Trong Bể Bơi

Lượt đọc: 23 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
3.

❊ ❊ ❊

Sau khi trăn trở rất nhiều, cuối cùng Yoshio cũng quyết định trước khi ra khỏi nhà anh sẽ khóa van gas và đóng cầu dao điện.

Trong tủ lạnh anh chỉ để đồ uống và tuyệt đối không mua đồ sống.

Anh cũng sắp xếp lại các thiết bị điện xung quanh bàn làm việc. Anh không dùng đèn để bàn nữa mà thay vào đó anh đội chiếc mũ bảo hộ có gắn đèn pin khi viết bài, hình ảnh anh không thể cho người khác thấy.

“Anh Iwamura, tại sao máy fax nhà anh lại không thông báo anh vắng nhà vậy?” Kinoshita hỏi.

“Có điện thoại di động đấy, cậu gọi vào đó cho tôi.”

“Nhưng sẽ rất phiền phức nếu em không nhắn được vào máy fax cho anh.”

“Cái cậu này, mười năm trước làm gì có máy fax đâu. Cái gì cần duyệt cậu gửi bưu điện cho tôi.”

“Thật là...” Kinoshita càu nhàu.

Yoshio biết có thể Kinoshita đang nghĩ anh là một kẻ lập dị.

Có lần, đang ngồi bàn công việc, anh chợt nghe thấy tiếng còi xe cứu hỏa. Mặc dù chỗ đó cách nhà anh hơn mười kilomet nhưng anh vẫn tái mặt “lẽ nào...” đứng ngồi không yên và phải chạy về nhà.

Khách hàng thấy Yoshio mặt mày xanh lét, đinh ninh rằng người thân nào đó của anh đang hấp hối. Sau khi nghe anh giải thích đầu đuôi sự tình, anh ta mới phá lên cười ngặt nghẽo.

Yoshio cũng gọi đến cửa hàng thuốc lá trước cửa chung cư. Hôm đó anh có công việc ở tỉnh, mặc dù đã dành hơn hai tiếng đồng hồ để kiểm tra từ sáng rồi nhưng chẳng hiểu sao khi ở ga Tokyo đợi tàu, cảm giác sợ hãi lại bủa vây lấy anh. Khói từ phích cắm, gas rò rỉ từ đường ống. Những suy đoán xuất hiện trong đầu khiến hai chân anh run lập cập.

Anh còn không đủ can đảm để lên tàu shinkansen đi công tác. Nếu lên tàu, đây sẽ là chuyến công tác mà đầu óc anh chỉ quay cuồng xung quanh chuyện cháy nhà. Nhưng nếu quay về nhà, anh sẽ làm phiền đến rất nhiều người.

Yoshio đành gọi điện đến 104 để hỏi số điện thoại của cửa hàng thuốc lá đối diện nhà anh. Anh rút điện thoại ra gọi không chút do dự. Bà chủ anh vẫn gặp ra nghe máy.

“Cháu xin lỗi, bác thử nhìn xem có khói bay ra từ tầng bốn tòa nhà chung cư trước mặt hộ cháu được không ạ?”

Vì lần trước bà bác đã nghe Yoshio nói về việc này rồi nên bà ấy nhận ra ngay anh ở bên kia đầu dây.

“Cháu xin bác đấy ạ. Bác chỉ cần cho cháu biết có cháy hay không thôi ạ.”

Bị Yoshio thúc ép, bà bác sợ hãi buộc phải trả lời: “Có cháy đâu.”

Cuối cùng Yoshio cũng hoàn thành được chuyến công tác nhưng kể từ lần đó trở đi, Yoshio không dám đường đường chính chính đi lại trước cửa khu chung cư nữa.

Anh phải đội sùm sụp chiếc mũ bóng chày lên đầu và rảo bước thật nhanh đi qua hàng thuốc lá để họ không nhìn thấy.

Mình đang làm chuyện ngớ ngẩn gì vậy? Yoshio không thể tin được rằng mình lại bị đặt vào tình thế này.

Từ hồi còn nhỏ, anh đã là một cậu bé vô cùng tích cực, năng nổ, không những có tên trong ban cán sự lớp mà còn là thành viên giữ vai trò quan trọng trong chi hội học sinh của trường. Anh luôn là trung tâm của các cuộc vui, luôn mang lại tiếng cười cho mọi người. Vậy mà giờ đây, anh như kẻ mất hồn, chỉ lo nghĩ đến hỏa hoạn trong khi thực tế chuyện đó lại không hề xảy ra, anh cũng chẳng thể tự do đi ra ngoài theo ý muốn.

Yoshio tăng lên những ba cân. Anh thôi không nấu nướng nữa mà chuyển sang ăn hàng hoặc trông cậy vào nhân viên giao pizza.

Tivi anh cũng xem qua màn hình tinh thể lỏng di động.

Lúc sạc điện thoại, anh sẽ ngồi canh cho tới khi nào điện thoại báo đã sạc đầy.

Một ngày nọ, bà chủ nhà sống ở tầng trên cùng có nhờ anh thay giúp bà cụ bóng đèn ở ngoài hành lang tầng bốn, nơi Yoshio đang sống. Chồng bà cụ đã sang thế giới bên kia, một mình bà sống ở chốn phồn hoa đô hội này, thay bóng đèn với bà là một việc vô cùng nan giải.

Yoshio vui vẻ nhận lời vì dù sao đây cũng chỉ là công việc hết sức cỏn con đối với anh.

“Phiền cậu quá.” Bà cụ lịch sự cúi đầu rồi đi lên tầng trên. Làm việc tốt giúp đỡ người khác, Yoshio cũng cảm thấy nhẹ nhõm, dễ chịu.

Chỉ có điều đến tối, khi tình cờ nhìn lên bóng điện phòng mình, Yoshio lại thấy bồn chồn không yên.

Tòa chung cư này đã cũ rồi. Mỗi khi có khách mới đến thuê, có lẽ lại phải sửa sang phòng ốc cho nên khả năng cao những khu vực sử dụng chung sẽ không được chăm chút, bảo trì đều đặn. Đương nhiên đường dây điện chắc vẫn y nguyên kể từ khi tòa chung cư được xây xong.

Không thể có chuyện đó được! Yoshio vội vàng gạt phăng suy nghĩ của mình đi. Phần hành lang của chung cư có phải nhà mình đâu? Chẳng liên quan gì đến mình hết.

Gương mặt hiền từ với nụ cười phúc hậu của bà cụ lại hiện lên trong đầu Yoshio. Anh gõ “bộp bộp” mấy cái lên trán.

Rò rỉ điện.

“Ôi!” Yoshio kêu lên thảng thốt. Mặt anh đầm đìa mồ hôi.

Cháy nổ.

Mặt Yoshio nóng bừng nhưng sống lưng anh lại lạnh toát.

Hành lang được làm bằng bê tông nên chắc chắn rất khó cháy. Anh cố gắng thuyết phục chính mình.

Hử? Khoan đã. Phía trước căn hộ Yoshio đã thay bóng đèn, anh nhớ họ luôn vứt rất nhiều thùng các-tông ra bên ngoài. Chính xác là thùng đựng mấy chai nước suối. Dẫn lửa được chỉ có thứ đó thôi.

Yoshio đi ra hành lang và ấn chuông. “Vâng, tôi ra ngay đây”, giọng nói của phụ nữ. Đó là một cô gái trẻ với mái tóc nhuộm vàng.

“Xin lỗi, tôi là người sống ở căn hộ đằng kia. Cô có thể đừng vứt thùng các-tông này ở hành lang được không?”

“Anh nói sao cơ?” Cô gái nhìn Yoshio bằng ánh mắt dè chừng.

“Tôi muốn cô để nó ở trong nhà giúp.”

Mặt Yoshio rất nghiêm túc. Cô gái trợn mắt nhìn vì thấy Yoshio có ý kiến này nọ.

“Cái này là thùng đựng đồ uống chức năng người ta giao đến. Lúc tôi không có nhà, họ để đó, chai rỗng họ đến lấy đi chứ biết làm sao được.”

“Để đồ ở hành lang, tôi nghĩ hình như là vi phạm luật phòng cháy chữa cháy đấy.”

“Phiền gì đến ông nào?” Cô gái mặt đỏ gay. “Cái hộp bé tí, chủ nhà còn chưa bảo gì đây đâu đấy nhá.”

“À, không. Là tôi nói trong trường hợp có lửa, cái này sẽ cháy đó.”

“Hả? Ông có bị điên không? Làm sao ở đây lại xảy ra hỏa hoạn được?”

“Thì cái bóng đèn ở đằng kia kìa.” Yoshio chỉ tay lên bóng đèn trên trần. “Nếu rò rỉ điện sẽ xảy ra cháy nổ như chơi.”

“Tôi gọi cảnh sát đấy nhé.” Giọng nói choe chóe của cô gái như muốn xé rách tai Yoshio. Cô ta đóng cửa cái “rầm”.

Yoshio chống tay, thở dài. Làm thế nào bây giờ? Anh quay về nhà, đi mua hộp cơm ở cửa hàng tiện lợi cho qua bữa tối. Yoshio ngả lưng trên giường, định đọc một cuốn sách phục vụ cho công việc nhưng đầu óc anh vẫn đang mải bận tâm đến cái hành lang.

Anh đi qua đi lại chỗ cửa ra vào, nhìn qua mắt thần trên cửa ra bên ngoài.

Tại thời điểm này, có vẻ không có dấu hiệu điện bị rò rỉ. Nhưng trời mới biết chuyện gì sẽ xảy ra. Đèn lại do mình lắp. Tự nhiên Yoshio thấy mình hơi tí liên quan.

Yoshio chuyển chiếc ghế ra cạnh cửa, đặt quyển danh bạ điện thoại lên cho cao rồi quyết định sẽ ngồi đó canh hành lang. Thỉnh thoảng anh liếc xuống đọc sách.

Mất tự do quá thể! Nhưng nếu không làm vậy, chỉ một giây thôi, Yoshio cũng cảm thấy bứt rứt không yên.

Yoshio thành ra theo dõi luôn những người đang sống trong chung cư này. Chẳng hạn có một cặp đôi đồng tính anh không quen, ở cách anh hai nhà vừa mới thắm thiết với nhau trên hành lang.

Anh phát hờn với những người có thể sống vô lo, vô nghĩ như thế. Chỉ mấy tháng trước, anh cũng giống như họ vậy mà... Rốt cuộc cơ thể anh có chỗ nào không ổn vậy?

Đêm khuya, Yoshio trùm chăn kín mít. Mặc dù buồn ngủ nhưng anh phải dụi mắt rất nhiều lần và ngồi theo dõi hành lang đến tận sáng.

Trước sáu giờ sáng, bà chủ nhà vẫn thường dậy sớm. Bà đi hết một vòng các tầng để tắt điện.

Nhờ vậy, cuối cùng Yoshio cũng được đi ngủ.

Sự mệt mỏi đè nặng lên lưng anh. Anh nghĩ có khi hôm tới phải nhờ Irabu tiêm cho một mũi vitamin mới được.

“Thế tôi tiêm cho anh hai mũi nhé?” Hai mắt Irabu sáng như đèn pha. Vậy là Yoshio được tiêm cho hai mũi cực đại, đặc biệt, một vào cánh tay, một vào mông. “Một mũi tôi miễn phí cho anh đấy.” Giọng điệu ông ta tưng tửng.

Yoshio kể cho Irabu nghe chuyện tối hôm qua. Anh than thở, sợ rằng đêm nay mà xảy ra chuyện tương tự sẽ quá giới hạn chịu đựng của Yoshio mất.

“Nhưng nếu đã lo xảy ra hỏa hoạn như thế, anh cũng phải lo cả chuyện phóng hỏa nữa.” Irabu ngồi trên ghế, lần này dáng ngồi như của phụ nữ.

“Ý bác sĩ là sao ạ?”

“Nguyên nhân lớn nhất bây giờ không phải là quên không dụi lửa mẩu thuốc lá hay rò rỉ điện nữa, mà là phóng hỏa. Thế từ giờ anh Iwamura sẽ phải canh cả đêm xung quanh chung cư đấy?”

“Không, nếu là chuyện phóng hỏa tôi nghĩ tôi sẽ không bận tâm đâu.”

“Tại sao vậy?”

“Vì trách nhiệm của tôi trong chuyện này là ‘zero’.”

“Hừm.” Irabu bĩu môi, gãi cổ sột soạt. “Tức là cứ việc nào hơi dính chút trách nhiệm, anh Iwamura mới bị rối loạn ám ảnh cưỡng chế thôi. Nếu có liên quan, anh sẽ hết đời.”

Nghe Irabu nói vậy, Yoshio cảm thấy anh như dần hiểu ra căn nguyên của căn bệnh này. Nếu thấy người khác thay bóng đèn ở hành lang, có thể anh sẽ chẳng phải lo lắng gì nữa. Vì tự anh nhúng tay vào nên mới thành ra vấn đề.

“Tôi vừa nghĩ ra ý này hay lắm.” Irabu vỗ đánh “bụp” vào đầu gối. “Anh chỉ cần trở thành quản lý chung cư là được.”

“Hả?”

“Tôi cá rằng anh sẽ trở thành một người quản lý tài ba vì anh lo xảy ra hỏa hoạn đến thế cơ mà.”

“Tôi không thích.” Yoshio nhăn mặt. “Rồi tôi lại phải đi lo đến cả chuyện người thuê nhà đã dụi mẩu thuốc lá chưa ấy hả?”

Quan trọng nhất là tiền đồ tương lai đang vẫy gọi, Yoshio khao khát trở thành một phóng viên điều tra danh tiếng.

Anh phải bằng mọi giá, dốc hết sức mình để đạt được mong muốn đó.

“Thế này thì ta chuẩn bị bước vào giai đoạn điều trị chính thức thôi chứ nhỉ?” Irabu nói. Ông ta đứng dậy khỏi ghế sofa, vặn hông sang bên trái, bên phải. “Đây là một liệu pháp trị liệu hành vi thôi.”

Yoshio ngẩng lên nhìn Irabu. Trị liệu ư? Anh cảm thấy như có tia nắng mặt trời rọi chiếu vào tim. Vậy là có cách chữa ư?

“Anh đi theo tôi nhé.” Irabu nói rồi ra khỏi phòng khám. Yoshio đi ngay theo sau. Ra đến gần cửa anh bắt gặp cô y tá. Cô ta tỏ thái độ phớt lờ và quay ngoắt đi.

Bọn họ rời khỏi bệnh viện và đi bộ trên đường. Đi đâu đây nhỉ? Yoshio vừa tò mò vừa tiếp tục đi theo Irabu. Irabu nghêu ngao hát. Nhìn từ đằng sau, trông ông ta giống hệt nhân viên mặc đồ thú bông. Yoshio còn dán mắt vào lưng Irabu tìm xem có phéc-mơ-tuya hay không.

Họ băng qua đường tàu đến một khu nhà cao tầng được rào tường cao chót vót. Phía bên kia bức tường là hàng cây anh đào được trồng nối tiếp nhau. Yoshio ngửi thấy mùi ngai ngái của lá cây. Sắp sửa đến độ những cây hoa anh đào đơm nụ.

Yoshio ngước nhìn tòa nhà trước mặt. Y tá đi qua đi lại ở hành lang, chỉ nhìn thôi Yoshio đã đoán được đây là bệnh viện.

“Phía bên kia bức tường có một cái sân, đó là nơi bác sĩ và nhân viên tới để nghỉ ngơi.”

Irabu ngoác miệng cười trong khi Yoshio vẫn chưa hiểu chuyện gì.

“Chỗ vệ đường đằng kìa rải đầy sỏi và đá. Anh hãy nhặt đại lấy một viên đá thật to vào.”

Irabu cúi xuống và chọn một viên. “Lẽ nào...” Yoshio thầm suy đoán nhưng anh vẫn bắt chước theo Irabu.

“Ném đi nào.” Irabu nói.

“Đợi đã bác sĩ.” Yoshio tròn mắt. “Nhỡ chẳng may ném trúng ai thì sao?”

“Khả năng cao không trúng đâu.”

“Sao có chuyện đó được.”

“Trên trái đất này, chỗ không người rộng hơn chỗ có người nhiều đấy. Thế nên anh cố nhắm trúng rồi ném thì nhiều khả năng vẫn không trúng đâu.”

“Lý thuyết ở đâu ra vậy? Đây là giữa thủ đô Tokyo đấy, bác sĩ. Quan trọng nhất bên kia bức tường này là nơi nghỉ giải lao của những người tới bệnh viện mà?”

“Anh bị lo lắng thái quá rồi, anh Iwamura. Chính vì thế anh mới bận tâm đến cả chuyện rò rỉ điện.”

“Không, tôi nghĩ cái này đâu có giống thế.”

“Cùng một loại hết.” Irabu nhe hàm răng trắng bóc. “Tôi ném đây.” Irabu không một chút do dự, thẳng tay ném hòn đá đi.

Hòn đá to như quả bóng bàn lao đi, vẽ lên trời xanh một đường parabol thật đẹp rồi biến mất sau bức tường rào. Yoshio nghe thấy tiếng hòn đá lăn “lộc cộc” trên mặt đất, không thấy tiếng ai đáp trả.

“Thấy chưa?” Irabu toét miệng cười. “Nhưng thế này thì chán chết. Hồi trước còn có tiếng đáp lại ‘thằng điên’ nữa cơ.”

“Bác sĩ, tôi cũng phải ném ư?” Yoshio sợ sệt hỏi.

“Đây là điều trị mà.”

“Có thật không ạ?”

Yoshio cầm hòn đá trong lòng đầy sợ hãi. Cứ ở cạnh Irabu là thỉnh thoảng Yoshio lại cảm thấy mình như một con rối bị giật dây.

Yoshio nhắm vào cây anh đào rồi ném khẽ.

“Không được, không được.” Irabu lắc đầu quầy quậy. “Anh phải nhoài người ra mà ném. Ném với cảm xúc bực tức muốn hét lên ‘má nó’ ấy. Đằng nào đây cũng là cái bệnh viện bất nhân thất đức mà.”

“Bác sĩ, chẳng phải câu chuyện đang đi chệch hướng ư?”

“Chệch gì mà chệch.” Irabu một mình cười ha hả.

Yoshio lại nhặt lấy một hòn đá khác, anh nuốt nước bọt đánh “ực”. Trong đầu anh tưởng tượng ra cảnh mình ném trúng hòn đá vào trán của một nữ bác sĩ xinh đẹp. Anh thấy rùng cả mình.

“Bác sĩ, tôi nghĩ ta nên dừng lại thôi. Nhỡ trúng vào ai đó thì chết.”

“Không được nghĩ ‘nếu’ hay ‘nhỡ’ gì ở đây.”

“Là con người mới suy nghĩ chứ.”

“Đồ gan thỏ đế. Xem tôi đây này.” Irabu lại cầm đá ném. Lần này hòn đá trúng vào bức tường của tòa nhà.

Yoshio dáo dác nhìn xung quanh. Anh lo không biết có bị ai bắt quả tang hay không. Tim anh đập loạn xạ.

Vậy mà Irabu chẳng những không để ý đến xung quanh, lại chọn lấy một hòn đá khác.

Mình đã bất bình thường rồi mà gã bác sĩ này còn dị hơn.

Yoshio nghĩ. Thế giới có hai kiểu người. Kiểu người khiến người khác lo lắng và kiểu người hay lo lắng. Irabu là kiểu thứ nhất, mình là kiểu thứ hai. Nhờ có sự bù trừ này, thế giới mới duy trì được sự hòa bình.

Cuộc đời sao lắm bất công. Đáng ra phải san sẻ lo lắng cho nhau chứ.

Yoshio hít một hơi thật sâu, nín thở và dồn hết sức vào bụng chuẩn bị tư thế ném.

“Ồ, có động lực hẳn. Vậy tôi cũng sẽ ném cùng. Ném để không ai biết hòn đá của ai, ai ném.”

Hả? Nghĩa là sao cơ? Nhưng có là gì, Yoshio cũng đã cố hết sức bình sinh ném hòn đá lên thật cao. Hai hòn đá biến mất vào bên trong khuôn viên bệnh viện.

Ngay sau đó, có tiếng kính vỡ “loảng xoảng” chưa kể âm thanh còn rất lớn, nghe thôi cũng biết đó là miếng kính rất dày.

Irabu chạy biến đi mất. Thân hình to béo phục phịch chạy huỳnh huỵch trên đường.

“Bác sĩ, đợi đã.” Yoshio vội vã đuổi theo.

“Vừa rồi là hòn đá do anh Iwamura ném đấy nhé.” Irabu hổn hển nói, phần thịt dưới cằm lúc lắc.

“Làm gì có chuyện đó. Bằng chứng đâu?” Yoshio muốn đứt hơi. Đã bao lâu rồi anh mới cố hết sức chạy thục mạng như thế này nhỉ?

“Lần tới ta ném chai cháy nhé.”

“Bác sĩ nói cái gì vậy?”

“Để điều trị, điều trị. A ha ha.”

Yoshio không nghĩ ra từ nào thích hợp để diễn tả cảm xúc của anh lúc này.

Nếu tất cả mọi người đều giống Irabu, nhất định những phiền muộn trên trái đất này sẽ tan biến thành mây khói hết.

Chết tiệt. Irabu, đừng hòng tôi để yên cho ông ung dung như thế.

Quay trở lại vấn đề, không biết hành vi vừa rồi có bị ai bắt quả tang không nhỉ? Yoshio thấy trong ngực rấm rứt đau.

Sao mình xui thế không biết? Yoshio dốc hết sức chạy thục mạng trên đường.

HIDEO OKUDA, Mộc Dịch: dịchTrong bể bơi. vitalis & NXB Thế Giới
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.