi thỏa thích ấy chứ.”

Irabu buông một câu khó hiểu. Kazuo vẫn ngơ ngác không hiểu ông ta đang nói gì.

“Cũng chẳng có nhân viên giám sát.”

“Hả?” Kazuo chưa tin được những điều mình vừa nghe. “Như nào ạ...?”

“Thì ban đêm đột nhập vào bên trong chứ còn sao.” Irabu thản nhiên đáp.

“Ấy, gì thì gì tuyệt đối không thể...”

“Nhà tập thể thao ở khu anh chắc không có người trực ban đêm đâu nhỉ?”

“Tôi đoán là không.”

“Chẳng có thứ gì giá trị nên chắc không đến mức hợp đồng với công ty bảo vệ đâu.”

“Đúng vậy, nhưng...” Kazuo nhìn Irabu không chớp mắt. “Bác sĩ định làm thế thật hả?”

“Tôi đang tính không biết có nên làm thế không.”

“Tôi nghĩ bác sĩ nên...”

“Anh Omori đi cùng tôi thì tối nay chúng ta ra tay luôn.”

“Tôi chịu thôi” Kazuo lắc đầu quầy quậy. “Nếu để người ta tóm được, chúng ta sẽ bị khép vào tội xâm nhập bất hợp pháp đấy.”

“Khép tội gì được chuyện cỏn con ấy. Giả sử chúng ta đập vỡ kính cửa sổ nhà vệ sinh và đột nhập vào bên trong đi chăng nữa, văn phòng cũng có bị lộn tung lên đâu. Đám nhân viên chắc chỉ nghĩ ‘Ôi, lại đám du côn đập vỡ kính đây mà’ thôi.”

“Ừm...” Kazuo ậm ừ trong cổ họng. Kể ra cũng có lý.

“Omori, anh thấy thế nào? Anh có muốn cùng đột nhập vào bể bơi lúc mười hai giờ đêm rồi thử bơi liền một mạch năm tiếng với tôi không?”

“Ôi, không, nhưng mà...”

Quả nhiên, Kazuo không có gan làm chuyện ấy. Anh cảm thấy mình đang đứng ngấp nghé trước ranh giới vi phạm pháp luật.

“Anh cứ suy nghĩ đi nhé. Quyết định làm thì gọi điện cho tôi.”

“Haiz.”

Ngày hôm đó, Kazuo lại được tiêm cho một mũi. Cô y tá với cặp đùi được phơi bày lộ liễu tới bôi thuốc sát trùng lên tay trái Kazuo.

Khi mũi tiêm sắp cắm vào tay anh, Irabu cũng dí sát mặt vào.

Bình thường Kazuo sẽ tránh, nhìn ra chỗ khác nhưng chẳng hiểu sao hôm nay anh lại lấm lét nhìn Irabu.

Irabu mặt đỏ lựng, hai mắt long lên sòng sọc rồi nuốt nước miếng ừng ực.

Gã đàn ông chết tiệt này... Rõ ràng đây là một kẻ lập dị. Kazuo nghĩ.

Anh xoa xoa bả vai vừa tiêm xong, dặn lòng không được đề cập bất cứ điều gì liên quan đến chuyện xâm nhập bất hợp pháp.

Nhưng dù sao đó cũng là một đề nghị hấp dẫn. Thật thích thú biết bao nếu được bơi liền một mạch chẳng phiền đến ai.

HIDEO OKUDA, Mộc Dịch: dịchTrong bể bơi. vitalis & NXB Thế Giới
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.