Hôm sau, Hiromi phải hỗ trợ cho một chương trình gameshow được tổ chức ở triển lãm quốc tế. Cô sẽ đứng phân phát tài liệu cũng như giới thiệu sản phẩm tại gian hàng của công ty cô đã ký kết hợp đồng. Đương nhiên, cô cũng phải đứng làm mẫu chụp ảnh nữa. Trang phục cô được công ty phát cho là chiếc váy màu hồng đậm bó sát cơ thể hở ngực táo bạo cùng với phéc-mơ-tuya có thể điều chỉnh lên xuống.
Sáng hôm đó, Hiromi vẫn trang điểm và mặc trang phục như thường lệ rồi ra khỏi nhà. Cô mặc váy ngắn, đi giày cao gót, cùng với chiếc áo thun trễ cổ. Cô định mặc theo như lời Irabu dặn nhưng lúc ngắm mình trong gương, cô đã đổi ý. Người phụ trách bên đại lý quảng cáo nói với cô rằng chưa biết chừng những nam nhân viên đẹp trai, trẻ trung lại xuất hiện ở đó cũng nên. Nếu họ đến thật, Hiromi chắc chắn sẽ hối hận vì để mặt mộc và ăn mặc kém gợi cảm.
Cơ hội có thể rơi xuống bất cứ chỗ nào, có trời mới biết được. Sau khi công việc kết thúc, không ít khả năng sẽ được đối tác mời đi dùng bữa.
Nhưng, buổi sáng, khi vừa ra khỏi nhà, Hiromi liền đưa tay lên ngoáy mũi. Vì cảm thấy như có ai đó ở gần, cô liếc dọc liếc ngang rồi ra sức ngoáy mũi chừng mười giây.
Show diễn càng lúc càng bùng nổ. Đám người béo núc, trắng múp Hiromi ghét cay ghét đăng có mặt khắp nơi.
Nhưng không được phép thể hiện cảm xúc ra mặt. Hiromi đứng bên cạnh sản phẩm, nở nụ cười thật tươi với tất cả khách hàng. Cô đứng thẳng người, hơi ưỡn ngực lên. Vì bên trong cô mặc đồ lót định hình nên tư thế cũng như phom dáng vô cùng tự nhiên. Đó là thói quen đã được hình thành khi cô làm việc. Thỉnh thoảng đứng ở góc đường cô cũng “đứng tạo dáng người mẫu”.
“Hiromi ơi.” Atsuko lại gần, thì thầm. “Bên Tomorrow đang ở đây đấy.”
“Cậu không đùa đấy chứ?”
Tim Hiromi đập rộn ràng. Tomorrow của đài truyền hình trung ương được biết đến là chương trình tin tức đêm khuya có tỷ lệ người theo dõi rất đông.
“Cả bên Takaramono nữa.”
Takaramono là tạp chí thần tượng được các cậu trai trẻ rất yêu thích.
Phần biểu diễn chính sắp bắt đầu. Nhất định lúc đó, cánh nhà báo đưa tin, viết bài sẽ tập trung rất đông.
Hiromi giả bộ đi ra sau lấy thêm tờ quảng cáo phát cho khách để kiểm tra lại lớp trang điểm trên mặt. Cách trang điểm hôm nay kém sắc hơn mọi khi. Hiromi tặc lưỡi. Đành chịu vậy chứ biết làm sao. Sau đó cô kéo phéc-mơ-tuya sâu xuống thêm ba centimet nữa.
Khi Hiromi quay trở lại đám thanh niên choai choai đã cầm máy ảnh và chiếm những vị trí đẹp còn nhanh chân hơn cả cánh truyền thông.
Tránh ra đi, bọn nhóc. Chị khoe rãnh ngực không phải cho bọn mày xem đâu. Hiromi vừa nhoẻn miệng cười, khoe hàm răng trắng đều tăm tắp, vừa thầm chửi rủa.
Nhưng đó không phải tất cả. Hồi còn nhỏ, Hiromi đã rất thích được chụp ảnh.
Không biết có phải nhờ hiệu quả của phéc-mơ-tuya không, tất cả ống kính máy ảnh của đám thanh niên đổ dồn về phía Hiromi.
Đèn flash lóe lên tới tấp, tiếng “tách, tách” bấm máy ảnh liên tục.
Cảm xúc hạnh phúc khi được nhiều người chiêm ngưỡng bao bọc lấy Hiromi. Một đám thanh niên khác cầm máy ảnh từ trên cao chụp hất xuống. Hiromi tạo dáng. Cô đưa một chân lên trước, để lộ phần đùi trắng nõn nà.
Để chị ngồi xuống tạo dáng cho mà chụp nhé. Đêm nay thể nào cũng lại mơ về chị cho xem.
Hiromi phấn khích như thể mình vừa thống trị được thứ gì đó. Khoái cảm của cô mỗi lúc một dâng cao.
Ngay sau đó, ống kính máy ảnh chuyển hướng sang bên cạnh Hiromi. Cô liếc sang. Con nhỏ Emirin mười tám tuổi cùng làm việc chung văn phòng với Hiromi đang tắm trong ánh sáng đèn flash.
Chuyện quái quỷ gì vậy? Chưa có trong kế hoạch debut mà đám xưng danh nghệ sĩ ư? Mày dùng băng dính để bóp eo lại chứ gì?
Hiromi cúi thấp người xuống, chìa tay ra trước mặt để bắt tay giao lưu với khách. Nhờ thế rãnh ngực của cô lại càng được thấy rõ hơn.
Kèm thêm động tác chu môi gợi cảm, kiểu tạo dáng quyết định sự thắng bại của Hiromi.
Hiệu quả nhãn tiền, một lần nữa Hiromi lại một mình độc chiếm ống kính máy ảnh.
Thắng là chuyện đương nhiên rồi. “Chất” của cô khác hẳn với hồi còn là con bé sinh viên cao đẳng đi làm thêm. Với năm năm kinh nghiệm, cô biết khoe thế nào sẽ có lợi cho mình.
Giới truyền thông cô đợi chờ mòn mỏi đã đến. Trước tiên là tạp chí Takaramono.
Người phụ trách yêu cầu đám thanh niên lâu nhâu di chuyển sang hai bên. Các đồng nghiệp phát tờ quảng cáo tiến gần lại về phía sân khấu. Tất cả đều đang đợi cơ hội được chỉ định đích danh.
Cameraman râu rậm nhìn một lượt. Giây phút yên lặng trôi qua.
“Ừm, cô này, cô này và cô này.” Anh ta chỉ tay vào từng người một. “Đứng ở đó cho tôi.”
Hiromi cũng nằm trong số được chọn. Một sự an tâm nho nhỏ kèm theo xúc cảm về sự vượt trội hơn người dâng trào trong cô. Anh cũng có mắt nhìn người đấy chứ nhỉ? Hiromi khẽ nhếch miệng, ném cho cameraman một nụ cười và nhanh chóng đứng vững vàng ở vị trí trung tâm.
Atsuko không được chọn. Hiromi thấy tội nghiệp cho cô ấy nhưng cô cũng chẳng biết phải làm thế nào. Atsuko nhất định sẽ trở thành người vợ đảm đang như bao người phụ nữ khác. Một cô gái có tính cách tốt nhưng lại kém hấp dẫn.
“Các em, cười lên nào.”
Trước lời yêu cầu của cameraman, Hiromi nở nụ cười tươi rạng rỡ, khoe hàm răng trắng đều vốn là thế mạnh của cô. Đèn flash bật sáng. Ba năm trước, cô từng cặp với một nha sĩ nên đã được niềng răng miễn phí. Răng niềng xong người đẹp cũng mất tăm. Cô chẳng hề cảm thấy tội lỗi vì anh ta cũng đã được vui chơi chán chê cùng người đẹp rồi còn gì. Anh ta mới là người được lợi đấy chứ.
Hiromi chủ động thay đổi dáng chụp liên tục và khoe cho mọi người thấy rãnh ngực hấp dẫn của mình.
Cameraman càng phấn khích hơn, tiếng máy ảnh kêu “tách, tách” vang lên giòn giã, hối hả như sợ bị ai cướp mất.
Màn chụp ảnh kết thúc cũng là lúc đám phóng viên lao tới.
“Cô có thể cho tôi biết tên, tuổi, số đo ba vòng được không?” Một người khẽ đánh tiếng.
Hiromi khai gian xuống hai tuổi, vòng một vòng ba tăng số lên còn vòng hai lại giảm số xuống.
“Khi nào ảnh của em sẽ được đăng lên ạ? Anh cứ dùng nhiều vào nhé!” Hiromi nói ngọt như rót mật, lắc lắc cánh tay nhà báo nọ.
Anh ta không khỏi bối rối. Có đăng thì đăng cho cẩn thận, cho chị vào góc nhỏ xíu là chị không tha đâu. Hiromi nghĩ thầm trong bụng.
Đúng lúc đó, người ta lại bắt đầu chụp ảnh ngay cạnh cô. Hiromi quay sang xem có chuyện gì.
Một mình Emirin đằm chìm trong ánh sáng đèn flash.
Hiromi không tin nổi vào mắt mình. Con nhóc này có gì ngoài sự trẻ trung đâu?
Cô đến bên cạnh Atsuko, thì thầm “Tại sao con nhóc này lại trở thành cái rốn của vũ trụ vậy?”
“Có sao đâu, Hiromi. Họ cũng đã chụp cậu rồi mà.” Atsuko chu môi.
“Tay cameraman đó, cuồng lolita sao?”
Cơn giận dữ dâng lên ngùn ngụt. Nếu con ranh đó được chụp một mình, chắc chắn nó sẽ được lên ảnh rồi. Đừng đùa với chị. Ở đây chị mới là số một.
Vì vậy, khi đoàn Tomorrow đến tác nghiệp, Hiromi lại kéo thấp phéc-mơ-tuya xuống thêm hai centimet nữa.
Sự kiện bước vào phần “hot” hơn. Đèn trong hội trường tắt, Hiromi nhảy những điệu nóng bỏng, lắc lư bầu ngực trên tiếng nhạc nền BGM với beat cực gắt.
Vừa nhảy, Hiromi vừa dành cho cameraman những ánh nhìn nóng bỏng. Đúng như những gì Hiromi nhắm đến, gã đàn ông cầm máy ảnh tiến sát đến phía dưới sân khấu. Anh ta hết lia dọc lại lia ngang, “bắt” được các góc độ trên toàn bộ cơ thể Hiromi.
Khi máy ảnh chĩa vào chính diện khuôn mặt, Hiromi nháy mắt làm duyên. Đòn quyết định đây rồi, Hiromi nghĩ.
Trong lúc mọi thứ đang hỗn loạn Atsuko tiến lại gần Hiromi. Chiếc máy ảnh được hạ thấp xuống để chụp hai cô gái.
Thôi cũng được. Dù sao Atsuko cũng là bạn thân, coi như “tán lộc”.
Sau đó hai, ba người kéo lại, tập trung xung quanh Hiromi. Máy ảnh lại lùi ra xa hơn.
Đợi đã, cái bọn này, đồ trơ trẽn. Người ta đang chụp đây cơ mà.
Một người nhoài ra, đứng chắn máy ảnh và thả một nụ hôn gió.
Hiromi nhận ra ống kính máy ảnh được zoom lên to hơn, “bắt” được cận mặt hơn. Gì thế này? Chỗ ngon nhất lại bị đứa con gái khác cướp mất ư?
Không biết từ lúc nào cả đám con gái túm tụm lại với nhau.
Hiromi bị đẩy ra khỏi vị trí trung tâm. Cái lũ hèn hạ, xấu tính.
Không thể chịu thua được. Hiromi hít một hơi thật sâu và nắm chặt hai tay. Cô lại kéo phéc-mơ-tuya xuống một centimet nữa rồi lao vào giữa đám các cô gái.
Tình cờ liếc xuống dưới sân khấu, Hiromi thấy khách hàng là những gã nhân viên độ tuổi trung niên đang há hốc mồm sửng sốt.
Ngoại trừ những người đàn ông trẻ tuổi, nhiều tiền ra, tất cả đều chẳng liên quan gì đến Hiromi.
Tiếng BGM với âm lượng lớn như muốn xé rách màng nhĩ, ánh đèn nhiều màu sắc chiếu xuống những cô gái.
Hiromi trở về căn hộ chung cư khép kín lúc hơn mười một giờ. Sau khi tắm xong, dù nhà chỉ có một mình, cô vẫn ngồi chắn trước tivi để kiểm tra xem show hôm nay có được phát sóng không.
Đương nhiên cô cũng bật sẵn chế độ quay. Chỉ cần xuất hiện dù chỉ một chút trên tivi cô cũng sẽ ghi lại hết vào băng.
Hiromi ngồi xếp bằng, vừa sấy tóc vừa xem tivi. Thỉnh thoảng cô lại bốc một miếng khoai tây. Khách hàng hôm nay đúng là tay keo kiệt. Ở phòng nghỉ chỉ có vài miếng bánh pizza được đặt mang đến. Chưa kể ít quá nên chẳng no.
Ít nhất cũng phải đặt đồ từ nhà hàng của khách sạn nào đó đem đến chứ. Tất cả đồng nghiệp hôm nay đều bĩu môi bất mãn.
Chương trình Tomorrow đã bắt đầu. Phần đầu tiên là góc gameshow.
Hiromi đã xuất hiện trên đó. Nhưng chỉ vỏn vẹn ba giây và lại là ba giây không mãn nguyện gì cho cam. Đúng như cô nghĩ, con nhỏ có nụ hôn gió rõ mặt nhất.
Chỉ được đến thế này thôi sao? Hiromi vùng vằng hờn dỗi, rồi cô thở dài. Thôi đã không được phỏng vấn rồi thì mấy giây như này cũng quý giá.
Cô uống một ngụm nước trái cây và lấy lược chải tóc. Để tóc dài chăm sóc rất phiền phức nhưng mãi cô vẫn chưa chịu đi cắt tóc. Cô khẽ hất nhẹ mái tóc dài ngang vai. Cô đang hồi tưởng lại hương vị ngọt ngào, cảm giác chinh phục khi chỉ với động tác này, đám đàn ông đã chết mê chết mệt cô.
Đang đánh răng dở, cô tạm dừng lại, chuyển kênh sang Beautiful. Đây là chương trình tạp kỹ ban đêm với sự xuất hiện của rất nhiều cô gái trẻ.
Mục tiêu hiện tại của Hiromi là được xuất hiện trên chương trình này. Nếu liên tục xuất hiện thì chẳng mấy chốc, tên tuổi của cô sẽ trở nên đắt khách với danh hiệu “Beauty Girl”.
Bất chợt, Hiromi phát hiện ra một khuôn mặt ở góc màn hình. Trước đây, cô ta từng là người mẫu quảng cáo cho một hãng xe hơi cùng với Hiromi.
Tại sao cô ta lại... Mặt Hiromi nóng rần rần.
Cô ta luôn mặc váy ngắn, đứng bắt tréo chân. Bị tay dẫn chương trình chọc ghẹo mấy câu gợi tình, cô ta đỏng đảnh đáp: “Em không biết đâu.”
Lại còn cố giả bộ ngây thơ vô số tội chứ. Ngày xưa quan hệ với giới đua xe mãi, ai mà chẳng biết. Kể cả chương trình này cũng vậy thôi, kiểu gì chẳng ngủ với nhà tài trợ mới kiếm được suất béo bở này.
Máu nóng bốc lên đầu, môi cô run run. Không muốn xem nữa nên cô tắt “phụt” tivi.
Cô nằm sấp xuống giường, vùi mặt lên gối.
Hai tư tuổi rồi à? Cô lẩm bẩm trong miệng.
Kể cả có ăn gian tuổi ít nhiều, cô cũng sắp đến giới hạn chịu đựng khi cứ phải nỗ lực hết mình để trở thành nghệ sĩ.
Cô muốn nổi tiếng, muốn đứng trên bục sân khấu lớn và chiếm trọn ánh đèn spotlight.
Liệu ngày đó có đến hay không? Cảm giác sốt ruột đã dâng lên đến tận cổ họng.
Hay chơi lớn một phen. Mình sẽ cởi hết để lật ngược tình thế?
Nhưng, mình lại không tự tin lắm với nhũ hoa...
Đêm nay, Hiromi không thể ngủ ngon vì trong lòng rối như tơ vò.
“Uống thuốc rồi mà em vẫn mất ngủ à?”
Hôm nay, Irabu còn dùng gel vuốt tóc. Hình như ông ta đi cắt tóc nên có phần sạch sẽ hơn hôm trước. Chiếc áo blouse trắng cũng được là phẳng phiu.
“Ừm, tại liều hôm trước hơi nhẹ. Hôm nay, anh thử kê liều mạnh hơn một chút nhé.”
Nhìn xuống chân Irabu, Hiromi thấy không phải đôi sandal nữa mà thay vào đó là giày của hãng Salvatore Ferragamo.
Chưa kể cộng với mùi nước hoa nồng nặc. Hiromi phải cố kiềm chế để không bị chết sặc.
“Nào, nào, ta tiêm cái đã.”
Hiromi lại bị lôi ra tiêm. Cô y tá tên Mayumi kia tháo cúc ngực tới tận nấc thứ ba.
Định tấn công chị ư? Bỗng dưng Hiromi cũng muốn cởi tung cúc áo của mình ra.
“Hiromi này, em giống diễn viên thật đấy.”
Quay về phía ghế ngồi, Hiromi thấy Irabu đang nhe răng ra cười chừng như rất sung sướng. Ông ta nhìn cô từ đầu đến chân.
“A, không đâu ạ.” Bản thân Hiromi cũng nghĩ như vậy nhưng cô giả vờ lắc đầu.
“Em thử ra ngoài mà không trang điểm xem thế nào?”
“Cái đó, tôi chưa thử.”
Hôm nay, cô cũng không thể ra khỏi nhà mà không trang điểm. Váy vẫn ngắn như mọi khi.
Buổi chiều cô có cuộc họp bàn về công việc tiếp theo với một đại lý lớn. Những đồng nghiệp khác chắc chắn sẽ mặc diện để tham dự nên một mình cô không thể để mặt mộc, mặc tuềnh toàng mà đến được.
“Em vẫn bị ai đó bám theo à?”
“Vâng ạ. Buổi sáng, tôi vừa ra khỏi nhà thì cảm giác đó lại xuất hiện.”
Sáng nay, sau khi khạc đờm lên vỉa hè, Hiromi đã lấy chân đá bay một thùng các-tông ở bãi đổ rác.
Bà lão bán thuốc lá ở chếch chếch phía đó nhíu mày cau có, nhưng Hiromi không hề hay biết.
“Hiromi, em đẹp quá. Anh hiểu tại sao người ta cứ muốn bám đuôi theo em.”
Này, ông mà cũng biết sao? Suýt nữa Hiromi lỡ miệng.
“Hoa thơm thì bướm lượn mà.”
Cái đó Hiromi thừa hiều. Vấn đề là ngoài bướm ra còn có cả ruồi muỗi nữa.
“Thế nên, anh mới nghĩ có vệ sĩ đi cùng là cách tốt nhất.” Irabu nhoài người ra. Phần thịt dưới cằm núng nính.
“Anh đã quyết định sẽ làm vệ sĩ của em một thời gian.”
“Hả?” Hiromi không tin vào những gì tai cô vừa nghe thấy.
“Anh vừa nói là anh sẽ luôn ở bên cạnh bảo vệ Hiromi.”
Lão này, có thật là bác sĩ không vậy? Hiromi không đáp lại.
“Anh sẽ lái Porsche đưa đón em. Hí hí hí.”
Irabu cười nghe mà kinh tởm. Hiromi nổi hết cả da gà.
“... Không, không cần đâu ạ.” Phải mất một lúc Hiromi mới nói được nên lời.
“Em cần gì phải khách sáo như vậy.”
“Tôi không khách sáo gì cả.” Lần này Hiromi nổi cáu thực sự, cô rít lên.
“Vậy ư? Thế thì tiếc nhỉ.”
Irabu chu môi lên hệt như một đứa trẻ con. Ai đó nói gì với lão này đi. Nghĩ vậy, Hiromi quay sang cầu cứu Mayumi nhưng lại thấy cô ta đang nằm ườn ở một góc của giường khám bệnh và lật giở từng trang tạp chí.
Hiromi bắt đầu đau đầu. Hai người này làm sao vậy? Chỉ mình mình là người nghiêm túc nhất ở đây ư?
“À mà này, người bám theo em, chỉ có một người thôi hả?” Irabu lên tiếng.
Một câu hỏi khiến Hiromi bất ngờ. Đúng là cô chưa từng nghĩ đến chuyện ấy.
“Xuất hiện ở khắp mọi nơi, bất kể ngày hay đêm, về mặt vật lý là hơi bị khó. Có thể có nhiều hơn một người cũng nên.”
Có thể lắm, Hiromi nghĩ. Nói gì thì nói, mình đẹp thế này cơ mà. Chẳng lạ gì nếu có cả tá đàn ông tơ tưởng đến mình. Tự giả định bị một người theo dõi mới không hợp lẽ tự nhiên.
“Cũng có thể là như vậy ạ.” Một nỗi bất an xâm lấn trong lòng Hiromi. “Bác sĩ, tôi phải làm thế nào đây?”
“Thì như anh nói lần trước, em thử thay đổi hình ảnh của mình xem. Thử cắt tóc này. Anh ấy, anh thích phụ nữ để tóc ngắn lắm, hí hí hí.”
Irabu vặn người trong khi Hiromi chỉ biết thở dài thườn thượt.
“Anh nghĩ em hợp với tóc ngắn đấy.”
Hiromi sẽ không cắt tóc. Cô ghét phải thay đổi cách trang điểm và phong cách ăn mặc. Đối với cô, làm thế không khác nào võ sĩ Samurai vứt bỏ đi thanh kiếm sắc.
“Nếu không muốn làm thế, tốt hơn hết em nên chuyển đến sống ở nơi nào kẻ bám đuôi không đến được ấy.”
“... Ý bác sĩ là tôi phải chuyển nhà ư?”
“Không. Em hãy leo lên vị trí cao hơn ấy. Anh nghĩ, nhất định trong thâm tâm kẻ đeo bám em đang tơ tưởng đến một lúc nào đó có thể chạm tay tới Hiromi? Hiromi, em thử nghĩ mà xem. Bề ngoài trông em rất nổi bật, sành điệu nhưng anh cảm thấy cũng có chỗ hơi quê.”
Hiromi hằm hằm. Tôi mà quê mùa ư? Ông không đùa đấy chứ? Từ thời còn là sinh viên cao đẳng, tôi đã được mệnh danh là “mỹ nữ cành cao” đấy.
“Vì vậy, không được để hắn ôm ấp hoài bão. Em phải vươn lên tầm cao hơn, trở thành bông hoa quý khó với, khiến hắn chán nản phải thốt lên ‘ôi, mình không thể chạm tay tới được’. Đó cũng là một cách.”
Irabu thủng thẳng giảng giải từng câu, từng từ.
“Từ xưa đến nay, những cô gái thần tượng mới là đối tượng dễ bị đeo bám. Vào vai cô nàng thuộc gu thị hiếu số đông sẽ dễ được nhiều người yêu thích. Nhưng ngược lại, nếu trở thành một siêu mẫu, đám đàn ông chỉ có thể đứng từ xa ngưỡng vọng, đừng hòng tơ tưởng một ngày nào đó người đẹp sẽ là của mình.”
Những lời Irabu nói quả thực rất chí lý. Hóa ra là vậy. Mình vẫn ngọt ngào với bọn họ quá mà. Mình phải khiến cho đám đàn ông nhạt nhẽo nghĩ rằng: “Nàng tuyệt đối là đối tượng không phù hợp.” Mình phải vươn lên vị trí cao hơn hẳn vị trí hiện tại.
Được rồi. Phải trở thành một cô gái sang trọng, quý phái, phải trau dồi bản thân hơn nữa.
Những lời Irabu nói cũng có ý đúng, Hiromi đoán chắc ông ta đã quen tiếp xúc với người không nội tâm, mặt mũi xấu xí thì phải.
“À mà trưa nay em đi ăn trưa với anh nhé? Ăn Sushi ở Ginza[1].
Lão này toàn tự ý quyết định. Hiromi rất ghét. Hiromi từ chối bằng cặp mắt lạnh lùng. Cô chuẩn bị ra về.
“Tặng Hiromi cái này nè.”
Irabu lấy ra một bó hoa phía sau tấm bình phong. Đó là một bó hoa đẹp rực rỡ. Chắc cũng phải đến mấy chục nghìn yên. Bác sĩ có khác, nhiều tiền ghê.
Một ý nghĩ vụt lóe lên trong đầu Hiromi.
“Ôi, bó hoa tuyệt đẹp.” Cô trầm trồ hết cỡ trước mặt Irabu. “Nhưng bác sĩ này, em thích một chiếc túi xách mới ra của Prada hơn hoa cơ.” Hiromi thỏ thẻ, giọng nói cố ý nửa đùa, nửa thật.
Hai má Irabu đỏ lựng. “Ừ, ừ, được chứ. Prada chứ gì.”
“Thật ư, bác sĩ?” Hiromi khẽ nhảy lên vui sướng. Dễ như trở bàn tay vậy.
“Mai anh sẽ chuẩn bị cho em. Hí hí hí.”
Tuyệt vời! Trong thời gian qua lại ở bệnh viện, cô sẽ được lên đời thêm nhiều món đồ mới.
Hiromi còn tính hôn lên má Irabu nhưng khi nhìn thấy làn da bóng nhẫy đầy dầu, cô lại từ bỏ ngay ý định.
Chiều tối, sau khi họp bàn công việc xong, Hiromi cùng đi uống trà với Atsuko.
Cô kể với bạn rằng hình như kẻ bám đuôi không chỉ có một người.
“Này, cậu ổn không đấy?” Atsuko nhíu mày. “Cậu đã đến gặp bác sĩ tâm lý chưa?”
“Thì bác sĩ ở Khoa Thần kinh nói như thế mà. Ông ấy bảo về lý một người không thể làm được nên khả năng cao có rất nhiều người đang theo dõi tớ. Cho nên tớ mới ‘ồ, ra là vậy’ chứ ban đầu cũng không nghĩ ra đâu.”
“Kỳ chết đi được, tay bác sĩ đó. Cậu đổi bác sĩ đi thì hơn. Với cả, Hiromi, sao cậu lại tin người quá vậy? Cậu không nghĩ mọi chuyện chỉ do bản thân tự tưởng tượng thôi à?”
“Sao cậu lại nói cái kiểu như tớ là người bệnh không bằng.” Hiromi bĩu môi.
“Dạo này cậu lạ lắm đấy, Hiromi. Hôm nay, cậu còn khạc đờm ở hành lang nữa chứ.”
“Ối, cậu đã nhìn thấy hả?”
“Thấy hết rồi. Thấy cả lúc cậu đứng dạng chân, gãi mông nữa cơ.”
“Đấy là cách khiến kẻ đeo bám phải vỡ mộng. Và đương nhiên hắn sẽ phải từ bỏ những ảo tưởng hão huyền về tớ?”
“Thế còn vụ ở phòng nghỉ giải lao, cậu gọi anh phụ trách là thằng điên thì sao?”
“Ai bảo hắn nhìn như muốn ăn tươi nuốt sống tớ. Chẳng phải nhân viên chính thức gì. Cái ngữ nhân viên hợp đồng bán thời gian phải biết thân biết phận chứ.”
“Không thể tin nổi.” Atsuko tròn mắt.
“Biết phải làm sao vì tớ mới là người bị hại cơ mà.”
“Tớ nói với cậu điều này, với tư cách một đứa bạn thân được không? Cậu quá tự cao, tự đại đấy, Hiromi.”
“Gì cơ? Tự cao, tự đại á?”
“Sự thật là như thế mà. Có thể cậu nghĩ quá nhưng chưa chắc người khác đã bận tâm đến cậu đâu.”
“Quá đáng ghê. Atsuko, cậu suy nghĩ hơi bị lệch lạc rồi đó. Tớ chẳng qua chỉ nổi bật hơn người mà thôi.”
“Tớ có lệch lạc gì đâu.”
Hai bên tranh luận một hồi, kịch liệt đến mức người phục vụ phải ra đề nghị họ nói nhỏ lại. Tự nhiên thành ra bực mình. Ai đời lại để cho con bé nhân viên xấu hoắc nhắc nhở cơ chứ.
Hiromi thanh toán cốc nước của mình rồi rời khỏi tiệm cà phê. Cô lại có cảm giác ai đó đang nhìn mình.
“Xí, chúng mày đừng mơ với tay được đến chỗ chị?” Hiromi bực tức nói.
Người đàn ông trung niên đi ngang qua phải dừng lại. Ông ta há hốc miệng nhìn Hiromi. Cô hất tóc rồi bỏ đi không thèm ngoảnh lại.
Hết đứa này đến đứa kia. Hiromi làu bàu. Cô đùng đùng nổi giận.
Không thể tin được, đến cả Atsuko cũng nghi ngờ cô. Chỉ mỗi Irabu mới hiểu cho cô thôi.
Hiromi bực mình đá vào chân cột điện thì không may gót giày gãy rời ra đánh “cạch”.
❀ ❀ ❀
[1] Monorail, là một hệ thống vận tải vận hành trên một đường “ray” đơn, cái gọi là đường “ray” ấy vừa là dầm đỡ vừa là đường dẫn.