Hành vi kiểm tra của Yoshio mỗi lúc một mở rộng phạm vi hơn.
Những thứ tay anh chạm vào, đều dẫn dắt đến một mối lo nào đó.
Hôm anh đi ăn thịt nướng cùng với mấy người bạn thân, anh đã tắt bếp và nói: “Ta tắt bếp thôi nhé.” Có khi nào nếu không tắt hẳn bếp đi khí gas sẽ bị rò rỉ ra hay không? Đêm khuya, anh gõ vào cửa cuốn của nhà hàng đòi gọi cho 110.
Đâu chỉ mỗi lửa. Có hôm, trước cửa nhà ga anh đã dựng một chiếc xe đạp bị đổ trên vỉa hè. Không biết chiếc xe đạp ở đó có chắc chắn không? Lỡ nó lại đổ rồi khiến ai đó bị thương thì sao? Trong lúc ngồi trên tàu điện, Yoshio cứ ngẫm nghĩ mãi, rốt cuộc anh lại phải bỏ hết tất cả và quay trở lại nhà ga.
Chính vì vậy, ngay lập tức anh đã từ chối thay hộ lốp xe ô tô khi một cô gái bị nổ lốp xe trên đường bởi vì sợ sau đó anh sẽ phải khổ sở nghĩ xem đinh vít đã được vặn chặt chưa.
Sắc mặt sửng sốt của cô gái như không tin trên đời lại có loại đàn ông như thế. Kết hôn quả là nguy hiểm. Yoshio thấy cám cảnh cho tương lai của chính mình.
Không bàn đến chuyện làm quản lý cho tòa nhà chung cư như Irabu đã gợi ý nữa. Yoshio từng có lần phân vân, hay mình chuyển sang nghề theo dõi xem con tàu khả nghi nào hoạt động trái phép trên biển Hoa Đông nhỉ? Gì chứ theo dõi là nghề của mình rồi.
Khi ý tưởng đó dần mờ đi theo ngày tháng, lại có một sự kiện khác tấn công Yoshio.
Thi sĩ vô gia cư anh lấy tin để viết bài ngày trước đã trêu chọc một vài nữ sinh cấp ba. Hắn đã cho các cô gái xem tờ tạp chí có viết bài về mình khiến các cô tin tưởng và chẳng đề phòng gì nữa. Sau đó, các cô gái mặc dù không đến báo cảnh sát nhưng có viết thư khiếu nại lên ban biên tập.
“Em đã nói mà anh không nghe. Gã ta lừa đảo đó. Anh Iwamura đúng là, anh bị lừa cho mờ mắt mất rồi.”
Bị Kinoshita chì chiết, Yoshio không còn gì để biện minh, đành ngồi câm nín. Nhưng việc quan trọng, cần làm hơn lúc này là phải giải quyết như thế nào. Phải bắt ngay gã đàn ông đó lại để tránh hậu họa khôn lường.
“Có sao đâu ạ, anh cứ cho qua chuyện này đi.” Kinoshita vẫn rất điềm tĩnh, đáp lại. “Nói là trêu chọc nhưng cũng chỉ là bóp ngực thôi. Đứa con gái cũng đã nói nó kêu ‘á’ lên rồi chạy mất. Chuyện vặt thôi anh. Mà cái con bé bị hại đó, chẳng hiểu được ai mách nước cho, còn nói ‘tại sao các anh không bồi thường cho em’ để đòi tiền nữa chứ. Gửi cho nó một hộp quà to tướng toàn đồ mỹ phẩm dùng thử lấy từ phòng biên tập tạp chí phụ nữ, là nó im re luôn rồi đấy.”
“Nhưng nếu ta dễ dàng bỏ qua như thế vô hình trung sẽ tiếp tay khiến nạn quấy rối thành ra phổ biến mất.”
“Anh lại thế nữa rồi, anh Iwamura cứ hay lo lắng thái quá.”
“Vì ta lỡ đăng bài lên tạp chí rồi, về lý ta phải có trách nhiệm.”
“Ta chẳng có trách nhiệm gì hết. Nếu viết nhiều về gã ta mới cần trách nhiệm. Đằng này chỉ vỏn vẹn một trang báo thôi. Giả sử gã ta có giết người đi chăng nữa cũng chẳng liên quan gì đến chúng ta đâu.”
Giết người ư? Yoshio vừa nghe được những từ ngữ không mấy dễ chịu. Bầu không khí u ám dâng lên, ngập trong lòng anh.
Càng những gã đàn ông hay lo nghĩ càng dễ bị khủng hoảng. Anh ta sẽ rụt cổ lại vì sợ mọi thứ bung bét ra khi bị ai đó chỉ trích.
Yoshio ôm đầu. Chắc mình không bị truy cứu trách nhiệm đến mức ấy đâu nhỉ?
Anh tâm sự nỗi giày vò với Irabu, ông ta cười và đáp “Tên vô gia cư đó có ném bom nguyên tử cũng không liên quan đến anh.”
Nghe xong, Yoshio yên tâm được một chút. Những ngày gần đây, việc tới khám ở bệnh viện Irabu mỗi ngày như là nguồn động viên, sự cứu rỗi cho tâm hồn Yoshio. Anh vẫn mất hai tiếng mới có thể ra khỏi nhà, nhưng kỳ lạ thay, một khi đã ra được ngoài rồi, Yoshio cảm thấy rất nhẹ nhõm. Nó gần giống với “trị liệu bằng động vật”? Là cảm giác thư thái khi ta nhìn ngắm những con lạc đà hay trâu trong sở thú.
“Ta hãy tóm gã đàn ông đó, rồi bắt hắn ném chai cháy vào cái bệnh viện kia kìa.”
Chỉ có điều Yoshio không tài nào hiểu nổi Irabu đang nghĩ gì. Ngày hôm nay ông ta cũng bảo sẽ dùng đến “liệu pháp hành vi”.
“Bác sĩ ơi, nếu lại là trò giống lần trước, tôi không thích đâu.”
“Không sao. Lần này mục tiêu của chúng ta là viện trưởng cơ.”
“Hả?”
“Nghe nói hắn ta là người xấu, ăn tiền của mấy công ty dược phẩm lại còn nói xấu bệnh viện của tôi nữa...”
“Bác sĩ, chuyện này dây dưa đến cảnh sát chứ chẳng đùa đâu.”
“Yên tâm, yên tâm. Bị phanh phui, hắn ta sẽ thấy xấu hổ với chính bản thân mình nên không dám gọi cảnh sát đâu.”
Irabu cười nhe hàm răng trắng tinh, ông ta lấy hai tay lắc lắc cái bụng mỡ.
“Tiện thể bác sĩ cho tôi hỏi, ta sẽ làm những gì?” Yoshio dè dặt.
“Tôi đang tính tháo một nửa số ốc vít ở bánh xe Mercedes-Benz của tên viện trưởng.”
“Tôi tuyệt đối không làm đâu.” Yoshio một mực từ chối.
“Nhỡ chẳng may bánh xe rời ra trong lúc lái ô tô thì sao?”
“Thì tai nạn chứ còn gì.” Irabu thản nhiên đáp.
“Nhỡ có người chết thì sao? Bác sĩ nghĩ thế nào nếu những người không liên quan cũng bị dính líu vào?” Yoshio gay gắt cãi lại, phun cả nước bọt ra ngoài.
“Ta cá cược đi. Cá xem bánh xe có rời ra không, có tai nạn không, có người tử vong không?”
“Nhưng để làm gì cơ?” Yoshio bật lại.
“Để luyện cho anh suy nghĩ tích cực.” Irabu hạ giọng, đầy bí hiểm.
“Xạo thì có. Bác sĩ sai tôi làm vậy để loại bỏ cái gai trong mắt chứ gì?”
“A, cuối cùng anh cũng hiểu ra rồi à?” Đột nhiên Irabu nhoẻn miệng cười.
“Lại còn không hiểu à?”
Yoshio ngán ngẩm. Có khi mình phải đọc sách y học để tự điều trị mất. Irabu đơn thuần chỉ là người để bầu bạn, hàn huyên thôi.
Nhưng lúc này, chuyện về gã đàn ông vô gia cư nọ còn quan trọng hơn. Yoshio không thể để yên cho hắn ta được.
Anh đến Công viên Yoyogi. Yoshio tìm những kẻ vô gia cư khác và hỏi về gã nhà thơ kia thì đều nhận được câu trả lời “gần đây tôi không thấy hắn”. Chắc hắn ta không còn ở Harajuku nữa rồi.
Thế là Yoshio đành phải đi tận đến Shibuya, Shinjuku để tìm hắn ta. Hình ảnh gã đàn ông biến thái đưa cho những thiếu nữ trẻ bài báo Yoshio đã viết về hắn ta cứ ám ảnh trong đầu anh.
“Anh nói thật đấy chứ?” Kinoshita lạnh lùng hỏi. “Nhưng anh phải hứa nếu có chuyện gì anh sẽ hoàn toàn chịu trách nhiệm đấy nhé.”
Yoshio quyết định trao toàn bộ quyền chọn người để đăng tạp chí cho Kinoshita bởi vì đến cuối cùng anh lại phải điều tra lại về thân phận của người anh đã chọn.
Gã vô gia cư có vẻ có rất nhiều mối quan hệ. Yoshio chỉ cần tìm người quen của hắn ta là kiếm được vô số thông tin. Người ta thấy hắn ta ở Ebisu, rồi ở Nakano. Nhưng hắn ta di chuyển liên tục nên khi Yoshio tìm được đến nơi, hắn ta đã cao chạy xa bay rồi.
Thật điên rồ. Không có ý định tố cáo hắn ta vậy tại sao mình lại mất công tìm cho bằng được cơ chứ? Yoshio thở dài. Nếu có nhìn thấy mặt gã đàn ông đó, chắc anh cũng chỉ nói với hắn ta một câu: “Anh đừng sử dụng bài báo đó vào mục đích xấu xa nữa cho tôi nhờ.” Và như vậy Yoshio có thể an tâm trút bỏ được gánh nặng trên vai.
Tất cả mọi chuyện đều do việc lo lắng về tàn thuốc lá có gây hỏa hoạn không mà ra. Tại sao nó lại khiến sự việc trở nên trầm trọng như thế này? Hồi còn nhỏ Yoshio vốn là người có tinh thần trách nhiệm cao nhưng đồng thời anh cũng là người luôn lo sợ. Khi anh được làm ban cán sự lớp trong chuyến du lịch cuối khóa, do điểm danh, gọi tên các bạn trong lớp nhiều lần, anh bị bạn bè ghét, coi là kẻ nhiều chuyện. Chẳng qua anh sợ thất bại, sợ mình sơ sẩy trong chuyến đi.
Yoshio được mật báo rằng đã phát hiện ra gã đàn ông ở cửa Tây của Công viên Ikebukuro.
Anh vội vàng tìm đến thì thấy gã thi sĩ vô gia cư đã mở một cửa hàng ở một góc nhỏ.
“Này, anh kia.” Yoshio lên tiếng. “Tôi tìm anh bao lâu rồi đấy.”
Gã đàn ông nhìn thấy Yoshio thì mặt tái mét, rúc vào phía sau.
“Anh đừng dùng bài báo tôi viết để làm những việc xấu xa nữa.”
Yoshio chưa kịp nói hết hắn ta đã bỏ chạy. Này, đừng có hiểu lầm tôi. Yoshio thầm gào lên và đuổi theo hắn ta. Hắn ta chạy xoắn hai chân với nhau và lập tức bị vấp ngã.
“Anh đâu phải chạy trốn như thế?” Yoshio nắm lấy cánh tay hắn ta và kéo lên. “Tôi đâu có ý nộp anh cho cảnh sát hay làm chuyện đại loại thế đâu...” Bất ngờ Yoshio bị ăn một cú đấm trời giáng vào cằm. Mặt anh nóng phừng phừng.
Gã đàn ông chạy thục mạng ra khỏi công viên. Yoshio vội vã đuổi theo. Giờ mà tóm được hắn ta, anh sẽ không nhắc nhở hay cảnh cáo gì nữa. Phải nện lại cho hắn ta một cú mới hả.
Yoshio rượt đuổi theo gã đàn ông trên khắp phố Ikebukuro không khác gì phim hình sự dài tập. Hắn ta đâm sầm vào chiếc xe đạp đang đi giao hàng. Cả thùng mì soba bay tung lên trời rồi rơi xuống đầu Yoshio. Anh giận tím tái. Yoshio thề với lòng quyết không để sổng gã thi sĩ quèn kia.
Đuổi đến một góc cua bên đường Yoshio lao chồm ra. Mặc dù biết rằng nếu ngã sẽ rất đau nhưng cả cơ thể anh đã tự ý hành động không tuân theo lý trí.
Gã đàn ông ngã lăn xuống đường nhựa. Những gói ni-lông nhỏ rơi ra từ túi áo của hắn ta, nằm lăn lóc trên mặt đất. Trong đó chứa đầy bột trắng.
“Thi sĩ đường phố, thực ra lại là kẻ buôn lậu ma túy.”
“Sự trần tình của phóng viên điều tra, người là nạn nhân của bài báo bị lạm dụng.”
Yoshio mệt mỏi khi phải giải thích cụ thể sự việc nên anh đã phó mặc cho báo chí đưa tin. Thế là không dưng anh lại trở thành một người hùng. Anh càng có ý tránh tiếp xúc với báo chí, lại càng được ca ngợi là “người đàn ông khiêm tốn” nên những lời đề nghị được viết bài về anh kéo đến dồn dập. Chứng bệnh “thói quen hóa hành vi kiểm tra” bỗng chốc lại trở thành thứ hữu ích cho xã hội.
“Tuyệt vời quá, anh Iwamura. Anh đã trở thành người nổi tiếng rồi.” Irabu mừng rỡ như thể chính ông ta được nổi tiếng vậy. “Nhân đà này thử tiếp tục liệu pháp hành vi nhé?”
“Thôi bác sĩ ơi.” Yoshio vẫn ngày ngày đến bệnh viện khám bệnh như thường lệ. Không biết anh đã tiêm được bao nhiêu mũi rồi.
“Chí ít anh cũng đã suy nghĩ tích cực hơn rồi đúng không? Nhờ có những người rất cẩn thận như anh, xã hội mới được an toàn thế này đấy.”
“Thật bất công nếu chỉ mình tôi phải làm nhiệm vụ bảo vệ thay cho những người khác.”
“Thế thì lại phải đi tháo ốc vít xe Mercedes-Benz thôi.” Irabu bĩu môi như trẻ con.
“Việc đó liên quan gì ở đây ạ?”
“Phải tỏ thái độ cho mọi người thấy rõ rằng ‘Ai bảo vệ cứ đi bảo vệ, tôi đây không cần biết’. Hãy để sự lo lắng ấy cho người khác. Chẳng hạn anh đi lên xe buýt và định xuống ở bến tiếp theo. Hầu hết mọi người trên xe đều cùng xuống ở bến đó, có thể là trước khu công nghiệp, hay trước nhà ga. Những lúc như thế, mình tội gì phải ấn chuông thông báo xuống xe, cứ cho người khác ấn đi. Chẳng sao cả. Kiểu gì chẳng có người ấn cho mình. Gì chứ tôi cũng không thích đi quá bến đâu.”
Đúng như những gì Yoshio nghĩ. Từ trước tới giờ, anh luôn là người làm nhiệm vụ ấn chuông.
“Xe Mercedes-Benz của viện trưởng để viện trưởng lo là được, phải không?”
Yoshio vẫn không thể hiểu được sự bắc cầu đó. Irabu là một bác sĩ thông minh hay một kẻ điên rồ đây?
“Có khi tự tôi làm vậy.” Irabu cười vô tư lự.
Yoshio nói chuyện với Irabu tới tận chiều tối mới rời khỏi bệnh viện. Anh cảm thấy đói bụng nên đã rẽ vào một cửa hàng ăn gần đó ăn một suất cơm rồi lững thững đi bộ về phía nhà ga.
Không biết từ khi nào anh đã đi gần tới bệnh viện có bờ tường che chắn. Bỗng anh thấy bóng áo trắng của Irabu ở cuối đường.
Hình như ông ta chuẩn bị ra khỏi bệnh viện. Yoshio thấy trong tay Irabu đang cầm hộp đồ nghề.
Hộp đồ nghề ư? Yoshio định cất tiếng gọi nhưng trong lúc anh còn do dự, Irabu đã chui tọt vào trong xe. Tiếng động cơ ầm ì vang vọng vào không gian xung quanh. Đèn ô tô bật sáng và chiếc xe Porsche lao di.
Không đùa đấy chứ? Yoshio há hốc mồm ngạc nhiên, anh như bị chôn chân tại chỗ. Ông ta định tháo ốc vít bánh xe thật đấy à? Tội này tày trời chứ chẳng đùa đâu. Nếu để xảy ra tai nạn sẽ bị khép vào tội cố ý gây thương tích cho người khác đấy.
Yoshio không thể khoanh tay đứng nhìn. Vì Irabu anh không thể làm ngơ chuyện này được. Anh đứng quan sát tình hình người ra vào cổng bệnh viện. Đã quá giờ thăm bệnh nhân nên nếu không mặc áo blouse trắng, Yoshio sẽ không thể đường đường chính chính đi vào.
Đúng lúc đó, anh nhìn thấy chiếc Mercedes-Benz xuất hiện, đi từ bên trong ra. Một người đàn ông trạc tuổi tứ tuần đang ngồi ở vô lăng.
Ốiiii. Đầu gối anh run lập cập. Phải ngăn ông ta lại mới được. Không cẩn thận chết người như chơi.
Yoshio chạy mướt mải để đuổi theo. Đến đoạn dừng đèn đỏ anh đã đuổi kịp. Anh gỗ “cộc cộc” lên cửa kính. Người đàn ông ngạc nhiên nhìn sang Yoshio.
“Mở cửa ra. Tôi không phải một thằng điên đâu.” Yoshio cố hét thật to.
Người đàn ông không mở cửa. Ông ta sợ hãi nhìn Yoshio. Đúng lúc đó, đèn chuyển sang màu xanh, ông ta cho xe phóng một mạch đi mất.
Chuyện gì vậy? Viện trưởng hiểu lầm mình rồi.
Yoshio tiếp tục chạy. Vì trên phố có rất nhiều đèn giao thông nên chắc chắn ông ta không thể phóng quá tốc độ cho phép được.
Nhưng kể cả có là như thế tại sao mình lại phải đuổi theo ông ta chứ? Irabu từng nói “Hãy để người khác lo lắng”, lẽ nào người khác chính là người đó ư?
Bất kể thế nào, Yoshio vẫn muốn ngăn ông ta lại. Anh cố hết sức hét thật lớn “Ai đó ngăn chiếc xe Mercedes-Benz lại giúp tôi với.”
Không biết có phải do viện trưởng cuống quá chuệch choạc tay lái không, chiếc xe Mercedes-Benz đâm sầm vào cột điện. Hơi nước bốc ra từ bộ tản nhiệt, nắp ca-pô bị tung ra. Người qua đường đổ xô lại xem.
Yoshio cũng đã đuổi kịp. Liếc nhìn vào cốp xe, Yoshio thấy có đến mấy trăm ống tiêm được đựng trong túi ni-lông trong suốt.
Ngài viện trưởng đang sùi cả bọt mép.
“Đích thân viện trưởng đi đổ ống tiêm bất hợp pháp. Dấu chấm hỏi cho đạo đức của bệnh viện.”
“Phóng sự điều tra dài kỳ của phóng viên điều tra Iwamura.”
Thế giới này đầy rẫy những sự kỳ lạ. Dù muốn hay không ta cũng chẳng thể thay đổi được vai trò của mình.
Có những người khiến người khác phải lo lắng thì sẽ có những người chẳng ai mượn cũng vẫn cứ lo.
“Đương nhiên tôi không dại vặn ốc vít của lốp xe rồi.” Chẳng biết có đúng như thế không nhưng chính miệng Irabu đã nói vậy. “Nhưng tôi đã khóa nước trong toilet đấy để phân không trôi đi được.”
Yoshio hạn hán lời.
“Phóng viên điều tra là thiên chức của anh rồi nhỉ?” Irabu cười lớn và ngồi dựa vào ghế sofa. “Người lạc quan không làm nổi việc đó đâu.”
Ông ta nói thì hay lắm.
Nếu vậy bác sĩ thần kinh cũng là thiên chức của Irabu rồi bởi ông ta có tính cách thiên bẩm là không trầm trọng hóa con người.
“Bác sĩ, tôi đã chuyển đến sống ở nhà trọ có phục vụ cơm ở Hongo đấy.” Yoshio nói.
Yoshio không dễ gì quẳng được nỗi lo về hỏa hoạn nên anh đành chọn hạ sách là sống ở khu nhà trọ. Đàn ông ba mươi tuổi đầu, sống trong nhà trọ kể ra cũng không đến nỗi quá bi đát.
“Thích thế, như sinh viên đại học ấy.” Irabu ghen tị. “Lần tới tôi sẽ đến nhà anh chơi nhé.”
“Đương nhiên rồi, bác sĩ đừng khách sáo.” Yoshio đáp.
Irabu toét miệng cười.
Có người để tâm sự, trò chuyện kể cũng hay. Giờ đây, Yoshio đã bắt đầu cảm thấy yêu thương con người hơn một chút.