Hôm sau, khi Yuta đến bệnh viện để khám, cậu đã thấy Irabu đang ngồi đợi mình, trên bàn làm việc của ông ta có vô số điện thoại.
“Này, nhóc chỉ cho tôi cách sử dụng đi.”
Yuta há hốc miệng ngạc nhiên. Điện thoại đời mới nhất của các hãng được xếp gọn gàng trên bàn.
“Bác sĩ, có cần phải đến mức này không...”
“Tại tôi có biết mua của hãng nào thì tốt đâu.”
Irabu toét miệng cười, hở mười cái răng. Hình như ông bác Irabu không biết tí kiến thức nào về điện thoại thật. Đến cả gửi tin nhắn cũng không biết gửi. Yuta đành phải cài đặt mật khẩu và lập hòm thư điện tử cho ông ta.
“Tôi thử gửi tin nhắn sang điện thoại của Tsuda nhé.”
Irabu miệt mài thao tác trên các phím bằng ngón tay y hệt của Doraemon. Một lúc sau, khi Yuta cho xem màn hình của cậu đã có tin nhắn báo về, Irabu nhảy cẩng lên sung sướng.
“Bây giờ đến lượt Tsuda gửi cho tôi.”
Thấy Irabu nài nỉ, cậu đành phải gửi đi dòng tin nhắn “Ta làm bạn mail của nhau nhé”, vốn đã trở thành câu cửa miệng của cậu. Irabu tít mắt cười, lấy tay ra dấu OK. Trông ông ta vui ra mặt.
Yuta bất chợt không hiểu rốt cuộc mình đến đây để làm gì. Mẹ mình vì lo lắng mới gửi gắm mình tới đây, vậy mà...
“Nào, tiêm thôi chứ nhỉ? Mayumi ơi.” Irabu nói.
Phải rồi. Hôm nay mình phải chụp bà chị Mayumi bằng được.
Yuta khẽ khàng lắp Strobe vào điện thoại, cậu đổi sang tay phải. Cậu đặt tay trái lên giá tiêm, chờ tới lúc Mayumi cúi người về phía trước.
Ban đầu là sát trùng, sau đó thì tiêm. Yuta cảm thấy có hơi thở nong nóng phía sau cổ, quay lại đã thấy mặt Irabu chình ình. Chẳng hiểu ông bác này có vấn đề gì?
Nhưng không phải lúc bận tâm đến chuyện ấy. Rãnh ngực của bà chị Mayumi hôm nay cũng lộ ra hết cỡ.
Một mùi thơm dễ chịu vờn quanh mũi Yuta. Cậu nổi hứng muốn ôm chầm lấy bà chị. Ngón tay Yuta đã đặt lên nút bấm.
Yuta thấy một cơn đau buốt, nhức nhối ở cánh tay trái. Cậu kêu toáng lên.
“A, xin lỗi nha. Chọc nhầm ven.” Mayumi rối rít. Nghe chẳng có tí thành khẩn nào cả. Mayumi định gỡ miếng băng gạc ra khỏi tay Yuta thì chẳng may trượt tay đập trúng tay phải cậu. Chiếc điện thoại nảy tung lên và rơi xuống đất đánh “bụp” rồi nằm lăn lóc trên sàn.
“Ối, chết rồi.” Mayumi bật dậy. Bà chị chẳng thèm xin lỗi Yuta lấy một câu, chỉ lườm Yuta bằng ánh mắt sắc lạnh và làm toáng lên “Làm lại. May không bị gãy kim.”
Bị nhìn trúng tim đen, Yuta buộc phải tạm hoãn lại kế hoạch. Cậu tránh không nhìn vào mắt Mayumi. Bà chị này có vẻ rất dữ dằn. Không biết có người yêu chưa nhỉ?
Yuta cùng đám bạn lên kế hoạch tụ tập ở trường. Giờ giải lao cậu thường đàn đúm với hội bạn thân.
Thấy một đứa đang ngồi một mình đọc cuốn tiểu thuyết thuộc thể loại huyền bí, giả tưởng, Yuta vô cùng ngạc nhiên.
“Truyện hay không?” Yuta hỏi đứa con trai đó.
“Hay chứ.” Nó đáp mà nghe chẳng thấy hay ở đâu.
Đã bao lâu mình không đọc tiểu thuyết rồi nhỉ? Yuta không tài nào tập trung được lâu quá một tiếng.
“Ê bọn mày, thế buổi giao lưu với mấy em bên trường nữ sinh kinh doanh thì sao?” Yosuke ngồi xếp bằng trên bàn hỏi. “Đã quyết là bốn nam và bốn nữ rồi đó. Nobuhira, Naoya cả Yuta nữa, bọn mày chuẩn bị sẵn tinh thần đi đấy.”
“Toàn xấu nữ thì đừng trách bọn tao.”
“Mày bảo bên đó gửi kèm ảnh đi.”
“Hay đấy. Bọn mình cũng gửi ảnh sang cho bọn nó.”
Bốn cậu con trai xúm lại chụp một kiểu ảnh rồi gửi cho các cô gái.
Sau đó, cả bốn mạnh ai nấy làm miệt mài nhăn tin. Hôm nay, điện thoại của Yuta lại trục trặc. “Không gửi được tin nhắn”, dòng thông báo xuất hiện liên tục, chức năng gửi tin nhắn không hoạt động.
Không biết có phải tại mình đã làm rơi điện thoại khi ở bệnh viện không nhỉ? Chưa kể hòm thư đến cũng không ổn định, lúc được lúc không. Tin nhắn báo “lỗi” ở hòm thư đến, không biết nó đã bị xóa hết dữ liệu đi chưa?
Yuta đã nhờ Yosuke nhắn tin cho mình để kiểm tra nhưng cậu không nhận được gì hết.
Thế này Yuta sẽ mất ăn mất ngủ với nó. Nhỡ đâu có tin nhắn quan trọng nào được gửi đến thì sao? Cậu cứ bồn chồn mãi không thôi.
Yuta thử gọi điện cho một cậu bạn học ở trường khác.
“Này, mày có nhắn tin cho tao không?”
“Không. Thế có chuyện gì?”
“Điện thoại của tao bị hỏng hay sao ấy.”
“Hừm.” Cậu bạn đáp lại một cách vô tâm.
Cứ thế, Yuta thử bấm máy gọi cho vài người nữa. Đứa nào cũng bảo: “Hôm nay tao chưa gửi gì.”
Nhưng cái này mới lạ. Thế nào mà tin nhắn gửi đi thì ít trong khi một ngày có hàng chục tin nhắn được gửi đến.
Thế là Yuta tiếp tục gọi điện đi khắp nơi. Dần dần, chức năng đàm thoại cũng có dấu hiệu kỳ quặc. Cậu còn nghe thấy cả tiếng “tút, tút” trong lúc nói chuyện.
“Ê, Naoya, cho tao mượn điện thoại của mày một chút.”
“Tao không thích.”
Naoya từ chối thẳng thừng trong khi Yosuke, Nobuhira còn đang bận nhắn tin, chẳng thèm quan tâm tới Yuta.
Cuối cùng chiếc điện thoại bị sập nguồn. Bây giờ nó thành ra một thứ kéo cho túi quần nặng thêm chứ chẳng được tích sự gì.
Giờ học buổi chiều đối với Yuta chẳng khác nào tra tấn.
Nhất định có ai đó đang khổ sở vì không gửi được tin nhắn cho mình. Có thể vì thế mà thành ra sứt mẻ tình bạn cũng nên. Nếu là bọn con gái, khả năng cao chúng nó sẽ quên Yuta và đi tìm ngay một người bạn mới.
Nghĩ đến đó thôi Yuta thấy khó chịu, đứng ngồi không yên.
Cậu nhìn ra xung quanh lớp học. Vài đứa bạn, cả con trai lẫn con gái, dựng quyển sách giáo khoa lên làm lá chắn rồi lén lút bấm điện thoại dưới gầm bàn. Bình thường chắc chắn Yuta cũng sẽ giống bọn chúng.
Mồ hôi lấm tấm trên mặt Yuta. Cậu thấy tim mình mỗi lúc đập một nhanh hơn. Cảm giác muốn ợ hơi dâng lên cổ họng, cậu sốt ruột rung chân bần bật.
Tan học phải đi mua điện thoại ngay lập tức. Không có tiền nên không thể mua điện thoại đời mới nhất được nhưng điện thoại giống với chiếc cũ thì trong khả năng của Yuta. Chỉ mất ba mươi phút để làm thủ tục chuyển đổi dữ liệu từ máy cũ sang máy mới nên chắc chắn sẽ dùng được ngay tại đó thôi.
Tay trái Yuta run run. Thấy không ổn nên cậu giấu vội tay ra sau lưng. Cậu nghiến chặt răng, cố gắng kiềm chế sự sốt ruột, khó chịu đang xâm chiếm toàn bộ cơ thể.
“Ê.” Yuta khẽ gọi Yosuke ngồi ở bàn bên cạnh. “Tao muốn nhờ mày cái này.”
Yosuke quay sang đáp lại đầy lo lắng. “Chuyện gì? Sao mặt mày nhợt nhạt thế?”
“Mày nhắn cho thằng Yamada bên trường Nishi và thằng Takahashi bên trường Kita, bảo với bọn nó là ‘hiện tại điện thoại của Tsuda Yuta đang bị hỏng’ hộ tao với.”
“Mày có hẹn gì với chúng nó à?”
“Làm gì có.”
“Thế sao lại phải nhắn?”
“Tại vì điện thoại của tao không nhắn tin được. Tao sợ bọn nó lo lắng cho tao.”
Yosuke nhăn mặt. “Mày cần gì phải làm vậy. Không nhắn được cho mày, bọn nó sẽ kệ thôi.”
“Này, hai em kia.” Trên bục giảng, thầy giáo nghiêm khắc nhắc nhở. Cả hai rụt cổ lại. Yosuke cũng cất điện thoại đi.
Mồ hôi Yuta lại vã ra. Đành đợi đến khi tan học vậy. Hết tiết năm phải phi ra ngoài thật nhanh. Chỉ cần tới cửa hàng điện tử trước cửa nhà ga thì tha hồ lựa chọn điện thoại của các hãng khác nhau.
Yuta nuốt nước bọt. Không, mình không thể đợi thêm năm phút được. Chắc chắn rất nhiều đứa bạn đang khó chịu vì không gửi được tin nhắn cho mình. Trong số đó hẳn phải có những tin nhắn vô cùng quan trọng.
Nỗi bất an không kiểm soát nổi ập đến. Lần đầu tiên Yuta rơi vào tình cảnh như thế này.
Yuta nhét hết sách vở vào cặp, nhẹ nhàng khoác lên vai.
Yosuke trợn mắt lên nhìn. “Này, đừng có bỏ về giữa chừng như thế.”
Yuta chẳng thèm đáp lại. Cậu thừa lúc thầy giáo quay lên bảng, lom khom chạy về phía cánh cửa cuối lớp. Vài đứa trong lớp trông thấy, mắt tròn mắt dẹt.
Yuta khẽ khàng mở cửa và đi ra hành lang. Thầy giáo đã không phát hiện ra. Yuta biết rõ, nếu không hành động dứt khoát, ngược lại sẽ càng dễ bị thầy tóm.
Cậu rời khỏi trường, lao như bay lên xe buýt.
Chuyện này kỳ lạ thật. Yuta vừa bấm điện thoại mới vừa nghĩ.
Đâu đến mức mình phải trốn học để đi mua điện thoại nhỉ. Bình tĩnh nghĩ lại, Yuta thấy mình không cần thiết phải chiến đấu vật vã, khổ sở từng giây, từng phút như thế.
Mua được điện thoại rồi, Yuta nhắn tin ngay cho đám bạn. Cậu giải thích rằng điện thoại của mình bị hỏng, xin lỗi vì việc liên lạc bị gián đoạn. Nhưng phản ứng của bọn bạn lại khá thờ ơ, phần đông chúng nó chỉ đáp “À thế à.”
Chỉ có duy nhất Yuri cùng chỗ làm thêm với Yuta nhắn lại rằng “Tớ hiểu cảm giác đó” khiến Yuta cảm thấy cuộc đời được cứu rỗi.
“Lúc làm mất điện thoại, tớ khủng hoảng luôn.”
Mình mà đánh mất điện thoại bây giờ chắc ngất.
“À mà Tsuda này, tối nay đội làm thêm rủ nhau đi hát karaoke đấy. Cậu có đi không?” Yuri hỏi.
“Đi chứ, đi chứ.” Yuta gật đầu ngay tắp lự.
“Tsuda quảng giao nhỉ.” Yuri nhoẻn miệng cười.
Yuta chưa từng từ chối bất cứ lời rủ rê đi chơi nào. Cậu không thể từ chối các cuộc vui.
Yuta được giao cho nhiệm vụ rán khoai tây trong bếp của cửa hàng bánh Hamburger. Công việc của cậu rất đơn giản, chỉ cần làm đúng theo tờ hướng dẫn có sẵn. Cậu lén bỏ điện thoại vào trong túi, rảnh ra được vài giây là cậu lại kiểm tra tin nhắn.
Hộp thư đến nhấp nháy. Yuta tò mò không biết người gửi là ai, cậu mở điện thoại ra xem. Là ông bác Irabu.
“Hôm nay trời đẹp nhỉ”
Yuta không biết phải đáp lại như thế nào. Cậu quyết định mặc kệ.
Một phút sau, lại là tin nhắn của Irabu.
“Ngày mai trời cũng nắng thì tốt biết bao.”
Chắc ông ta đang hí hửng vì đã biết sử dụng điện thoại đây mà.
“Ngày kia trời cũng nắng thì tốt phải biết.”
Tin nhắn được gửi đến liên tiếp. Lớn rồi mà còn làm gì vậy?
“Ngày kìa trời cũng nắng thì thích nhỉ.”
Phát chán với ông bác sĩ dở hơi, Yuta không thèm nhắn lại. Nếu là bà chị Mayumi, cậu đã trả lời ngay và luôn rồi.
Công việc kết thúc lúc sáu giờ. Yuta đi thẳng tới quán Karaoke. Cậu nhắn qua loa cho mẹ một tin “Con không ăn tối”. Người phát minh ra điện thoại di động mới vĩ đại làm sao. Chỉ cần một phía nhắn tin là đã có thể thông báo tình hình cho người kia.
Một người anh họ của Yuta từng nói với cậu rằng “Hồi anh học cấp ba, chẳng ai có điện thoại di động đâu.” Học sinh cấp ba ngày xưa, mỗi lần về nhà muộn lại phải gọi điện thoại cho bố mẹ ư? Phiền phức thật.
“Tsuda, cậu sẽ hát đầu tiên.” Yuri hô lên.
Thực ra Yuta muốn khi mọi người nhập cuộc dần rồi cậu mới hát nhưng nếu nói thẳng như vậy cậu sợ bạn bị mếch lòng. Thế nên cậu đã mạnh dạn đứng dậy và cầm lấy micro. “Yeah.”
“Bis bis.” Tiếng vỗ tay tán thưởng vang lên không ngớt.
“Có bài mới của Hirai Ken chưa nhỉ?” Yuta hỏi.
“Không đùa đấy chứ? Cậu đã hát được bài đó rồi à?”
Yuta thử tìm kiếm thì thấy bài hát đã có trong danh sách những bài được yêu thích. Ca khúc mới vừa được phát hành, chắc hẳn đây cũng là lần đầu bọn bạn nghe thấy bài này. Yuta bắt đầu cất tiếng hát, cậu thấy rõ bạn bè mình ngạc nhiên ra sao. Kể cũng khoái thật.
Yuta bao giờ cũng là người sành karaoke nhất. Hễ có đĩa đơn mới, cậu sẽ mua ngay và nghe rồi tập luyện không biết bao nhiêu lần. Số tiền cậu bỏ ra để mua chỗ CD đó không hề lãng phí hay vớ vẩn, đổi lại cậu được bạn bè kính nể. Chính vì vậy cậu không thể từ bỏ thói quen này.
Hát xong, Yuta lại nói đùa mấy câu kèm vài “pô” tạo dáng. Bí quyết gây được thiện cảm với mọi người là cần thêm thắt chút hài hước.
“E, Tsuda, nhớ cho tao mượn CD đấy nhé.”
Ở đây, Yuta cũng rất được tín nhiệm. Thực ra, Yuta thấy phiền nhưng vì cậu không muốn bị đánh giá là một thằng “kiết xu” nên vẫn tươi cười đáp lại “được chứ”.
Hôm nay có một gương mặt mới. Một thẳng nhóc được mọi người gọi là Kouji, mặc bộ đồng phục trường tư có phần lòe loẹt. Được một đứa con gái chuyển cho micro, nó đã chọn hát bài mới nhất của nhóm Gospellers.
Yuta vẫn chưa mua CD mới của nhóm này. Tự nhiên cậu thấy hốt hoảng.
Chưa kể thằng Kouji còn đi đôi giày thiết kế mới nhất của hãng Nike. Đó là đôi giày được giới thiệu trên tạp chí thời trang, Yuta hôm nay cũng mới được tận mắt thấy lần đầu.
Mình phải mua một đôi mới được. Nhưng chắc phải tầm hai mươi nghìn yên chứ ít gì.
Mình sẽ làm thêm nhiều hơn. Chỉ cần một ngày làm thêm một tiếng là mình có thể mua được quần áo mới, giày mới rồi.
Kouji đến bên cạnh Yuta. Nó vỗ vai và gọi “Tsuda”, làm như thân thiện lắm. “Cho tao xem đồng hồ mày đang đeo đi.” Kouji nắm lấy tay trái Yuta. “G-Shock Annivesary Models. Cổ lỗ sĩ quá rồi.”
Yuta không hiểu vì sao thằng Kouji lại lôi chuyện này ra để nói. Cậu nhìn sang tay Kouji thấy nó đeo đồng hồ cùng hiệu G-Shock nhưng là Model Diver được coi là hàng hiếm.
“Mày cũng cổ lỗ sĩ chứ kém gì?” Yuta rất tức giận nhưng cũng cố gắng kiềm chế bớt.
“Thế mày mặc quần jeans gì vậy?” Kouji tiếp tục công kích khiến Yuta phải giở tag và mác quần áo ra xem. “Xí, hãng Levi Vintage đấy.”
Yuta vừa nói xong, thẳng Kouji lại khoe ra một hãng đồ jeans còn xịn hơn. Lần tới Yuta phải mặc của hãng đó. Kém miếng khó chịu. Mình sẽ đến một cửa hàng quần áo cũ ở Shibuya và mua cho bằng được món đồ vintage còn xịn hơn cả của nó.
Đến kỳ nghỉ đông, ngày nào mình cũng sẽ đi làm thêm. Những thứ mình có phải oách hơn của những đứa xung quanh.
“Tsuda ơi, cậu đi trượt tuyết bao giờ chưa?” Một cô bé quay sang đổi chủ đề khác.
“Tớ chưa từng trượt tuyết bao giờ.”
“Hừm, bọn tớ định lần tới làm một tour trượt tuyết đấy.”
“Tớ sẽ đi. Bắt đầu luôn thôi.” Yuta liền đáp.
Mình sẽ đến nhà bà và bí mật xin bà tiền tiêu vặt. Cứ bảo với bà học sinh cấp ba phải chi tiêu nhiều là bà cho ngay ấy mà.
Hôm sau, Yuta đến bệnh viện, thấy Irabu phùng má lên hỏi.
“Tại sao nhóc không trả lời tôi?”
Hình như ông bác Irabu không thích bị Yuta bơ đi, không trả lời tin nhắn của ông ta.
Tối qua, cậu kiểm tra tin nhắn chưa đọc, thấy hơn một trăm tin nhắn. Cậu đã có dự cảm chẳng lành, mở ra xem, hóa ra tin nhắn của ông bác Irabu.
“Tôi chuẩn bị vào bồn tắm đây.”
“Tắm xong rồi.”
“Bữa tối tôi ăn món bò băm viên.”
“Mẹ tôi mắng ‘không được bỏ thừa lại cà rốt’.”
Mình biết trả lời thế nào với đống tin nhắn như thế này đây? Ông bác là người lớn rồi phải không? Sao ông bác ngần này tuổi còn chưa kết hôn vậy?
“Thì cháu bận học và đi làm thêm mà.” Yuta đáp mặc dù trong lòng cậu thấy chuyện này thật điên rồ.
“Nhóc không thấy thật quá đáng khi không thèm nhắn lại cho tôi lấy một tin à?”
Tâm trạng này Yuta hiểu hơn ai hết. Yuta cũng từng bị như vậy khi cậu gửi năm tin nhắn mà sau một tuần mới được hồi đáp. Cậu cũng từng nghĩ thật không công bằng khi mình luôn trả lời tin nhắn ngay lập tức còn đối phương thì không.
“Cháu xin lỗi...” Thấy phiền phức nếu cứ đôi co tiếp nên Yuta đành cúi đầu tạ lỗi.
“Thôi khỏi. Đằng nào tôi cũng chán điện thoại rồi.” Irabu gãi cổ.
Yuta nhìn lên bàn, quả đúng là những chiếc điện thoại đã không còn ở đó thật. Hình như ông bác Irabu cũng không cất nó trong túi.
“Bác sĩ, điện thoại bác để đâu hết rồi?”
“Trong ngăn kéo chứ đâu.” Irabu hất hàm. “Nghĩ kỹ lại, điện thoại di động chẳng có ý nghĩa gì khi không ai gọi điện đến.”
Nói xong, mặt ông bác Irabu hiện vẻ rầu rĩ. Lại có người không có lấy một ai để liên lạc ư?
“Bác sĩ, lúc nào rảnh, cháu và bác nhắn tin cho nhau nhé?”
Yuta thấy đồng cảm với tâm trạng của Irabu nên trót lỡ miệng.
“Thật chứ?” Mắt Irabu đột nhiên sáng rực. “Vui quá, vui quá.” Irabu nắm lấy tay Yuta, lắc lắc thật mạnh.
Yuta vẫn chưa hiểu mình đến bệnh viện để làm gì.
Ngày hôm đó cậu lại bị tiêm. Bà chị Mayumi mặt vẫn lạnh tanh như thường lệ.
Tiêm xong, lựa lúc ông bác Irabu không có ở đó, Yuta bèn hỏi.
“Chị y tá, chị đã có bạn trai chưa?”
Mayumi không đáp chỉ quay sang liếc xéo Yuta một cái.
“Lần tới chị đi hát karaoke với em không?” Yuta chu môi, giọng nói pha chút hài hước.
Mayumi cất ống tiêm và thuốc vào trong tủ.
“Chú mày rất cô độc phải không?” Mayumi cười khẩy nói.
Yuta giật bắn mình.
“Sợ bị lật tẩy mà cũng bạo mồm nhỉ?”
“A, ghét ghê, bà chị. Chị tưởng thật hả? Em chỉ nói đùa một tí thôi.”
“Chú mày vã đầy mồ hôi ra kìa.”
“Em toát mồ hôi hồi nào đâu. Chị nói gì em chẳng hiểu?” Yuta cố gượng cười nhưng mặt lại méo xệch.
“Mấy đứa cấp ba thời nay, mệt với tụi mày ghê.”
Mayumi ngồi xuống ghế và châm điếu thuốc. Bà chị lại bắt tréo chân và cặp đùi trắng nõn lại hiện ra. Mayumi uể oải nhìn làn khói bay lờn vờn trong không khí.