Tsuda Yuta gửi hơn hai trăm tin nhắn qua điện thoại mỗi ngày.
Một lần gửi tin nhắn mất ba yên nên dễ dàng tính ra số tiền cậu phải trả là sáu trăm yên. Không ngày nào cậu ngừng nhắn tin, cộng cả tiền gọi cũng như một vài khoản cước căn bản, một tháng nhẹ thôi cũng tốn hơn hai mươi nghìn yên rồi.
Tsuda Yuta hiện đang học lớp mười một. Cậu được bố mẹ cho hai mươi nghìn yên một tháng để tiêu vặt. Bạn bè đồng trang lứa vẫn hay móc máy cậu rằng “con một có khác, sướng ghê” nhưng vì trong khoản tiền đó đã bao gồm cả tiền ăn trưa rồi nên thực ra cậu cũng khá chật vật.
“Cho con ngần ấy tiền là đủ để mua quần áo với CD rồi phải không?” Mẹ cậu phân bua.
Thời thế chẳng thay đổi gì cả. Thử hỏi thời buổi bây giờ có đứa học sinh cấp ba nào phải loay hoay, khổ sở trả tiền điện thoại như Yuta không?
Yuta làm thêm ở một cửa hàng đồ ăn nhanh nên cậu cũng tích góp, xoay xở được chút ít. Một tuần năm ngày, mỗi ngày ba tiếng làm việc, cậu có năm mươi nghìn yên. Với số tiền này, cậu có thể mua được quần áo và CD.
“Thế tổng cộng một tháng mày có những bảy mươi nghìn yên cơ à? Mày có biết tiền tiêu vặt của bố là bao nhiêu không?”
Tháng trước, bố Yuta đã nổi giận đùng đùng với cậu.
“Chuyện học hành đến đâu rồi con? Năm sau lớp mười hai rồi đấy.”
Sáng và tối, đều đặn như cơm bữa, mẹ Yuta lại than phiền cậu ấy.
Nhưng dần dần, bố mẹ Yuta cũng chán chẳng buồn nhiếc móc cậu, kể từ khi Yuta bắt đầu có những triệu chứng co giật ở tay trái.
Bữa tối, thấy Yuta vẫn ngồi nhắn tin qua điện thoại, bố cậu đã điên tiết hét lên.
“Mày một vừa hai phải thôi không tao cho mày cái bạt tai bây giờ.”
Nghe thấy vậy Yuta vẫn lờ đi, tiếp tục dán mắt vào màn hình. Không biết có phải mọi chuyện xảy ra quá nhanh, hay Yuta không kịp né, cậu bị tát cái “bốp” vào mặt.
“Bố làm gì vậy?” Yuta cãi lại.
Bố cậu giật lấy điện thoại và ném “bụp” xuống ghế sofa trong phòng khách. Không khí ngột ngạt, căng thẳng kéo dài suốt bữa ăn. Vài giây sau đó, tay trái Yuta bắt đầu run rẩy mất kiểm soát.
Bắt đầu từ năm đầu ngón tay, sau đó lan ra khuỷu tay rồi đến cả cánh tay run rẩy như người ta đang chơi đàn măng cầm mandolin.
Yuta hớt hải chạy đi lấy điện thoại. Khi cậu cầm chặt được nó trong tay, cơn co giật ở tay trái cũng biến mất.
Bố mẹ cậu mặt mũi tái nhợt. Ông bố phải nén cơn giận, nhịn con như nhịn cơm sống.
“Mẹ nó dẫn đến bác sĩ khám xem sao...” Bố Yuta nói nhát gừng. “Ở gần ga có bệnh viện tên là Irabu gì đấy phải không? Chỗ đó có phải bệnh viện đa khoa không nhỉ?”
Yuta chẳng bận tâm lắm. Bạn cậu từng nói nếu nhắn tin quá nhiều sẽ bị viêm bao gân. Chắc cũng là một dạng của bệnh đó thôi, Yuta nghĩ. Bây giờ mà chuyển sang gõ phím bằng tay phải kiểu gì chẳng hết run.
“Mẹ sợ lắm vì lúc nào cũng thấy con kè kè cái điện thoại trong tay.”
Gương mặt của người mẹ trở nên u ám. Hình như bà lại nghĩ đến chuyện Yuta từng không chịu đến trường trong một thời gian ngắn hồi cậu còn học cấp hai.
“Con bận đi làm thêm, làm gì có thời gian tới gặp bác sĩ chứ.” Cậu mè nheo ý chừng muốn xin thêm tiền tiêu vặt. “Thì mẹ cho thêm mười nghìn yên là được chứ gì.” Mẹ cậu gợi ý.
Ồ, LUCKY. Lại còn có lý do chính đáng để trốn học nữa chứ.
Nhưng Yuta không chịu để mẹ đi cùng. Dù sao cậu cũng đã mười bảy tuổi rồi, vẫn còn bám váy mẹ thì mất hết cả thể diện.
Mẹ cậu nói đã đặt lịch khám ở Khoa Thần kinh. Yuta cũng chẳng thắc mắc gì. Cậu không có tí kiến thức nào về bệnh viện. Thứ cậu phân biệt được chắc chỉ có Khoa Nội và Khoa Ngoại.
Khoa Thần kinh của Bệnh viện Đa khoa Irabu nằm dưới tầng hầm của tòa nhà. Trên sảnh sáng sủa và sạch sẽ là vậy mà nơi đây lại trông như cái kho để đồ của một câu lạc bộ thể thao. Tầng hầm tối lờ nhờ, mùi hôi bốc lên như bị bỏ hoang lâu ngày.
“Tao đang ở dưới tầng hầm. Căng thẳng vãi.”
Ngay lập tức, cậu nhắn tin đồng loạt cho mấy thằng bạn vẫn đang ngồi trong lớp học. Đương nhiên cậu cũng đã nhắn với chúng nó chuyện cậu sẽ đến bệnh viện từ mấy hôm trước.
Yuta gõ cửa. Cậu nghe thấy giọng nói choe chóe vọng ra từ bên trong: “Mời vào.”
“Người ta bảo ‘mời vào’. Lại càng bất an kinh.”
Gỗ phím nhanh nhoay nhoáy vốn là nghề của Yuta. Một phút cậu có thể gõ được tám mươi ký tự. Hồi đi xem liveshow của nhóm Morning Musume, cậu vừa xem vừa tường thuật trực tiếp tình hình cho lũ bạn là chuyện thường.
Bước vào bên trong căn phòng, Yuta thấy một ông bác sĩ béo phệ, tầm tuổi trung niên đang ngồi trên ghế sofa.
“Hà mã. Đích thị một con hà mã. Chưa gì đã thấy rùng mình rồi.”
“Tsuya phải không? Nhóc đang làm gì đó?” Ông bác sĩ với cái cằm núng nính cất tiếng hỏi.
Nghe giọng có vẻ dễ tính đây. Yuta nhìn lên tấm bảng tên trên ngực, trên đó có ghi “Tiến sĩ Y khoa • Irabu Ichiro”.
“À, dạ không ạ.” Yuta dè dặt cúi chào. Cậu ngồi xuống ghế.
“Nào, ta tiêm thôi.”
“Dạ?” Yuta tròn mắt.
“Không sao, không sao. Mẹ nhóc đã kể qua tình hình cho tôi rồi. Mayumi ơi.”
Chẳng có tiếng đáp lại, nhưng một thoáng sau Yuta đã thấy đồ nghề tiêm được chuẩn bị xong.
“Tự nhiên lại bị bắt tiêm. Ọe ọe.”
“Chỉ một mũi tiêm vitamin ấy mà, đừng lo.”
Yuta đặt cánh tay lên giá tiêm. Cậu thoáng ngửi thấy có mùi thơm thơm, ngẩng mặt lên đã thấy rãnh ngực sâu, lồ lộ của cô y tá.
“Xuất hiện một bà cô y tá ngực bự. Quả rãnh can lộ lộ. Chịu sao thấu.”
Ngay lập tức, “chú chim non bỗng muốn cất cao tiếng hót”.
“Thả lỏng cánh tay ra.”
Giọng nói lạnh lùng khiến Yuta rụt lại. Nghe như bà này đang khó ở.
Nhưng Yuta chẳng bận tâm. Vì cậu vẫn chưa biết mùi đời nên có thể coi đây là lần đầu tiên cậu được tiếp xúc gần gũi với làn da mềm mại của phụ nữ như thế này.
Yuta đổi điện thoại sang tay phải. Cô y tá cúi thấp người xuống, lần này cặp đùi trắng nõn hiện ra từ gấu áo blouse trắng.
“Tao sắp nhìn thấy cả quần lót rồi. Chịu hết nổi rồi. Tao thề. Tao không nói xạo đâu.”
Yuta cảm thấy có hơi thở phả vào cổ mình. Cậu ngoái lại nhìn thì thấy khuôn mặt đỏ phừng phừng của ông bác sĩ Irabu kề sát bên vai.
“Max nhọ. Tao bị đọc trộm tin nhắn. Toi rồi, không đùa đâu.”
Yuta chỉ mới nghĩ thầm trong bụng thế thôi nào ngờ cái tay đã bấm liên hồi nhưng cậu không hề thấy hối hận. Irabu nhìn chòng chọc vào cánh tay trái của Yuta với bộ dạng hưng phấn.
Yuta được tiêm xong, Irabu cũng quay trở lại ghế ngồi.
“Nghe nói nhóc nghiện điện thoại à?”
Irabu nhe răng cười. Yuta hơi sốc với cách nói chuyện thân mật thái quá.
“Làm gì có chuyện đó ạ.”
“Tôi còn không có cái điện thoại di động nào đây này.”
Trời ơi, tin được không? Thời buổi này còn có người Nhật như thế ư? Đến mẹ mình mỗi khi ra khỏi nhà cũng không quên bỏ điện thoại di động vào túi.
“Cho tôi mượn một lát đi.”
Yuta nhăn nhó lấy điện thoại đưa cho Irabu. Ông ta nhìn điện thoại cứ như thể trông thấy thứ đồ hiếm có khó tìm lắm.
“Cái này giá bao nhiêu vậy?”
“Dạ, mười yên[1] ạ.”
Irabu đánh rơi chiếc điện thoại xuống sàn. Yuta nhanh như chớp nhặt lên.
“Đời cũ rồi bác sĩ.” Cậu liến thoắng trước khi Irabu kịp hỏi. “Loại iMode đời mới nhất giá khoảng hai mươi đến ba mươi nghìn yên nhưng đời cũ hầu như không mất tiền gửi tin nhắn. Nhà mạng sẽ thu tiền từ các cuộc gọi.”
“Hừm.” Irabu bĩu môi. “Thế làm cách nào soạn được tin nhắn?”
Phiền phức ghê. Yuta nghĩ bụng nhưng cậu không nói ra, chỉ từ tốn giải thích cho Irabu.
“Hay quá nhỉ. Chỉ có ngần này phím mà cũng chuyển được từ chữ thường sang Hán tự.”
Irabu mắt sáng rực như một đứa trẻ con, sung sướng thao tác với phím bấm một hồi.
“Ồ, có cả các ký tự này. Còn tự tạo được mặt khóc, mặt cười nữa chứ.”
“Cháu nghịch chán chê mấy thứ đó tới hết cấp hai. Bây giờ bọn cháu sành hơn rồi, sẽ dùng chữ để thể hiện cảm xúc.”
Yuta đắc ý đáp. Bây giờ còn dùng ký tự để gửi mấy cái mặt cười, mặt mếu kiểu trẻ con kia, thế nào cũng thành chủ đề cho đám bạn chọc quê.
“Cái lỗ này để làm gì thế?” Irabu tò mò.
“Đây là giắc để cắm Strobe. Điện thoại ngày nay có thể chụp ảnh và gửi đi cho bạn bè đó ạ.”
“Thế cơ à? Nhóc có Strobe chứ?”
“Dạ, cũng gọi là có.”
Yuta rút từ trong túi ra và đưa cho Irabu xem. Nhìn bề ngoài trông nó giống một món đồ chơi bằng nhựa. Irabu cười hớn hở.
“Này, chụp cho tôi đi.”
Irabu dúi chiếc điện thoại vào tay Yuta và ra dấu chữ V. Ông bác này có đúng là bác sĩ không vậy?
Yuta đành phải ấn nút rồi đưa cho Irabu xem hình của ông ta trên điện thoại. Irabu phổng mũi, có vẻ rất khoái chí. Trông ông ta chẳng giống một người lớn tí nào.
“Đây là ông bác sĩ hà mã đó.”
Đã mất công chụp nên Yuta lựa lúc Irabu không chú ý nhanh tay gửi cho đám bạn.
“Tôi có thể mua điện thoại di động ở đâu được?”
Irabu lại chiếm lấy điện thoại di động từ tay Yuta. Đến cả chuyện đó ông ta cũng không biết ư?
“Cửa hàng điện tử nào chẳng có ạ. Cũng có một số chỗ người ta bán ngay trong cửa hàng tiện lợi nữa.”
“À, hiểu rồi, hiểu rồi.” Irabu tự tiện gọi một cuộc điện thoại. “Ta gọi để hỏi bây giờ chính xác là mấy giờ ấy mà.”
Ông ta xài tiền của người khác để gọi ư?
“Thử gọi đến 110[2] nhé?”
“Thôi đi bác sĩ. Số điện thoại của cháu sẽ bị lưu lại mất.”
Irabu vẫn không có ý định trả lại điện thoại cho Yuta. Tay trái ông ta nắm chặt điện thoại, ngón cái múp míp như tay của Doraemon di chuyển hết phím này đến phím khác.
“Ơ, lại còn chơi game được nữa cơ à?”
“Bác sĩ đừng xóa bộ nhớ của cháu đấy nhé.” Yuta hốt hoảng.
Irabu dán chặt mắt vào điện thoại như thể bị ma làm.
Chừng mười phút Yuta bắt đầu thấy sốt ruột.
Không biết có tin nhằn nào được gửi đến cho mình không nhỉ? Giờ giải lao kiểu gì cũng có đứa nhắn cho xem.
“Cháu xin lỗi, nhưng bác sĩ có thể trả lại điện thoại cho cháu được không?”
Không có tiếng trả lời. Yuta lại giục thêm lần nữa. Irabu nghịch vào phần âm thanh của điện thoại.
Tay trái ông ta run run, trán lấm tấm mồ hôi.
“Bác sĩ, cho cháu xin.” Yuta với tay định lấy lại điện thoại.
“Một chút nữa đi.” Irabu quay đi.
Gì vậy hả lão già này? Đúng là đồ trẻ con. Lại còn ích kỷ ngang với một đứa học sinh cấp một nữa. Tim Yuta đập thình thịch, môi cậu khô khốc.
“Bác sĩ, trả cho cháu đi.” Yuta đứng bật dậy, giằng lấy điện thoại di động từ tay Irabu.
“A a, xin lỗi, xin lỗi.” Irabu cuối cùng cũng tỉnh ra. “Tôi nghiện nó mất rồi.”
Yuta chán nản. Miệng cậu lầm bầm. Cậu bất chợt nhận ra người mình đang vã hết cả mồ hôi.
“Tôi cũng phải đi mua ngay mới được.” Irabu cười toe toét, chẳng buồn để ý Yuta ra sao. “Hôm nay đến đây thôi. Mai nhóc lại đến nhé.”
Ngày nào cũng phải đến khám ư? Yuta thở dài.
“Cháu xin phép ạ.” Cậu cúi đầu, đi ra ngoài hành lang. Cô y tá tên Mayumi ngồi ở ghế và châm lửa hút thuốc. Mayumi bắt tréo chân, cặp đùi to mỡ màng lộ ra sau tà áo trắng.
Cháu sẽ đến khám hằng ngày. Yuta phụng phịu trong lòng.
“Chị ơi.” Cậu rụt rè hỏi. “Chị có thể cho em xin địa chỉ email của chị được không?”
Không đủ can đảm để hỏi số điện thoại, Yuta bèn hỏi xin địa chỉ email. Xin email thì có thể nhắn tin chào hỏi, cảm ơn xã giao được. Dù chưa có bạn gái nhưng bạn gái qua email Yuta cũng có đến trăm người.
Mayumi liếc xéo Yuta một cái, “Không có” và uể oải đáp.
Yuta như không tin vào tai mình. Ông bác Irabu không có đã đành, đằng này bà chị nhìn qua cũng chỉ tầm hai hai, hai ba tuổi thôi mà nhỉ?
Đúng là một trải nghiệm hiếm có với Yuta khi cậu liên tiếp gặp hai người liền không có điện thoại di động. Không có nó thì họ yêu đương kiểu gì?
“Vậy chị cho phép em chụp chị một kiểu ảnh nhé?”
“Gặp trực tiếp thì được.”
Yuta bị từ chối thẳng thừng. Mayumi dập mẩu thuốc lá vào gạt tàn. Rãnh ngực sâu lại lộ ra. Con chim non lại nức nở.
“Vẫn còn việc gì ở đây nữa à?” Mayumi đứng bật dậy, gãi gãi cổ và hỏi.
Yuta vội lắc đầu và rút êm. Đúng là cái bệnh viện quái gở, từ bác sĩ đến y tá.
Đến trường, Yuta tức tốc báo cáo chuyện xảy ra ngày hôm nay cho tụi bạn thân.
“Tao bảo rồi. Bà chị y tá đó ngon lắm. Áo blouse trắng cởi đến tận cúc thứ ba.”
“Làm gì có y tá nào như thế. Mày bịa chứ gì?”
“Thế mà có đấy. Tao còn suýt nhìn thấy nhũ hoa nữa cơ.”
“À, vâng vâng. Tiện đây áo blouse trắng cũng ngắn chứ gì?”
“Show diễn thế nào?”
“Mày có bị thu thêm tiền diễn ngoài giờ không?”
Cả đám xúm vào trêu chọc Yuta. Cậu tính ngày mai phải lén chụp bà chị bằng được. Nhìn bà chị đó thì người đến khám hằng ngày sẽ đông nghịt cho mà xem.
“Mà này, mày đã mua CD mới của nhóm Glay chưa?”
Yosuke, cậu bạn thân của Yuta hỏi. “Rồi chứ.” Yuta đắc ý đáp.
“Ngày mai tao mang đĩa trắng đến, mày cho tao copy nhé?”
Yosuke chắp hai tay khẩn khoản.
“Được rồi.” Yuta đáp lại bằng trái tim rộng mở.
“Này Yuta, thế còn ca khúc mới của Shiina Ringo thì sao?” Nobuhira, một cậu bạn thân khác thò cổ vào.
“Tao mua rồi. Điều hiển nhiên.”
Yuta tựa lưng vào ghế, giả vờ phì phèo điếu thuốc lá.
“Cho tao copy bài của Shiina Ringo với.”
“Ờ, biết rồi.” Yuta thủng thẳng đồng ý.
“Mày đã mua đĩa của Suga Shikao chưa?” Cậu bạn thân thứ ba, Naoya hỏi.
“Tao chưa.”
“Mày mua nhanh đi còn cho tao mượn với chứ.” Naoya chọc vào vai Yuta.
Yuta thấy hơi bực nhưng vẫn đáp lại “Đợi đến ngày tao lĩnh lương ở chỗ làm thêm đã.” Tiếng nói cười lại rộ lên râm ran.
Một tháng Yuta mua trên mười đĩa cả CD đĩa đơn lẫn album. Cậu phải trả từ mười nghìn yên cho tới mười nghìn năm trăm yên cho chỗ đó. Với một cậu học sinh cấp ba, tiêu ngần ấy tiền có lẽ là nhiều.
Thông thường, những CD lọt vào bảng xếp hạng âm nhạc, Yuta đều mua hết. Cho nên câu chuyện với tụi bạn thân chủ yếu xoay quanh âm nhạc.
Yuta cảm thấy rất vui sướng khi được bạn bè nhờ vả. Thỉnh thoảng bọn con gái cũng bảo cậu “Cho tớ mượn với” nên dạo gần đây cậu cũng mua thêm cả đĩa nhạc của Fukuyama Masaharu.
Yuta không hiểu nổi cái đám nghe nhạc nước ngoài nghĩ gì. Trong lớp cậu thậm chí có cả đứa nghe nhạc Rock của Björk nữa. Yuta không tài nào nói chuyện được với bọn ấy.
“Này bọn mày, tao nhận được tin nhắn của con bé học bên trường nữ sinh kinh doanh. Nó rủ đi giao lưu kìa.” Yosuke vừa nhìn điện thoại vừa khoe.
“Tại sao nó lại gửi tin nhắn cho mày chứ?” Naoya bĩu môi.
Chuyện trò rôm rả là vậy nhưng không đứa nào chịu rời điện thoại khỏi tay. Yuta cũng vừa nói chuyện vừa bấm điện thoại. Cậu có những người bạn quen trên mạng, vẫn nhắn tin với họ dù không hề biết mặt nhau.
Với Yuta, khoảng thời gian được ở cùng với những người bạn thân là khoảng thời gian vui vẻ nhất. Nó giúp cậu không cảm thấy cô đơn, lẻ loi một mình, việc có mặt ở chỗ này, chỗ kia cũng giúp tăng thêm bạn bè.
Có lẽ Yuta phải có đến ba mươi người bạn thân. Sau giờ tan trường, chỉ đứng trước cửa nhà ga khoảng một tiếng đồng hồ thôi, cậu cũng có thể gặp vài người quen. “Ô, Yuta.” Tất cả đều bắt chuyện với nhau thoải mái như thế.
Quen biết nhiều rất có lợi. Và để duy trì các mối quan hệ vui chơi, có phải tốn thời gian hay tiền bạc cũng là chuyện dễ hiểu. Yuta cho rằng đây cũng là một cách đầu tư.
❀ ❀ ❀
[1] Monorail, là một hệ thống vận tải vận hành trên một đường “ray” đơn, cái gọi là đường “ray” ấy vừa là dầm đỡ vừa là đường dẫn.
[2] Số điện thoại khẩn cấp để gọi cho cảnh sát ở Nhật.