Một thằng bạn khác lớp tới nhờ Yuta giúp một chuyện. Nó hỏi liệu Yuta có thể sao giúp cuộn băng chứa đoạn nhạc BGM dùng vào hôm tụi nó tổ chức tiệc hay không.
Đương nhiên Yuta nhận lời ngay. Cậu chỉ cần chọn các bản nhạc hay trong số những CD mình có sẵn, nếu không đủ, đi mua thêm cũng được. Mặc dù nó tốn của cậu những mười nghìn yên nhưng cậu thấy vui vì đã mở rộng thêm mối quan hệ với đám bạn cùng khóa.
Ở chỗ làm thêm, Yuri cũng hỏi mượn chiếc đồng hồ cậu đang đeo.
“Tớ muốn mượn vì những đứa khác sẽ lác cả mắt lên nếu tớ đeo đồng hồ của Tsuda.”
Tâm trạng Yuta trở nên tốt hơn, cậu đã bổ sung thêm cho bộ sưu tập đồng hồ G-Shock. Cậu cũng cho thằng Kouji mượn cả chiếc quần jeans dead stock[1]. “Xịn ghê.” Nó trầm trồ nể phục.
Ban đầu ông bác Irabu rất nhiệt tình, gửi cho Yuta vô vàn tin nhắn nhưng sau đó thì thôi, bởi vì Yuta đã chỉ cho Irabu vài trang “hẹn hò qua mạng”. Ông bác khai gian mình là “bác sĩ trẻ trung hai sáu tuổi” và hình như rất được các cô gái mến mộ.
Ông bác còn nhờ Yuta tư vấn cho nữa. “Các cô gái đều nói ‘em muốn gặp anh’. Nhóc bảo tôi phải làm thế nào bây giờ?”
Đương nhiên Yuta phải cảnh báo “bác sĩ nên dừng lại thì hơn”.
Có lần mẹ cậu hỏi: “Ở bệnh viện con được tư vấn tâm lý như thế nào vậy?”
Tư vấn tâm lý ư? Yuta chưa từng nghĩ về nó bao giờ. Trong đầu cậu chỉ biết mỗi việc nhờ đó mình có thể trốn học.
Vẫn như thường lệ, một ngày cậu tiếp tục nhắn khoảng hai trăm tin. Nó là thứ không thể thiếu với cậu giống như việc người ta phải hít thở không khí hằng ngày.
Vào một ngày thứ Bảy đẹp trời, cậu được những ba nhóm bạn rủ đi chơi.
Sau khi giờ học vào buổi sáng kết thúc, Yuta sẽ cùng với nhóm Mikki, bạn thân của cậu hồi cấp hai xem trận đấu tranh giải J League[2], chiều tối sẽ chơi mạt chược với tụi Yosuke, cùng lúc đó mấy đứa ở chỗ làm thêm cũng rủ cậu thi đại hội karaoke.
Yuta không định bỏ bất cứ cuộc vui nào. Bạn đã mất công mời, Yuta không nỡ lòng từ chối.
Chưa kể, cậu còn rất tự hào khi lịch trình của mình dày đặc. Quyển sổ tay cá nhân trắng xóa sẽ khiến Yuta thành ra bất an.
Yuta bảo với Yosuke: “Mày tìm thêm một đứa đi, ta chơi rút hai thôi nha.”
“Phiền quá.” Yosuke cau có. “Tao sẽ gọi thằng Tetsu ở lớp 5, mày không cần đến cũng được.”
“Đừng nói thế chứ. Tao cũng muốn chơi mà.” Yuta nằn nì, xoa dịu.
Tan học, Yuta lên xe buýt đi về hướng nhà ga.
“Tớ đang đến đâyyy.” Cậu nhắn tin cho Mikki. Yuta thấy có tin nhắn mới mình quên chưa đọc. Cậu mở ra, là của ông bác Irabu.
“Trưa nay tôi đã ăn cơm trứng cuộn omurice.”
Đúng là cái ông rảnh quá hóa rỗi hơi. Yuta thực sự bất ngờ khi trên đời này lại có một người lớn như vậy.
Thấy người rung rung lắc lắc, Yuta tưởng do xe buýt ai dè là một ông bác trung niên đập vào vai.
“Không được sử dụng điện thoại di động trong xe đâu nhóc.”
“A, nhưng cháu chỉ gửi tin nhắn thôi mà.”
“Sóng điện từ sẽ không tốt cho tim của người phải gắn máy tạo nhịp tim...”
Ở đây có người nào như vậy ư? Yuta định “bật” lại nhưng vì những người lớn khác cũng đang nhìn Yuta bằng ánh mắt khó chịu nên cậu đành phải tắt nguồn và gập điện thoại lại.
Không biết mình có đến được chỗ hẹn đúng giờ để gặp Mikki không nhỉ? Yuta thấy lo lo. Mikki đã hẹn gặp nhau ở chỗ bán vé lúc một giờ rồi cả bọn sẽ đi mua vé xem bóng đá nên cậu phải có mặt đúng giờ.
Mồ hôi rịn ra trên trán Yuta. Cậu lấy tay quệt ngang. Những giọt mồ hôi lạnh toát khác hẳn mồ hôi mọi ngày.
Mình bị làm sao vậy nhỉ? Yuta cảm thấy mạch đập nhanh hơn, cảm giác vội vã, bồn chồn dâng lên cổ họng.
Có mặt ở ga lúc một giờ, một giờ. Cậu lẩm bẩm trong miệng.
“Á.” Nhà ga có hai cửa. Cậu lại quên chưa hỏi Mikki là cửa Đông hay cửa Tây rồi.
Ồ không. Lần trước họ gặp nhau ở cửa Đông nên nếu cậu ấy không nói gì thì chắc vẫn gặp ở đó.
Yuta mở điện thoại ra định xem thì thấy ông già ngồi chếch chếch đang lườm mình. Cậu tặc lưỡi rồi cất điện thoại vào túi.
Không thể nào bình tĩnh lại được. Mình sẽ nhắn tin hỏi lại chỗ hẹn, thế là xong thôi mà.
Yuta nhìn đồng hồ. Vì vẫn còn thoải mái thời gian nên cậu đã quyết định xuống giữa chừng.
Vừa xuống xe cậu bèn gọi ngay cho Mikki.
Nhưng điện thoại đã tắt nguồn. Có lẽ Mikki đang trên xe buýt.
“Tớ, Tsuda đây. Cậu hẹn tớ ở cửa Đông nhỉ? Gọi điện hay nhắn lại cho tớ nhé.” Cậu gửi tin nhắn thoại.
Ông bà người lớn nào đã nghĩ ra việc cấm sử dụng điện thoại di động trên tàu xe vậy? Không liên lạc được thì có ý nghĩa gì? Chẳng phải giá trị của điện thoại di động là có thể liên lạc được mọi lúc mọi nơi hay sao?
Yuta bắt xe buýt đi tiếp. Hễ cậu nhìn vào màn hình chờ của điện thoại là y như rằng lại bị người lớn nhắc nhở.
“Quý khách không được sử dụng điện thoại đâu.”
Lần này là bác tài. Nham hiểm thật. Lại còn theo dõi người ta qua gương chiếu hậu nữa cơ đấy.
Yuta tức tối tắt nguồn. Cậu nắm chặt điện thoại trong tay và lơ đãng ngó xem khung cảnh bên ngoài cửa xe buýt. Tay trái Yuta bắt đầu run run, cơn ợ hơi trào lên đến tận cổ.
Bản thân Yuta cũng cảm nhận rõ ràng sự khác lạ trong cơ thể. Chỉ cần điện thoại không bật nguồn, Yuta sẽ cảm thấy bất an khó kiểm soát. Mặc dù cậu đã cố nghiến chặt răng nhưng không chắc có thể kiềm chế nổi quá một phút.
Yuta lại xuống xe và mở điện thoại ra kiểm tra.
“Tôi đã ăn Chocolate Parfait tráng miệng đấy.” Tin nhắn từ ông bác Irabu.
Aaaa. Yuta thầm hét lên, cậu giậm mạnh chân xuống đất.
Cậu quyết định chạy đến nhà ga. Có khả năng cậu sẽ đến muộn giờ hẹn nhưng cậu sợ phải tắt nguồn điện thoại.
Yuta vừa chạy vừa gọi điện cho Mikki. Điện thoại của Mikki vẫn tắt nguồn.
Cậu nhìn thấy một chiếc xe đạp trên vỉa hè. Nhìn qua cậu cũng biết đó là một chiếc xe các bà nội trợ hay dùng. Nó bị vứt ở đó, khóa xe đã bị hỏng. Không ngần ngại, Yuta leo lên xe. Cậu đạp như bay đến nhà ga.
Trên đường đi, cậu bắt gặp xe cảnh sát. Yuta cố tình không nhìn vào chiếc xe. Nhưng chẳng biết có phải do sự đáng ngờ hiện rõ qua hành động hay không mà chiếc xe cảnh sát quay đầu lại, cảnh sát trên xe thông báo qua loa, yêu cầu Yuta dừng lại.
Đương nhiên Yuta bỏ chạy. Cuộc rượt đuổi bắt đầu.
Tại sao lại thành ra thế này? Mình có phải thành phần bất hảo hay bị biến chất đâu? Mình chỉ là một thằng học sinh cấp ba đang vội vã đến gặp bạn thôi mà?
Yuta bị tóm sống. Cậu khai thật rằng mình sắp bị trễ giờ hẹn nên đã mượn tạm mà không xin phép chiếc xe đạp bị vứt chỏng chơ bên đường. Nhưng chẳng có điều lệ nào ghi là “mượn” trong trường hợp này cả nên Yuta bị dẫn đến sở cảnh sát gần nhất.
Ngồi ở ghế sau xe cảnh sát, Yuta mở điện thoại ra kiểm tra tin nhắn.
“Tôi đã uống hồng trà của hãng Dazzling.”
Yuta ôm đầu. Ông bác Irabu có đang làm việc không đấy? Bằng cách nào ông bác đó lớn lên và trưởng thành như bây giờ được nhỉ?
Cảnh sát đồng ý không liên lạc về trường học nhưng họ yêu cầu phải có người nhà đến đón về.
Yuta nói dối rằng bố mẹ cậu đều đang đi làm nên cậu đã nhờ bà tới. Bà cậu đi taxi đến và bảo “Bà không giấu mẹ cháu chuyện này được đâu.” Trông mặt bà rất u ám, não nề.
Thế nào cũng được, miễn cháu thoát khỏi chỗ này.
Yuta chạy vội đến sân vận động. Lúc đến nơi có lẽ trận đấu đã kết thúc rồi nhưng Yuta không thể để bạn nghĩ sai về mình. Nhất định họ đã lo lắng cho mình lắm đây vì đợi mãi không thấy mình đến chỗ hẹn mà.
Yuta kiểm tra điện thoại rất nhiều lần nhưng không hề có tin nhắn hay tin nhắn thoại của Mikki. Cậu gọi cho Mikki thì chỉ thấy điện thoại tắt nguồn.
Có khi nào cậu ấy gặp tai nạn không nhỉ? Yuta không quen những người đi cùng Mikki nên không biết số điện thoại của họ.
Lúc Yuta đến sân vận động, quả nhiên trận đấu đã kết thúc, khán giả đang chuẩn bị ra về.
Cậu đứng nép vào một góc ở cửa chính tìm bạn mình nhưng không nghĩ có thể tìm ra Mikki giữa mười nghìn người như thế này.
Yuta lại nhìn điện thoại nhưng nó không chịu đổ chuông. Cậu thấy chiếc điện thoại của mình giống như xác một con côn trùng khổng lồ, vô dụng.
Hay điện thoại của mình bị hỏng chức năng nhận cuộc gọi đến? Yuta còn nghĩ đến cả trường hợp này.
Cậu gọi cho Yosuke, nhờ cậu ta gọi điện cho mình. Điện thoại đổ chuông, vẫn kết nối được bình thường.
“Điên quá cái điện thoại này.” Mặc dù kêu than như vậy nhưng Yuta lại cảm thấy yên tâm hơn. “À này, chỗ bọn mình vẫn chơi mạt chược đang sửa nên bọn tao đã ra cửa hàng Tetsu biết. Bọn tao bắt đầu trước, mày gần đến nơi thì gọi điện nhé.” Yosuke thông báo cho Yuta tên nhà ga ở gần đó.
Yuta lại lên tàu điện để quay trở về.
Trên tàu, cậu kiểm tra điện thoại rất nhiều lần. Hộp thư đến vẫn có tin nhắn nhưng chỉ toàn là bạn tin nhắn, bạn trên mạng mà thôi.
Điện thoại đổ chuông. Yuta mở máy nghe. Hóa ra là Yuri.
“Địa chỉ hàng karaoke hôm nay ấy, bọn tớ đã quyết được rồi nên tớ gọi báo cho cậu.”
Nghe thấy giọng nói của Yuri, Yuta trở nên vui sướng quá đỗi. Đúng là cậu vẫn kết nối được với bạn bè.
“Ở đó có mang đồ vào được không? Nếu được tớ sẽ rẽ qua cửa hàng và mang khoai tây hay bánh Scone hay nho Gamay đến.” Yuta liến thoắng.
“Ơ, không phải bánh hamburger ư?”
“Tớ để Yuri béo thì sẽ có lỗi với đám fan của cậu lắm lắm.” Yuta miệng dẻo quẹo. “Cậu nói gì cơ? Sau khi tớ đã chén ba bát cơm bò của tiệm Yoshinoya á? Nếu vậy thì no rồi còn đâu.” Yuri cười như nắc nẻ. Cả hai bắt đầu quay ra chọc ghẹo nhau. “Cậu không đùa đấy chứ? Cậu thèm ăn đồ chua á? Yuri, cậu gay to rồi.”
“Này, ồn quá.”
Yuta bị tóm lấy cánh tay. Cậu quay ra, thấy một gã thanh niên trẻ có vẻ bặm trợn.
“A, em xin lỗi ạ.” Yuta xuống nước xin lỗi. “Yuri, thế thôi, gặp cậu sau nhé.” Yuta tắt máy.
“Mày dám chọc ghẹo con gái nhà người ta qua điện thoại hả?”
Bọn chúng có ba tên. Trông đứa nào đứa nấy đều bất hảo. Yuta sợ nhũn người. Cậu nhìn xung quanh, tất cả hành khách trên tàu đều giả bộ như không thấy.
Yuta bị giật mất điện thoại.
“Ố, bọn mày, điện thoại mới tinh này.” Một thằng nói và đút điện thoại vào áo da.
Đến ga, ba thằng lũ lượt xuống tàu.
“Đợi đã, trả lại đây.” Yuta đuổi theo bọn chúng. Cậu chạy xuống cầu thang, ra tận bên ngoài nhà ga.
Ba thằng vừa đi vừa thỉnh thoảng ngoái lại nhìn Yuta. Chúng đi về phía bãi đỗ xe. Nếu cứ chạy theo ba thằng này mãi chắc chắn mình sẽ bị trấn tiền. Mình đã định đi xem bóng đá sau đó chơi mạt chược rồi đi hát karaoke rồi. Hiện trong túi đang có hai mươi nghìn yên.
Điện thoại chỉ có mười yên.
Ơ, lại phải mua cái khác à? Mặc dù rất phiền nhưng nếu cứ ngoan cố với bọn kia khả năng cao sẽ bị cho ăn đòn. Bị đánh trọng thương thì còn gì là đời nữa.
Yuta quyết định bỏ cuộc. Cậu quay gót chạy lại phía nhà ga. Tới ga trung tâm, cậu tìm một cửa hàng điện tử và định mua một chiếc điện thoại mới. Ghi vào giấy là bị cướp thì rắc rối nên cậu điền là đánh mất. Tiền phí mất hai nghìn yên. Gì chứ những thứ liên quan đến điện thoại, Yuta khá rành.
Yuta lại phải mua điện thoại mới. Số điện thoại cũ cậu tạm cắt và được cấp cho một số mới.
Phải sang tháng sau cậu mới dùng lại được số cũ. Vì vẫn còn khoản tiền chưa trả khi dùng số cũ nên cậu phải thanh toán hết nếu không cửa hàng điện thoại sẽ không làm thủ tục cho cậu.
Sao hôm nay đen thế không biết. Yuta thấy mọi thứ xung quanh mình thật u ám.
Mình làm sao có thể sống mà không có điện thoại cho tới tận thứ hai tuần sau đây? Tay trái Yuta run bần bật.
Biết ra cơ sự này mình đã quyết đấu một phen với đám bất hảo kia rồi. Nếu biết trước thế này mình đã phát huy sức mạnh tiềm tàng mà chính mình có lẽ cũng phải ngạc nhiên vì nó.
Yuta lao vào buồng điện thoại công cộng ở phía trước nhà ga. Phải liên lạc ngay cho Yosuke và Yuri mới được.
Nhưng Yuta lại không biết số điện thoại của hai người họ bởi vì tất cả đều được lưu lại trong bộ nhớ điện thoại.
Gay go rồi đây. Phải đến tận nơi rồi. Kiểu gì cũng bị muộn cả hai cuộc hẹn. Chắc mọi người lo lắng cho mình lắm.
Yuta thở gấp gáp, ngực cậu đau nhói như có thứ gì đang cắm vào. Cơ thể kiệt quệ. Cậu có cảm giác khung cảnh trước mắt như bị biến dạng, bị bẻ cong.
Yuta lên tàu điện và đi đến ga nơi chắc chắn tụi Yosuke đang chơi mạt chược. Cậu rút điện thoại khỏi túi nhưng chợt nhận ra nó đã vô tác dụng. Mặt cậu méo xệch.
Chết dở, mình lại quên không hỏi tên cửa hàng là gì rồi.
Nhóm Yuta không bao giờ hẹn trước hay bàn bạc trước, chỉ báo nhau những thông tin cần thiết qua điện thoại.
Yuta vừa đi vừa tìm kiếm cửa hàng. Hễ thấy tấm biển nào có đề chữ mạt chược cậu liền vào bên trong ngó xem có bạn mình ở đó không nhưng đây là con phố có đông học sinh, sinh viên nên hàng quán kiểu này được mở ra rất nhiều.
Hay đến chỗ Yuri? Gì thì gì Yuta cũng muốn gặp được một gương mặt thân quen nào đó.
Yuta lại lên tàu, đi thêm một ga nữa tới khu phố vui chơi giải trí và tìm đến quán karaoke Yuri chỉ cho.
Phòng nào ấy nhỉ? Chẳng liên lạc được thì có trời mới biết tụi Yuri đang ở đâu. Yuta thử ngó vào trong các phòng qua tấm cửa kính nhưng vẫn không tìm thấy Yuri.
Cậu đành phải ra quầy và mô tả hình dáng của nhóm Yuri cho nhân viên. “Hôm nay là tối thứ Bảy, từ chiều tối các phòng đều kín hết nên cũng có thể nhóm bạn của cậu đã bỏ sang quán karaoke khác rồi cũng nên”, nhân viên trả lời.
Họ phải đổi gấp sang hàng khác vì hết chỗ ư? Nếu là bình thường, chắc chắn họ đã nhắn vào điện thoại cho Yuta rồi.
Yuta bực mình, cậu cảm thấy bất lực, muốn hét lên thật to. Ai đời có ba lịch hẹn đi chơi trong ngày, mà đến bây giờ vẫn chưa gặp được bất cứ ai.
Bất chợt, Yuta nhớ ra cậu biết số điện thoại nhà Mikki nên đã chạy ra bốt điện thoại công cộng và thử gọi cho cậu ấy. Vì Mikki là bạn thân của Yuta đã lâu nên Yuta nhớ được số điện thoại nhà riêng.
“Ồ, Yuta đấy à. Hôm nay sao cậu không đến?” Mikki nhấc máy và từ tốn hỏi.
“Tớ xin lỗi vì không thể đến được nhé. Tớ trộm xe đạp đi cho kịp ai ngờ bị cảnh sát tóm.”
“Đen đủi nhỉ.” Tiếng Mikki cười ở bên kia đầu dây.
“Tớ đã gọi cho cậu không biết bao nhiêu cuộc. Cả nhắn tin nữa.”
“Xin lỗi nha. Hôm nay tớ lại quên không mang điện thoại theo.”
Yuta nghẹn lời, không nói thêm được câu nào. Vậy mà cậu ấy cũng đi ra ngoài được, như không có chuyện gì xảy ra?
“Trận đấu bóng hôm nay thế nào?”
“Tớ có đi xem chứ. Không thấy cậu nên tớ vào xem cùng mấy đứa trong trường thôi.” Mikki đáp tỉnh queo.
Cậu ấy không lo lắng cho mình chút nào ư?
“Sao không nhắn tin vào điện thoại cho tớ hay làm gì hỏi han tớ?” Yuta tức tối.
“Tớ đã bảo là quên điện thoại rồi mà.”
“Thì mượn của người khác đi chứ.”
“Sao cậu lại nổi cáu với tớ? Chỉ là lỡ hẹn thôi mà.”
“Chỉ là ư...?”
“Lần tới có trận khác lại cùng đi xem cũng được mà?”
Mikki vẫn thản nhiên như thể cậu ấy chỉ để quên cái ô nhựa ở đâu đó.
Yuta cúp máy, tiếp tục đi lang thang trên phố. Cậu dựng lại cổ chiếc áo khoác dạ, đưa tay lên miệng hít thở một hơi thật sâu.
Tay cậu vẫn nắm chắc chiếc điện thoại dù nó chẳng có tác dụng gì.
Hôm nay Yuta cũng không gặp được Yosuke và Yuri. Yuta buồn bã, chán nản một phần vì thấy áy náy do đã lỡ hẹn với các bạn, một phần vì chỉ mình cậu lẻ loi không tham gia được bất cứ cuộc vui nào.
Cậu thấy đầu ngâm ngẩm đau. Các cơ quan nội tạng bên trong hình như đang biểu tình. Yuta dừng lại và nôn ra một góc đường. Có thứ gì chua chua dâng lên trong cổ họng. Cậu rưng rưng nước mắt.
Đến tận thứ Hai mới có thể kết nối lại bình thường. Yuta không thể liên lạc với các bạn của cậu. Yuta phải khổ sở, chống chọi với cảm giác cô độc như thể một mình cậu bị vứt bỏ ở vũ trụ xa xôi.
❀ ❀ ❀
[1] Đồ mới, chưa dùng.
[2] Giải bóng đá vô địch quốc gia Nhật Bản.