“Thế hôm nay anh làm sao ra được ngoài đấy?” Gã Irabu lấy tay mân mê phần thịt dưới cằm, nghịch nghịch. Ông ta ngồi khoanh chân trên sofa, trông y hệt người đứng đầu của một giáo phái nào đó.
“Vì vậy tôi đã cố gắng không hút thuốc vào buổi sáng những hôm có việc phải đi ra ngoài.”
Yoshio khổ sở giãi bày. Anh thấy rất biết ơn vì dù Irabu có lập dị đến mấy, chí ít anh cũng có người để tâm sự. Mũi tiêm tuy đau nhưng quan trọng hơn thế, Yoshio cần ai đó lắng nghe nỗi khổ tâm của mình.
“Nhưng kể cả thế tôi cũng vất vả lắm mới ra ngoài được đấy. Tôi vẫn thấy thấp thỏm không biết tàn thuốc hôm qua mình hút có bắn đi đâu không.”
“Hừm. Tôi nói trước, tôi không đến tận nhà khám cho anh đâu đấy.”
“Tôi cũng có nhờ bác sĩ hồi nào đâu. Bác sĩ, đúng là chỉ có bỏ thuốc lá mới giải quyết được triệt để vấn đề thôi nhỉ?”
“Không đâu.” Irabu lắc đầu. “Làm gì có chuyện đơn giản như thế được. Kể cả anh bỏ thuốc thành công, thì sau này sẽ lại lo không biết đã khóa van gas chưa và lại ám ảnh về nó thôi”.
“Van gas á?”
Yoshio vừa nghe được thêm một chuyện tồi tệ nữa. Một cảm giác kỳ lạ xuất hiện ở phần xương mu, nó ngưa ngứa, đau đau. Van gas ở bếp... vẫn chưa khóa. Từ hồi bắt đầu sống một mình, Yoshio chưa bao giờ khóa van gas trong bếp. Anh còn chưa bao giờ để ý đến nó.
Anh đã chuyển đến sống ở chung cư được ba năm. Anh chưa từng kiểm tra các thiết bị sử dụng gas trong nhà. Rất có khả năng phần cao su cứng quá và bắt đầu tạo những kẽ nứt.
“Bác sĩ đừng nói chuyện đáng sợ như thế chứ.” Yoshio nói, trông anh rất thê thảm. “Bác sĩ nói thế làm tôi đột nhiên đâm lo, không biết van gas ở nhà thế nào.”
“Hôm trước tôi cũng hỏi anh rồi đấy. Thế anh vẫn chưa mua bảo hiểm hỏa hoạn à?”
“Tôi nghĩ chủ nhà đã mua rồi. Hồi ký hợp đồng nhà, tôi chỉ bị bắt đóng tiền bảo hiểm cho đồ gia dụng có sẵn trong nhà thôi.”
“Thế thì tốt rồi, đâu cần phải lo nữa.”
“Vấn đề có phải ở đó đâu ạ? Hỏa hoạn xảy ra, sẽ có không ít người phải chịu thiệt hại đấy.”
“Thì đôi bên cùng chịu thôi. Có ngăn được hết hỏa hoạn trên trái đất này đâu.”
Lý lẽ ở đâu ra không biết nữa. Yoshio hơi chóng mặt.
“Bác sĩ, tôi xin phép về đây ạ.”
“Anh đã về rồi ư? Vừa mới đến thôi mà. Ở lại uống trà đã. Mayumi ơi!”
Bị gọi, cô y tá ngồi ở góc phòng ngẩng mặt lên, nhăn nhó đáp.
“Anh kia, đi về kiểm tra xem có bị rò gas không rồi mới đến chứ.” Cô ta cộc lốc nói.
Sao lại có loại y tá như vậy chứ? Ai đời lại khiến người ta bất an hơn.
Nãy giờ cứ ngồi nguyên một chỗ khiến Yoshio bứt rứt, anh đứng bật dậy.
“Anh Iwamura, đợi đã nào.” Yoshio bị Irabu giữ lại. “Cái bệnh viện bên kia đường hình như còn gian lận cả giường bệnh đấy. Ờ thì, bên tôi cũng thế nhưng hình như bên đó khai gian lên gấp đôi. Anh thấy họ có to gan không? Anh mau tố giác đi chứ.”
“Đâu phải lúc quan tâm đến chuyện đó đâu, bác sĩ.” Yoshio giằng tay ra, đi về phía cửa.
Cả Irabu cũng không thèm hiểu cho mình. Yoshio đi ra đường lớn rồi vội vã bắt một chiếc taxi về nhà.
Trong đầu Yoshio mường tượng cảnh khí gas từ khe nứt của băng keo cao su non rỉ ra “xì xì”. Đầu gối anh run lên.
Tại sao mình lại tưởng tượng một cách chi tiết đến vậy nhỉ? Yoshio muốn trào nước mắt.
Từ ô cửa trên xe taxi, Yoshio ngước nhìn lên bầu trời về phía có căn hộ của mình. Anh không thấy khói bay lên.
Về đến nhà và mở cửa phòng, Yoshio thấy căn phòng không người vẫn y nguyên, lờ mờ tối và bừa bộn như mọi khi. Anh mệt muốn ngã quỵ xuống.
Yoshio mở cửa sổ ra để không khí tràn vào phòng. Anh đứng từ trên tầng bốn nhìn xuống dưới phố. Anh thở dài trong vô thức.
Chuyện này thật tồi tệ. Cứ thế này mỗi lần ra ngoài anh lại phát điên lên mất.
Cửa hàng thuốc lá bên kia đường đập vào mắt anh. Anh vẫn tới đó mua cả cây thuốc lá. Chủ cửa hàng là một bà bác tầm tuổi mẹ anh.
Yoshio ra khỏi phòng và đi đến cửa hàng thuốc lá.
“Bác ơi.” Yoshio khẽ cất tiếng gọi.
“Chào cậu.” Bà bác nở một nụ cười với hàm răng trắng bóng. Mặc dù không nói chuyện với nhau nhưng hình như bà ấy nhớ mặt Yoshio.
“Thực ra, cháu muốn nhờ bác một việc ạ.” Yoshio cúi khom lưng, khúm núm.
“Bác có thể cho cháu xin số điện thoại của cửa hàng mình được không ạ?”
“Gì cơ?” Bà bác chau mày, khó hiểu.
“Cháu thỉnh thoảng sẽ gọi điện từ chỗ làm vào số máy này. Căn hộ chung cư bên kia...” Anh quay lại, liếc nhìn về phía nhà mình. “Lúc đó bác có thể báo cho cháu biết nó có đang cháy hay không được không ạ?”
Bà bác im lặng. Bà ấy nhìn Yoshio một lúc, rồi đẩy chiếc ghế lùi ra sau.
“À không. Bác hãy nghe cháu giải thích.” Yoshio biết những lời mình nói vừa rồi rất bất thường nhưng anh vẫn cố nặn lấy một nụ cười. “Tại vì cháu rất lo không biết mình đã nhớ dụi điếu thuốc lá chưa hay đã khóa van gas chưa ấy mà...”
Bà bác ngoái cổ, gọi với vào bên trong. “Sayoko, ra mẹ nhờ chút.”
“Bác ơi, bác có thể nghe cháu nói được không?” Mồ hôi Yoshio vã ra đầm đìa.
Từ trong nhà, một cô gái tầm trên dưới ba mươi tuổi xuất hiện. “Có chuyện gì vậy mẹ?”
“Người này, kỳ cục lắm con.”
Hai người phụ nữ nhìn Yoshio bằng cặp mắt dè chừng. Cô con gái sợ hãi đóng cửa kính lại. Yoshio thấy bóng mình in trên đó.
Thấy khó xử, Yoshio đành phải rời khỏi cửa hàng bán thuốc lá. Về đến chung cư, ở trong thang máy Yoshio mới dần định thần lại được, mặt anh nóng bừng bừng.
Mình đã nói cái gì vậy nhỉ? Không thể tin được. Đúng là ăn nói linh tinh làm hại thân. Thể nào tin đồn thất thiệt cũng sẽ lan ra cả khu này cho xem.
Yoshio vò đầu, bứt tóc. Hình như anh đã hiểu được cụ thể “phát điên” là như thế nào rồi.
Yoshio đã thuyết phục được cậu biên tập Kinoshita để anh chọn nhân vật cho phóng sự. Người thứ nhất là một thi sĩ vô gia cư.
“Ối, có vẻ bốc mùi anh nhỉ.”
Kinoshita nhăn mặt. Cậu ta hiện đang mặc trên người một chiếc áo của Ý.
“Này, thế cậu mong muốn một công việc như thế nào?”
“Em ấy à? Đương nhiên là một công việc ngon lành rồi ạ. Được đi lấy tư liệu ở resort của nước ngoài, được giới thiệu cho những sản phẩm mới nhất, được người phụ trách thông tin cho xem phim, được tặng CD gốc miễn phí, một công việc bao người phải ghen tị ấy ạ.”
Kinoshita lấy tay rẽ tóc sang một bên. Với kinh nghiệm của một đàn anh, Yoshio bèn góp ý.
“Kinoshita này, cậu phải sống có khát vọng hơn. Lợi ích trước mắt sẽ hạ thấp giá trị con người. Con người sống trong xã hội chẳng phải chính là để cống hiến cho xã hội hay sao?”
“Ôi, em không thích đâu. Anh Iwamura nói nghe như ông già thế? Anh không có bạn gái à?”
“Cậu đừng lảng sang chuyện khác.”
Cái gã biên tập tạp chí thông tin này dễ làm bừa phứa lắm đây.
Cuộc phỏng vấn diễn ra ở Công viên Yoyogi. Người đàn ông vô gia cư khoảng chừng ba mươi tuổi tự tay viết bài thơ mình sáng tác vào tấm postcard và bán cho mấy cô nữ sinh cấp ba với giá một trăm yên.
“Người con gái ngây thơ dễ bị lừa dối, anh vẫn đứng đó ngắm nhìn em đấy.”
“Anh Iwamura, gã này, lừa đảo đấy.” Kinoshita thì thầm.
“Ai cho cậu cái quyền phán xét như vậy? Hiện tại, người này đang rất được mấy cô bé nữ sinh ngưỡng mộ đó.”
“Chuyện này, khác nào lừa đảo trẻ con đâu ạ?”
“Cậu thôi đi. Tôi rất ghét mấy kiểu suy nghĩ lệch lạc đó.”
Kinoshita câm nín. Buổi phỏng vấn bắt đầu. So với người vô gia cư khác, người đàn ông này được xếp vào hàng tương đối sạch sẽ. Râu, tóc đều được cắt tỉa gọn gàng.
“Tôi đã trở thành một người vô gia cư với một động lực tích cực, đó là tôi muốn phản đối lại xã hội của doanh nghiệp.” Người đàn ông khẽ nở một nụ cười nơi khóe miệng. “Tóm lại, tôi không muốn bị cuốn vào cái xã hội hiện tại và muốn sống đúng nghĩa như một con người.”
Yoshio đồng ý với phát ngôn của người đàn ông này. Ở anh ta, Yoshio nhìn thấy sự quả quyết, dường như anh ta rất tự hào vì được sống tự do.
“Tôi rất muốn các cô cậu tuổi teen hiểu được điều này. Học lên đại học, hay làm việc ở công ty không phải là tất cả đời người. Con người đâu cứ phải sống một cuộc đời cạnh tranh.”
Kinoshita kéo áo Yoshio. Họ đi ra một chỗ khác cách đó không xa.
“Gì vậy? Cậu không thấy làm thế này là thất lễ với người ta sao?” Yoshio lườm Kinoshira.
“Em chẳng cần biết có thất lễ hay không nhưng mà anh ơi, giờ là thế kỷ hai mốt rồi. Cái gã ăn mày kia chỉ toàn rao giảng đạo lý thôi.” Kinoshita trợn mắt giận dữ.
“Tôi lại thấy tư duy của anh ta rất mới mẻ đối với những người trẻ tuổi. Bằng chứng là anh ta rất được ngưỡng mộ kia kìa.”
“Chẳng qua chỉ là mấy gã điên, thời đại nào chẳng có.”
“Tại sao cậu cứ bẻ cong mọi thứ thế nhỉ...”
“Anh định viết bài về gã này đấy à?”
“Đương nhiên rồi.”
Kinoshita lắc đầu quầy quậy rồi thở dài.
“Anh Iwamura, anh ngây thơ quá đấy.”
Buổi phỏng vấn kéo dài hai tiếng đồng hồ. Người đàn ông thao thao bất tuyệt rất nhiều thứ, cuối cùng anh ta bày tỏ ý muốn được xuất bản một tập thơ.
Kinoshita đứng đằng sau tỏ thái độ hậm hực thấy rõ. “Đây không biết.” Cậu ta châm lửa hút điều thuốc và nhìn lơ đễnh lên bầu trời âm u.
Ngày nào Yoshio cũng tới khám ở bệnh viện Irabu. Anh đã thử ngó qua Khoa Thần kinh của bệnh viện khác nhưng bệnh nhân ngồi đợi ở phòng chờ rất đông nên chưa chắc anh đã được khám kỹ cho.
“Này, này anh Iwamura. Anh phải làm gì cái bệnh viện bên kia đường đi chứ.”
Kể cả người đối diện có là Irabu thì ngay lúc này đây, Yoshio vẫn muốn được thư thả tâm sự nỗi niềm của mình.
“Thôi đừng nói đến chuyện đó nữa bác sĩ. NHỜ ƠN bác sĩ, tôi không những thấp thỏm chuyện đã dụi lửa thuốc lá chưa, mà còn phải lo lắng xem đã đóng van gas chưa đấy. Tại sao lại làm vậy với tôi?”
Yoshio bực tức nói. Anh đã tới cửa hàng Hands Tokyu và mua băng keo cao su non để thay lại van mới rồi nhưng nỗi bất an vẫn không biến mất.
“Thì tôi đã bảo nếu có hỏa hoạn, đôi bên cùng chịu rồi còn gì.”
“Làm sao tôi có thể nghĩ như thế được?”
“Thế hôm nay thì sao? Anh không lo lắng nữa à?”
“Vì không còn cách nào khác nên lúc ra ngoài tôi đành phải khóa đồng hồ gas đấy. Làm thế gas sẽ không dẫn vào trong nhà được đúng không?”
Đúng là Yoshio đã làm vậy. Mặc dù anh thấy rất phiền phức nhưng có như thế anh mới thôi bồn chồn chuyện gas bị rò rỉ nữa và yên tâm ra ngoài.
“Ồ, anh thông minh nhỉ.” Irabu hồn nhiên thốt lên trong sự ngưỡng mộ. “Cũng có thể nhờ vậy, anh sẽ dứt hẳn âu lo rồi khỏi được bệnh chưa biết chừng.”
Yoshio vênh mặt.
“Phòng ngừa được trước nguy cơ thì tốt. Anh Iwamura, nhất định anh sẽ dần thoải mái lên thôi.”
Đây là lần đầu tiên Irabu nói những lời động viên như thế với Yoshio. Bất giác, anh thấy khóe mắt rưng rưng.
“Nhưng sau gas là điện đóm đấy.”
“Hả?” Yoshio nhăn mặt.
“Nguyên nhân của các vụ hỏa hoạn phần lớn do hở điện hơn là rò rỉ gas. Bộ chia ổ cắm, ống tia âm cực của tivi hay bị chập cháy và phát nổ lắm.”
Irabu vừa nói gì với mình vậy? Trong đầu Yoshio lúc này lại hiện lên quang cảnh căn phòng mình. Có vô số thiết bị đang được nối với ổ cắm. Sách và giấy tờ chất đầy xung quanh, cao như núi. Chập điện bây giờ, chẳng mấy chốc lửa sẽ lan rộng ra. Yoshio mặt mày tái nhợt, mười đầu ngón tay anh run lẩy bẩy.
Về đến nhà mình phải xử lý bộ chia ổ cắm mới được. Chỗ tập trung nhiều dây rợ nhất là xung quanh chiếc bàn để máy tính. Anh sẽ cất đèn để bàn và đài cát-sét vào tủ. Nhưng phải xử lý thế nào với ống tia âm cực của tivi đây?
“Bác sĩ, không tính đến bộ chia ổ cắm, nếu hỏa hoạn do tivi, tôi sẽ phải chịu hết trách nhiệm à?”
“Cái này anh đi mà cãi nhau với nhà sản xuất trước tòa.”
Yoshio lảo đảo. Khi theo nghề phóng viên điều tra, đương nhiên anh hy vọng sẽ tìm ra sự tắc trách của các doanh nghiệp nhưng Yoshio cũng hiểu rất rõ bất lợi cũng như những tổn thất về mặt tinh thần mình sẽ gánh chịu nếu phải ra thưa kiện với các doanh nghiệp.
Hay bỏ tivi đi nhỉ...?
Không, thế này mới thật điên rồ làm sao. Tivi là vật dụng phổ biến nhất trong các hộ gia đình, quá bất công nếu chỉ có mình phải lo lắng.
“Bác sĩ, thế ông không lo nghĩ về chiếc tivi ở nhà mình à?” Yoshio hỏi.
“Tivi nhà tôi là loại tinh thể lỏng, không phải loại dùng ống tia âm cực.” Irabu nhe răng ra cười. “Đấy là loại gắn lên tường đời mới nhất, tốn của tôi những một triệu năm trăm nghìn yên đấy. Ê hê hê.”
Yoshio thẫn thờ. Hay nhân cơ hội này thay tivi mới? Đằng nào mười năm sau nó vẫn chưa lỗi mốt.
Nhưng vấn đề là làm thế nào giải quyết chuyện rò điện đây? Nếu lần nào cũng ngắt cầu dao sẽ không dùng được điện thoại hay chức năng báo vắng nhà của máy fax, đồ ăn trong tủ lạnh cũng hỏng hết mất...
“Với những tòa nhà xây dựng trên hai mươi năm, đường dây điện đi trong tường hay bị hỏng hóc, thỉnh thoảng cũng có trường hợp bị chuột gặm đứt nữa.” Irabu bồi thêm.
“Bác sĩ đừng dọa tôi nữa được không?” Yoshio cứ nhấp nhổm không yên.
“Tôi xin lỗi nha.” Irabu cười phớ lớ. “Mà này, anh có muốn làm một ly cà phê không? Mayumi ơi.”
Cô y tá ngồi ở góc phòng đứng dậy. Tà váy áo bị hất lên, cô ta gãi đùi sột soạt.
“Anh không mau về nhà kiểm tra xem điện có rò hay không còn ngồi đấy làm gì?” Cô ta uể oải nói và đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.
Phải rồi. Phải về nhà ngay lập tức. Một thứ gì đó thôi thúc, dâng lên trong lòng Yoshio.
Kiểm tra điện xong, nếu không có vấn đề gì chắc mình phải đi mua một chiếc tivi màn hình tinh thể lỏng loại nhỏ mới được. Không thể dùng tủ lạnh thì phải mua thùng đựng đá.
“Tôi xin phép.” Giọng Yoshio run rẩy.
“Gì vậy? Anh về luôn sao? Anh nghe tôi nói chuyện về cái bệnh viện bên kia đường đi đã. Bọn họ cho bệnh nhân uống bao nhiêu thuốc vẫn không khỏi. Bên tôi cũng vậy...”
Yoshio chẳng có thời gian bận tâm chuyện đó. Anh ra khỏi bệnh viện, lao lên taxi nhằm hướng nhà mình. Yoshio nhìn lên trời, góc chung cư mình đang sống. Hình như ngày nào lịch trình của anh cũng lặp đi lặp lại một kiểu này hay sao ấy.
Ngước nhìn lên bầu trời xanh trong, tiết trời mới độ xuân về, tâm trạng Yoshio mỗi lúc một buồn bã hơn. Rồi tương lai mình sẽ ra sao đây?