Ngày cuối cùng trong khâu chờ duyệt in tạp chí, cơ thể Kazuo lại có những dấu hiệu bất thường. Ngực anh đột nhiên nhói lên trong lúc làm việc, phần bụng dưới cũng đau âm ỉ. Sau đó cánh tay bắt đầu khó chịu. Từ khuỷu tay đến các ngón tay tê lâm râm, nếu anh không dồn sức vào, hai tay sẽ run lẩy bẩy.
Kazuo biết rõ nguyên nhân của những triệu chứng này. Trước ngày duyệt in, anh không cách nào sắp xếp được thời gian cá nhân của mình. Hai ngày liền anh phải ăn ngủ ở công ty để làm việc nên không có thời gian đi bơi.
Cố nhịn đến hết tối nay nữa thôi. Kazuo tự nhủ với chính mình. Sáng hôm sau tạp chí sẽ được duyệt lần cuối. Rồi Kazuo sẽ được giải thoát khỏi công việc một thời gian.
Việc đầu tiên anh sẽ làm là về nhà đánh một giấc thật no mắt. Tiếp đến là bồi bổ sức khỏe, thể lực rồi đi bơi. Lúc đó phải dồn hết sức bơi mới được. Bơi hai lượt để đảm bảo cho đủ hai kilomet. Kazuo vẫn bất mãn khi không được bơi liền một mạch nhưng so với việc không có thời gian bơi, như thế đã là xa xỉ lắm rồi. Có điều kiện, anh sẽ tìm bể bơi nào đó không bắt nghỉ giải lao. Tokyo rộng lớn thế này, kiểu gì chẳng tìm được một nơi như thế.
Trường hợp xấu nhất thì xin đi công tác ở eo biển Dover thôi. Anh sẽ lên kế hoạch “Phóng viên tòa báo tác nghiệp ở eo biển Dover” và đến đó bằng tiền của công ty. Dù là tạp chí dành cho các bà nội trợ hay tạp chí nuôi dạy con cái, kiểu gì kế hoạch cũng được thông qua. Với những cống hiến của anh cho công ty này không lý nào họ lại từ chối anh.
Kazuo gồng bụng lên, cố gắng chịu đựng cho qua cơn đau. May là đồng nghiệp xung quanh không mấy người để ý. Kazuo phải lấy khăn tay lau mồ hồi đang rịn ra trên trán những lúc cơn đau quặn lên. Anh nghiến chặt răng để ngăn nỗi bất an khó giải thích đang trào dâng.
“Anh Omori, phiền anh một chút.” Cậu nhân viên cấp dưới Sato chen ngang.
“Gì vậy?” Kazuo phải cố tỏ ra bình thường nhất. Mặt Sato cứng đơ.
“Tình hình là bản đồ hướng dẫn đến cửa hàng tái chế chưa được đưa vào.”
“Cậu đùa đấy à?”
“Em rất xin lỗi.” Sato cúi gập đầu. “Em tưởng đã đính kèm lúc chờ duyệt in rồi, chẳng hiểu sao em lại quên không đặt hàng với bên biên tập.”
“Thế là thế nào?” Kazuo cau có hỏi.
“Em đã nhờ phía biên tập làm trọn gói cho mình nhưng hình như họ lại nghĩ việc đó thuộc trách nhiệm của chúng ta hay sao ấy ạ.”
“Cậu từ trên trời rơi xuống đấy à? Ai lại khoán hết cho người ta như vậy chứ?”
“Em xin lỗi anh ạ.”
Kazuo nhìn đồng hồ, chín giờ sáng. Anh vò đầu, nghĩ cách xử lý. Anh là người phụ trách nên khâu cuối cùng phải tự kiểm tra lại hết. Liệu đến sáng mai có kịp không?
“Trước mắt yêu cầu họ sắp chữ vào đi đã.”
“Cái đó em làm rồi ạ. Em nói khó với họ thì thấy bảo trong đêm nay sẽ xong. Vấn đề là tranh minh họa ấy ạ. Chỗ này thiếu một tí, chỗ kia thiếu một tí mà người thì...”
“Không có người làm à?”
“Vâng.” Sato ủ rũ, “Anh có thể nhờ chị nhà làm được không ạ?”
“Muốn ăn đấm hả, cái thằng điên này. Dám nhờ cả vợ người khác à?”
“Em xin lỗi”
“Tóm lại còn bao nhiêu chỗ cần vẽ?”
“Bảy mươi lăm chỗ ạ.”
Muốn khóc quá. Kazuo còn phải đọc soát rất nhiều thứ nữa.
“Cậu đến phòng thiết kế, lừa lừa lấy bút Rotring và giấy bìa đem về đây cho tôi. Tôi sẽ vẽ. Cái này chỉ cần đường vẽ không cong queo là được chứ gì?”
“Đúng ạ.”
“Còn đứng đấy mà nói à?” Kazuo bất ngờ lớn tiếng.
Kazuo bắt Sato phải ép sát tiến độ bên xưởng in còn anh cầm bút bắt đầu vẽ.
Anh nắn nót từng nét, từng nét trong khi vẫn phải giữ cho tay không bị run. Tuy không cần vẽ chính xác tuyệt đối nhưng vẫn phải tính toán tỷ lệ hợp lý.
Giữa chừng Kazuo phải dừng lại đi vệ sinh mấy lần vì bị tiêu chảy.
Sato từ nhà in trở về, dán chữ lên bản đồ Kazuo vừa vẽ xong. Trong lúc đó Kazuo cũng phát hiện ra một số chỗ bị sai. Anh điên tiết quát Sato “Cậu phải kiểm tra cẩn thận chứ”, cậu ta chỉ biết luôn mồm nói “Em xin lỗi.” Chẳng còn cách nào khác, Kazuo đành tìm ở bản sắp chữ cũ, gỡ chữ đó ra rồi dán vào.
Vèo cái đã rạng sáng hôm sau.
Các bộ phận khác đã xong việc chỉ đợi lệnh in nên rút về nhà hết. Kazuo phải muối mặt nhờ trưởng ban biên tập duyệt trang dù chưa có bản đồ. “Sau đó chính em sẽ mang đi in.” Anh cam kết. Anh cũng cho Sato về nhà còn bản thân lo xử lý hết các phần việc còn lại.
Tới chín giờ sáng, Kazuo đã hoàn thiện xong những trang mình phụ trách. Anh ôm bản bông lao như bay lên taxi, đến xưởng in. Cả tinh thần lẫn thể xác anh đều rệu rã, bải hoải. Bên trong cơ thể anh như tồn tại một thực thể sống khác đang gầm gào. Anh thấy cả người nôn nao nên phải chạy vội vào nhà vệ sinh của xưởng in để nôn. Vì trong dạ dày trống rỗng nên Kazuo chỉ cho ra toàn chất dịch nhầy nhầy, chua chua.
Trên chuyến tàu về nhà, Kazuo phải vật vã chiến đấu với nỗi bất an vô hình đang dâng đến tận cổ họng. Nếu cứ ngồi yên một chỗ không chừng Kazuo sẽ phát điên mà hét toáng lên mất nên anh phải lên trước xuống sau trong tàu.
Trước khi về nhà, Kazuo rẽ vào phòng khám của Irabu, cách nhà anh hai ga. Anh quyết dịnh đến khám luôn chứ không gọi điện thoại đặt lịch. Anh cho rằng chỉ mình Irabu mới hiểu được tình trạng của mình.
“Ồ, lâu quá mới gặp đấy, anh Omori.” Irabu vẫn niềm nở đón tiếp anh bằng giọng nói thủng thẳng, từ tốn. Mới ba ngày không gặp nhưng Kazuo cứ ngỡ như ba năm. Anh vui mừng khôn xiết, thậm chí còn muốn nhảy bổ tới ôm chầm lấy Irabu. Khóe mắt anh rưng rưng, trông thật tội nghiệp.
“Có chuyện gì thế? Dị ứng phấn hoa à?”
Ông này hay nhỉ, mùa hè từ đời nào rồi còn gì. Thế nhưng Kazuo rất trân trọng sự tồn tại của Irabu lúc này.
“Bác sĩ, thực ra là...”
Được lời như cởi tấm lòng, Kazuo tuôn một tràng thở than rằng suốt ba ngày nay, anh bị trói chân ở công ty, không có chút kẽ hở nào để tranh thủ đi bơi, chỉ vì thằng nhóc cấp dưới Sato ngu xuẩn, không được việc gì mà anh dính vào rắc rối lớn.
Anh cũng không quên kêu ca về tình trạng sức khỏe tồi tệ hiện tại của mình, sự sụp đổ của các cơ quan bên trong cơ thể, những cơn đau quặn bụng hay việc nôn mửa.
“Không sao đâu, sẽ sớm khỏi thôi.” Irabu thản nhiên nói như không có chuyện gì xảy ra.
“Bác sĩ nói thật chứ?” Kazuo muốn ôm chầm lấy Irabu.
“Ừ. Đó là hội chứng cai điển hình mà.”
“Hội chứng cai ạ?”
“Đúng vậy. Nguyên nhân vì anh không được đi bơi đấy. Tôi cũng giống anh Omori, cơ thể chúng ta đã chuyển sang trạng thái không duy trì được tình trạng sức khỏe hiện tại nếu không đi bơi. Tối mà được bơi, mọi thứ sẽ quay về nguyên trạng thôi.”
“... Bác sĩ không thấy như vậy rất dở à?”
“Không hề.” Irabu hồn nhiên đáp lại.
“Không, bác sĩ nói không hề gì nhưng tôi...”
“Anh nên nghĩ mình may mắn vì đó không phải nghiện rượu. Nếu là rượu, nội tạng của anh coi như đi tong rồi. Còn bơi giúp cơ thể săn chắc, khí huyết lưu thông tốt, có gì không ổn nào?”
“Ừm...”
“Con người có rất nhiều chứng nghiện, nghiện công ty, nghiện làm thiện nguyện, nghiện rau quả không chứa thuốc trừ sâu... Nghiện bơi là vô hại nhất còn gì.”
“Không, nếu được, ta nên tránh nghiện bất cứ thứ gì...”
“Tôi đã bảo không sao mà. Kiểu gì chẳng đến lúc chán.” Irabu cười vô tư lự. “Chứng rối loạn là do hệ thần kinh điều khiển nên chúng ta không thể làm gì chống lại đâu. Thuận theo cảm xúc của bản thân là giải pháp tốt nhất.”
“Tôi sẽ chán bơi ư?”
“Chán chứ. Ha ha.”
Dù thấy không thỏa đáng với câu trả lời của Irabu nhưng Kazuo thực sự đã được xoa dịu phần nào. Cũng có thể Irabu là bác sĩ thần kinh giỏi thực sự. Kazuo bắt đầu nghĩ như vậy. Chí ít ông ta cũng khiến anh tĩnh tâm hơn.
“Mà này.” Irabu hạ giọng nói. “Đêm nay, tôi tính sẽ lẻn vào bể bơi đấy, anh Omori thấy thế nào? Tôi sẽ đợi anh trước cửa nhà tập thể thao khu, lúc mười hai giờ đêm.”
“Bác sĩ tính làm thật đấy à?”
“Thật. Thế anh không muốn thử bơi một mạch năm tiếng à?”
“Không, nhưng mà, tôi...”
Kazuo ngập ngừng.
“Tôi biết thừa anh sẽ nói thế mà. Anh Omori cũng chỉ thường thường như ai thôi nhỉ.”
Nghe như ông ta đang chế giễu mình gan thỏ đế ấy.
“Đã vậy tôi tự đi một mình.”
Lão này to gan thật.
“Có việc này tôi muốn nhờ anh Omori giúp một tay.” Irabu nhoài người về phía Kazuo. Anh cũng khom lưng xuống, dỏng tai nghe. “Ở nhà tập thể thao của khu, nhà vệ sinh phía sau có một cái cửa sổ. Ban đầu tôi định đập vỡ nó rồi chui vào bên trong nhưng có khi tránh phá hoại của công sẽ hay hơn.”
“Vâng.”
“Tối nay anh Omori đi bơi đúng không? Vậy lúc đó anh dùng tuốc-nơ-vít mở sẵn khóa cửa sổ giúp tôi, được chứ?”
“Khóa cửa sổ toilet à?”
“Phải. Nó là dạng chốt xoay nên dễ tháo lắp bằng tuốc-nơ-vít lắm. Xong anh lấy nó ra và mang về nhà hộ tôi.”
“Ừm..”
“Trước khi đóng cửa khu nhà, chắc họ sẽ đi kiểm tra cửa nẻo một lần, nếu thấy khóa hỏng sẽ để nguyên như vậy thôi. Tôi nghĩ họ chẳng vội vàng gọi thợ đến sửa ngay làm gì đâu. Dù sao cũng chỉ là cái nhà tập thể thao, có gì giá trị bên trong đâu cơ chứ.”
“Bác sĩ nói cũng phải.
“Thế nhé, trăm sự nhờ anh đấy.”
“Tôi hiểu rồi.”
Chính Kazuo còn thấy ngạc nhiên trước câu trả lời trơn tru của mình. Ừ thì đó cũng chỉ một tội nhẹ thôi nhưng lạ cái là Kazuo gần như không hề phản đối hành vi tiếp tay cho sự xâm nhập bất hợp pháp của Irabu. Trái lại anh còn rất kính nể Irabu.
Người đàn ông này tối nay sẽ được thư thái bơi lội mà không phiền đến ai.
Có lẽ endorphin sẽ được sản sinh liên tục trong quá trình bơi lội, Kazuo nghĩ.
Mình mới chỉ biết đến mép cánh cửa dẫn vào thế giới hạnh phúc thôi trong khi Irabu sắp được đặt chân lên miền đất hứa rồi.
“Thế, ta tiêm chứ nhỉ?”
Nghe tiếng Irabu réo gọi, Kazuo đành phải chuyển chỗ.
“Bác sĩ này. Không hiểu sao tôi lại chẳng thấy buồn ngủ gì cả.” Kazuo nói. Anh có cảm giác do quá mệt nên không chợp mắt được.
“Để tôi đưa anh mấy viên thuốc an thần. Anh uống ở đây luôn đi.” Irabu trao cho Kazuo hai viên thuốc rồi nói tiếp: “Thuốc sẽ có tác dụng khi anh về đến nhà đấy.”
Kazuo đặt cánh tay trái lên giá đỡ và thả lỏng toàn thân.
Anh vừa nhìn cô y tá bôi thuốc sát trùng lên cánh tay, vừa miên man suy nghĩ không biết tới đây mình sẽ thế nào.
Liệu những ngày tháng khỏe mạnh có quay trở lại? Kazuo thở dài không biết bao lần.
Cặp đùi của cô y tá vẫn lồ lộ, cô ta cúi thấp người xuống chọc kim tiêm vào bắp tay Kazuo.
Cũng giống những lần trước, Kazuo mơ màng nhìn theo những cử chỉ của cô y tá.
Irabu ghé sát mặt lại như để che đi cảnh-mà-ai-cũng-biết-là-gì-đấy. Trán ông ta đỏ lựng, má khẽ giật giật. Kazuo thấy rõ ràng ông ta đang rất phấn khích.
Phải rồi, là như vậy ư?
Mãi đến bây giờ Kazuo mới vỡ lẽ. Thì ra Irabu là một gã nghiện tiêm.
Ông ta rơi vào cực lạc khi thấy kim tiêm nhọn đâm vào da thịt.
Nhưng anh cũng không nghĩ mình bị ông ta lừa. Muốn làm gì thì tùy. Kazuo mệt mỏi nghĩ.
Mèo chê mỡ là mèo điên nên Kazuo đã mạnh dạn nhìn chằm chằm vào cặp đùi của cô y tá. Chỗ gần ngón chân cô ta có dán một cái nhãn nhỏ, ghi “nhìn nó đi”. Kazuo ngẩng mặt lên. Lần đầu tiên Kazuo thấy cô y tá nhoẻn miệng cười. Cô ta thuộc tuýp cuồng khoe da thịt ư? Cái khoa thần kinh này, đúng là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã.
Không biết có phải thuốc an thần đang phát huy tác dụng không mà trên chuyến tàu trở về nhà, Kazuo thấy đầu óc mơ mơ màng màng.
Gần trưa Kazuo về đến nhà. Anh đi vào căn phòng kiểu Nhật, tự mình trải đệm ra rồi lăn xuống ngủ. Vợ chồng anh ngủ riêng kể từ sau cuộc khẩu chiến nảy lửa lần trước.
Cảm giác dễ chịu nhẹ nhàng đưa Kazuo chìm vào bóng tối mơ hồ.
Lúc Kazuo tỉnh lại căn phòng đã tối đen. Anh dụi mắt, nhìn lên trần nhà. Kazuo chẳng ý thức được bây giờ là lúc nào và mình đang ở đầu.
Kazuo lên dây cót cho não. À, phải rồi, sáng sớm nay anh đã hoàn thành xong khâu cuối biên tập và giờ đang ở nhà.
Anh đưa hai tay lên xoa mặt và giữ tư thế đó một lúc. Anh không có bất cứ khái niệm nào về thời gian. Anh biết mình vừa thức dậy nhưng không nhớ mình đã ngủ được bao lâu rồi.
Chỉ biết rằng anh cảm thấy ngủ rất đã mắt. Bao lâu rồi mình mới ngủ một giấc say đến vậy nhỉ?
Anh xoay cổ, khởi động nhẹ và nhìn ra cửa sổ. Không có bất cứ thứ ánh sáng nào lọt vào từ tấm rèm cửa.
Anh cũng không nghe thấy bất cứ âm thanh nào, kể cả tiếng tivi hay âm thanh của việc bếp núc.
Anh vẫn trùm chăn và ngồi nguyên trên đệm, quờ quạng tìm đồng hồ. Nó nằm ngay dưới gối. Kazuo cầm lên xem giờ.
Đồng hồ chỉ mười một giờ rưỡi. Chắc chắn là mười một giờ rưỡi đêm rồi.
Kazuo điếng người. Bể bơi đóng cửa rồi còn đâu.
Anh vùng dậy. Thế này thì thất hẹn với Irabu rồi.
Chuyện này là sao? Mình đã ngủ những mười hai tiếng ư?
Kazuo ngồi xổm trên đệm, thở dài thườn thượt.
Chết rồi. Anh hối hận vì đã không đặt chuông báo thức. Cũng tại anh không ngờ mình lại ngủ mê mệt như thế này.
Mình đã phản bội Irabu. Giờ này chắc ông ta đang cuống quýt vì không mở được cửa sổ toilet cho xem. Chắc ông ta ghét mình lắm.
Đợi đã... Kazuo cố gắng đánh thức cái đầu vẫn còn chưa tỉnh táo của mình. Lúc rủ Kazuo, ông ta đã hẹn cả hai gặp nhau vào mười hai giờ đêm. Tức là có thể giờ đó Irabu sẽ đột nhập vào bên trong.
Nếu thế thì vẫn còn kịp. Bây giờ ra khỏi nhà và đi đến nhà tập thể thao trong khu thì có thể gặp Irabu.
Chỉ cần xin lỗi ông ta chuyện ngày hôm nay và hứa sẽ gỡ chốt khóa vào ngày mai là xong.
Kazuo đứng dậy, mặc quần, xỏ tay vào chiếc áo phông và đeo đồng hồ.
Anh với tay lấy chiếc túi thể thao. Quần áo bơi luôn được nhét sẵn trong túi.
Trong giây lát, Kazuo không hiểu anh đang định làm gì.
Mình xách túi theo làm gì nhỉ? Nhưng rồi Kazuo cứ thế ra khỏi nhà.
Anh chạy hết tốc lực trong khu phố giữa đêm hôm khuya khoắt.
Cảm giác khó chịu dâng lên trong người ban nãy đã dịu xuống. Cơ thể bỗng nhiên nhẹ bẫng. Gần mười hai giờ đêm rồi, mặt Kazuo dần tái nhợt đến không ngờ.
Thế này thì bao lâu mình cũng có thể bơi được, Kazuo nghĩ.
Hả? Kazuo đứng khựng lại. Sao có thể như vậy được? Kazuo thoáng giật mình.
Không thể tin được mình lại...
Trước mắt phải khẩn trương lên mới được. Kazuo bắt đầu chạy thục mạng. Gặp Irabu lúc này mới là việc tiên quyết.
Khi Kazuo đến được nhà tập thể thao khu, anh không thấy bóng dáng Irabu đâu. Ánh sáng trắng xanh của những chiếc đèn bên ngoài tòa nhà rọi sáng lối cửa ra vào.
Ông ta đã về rồi ư? Kazuo tiu nghỉu.
Đúng lúc đó, Kazuo nghe thấy tiếng xả khói ầm ì của xe ô tô. Anh nhận ra ngay đó là âm thanh của chiếc xe Porsche. Chiếc xe Porsche màu xanh nõn chuối trông không khác gì một con ếch khổng lồ, bệ vệ xuất hiện trước nhà tập thể thao.
“Yo, Omori, tới rồi đấy à?” Irabu thò cổ ra ngoài cửa kính ô tô, nhoẻn miệng cười. “Mừng ghê gớm.” Ông ta lại cười toe toét.
“Không, thực ra thì...”
Kazuo bắt đầu trình bày. Anh cúi gập người xin lỗi Irabu.
“Gì thế, hóa ra là chuyện này à.” Irabu từ tốn đáp. “Biết sao được, tại anh chưa quen với thuốc an thần mà. Thuốc đó hiệu quả phết nhỉ.”
Sao lại có người rộng lượng đến nhường này? Kazuo nghĩ. Có khi mình theo ông ta điều trị cũng tốt.
“Vậy, phiền anh đập kính giúp tôi với?”
“Ối?”
“Tìm trong hộp đồ nghề ô tô, kiểu gì cũng có cờ-lê đấy.”
“Ờm... để mai đi...”
“Lại thế nữa rồi. Không phải anh đã chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ mới đến đây sao?”
Irabu chỉ về cái túi Kazuo đang cầm.
“Ấy, không, cái này là...” Kazuo lúng túng đáp.
“Thôi nào, anh mau làm đi, đừng lãng phí thời gian nữa.”
Irabu mở cốp xe Porsche, lấy chiếc cờ-lê rồi đi vòng ra sau nhà tập thể thao. Kazuo cũng đi theo như thế bị bỏ bùa mê.
Làm vậy có được không? Mình có phạm tội đột nhập trái phép không? Kazuo tự vấn trong đầu, dù lúc này anh đang không tỉnh táo.
Mặt khác, cuống họng anh khô khốc. Một bể bơi không người đang chờ đợi anh, bể bơi anh có thể thỏa thích bơi đến tận sáng mà chẳng làm ảnh hưởng đến người khác.
Nếu bơi liền trong vòng năm tiếng đồng hồ thì sẽ thế nào nhỉ? Mình sắp được đắm chìm trong cảm giác hạnh phúc tột độ, từ trước tới giờ mình mới chỉ được nếm trải tí chút.
Kazuo dừng lại trước cửa số toilet, thấy Irabu đã nhanh như chớp giáng cờ-lê thật mạnh, đập vỡ cửa kính. Âm thanh vô cùng chói tai vang vọng giữa màn đêm tối tăm. Người đàn ông này chẳng có lấy một chút do dự. Mảnh kính bị đập ra có kích cỡ nhỏ gọn, vừa vặn như một chiếc đĩa CD.
Irabu thò tay qua lỗ để vặn chốt rồi mở cửa.
“Ối, tôi để quên thang trong ô tô mất rồi. Mà thôi chẳng cần.” Giọng nói của Irabu không mảy may căng thẳng. “Làm thế này kể cũng hơi áy náy, nhưng anh Omori cúi xuống làm bệ để tôi leo lên lưng anh đi.”
Kazuo làm theo răm rắp. Anh quỳ gối, chống hai tay lên mặt đất rồi đợi Irabu leo lên.
Irabu đặt chân lên lưng Kazuo. Nặng dữ. Kazuo những tưởng mình đang bị một con voi giẫm lên. Mặt anh méo xẹo vì phải gồng mình chống lại lực tác động quá lớn.
“Ớ, cái cửa sổ này, nhỏ hơn tôi nghĩ đấy.”
Irabu định thò đầu vào trước. Kazuo cảm nhận thấy một cơn đau khủng khiếp chạy dọc sống lưng. Hóa ra Irabu vừa mới nhảy lên.
Kazuo ngã lăn ra đất, xây xẩm mặt mày. Mãi chưa hết đau nên Kazuo vẫn ôm gối nằm nguyên tại chỗ. Anh rên rỉ. Ơ? Đây không phải tiếng mình rên.
Kazuo hớt hải nhìn lên.
Đập vào mắt anh là cái mông to vĩ đại. Nó bị kẹt cứng trong cửa sổ.
“Ui da...” Irabu vừa rên, vừa vùng vẫy hai chân.
“Bác sĩ, bác sĩ có sao không?” Kazuo lồm cồm bò dậy và hỏi.
“Anh đẩy dùm tôi với.”
“À vâng.”
Kazuo ráng hết sức ủn mông ông bác sĩ nhưng cái mông không nhúc nhích được tí nào. Khung cửa sổ đã găm chặt lấy phần thịt ở mông Irabu.
Lần này Kazuo thử kéo Irabu ra nhưng kể cả làm vậy, Irabu vẫn bị mắc kẹt. Kazuo phân vân không biết nên kéo hay nên đẩy nhưng rốt cuộc anh chọn kéo tiếp. Giả sử có đẩy được ông ta vào bên trong, đến lúc chui ra cũng vật vã. Đêm nay thôi vậy. Hôm khác làm lại thì tốt hơn.
“Hí hí hí.” Irabu cười.
Lão này đầu óc có vấn đề không vậy? Đang lúc nước sôi lửa bỏng thế này mà còn cười được à? Kazuo chỉnh lại tư thế đứng cho vững chãi, anh dùng hết sức lực, kéo chân Irabu ra.
“Hí hí hí.” Vẫn còn cười được.
Không, hình như không phải tiếng cười. Kazuo dỏng tai lên nghe.
“Ư ư ư, hic, hic.”
Là tiếng nấc. Irabu đang mếu máo.
Lại gì nữa vậy, cái lão này? Sự bất chấp, không sợ trời không sợ đất, liều mình như chẳng có gì to tát ban nãy biến đi đầu mất rồi?
“Bác sĩ làm sao thế?”
“Tôi sẽ bị mẹ mắng cho mà xem.”
Mẹ ư? Kazuo cạn lời. Đâu phải lúc sợ hãi chuyện vớ vẩn đó? Trời mà sáng thì cảnh sát sẽ đến tóm. Tôi đây cũng bị bắt vì tội đồng lõa đấy. Công việc ở công ty để đấy cho ai? Gia đình ai lo? Naomi sẽ bỏ về nhà mẹ đẻ cho xem.
Kazuo chống một chân vào tường, vươn cánh tay lên, nắm được dây thắt lưng của Irabu từ khe hở nhỏ tí xíu ở cửa sổ.
Kazuo hít một hơi thật sâu rồi dồn sức lên tay và chân.
Phần khóa thắt lưng lập tức bung ra, dây thắt lưng bị hỏng nhưng Irabu vẫn y nguyên trạng thái cũ.
Kazuo chống hai tay bên sườn, cứ đứng như thế và thở đốc.
“Anh Omori” Irabu thều thào, “Anh không được bỏ mặc tôi mà về đâu đấy.”
“Về thế nào được. Ông bị cảnh sát tóm, tôi đây cũng ‘ăn’ đủ.”
Kazuo chẳng thèm gọi “bác sĩ Irabu” nữa. Mới ban nãy anh còn nghĩ sẽ tuân theo phác đồ điều trị của người này vậy mà...
“Lần tới ta đập tiếp cửa ra vào nhé!”
“Ông đang nói gì vậy, đồ điên.” Kazuo vò đầu bứt tóc.
Còn có lần sau nữa ư? Kazuo chống tay lên tường, lắc đầu quầy quậy. Cái kế hoạch điên rồ này vốn đã sai lâm từ trong trứng nước. Kể cả có bơi được năm tiếng ở bể bơi không người đi chăng nữa, ham muốn của con người đâu chỉ dừng lại ở một lần này thôi. Chắc chắn sẽ có lần thứ hai. Thứ Kazuo mê đắm cũng giống thế giới của những con nghiện thuốc phiện, chỉ ngày một leo thang chứ không có đường lùi. Tại sao một điều hiển nhiên như thế bây giờ mình mới nhận ra nhỉ?
Đúng lúc đó, Kazuo nghe thấy tiếng còi hú từ xa. Là còi xe cảnh sát.
Toàn thân anh tê cứng, người run lẩy bẩy. Ai đã báo vậy nhỉ?
Âm thanh mỗi lúc một to dần. Trống ngực Kazuo đập dồn dập.
Công ty, hàng xóm láng giềng, vợ. Những từ ngữ này cứ quay mòng mòng trong đầu anh.
Không xong rồi. Chắc chắn mình sẽ bị đưa lên báo. Một người đàn ông kỳ quặc đột nhập vào bể bơi lúc nửa đêm. Đời nào báo chí chịu bỏ qua một câu chuyện có tính giải trí cao như thế này.
Phải rồi, đây đúng là một câu chuyện khôi hài.
Kazuo có muốn chạy trốn, chân cũng không nhúc nhích được. Irabu vẫn đang vật lộn, vùng vẫy hết sức.
Chiếc xe cảnh sát đã chạy qua con phố phía trước.
Ớ? Kazuo dỏng tai lên nghe. Quả nhiên nó đã đi xa dần.
Kazuo thở phào nhẹ nhõm. Anh ngồi thụp xuống.
May quá. Làm mình hú hồn... Kazuo hít một hơi thật sâu rồi lấy tay vuốt vuốt mái tóc rối bù. Thực sự mình đang làm một trò rồ dại.
Sau khi lấy lại bình tĩnh, Kazuo mới phát hiện lòng bàn tay mình ướt đẫm mồ hôi. Anh từ từ đứng dậy.
“Anh Omorii.”
“Phiền phức quá. Im đi cho tôi nhờ.”
Kazuo vỗ đánh “bốp” vào mông Irabu.
Tim anh vẫn đập thình thịch. Anh đưa hai tay lên cao, xoay bả vai như để xua đi dư âm của sự căng thẳng vẫn còn lẩn khuất trong người.
Tốt rồi, xương không bị mắc vào đâu cả. Vấn đề chỉ là phần thịt kia thôi. Người ta vẫn dùng xà phòng để tháo nhẫn, mông Irabu kiểu gì cũng có cách.
Kazuo dò dẫm đi trong đêm tối nhờ vào ánh trăng. Anh đi bộ một vòng xem xét. Anh cần nước. Chắc chắn sẽ có chỗ rửa chân bên ngoài ở một cơ sở tập thể thao như thế này.
Kazuo nhanh chóng tìm thấy nó. May mắn hơn ở đó còn có cả ống dẫn nước, một vài chiếc giá xộc xệch bên trên có để sẵn chai đựng dung dịch tẩy rửa. Có lẽ nó được dùng để cọ phần sân bê tông. Trên cả tuyệt vời. Mông Irabu chắc to cỡ mông con bò hay mông con voi thôi là cùng.
Kazuo mở vòi nước. Chiếc ống dẫn nước cựa quậy như một sinh vật sống, phun bọt trắng xóa. Kazuo cầm lấy đầu ống và quay trở lại chỗ Irabu.
“Anh Omoriii, anh định làm gì vậy?”
“Cố chịu đựng một chút, tôi đang tìm cách cứu bác sĩ đây.”
Kazuo phun nước vào mông Irabu và dốc dung dịch tẩy rửa ra. Anh lấy tay xoa xoa nước tẩy, tán rộng ra khắp mông. Bọt trắng thi nhau nổi lên.
“Này này, lạnh chết đi được.”
“Im đi, để yên tôi làm.”
Kazuo khóa vòi, lau tay vào quần.
Anh hít thở sâu và nhìn vào mông Irabu một hồi lâu.
Mình tỉnh thật rồi. Mọi thứ đều rất ổn. Không cần biết sức khỏe đã hồi phục lại hay chưa nhưng trước mắt là ổn. Chí ít về mặt tinh thần.
Kazuo nắm lấy cổ chân Irabu.
Dô ta nào. Anh dùng hết sức bình sinh để kéo nó ra.
“Đau quá đau quaáá!” Irabu gào rống.
“Kêu cái gì mà kêu.” Kazuo quát lại.
Quyết tâm của Kazuo dâng lên cao độ, cơ thể Irabu cũng có dấu hiệu xê dịch được một chút. Anh trụ chân thật chắc chắn và kéo mạnh như người ta chơi trò kéo co. Răng hàm nghiến vào nhau nghe “ken két”.
Không có lực kháng nên Kazuo ngã bật ngửa về phía sau.
Hai chân anh xoạc ra như nam vũ công nhảy điệu múa dân gian Hopak của Ukraina rồi ngã lăn trên vệ cỏ.
Vẫn trong tư thế nằm ngửa, Kazuo lảo đảo đến khi tầm nhìn rõ ràng hơn. Anh thấy vầng trăng lưỡi liềm đang tỏa ánh sáng dịu dàng xuống mặt đất, trong đêm tối tĩnh lặng.
“Ái ái ái.”
Irabu la ó. Kazuo ngóc đầu lên, thấy Irabu nằm lăn lóc, thù lù một đống dưới cửa sổ.
Kazuo ngồi dậy, đi đến chỗ Irabu. Anh thở hổn hà hổn hển.
“Bác sĩ, bác sĩ ổn chứ?”
“Ổn cái gì mà ổn. Kính tôi vỡ mất rồi.”
“Đáng gì đâu.”
“Chảy cả máu mũi nữa.”
Kazuo quay sang nhìn, thấy dưới mũi Irabu có vệt máu đỏ.
“Tôi sẽ lấy nước rửa cho bác sĩ.”
Kazuo cho Irabu mượn khăn mùi xoa rồi chạy đi mở vòi nước. Tiện thể anh cũng xịt cho đám bọt bám ở cửa trôi đi hết. Anh áy náy vì đã làm vỡ kính cửa sổ cho nên chí ít cũng thấy mình cần có trách nhiệm dọn dẹp hậu quả đã gây ra.
“Đúng là chuyển sang bơi ở biển thì tốt hơn nhỉ?” Irabu nói.
“Bác sĩ nghĩ sao nếu xây một bể bơi dài hai lăm mét ở sân sau bệnh viện? Chỉ cần một làn bơi cũng tốt lắm rồi.”
“Phải đấy. Cũng là một cách nhỉ.”
Hai người bọn họ duỗi chân và ngồi ở đó một lúc.
Irabu có mang theo thuốc lá nên Kazuo xin một điếu để hút.
Làn khói thuốc lan tỏa và thấm vào tận phổi. Khi được nhả ra, những sợi khói trắng khẽ vờn lên không trung rồi bay vào trời đêm vô định.
Kazuo trở về căn hộ chung cư của mình. Vừa mở cửa ra, anh thấy chiếc đèn nhỏ, nằm sâu bên trong phòng khách đang chiếu sáng.
Naomi đã dậy và đang đọc sách. “Anh đã về rồi đấy à?” Cô nhẹ nhàng cất giọng hỏi.
“Gì thế, sao em vẫn còn thức giờ này?” Kazuo đi thẳng vào bếp, lấy một lon bia trong tủ lạnh.
“Em cũng uống nhé?”
“Vâng, hay là anh cho em một lon.”
Kazuo đặt lon bia của vợ xuống bàn, anh ngồi xuống chiếc ghế sofa phía đối diện.
“Anh đã đi đâu thế?” Naomi giật nắp lon bia, gặng hỏi.
“Anh đến bể bơi.”
“Điêu.” Naomi bĩu môi.
“Thật. Nhưng nó đóng cửa rồi.”
“... Anh có sao không?”
“Anh ổn mà.” Kazuo nở một nụ cười méo xệch.
“Thế có chuyện gì vậy?”
“Hử?” Kazuo suy nghĩ trong giây lát. Anh dựa lưng lên sofa, để cơ thể được nghỉ ngơi. Anh than thở “Thực ra...” Nói đến đây, Kazuo dừng lại. Thôi chết, trót phun ra rồi. Nhưng dẫu sao anh cũng không thể kìm nén được việc phải kể ra câu chuyện rất lạ lùng đang trỗi dậy trong anh.
“Là chuyện gì vậy? Kể cho em nghe đi. Có thứ gì hay ho à?”
Naomi cũng háo hức không kém, cô khẽ nở nụ cười.
Nghĩ là vợ chồng không nên giấu giếm nhau điều gì nên Kazuo đã kể lại mọi chuyện xảy ra trong ngày hôm nay cho vợ nghe.
Anh nói với Naomi rằng anh ổn. Nhân tiện cũng xin lỗi cô về vụ cãi nhau hôm trước.
“Ông bác sĩ đó nghiện tiêm mà cũng bám mẹ nhỉ.” Naomi lắc lư hai vai. “Nhưng ông ấy đã chữa khỏi bệnh cho anh nên chắc là một bác sĩ tốt rồi.”
“Ừ, cũng đúng.” Kazuo buột miệng.
“Em...” Naomi ngập ngừng nói. “Nói thật, em đã phát hoảng lên đấy.”
“Chuyện gì cơ?”
“Vì anh đấy. Em đã rất lo sợ, không biết có phải anh bị điên loạn hay không.”
“A... anh xin lỗi.”
“Em còn kiểm tra số dư ngân hàng và nghĩ chắc mình sẽ ổn trong vòng nửa năm. Trong trường hợp xấu, em còn tính xin nghỉ việc ở công ty.”
“Đến mức ấy cơ à?”
“Sao lại không. Em cũng mất ngủ như anh vậy.”
“... Xin lỗi em nhé.” Kazuo một lần nữa cúi đầu.
Naomi dựa lưng vào ghế sofa, khẽ mỉm cười. Hình như cô đã giải tỏa được cảm xúc kìm nén mấy hôm nay.
“Lần tới, anh đưa em đến bể bơi cùng nhé.”
“Ừ, tất nhiên rồi.”
“Nhưng em không thích ngày nào cũng đến đó đâu.”
“Đúng thế thật.”
Lâu lắm rồi vợ chồng anh mới lại được ngồi tâm sự với nhau tình cảm thế này. Naomi cũng uống sang lon bia thứ hai. Cô hơi ngấm men say, mặt đỏ hồng và bắt đầu giỡn chồng.
Phải rồi. Cũng có cách để tiêu hao năng lượng mà chẳng cần bơi. Không phải “chuyện đó” cũng là hình thức vận động trao đổi oxy tuyệt vời hay sao? Trong đầu Kazuo thoáng hiện lên ý tưởng ranh mãnh, anh nhoẻn miệng cười và ôm trọn lấy Naomi trong lòng.
(Ngọn gió đêm từ ngoài cửa sổ thổi vào luồng không khí mát dễ chịu, tiếng chó sủa “ăng ẳng” vọng về từ xa xa.)