Số tin nhắn Yuta gửi đi trong một ngày đã vượt ngưỡng ba trăm.
Yuta không rời điện thoại nửa bước. Trong giờ học, cậu thậm chí chẳng thèm nghe giảng, chỉ miệt mài bấm điện thoại.
Thứ Bảy tuần trước, cậu có hẹn với ba nhóm bạn nhưng rốt cuộc lại chẳng gặp được ai. Không liên lạc được với mọi người cứ cô đơn thế nào ấy, Yuta nghĩ.
Nhưng thứ khiến cậu sốc hơn là thái độ dửng dưng, chẳng ai buồn quan tâm đến cậu.
Không chỉ riêng Mikki mà cả Yosuke hay Yuri cũng thế.
Sáng Chủ Nhật, sau khi gọi điện giải thích lý do vì sao không thể đến chơi mạt chược được và kèm theo một lời xin lỗi, cậu nghe Xosuke trả lời: “Ồ, không sao đâu. Đã có thằng Tetsu bên lớp 5 rồi.” Yosuke, nó còn không buồn đếm xỉa gì đến mình.
“Thằng Tetsu chết giẫm kia, tao sẽ ù cho nó trắng mắt ra. Tuần sau nhất định tao sẽ phục thù.”
Phát hiện ra bản thân lại có thêm thứ để chinh phục, Yuta mừng rỡ khôn xiết, tuyên chiến với giọng đầy thách thức.
Lúc Yuta gọi cho Yuri hình như cậu ta vừa mới ngủ dậy, giọng vẫn còn ngái ngủ, khó chịu. Cậu ta chỉ bảo: “Có sao đâu, việc cỏn con ấy mà. Cậu đâu cần phải xin lỗi thế.”
“Tớ lo không có tớ mọi người lại thấy buồn.”
Yuta chỉ khẽ đưa đẩy thêm câu đó để thăm dò xem ý Yuri thế nào, chẳng ngờ Yuri lại thảy cho cậu một câu: “Kouji dẫn theo đám bạn cùng trường tư đến nên tụi tớ đã có bữa tiệc vui tưng bừng.”
Điều khiến Yuta bị tổn thương sâu sắc nhất là tụi Yosuke, Yuri, không đứa nào thèm nhắn tin cho Yuta.
“Từ tối hôm qua, điện thoại của tớ không liên lạc được.”
Nói rồi, Yuta xin lỗi vì không thể nghe máy hay trả lời tin nhắn nhưng cả hai đứa tụi nó đều chỉ đáp “À, thế hả?” làm cho Yuta hạn hán lời.
Chỉ mình Yuta điên cuồng tìm cách liên lạc với bọn nó thôi, chứ trong đầu bọn nó chẳng có chỗ nào dành cho Yuta, đứa thì mải chơi mạt chược, đứa thì hát karaoke.
Yuta cứ tưởng cậu là thành viên chủ chốt trong nhóm ấy vậy mà đời không như mơ. Lúc nào mình cũng nhắn tin cho bọn nó, nhưng bọn nó chỉ toàn đọc lướt qua chứ có coi trọng gì đâu.
Trong thoáng chốc, Yuta đã định sẽ không nhắn tin nữa nhưng nỗi sợ phải từ bỏ việc nhắn tin còn to lớn hơn. Nếu như Yuta tiếp tục cần mẫn một mình nhắn tin cho bọn nó, chắc chắn bọn nó không thể tảng lờ sự tồn tại, sự hiện hữu của cậu.
“Này, học cùng lớp với nhau thì mở miệng nói gì đi chứ.” Yosuke đã từng nói với Yuta như vậy.
“Này, không phải sau giờ học tụi mình vẫn gặp nhau ư?” Yuri thắc mắc với khuôn mặt đầy ưu tư.
Còn bố lại mắng Yuta: “Mày mắc chứng nghiện điện thoại mất rồi.”
Dẫu vậy, Yuta vẫn không từ bỏ được thói quen này.
Trừ thời gian ngủ ra, mười sáu tiếng đồng hồ còn lại trong ngày, cậu đều ôm lấy chiếc điện thoại.
“Tôi chán rồi.”
Ông bác Irabu giận dỗi như thể một đứa con nít. Yuta vẩn vơ nghĩ “sao dạo này không thấy tin nhắn của ông bác nhỉ”. Hình như ông bác đã tắt nguồn và cho chúng ngủ yên sâu trong ngăn kéo rồi.
“Nghĩ kỹ lại, hẹn hò qua mạng hay bạn tin nhắn đúng thật là phiền phức.”
“Nhưng nó thú vị vì giúp ta tăng cơ hội gặp gỡ mà bác sĩ?” Yuta lập luận.
“Ai muốn gặp chứ. Phiền chết đi được.”
“Bác sĩ không có bạn bè à?”
“Ừ, chẳng có ai.” Irabu tưng tửng dáp.
Yuta không nghĩ ai có thể chơi được với ông bác sĩ nhưng cậu rất bất ngờ khi thấy ông ta thừa nhận chuyện đó nhẹ như không. Những người xung quanh Yuta, không ai không có bạn. Chỉ cần được hỏi “Cậu có bạn bè gì không?” là có kẻ sẽ bực dọc vì bị hỏi một câu vớ vẩn và đáp “có chứ”. Đối với những cô cậu độ tuổi dưới hai mươi, các mối quan hệ giao lưu, bạn bè như một minh chứng cho sự tồn tại của bản thân. Điều khủng khiếp nhất chính là cô độc.
“Thế bác sĩ thường làm gì vào ngày nghỉ?”
“Gần đây tôi nghiện chơi lắp ghép mô hình nhựa, series xe đua ô tô Tamiya 24/1. Hiện tại tôi đang lắp đồng thời cả Tiger và Lommel đấy. Ê hê hê.”
Irabu nheo mắt mơ màng còn Yuta thì thở ngắn than dài.
“Thực ra, bố cháu bảo cháu ‘mày mắc chứng nghiện điện thoại’ đấy. Có đúng vậy không bác sĩ?”
“Ừm.” Irabu ôm lấy cái cổ béo rồi lại khoanh hai tay. “Cũng có thể. Nhưng có sao đâu? Gây hại gì đâu nào?”
“Vâng...”
“Tôi thuộc trường phái đã không gây hại thì ‘makeno’ thôi.” Irabu bắt đầu ngoáy mũi.
Có hại đấy chứ vì Yuta đã tốn không biết bao nhiêu tiền bạc vào đó mà.
Lại đến giờ tiêm. Mayumi vẫn lãnh đạm như mọi khi. Đầu kim tiêm cắm vào tay Yuta tê buốt. Yuta có cảm giác càng ngày mũi tiêm lại càng đau hơn.
“Chị y tá, chị có bạn bè gì không?” Yuta hỏi trong lúc cậu đang tiêm.
Mayumi từ tốn ngẩng mặt lên đáp.
“Không có.” Thái độ của bà chị Mayumi cũng dửng dưng hệt ông bác Irabu.
Nhưng Mayumi khác ông bác Irabu ở chỗ chị ta là một cô gái trẻ, đang trong độ tuổi giao lưu, tụ tập với bạn bè.
“Chị không buồn à?” Yuta hỏi với khuôn mặt đầy quan ngại.
“Buồn chứ.” Mayumi đáp chỏng lỏn.
“Thế tại sao chị lại không có bạn?”
“Một mình thích hơn. Thoải mái nữa.” Mayumi lắc cổ sang trái, sang phải rồi quay sang nhìn chằm chằm vào mặt Yuta.
“Chú mày, thực sự chẳng có đứa bạn nào, đúng không?”
“Làm gì có chuyện đó ạ.” Yuta mở to mắt, bĩu môi. “Bạn, em có đấy, Thứ Bảy, Chủ Nhật tối em có hẹn với bạn đấy?”
“Thế à? Vậy thì tốt.” Mayumi cười khẩy.
Ông bác Irabu và bà chị Mayumi đều ổn khi không có bạn bè ư? Tại sao chị ta có thể tự tin trả lời “không có” như thế nhỉ?
Giáng sinh đang đến gần vậy mà quyển sổ tay cá nhân của Yuta vẫn trắng trơn.
Vì vẫn là học sinh cấp ba nên có rất ít kẻ rủ người yêu tới khách sạn nhưng đứa nào đứa nấy đều tất bật lên lịch đàn đúm.
Hình như Yosuke sẽ cùng đám con gái bên trường nữ sinh thương mại tổ chức tiệc. Nobuhira và Naoya cũng đã được mời tới dự.
“Bên kia họ có bốn người đấyyy.” Yuta nghe được ba thằng chúng nó bàn với nhau ở hành lang. Cậu vẫn đợi bọn nó rủ mình “Ê, Yuta” nhưng sao ngày đó chưa tới.
Đám Yuri đã lên kế hoạch đi trượt tuyết. Thời gian hẹn trùng với kỳ nghỉ đông nên họ đã đăng ký tour du lịch bằng xe buýt hai ngày một đêm. Yuta tình cờ nghe được khi bọn con gái thì thầm to nhỏ với nhau trong phòng nghỉ giải lao ở chỗ làm thêm.
Yuri cũng chưa nói gì với Yuta cả. Cậu nghĩ có khi mình ưu tiên đi với Yuri hơn đi với đám Yosuke. Nếu đi tour trượt tuyết, một mình cậu có thể tỏa sáng và được mọi người trầm trồ, ngưỡng mộ.
Hết giờ làm, Yuta nán lại một lúc trong phòng nghỉ giải lao và nhập hội với đám Yuri.
“Hôm trước tớ đã mua đĩa đơn của nhóm Mr Children đấy. Nếu cậu thích tớ sẽ copy ra đĩa cho.”
“Thật hả? Cám ơn nha.”
“Tớ cũng mua cả album của Utada Hikaru nữa. Tiện tớ copy luôn một thể cả hai nhé.”
“Cậu tốt bụng quá.”
Hết chuyện. Yuta để ý thấy đứa con gái khác liếc nhìn sang Yuri.
“Thế, chúng ta về thôi nhỉ?” Yuri nói.
“Này, bây giờ các cậu có đi hát karaoke không?”
“Nhưng sắp đến đợt kiểm tra định kỳ rồi.”
Tất cả cùng rời khỏi chỗ làm và đi bộ về phía nhà ga. Lúc đó, Yuta cũng bắt chuyện với đám Yuri nhưng chẳng rôm rả được lâu.
“Này, Yurippe.” Có tiếng của một đứa con trai vang lên. Hóa ra là thằng Kouji. Nó đứng ở đài phun nước trước cửa ga và đang vẫy tay rối rít. Đằng sau nó là một vài thằng học sinh cấp ba mặc đồng phục trường tư.
“Ta đợi nhau trên tầng hai của Mc Donald’s nhé!”
Kouji làm điệu bộ cào tuyết. Ngay lập tức thấy Yuri nháy mắt với nó.
À, thì ra là vậy ư? Cuối cùng Yuta cũng hiểu ra. Tụi Yuri đi với bọn con trai trường tư này.
“Ơ, thế Tsuda cũng đi hả? Tour trượt tuyết dịp Giáng sinh ấy?” Kouji hỏi.
Yuri lúng túng, không biết trả lời thế nào.
“Gì thế, bọn mày định đi trượt tuyết à?” Yuta vui vẻ hỏi. “Tao cũng muốn đi nhưng biết làm sao bây giờ? Tao lại có hẹn trước mất rồi. Cuộc hẹn hò kết đôi với đám con gái trường nữ sinh thương mại đêm Giáng sinh.”
Đám Yuri mặt mũi giãn ra thấy rõ.
“A, Tsuda kín lịch mất rồi.” Yuri cười nói và khoe hàm răng trắng bóng.
“Thôi, tớ đi đến đây thôi.” Yuta hớn hở vẫy tay rồi đi về hướng khác.
Gió mùa Đông Bắc lạnh thổi qua khiến chiếc khăn quấn quanh miệng cậu như một chiếc khẩu trang.
Khi chỉ còn một mình, Yuta rút điện thoại ra xem. Cậu gọi điện cho Yosuke, ngay lập tức cậu ta bắt máy. “Alo, alo” Yuta nghe thấy cả tiếng di chuyển quân bài mạt chược phía bên kia đầu dây.
“Yosuke, mày đang ở hàng mạt chược hả?” Yuta hớn hở.
Yosuke nói Nobuhira và Naoya cũng đang có mặt ở đó. Đi gặp đám bạn thân bao giờ cũng vui.
“Tao cũng đi. Tao vừa mới tan làm về.”
“A... cũng được.” Yosuke đáp có hơi chút ngập ngừng.
“Được mà. Ta chơi rút hai đi.”
Còn một người nữa là ai nhỉ? Yuta ngẫm nghĩ. Lúc đến nơi, quả nhiên thằng Tetsu cũng ở đó. “Yo.” Yuta tươi cười, giơ tay lên ra hiệu cho tụi bạn.
“Ai thắng vậy?” Yuta tìm một chỗ và ngồi xuống.
“Tetsu đấy. Không thể tha thứ cho thằng này được.”
“Nó lại ù kìa. Những hai lần rồi chứ.”
“Nó đã bán thân cho quỷ rồi, mạnh vãi!”
Ba thằng thi nhau chửi bới xối xả vào mặt thằng Tetsu, giọng đầy hằn thù nhưng Yuta có thể thấy tụi nó đang chơi rất vui.
“Theo thứ tự, người thắng sẽ có quyền lựa chọn trước nhỉ?” Tetsu nói.
“Chuyện gì cơ?” Yuta ngơ ngác quay sang bạn hỏi. “Thì chuyện đi chơi với bọn con gái bên trường nữ sinh thương mại đó.” Tetsu hạ thấp giọng, di chuyển quân cờ.
Tụi Yosuke tái mặt. Thế đấy. Chúng đã rủ thằng Tetsu mà không rủ mình ư?
“À không, chuyện này là...” Thằng Yosuke vừa gãi đầu vừa thanh minh. “Hiện giờ là bốn nam, bốn nữ nhưng tao đang nhờ bên ấy hỏi xem có tìm được thêm một người nữa không...”
“Thôi, không sao.” Yuta lắc đầu. “Đêm Giáng sinh chứ gì? Tao có hẹn đi tour trượt tuyết hai ngày một đêm ở Naeba với tụi con gái cùng chỗ làm thêm rồi.”
“Ối giời ơi.” Nobuhira và Naoya rú lên ngạc nhiên, vẻ mặt hớn hở ban nãy đã biến mất. “Mày trốn bọn tao, đánh lẻ đi uống mật ngọt nơi nào hả thằng kia?” Chúng nó bắt chước điệu nhảy Yuta vẫn làm.
“Chuyện là vậy đó. Xin lỗi tụi bay nha.”
Yuta đã bắt nhịp được với đám bạn thân tự nhiên và thoải mái.
Cậu liếc mắt nhìn điện thoại, giả bộ đọc tin nhắn.
“Thưa thầy, em thấy tức ngực quá ạ.” Yuta nghỉ học để đến bệnh viện.
Yuta thuật lại những triệu chứng của mình gần đây cho Irabu nghe. Mỗi lần nhìn điện thoại cậu lại cảm thấy khó thở kèm với những cơn buồn nôn gián đoạn.
“Cháu cảm thấy rất bất an. Nếu không có tin nhắn đến hoặc trong khoảng một tiếng không có tiếng chuông báo là y như rằng cháu sẽ bồn chồn, lo lắng.”
“Cứ vứt quách điện thoại đi.” Irabu thản nhiên nói.
“Không được đâu ạ. Thế thì làm sao cháu liên lạc với tụi bạn được?”
“Không liên lạc được cũng có chết đâu.” Bây giờ đến màn giựt lông mũi.
“Sao cháu có thể...” Mặt Yuta méo xệch.
“Có thứ còn quan trọng hơn đây này. Bây giờ ở Akihabara đang có triển lãm mô hình. Nhóc đi với tôi luôn đi? Đi hai người được giảm giá đấy.”
“Nhưng cháu còn phải học ca chiều nữa.”
“Thì xin về sớm. Tôi viết giấy khám cho.”
Irabu cười toe toét. Yuta chán, chẳng còn sức tranh luận với ông ta.
Chiếc xe Porsche nổi bật của ông bác Irabu phóng như điên trên phố. Các tòa nhà hai bên đường trang trí đủ màu sắc của Giáng sinh, cả khu phố như đã sẵn sàng đón đợi những cuộc vui, những điều thú vị.
Hội trường chật kín những tín đồ yêu lắp ghép mô hình. Ở trường mình cũng có vài thằng như thế này, cái bọn bình thường hay ngồi lầm lũi ở một góc lớp.
Ông bác Irabu bám ngay vào mấy quầy mô hình xe tăng không rời nửa bước. Hai mắt hau háu nhìn như một đứa trẻ con.
“Sắp tới tôi sẽ lắp ghép cái này đấy.”
“Ơ, vậy ạ?” Yuta không biết trả lời thế nào.
Hai người ra sân triển lãm, ở đó đang tổ chức rút thăm. Nếu mã số ghi trên vé vào cửa trùng với số rút thăm, người trúng thưởng sẽ nhận được một phần quà. Đó là mô hình phiên bản giới hạn.
Cô dẫn chương trình bắt đầu đọc số. “A, trúng rồi” Irabu hét toáng lên.
“Chúc mừng bác.” Yuta quay sang Irabu mỉm cười. Nhưng Yuta không hiểu tại sao lại có những hai người trúng thưởng.
Người còn lại là một cậu nhóc học cấp một được bố mẹ đưa đến đây.
Ông bác Irabu và nhóc học tiểu học cùng đi lên bục sân khấu.
Cô dẫn chương trình hốt hoảng chạy lại thì thầm gì đó với người phụ trách. Sau khi bàn bạc xong, cô quay ra chỗ Irabu và cúi đầu.
“Chúng tôi rất xin lỗi. Do sơ suất nên ban tổ chức đã phát ra hai vé có cùng mã số giống nhau. Chúng tôi biết thế này thật không phải nhưng liệu quý khách có thể nhường phần quà cho em bé được không ạ?”
“Chuyện quái quỷ gì vậy?” Irabu phồng mồm lên. “Lỗi của các cô cơ mà, tại sao tôi lại phải nhường chứ?”
“Dạ, chúng tôi thành thực xin lỗi quý khách. Mong quý khách thông cảm, quà chỉ có một.”
“Thế thì ngay từ đầu đừng bày trò nữa. Đây cũng muốn phần quà đó chứ bộ.”
“Ờm... Vậy quý khách nghĩ thế nào nếu tặng lại cho cháu bé, coi như một món quà kỷ niệm ạ?” Cô dẫn chương trình rụt rè hỏi.
“Không. Tôi để tôi dùng.” Irabu hồn nhiên đáp.
Cô dẫn chương trình nhăn mặt một lúc rồi khẽ nở một nụ cười. Cô nói nhỏ với Irabu.
“Vì cháu bé mới chỉ học cấp một thôi, cho nên nếu quý khách nhường...”
“Không đời nào”
“Thì chúng tôi sẽ chuẩn bị một phần quà khuyến mại để gửi tặng quý khách.”
“Tôi không thích. Phiên bản giới hạn mới chịu cơ.” Irabu vẫn không chịu nhượng bộ.
“Bác sĩ ơi.” Không thể chịu nổi nữa nên Yuta đành phải lên tiếng. “Bác nhường đi có phải hơn không?”
“Tôi không thích. Nếu phần quà chỉ có một thì Janken[1] để quyết định xem ai được nhận quà đi.”
“Thật tình, bác là người lớn cơ mà?”
“Người lớn tôi cũng không thích.”
Cậu nhóc tiểu học lo lắng, ngước nhìn Irabu. Cô dẫn chương trình bối rối không biết giải quyết như thế nào nhưng vì chương trình vẫn phải tiếp tục nên cô đành chấp nhận để hai người Janken.
“Bé đồng ý chứ?” Cô dẫn chương trình áy náy hỏi xem đứa bé có đồng ý không.
Janken, poi!
Ông bác Irabu chiến thắng. Ông ta giơ hai tay lên trời, cười sung sướng, mãn nguyện.
Đứa bé đứng bên cạnh khóc như mưa.
“Gã đó có phải người lớn không vậy?” “Nhường cho con nít đi chứ.” Những người đang có mặt tại đó xôn xao.
Irabu chẳng bận tâm, cũng không thay đổi quyết định. Ông ta tay cầm món quà, chạy về phía Yuta “nhìn này, nhìn này”.
“Cái này chắc đắt tiền lắm đấy.”
Nhìn khuôn mặt tươi cười, hồn nhiên của Irabu, Yuta trộm nghĩ.
Người đàn ông này chẳng bận tâm xem người khác thích hay ghét mình. Đứng bên cạnh một đứa trẻ đấy nhưng ông ta không cố tìm cách hòa hợp với người khác. Vì vậy nên ông ta mới có thể vô tư cả những lúc chỉ có một mình.
Yuta cảm thấy ghen tị với sự thờ ơ, bất cần đời của Irabu. Cậu ngẫm nghĩ có khi nào nó lại trở thành thứ vũ khí lợi hại nhất trong cuộc sống này hay không?
Đêm Giáng sinh, Yuta đi bộ lang thang một mình trên đường phố. Nếu cậu ở nhà và ai đó gọi điện đến, chuyện thực ra cậu chẳng hề có kế hoạch nào cho hôm nay hết sẽ bị bại lộ.
Yuta đặt chế độ không bắt máy để không phải nghe điện thoại. Lần đầu tiên cậu làm như vậy.
Mặc dù rất đói bụng nhưng cậu không thể vào Mc Donald’s hay Yoshinoya. Mọi người sẽ nghĩ rằng cậu là một thiếu niên cô độc nếu vào ăn một mình mất thôi. Yuta ôm cái bụng đói, lững thững đi dưới con đường rực sáng ánh đèn nê-ông.
Nhưng cậu vẫn nắm chặt điện thoại vì nó đã trở thành một cái tật của cậu. Cậu lướt nhìn màn hình xem có báo tin nhắn đến không.
“Bạn có tin nhắn mới.” Đêm thế này rồi còn ai nhắn cho mình nhỉ? Yuta mở điện thoại ra đọc. Thì ra của ông bác Irabu.
“Tôi đã đặt một chiếc bánh Giáng sinh ở khách sạn Teikoku.”
Lại bắt đầu rồi đấy. Yuta than thở một mình.
“Dâu tây to ơi là to, cưng xỉu.”
Bó tay với ông bác trẻ con thân xác người lớn này. Ở tuổi ấy lẽ ra phải mặc áo ông già Noel và đi phát quà cho con mình mới phải chứ?
“Mẹ đã tặng tôi bộ đồ ngủ Hermès.”
Yuta chán ngán. Thế mà cũng trở thành bác sĩ được đấy.
Thấy ngứa ngáy tay nên Yuta liền nhắn lại.
“Cháu đang cùng mấy đứa con gái học ở trường nữ sinh đi xe buýt tới khu trượt tuyết.”
Ngay lập tức có tin nhắn đáp trả.
“Này, chụp ảnh gửi tôi xem đi.”
Toi rồi. Khoa học càng phát triển, con người càng hết đường nói dối ư?
“Cháu xin lỗi. Cháu xạo đó.” Dù sao ông bác Irabu cũng là người lớn, hơn Yuta rất nhiều tuổi. Cậu ý thức được rằng mình phải khai thành thật. “Cháu không có việc gì làm, đang lang thang ngoài phố.”
Cứ như thể mình vừa thú tội vậy, Yuta nghĩ. Cậu cảm thấy như có một luồng gió mát lạnh thổi qua lồng ngực, thông suốt tâm trí.
“Hình như cháu cũng không có bạn bè. Hình như chuyện cháu là kẻ cô độc bị lộ rồi thì phải.”
Dòng tâm trạng của Yuta tuôn ra như suối. Chẳng hiểu tại sao cậu lại có thể dễ dàng tâm sự hết ra như thế.
“Hồi còn học cấp hai, vì tính cách ngờ nghệch nên cháu chẳng có bất cứ một người bạn nào. Cháu đã từng nghỉ học, không đến trường một thời gian. Tới khi lên cấp ba, cháu đã thay đổi bản thân và quyết định phải kết thân thật nhiều bạn bẻ. Cho nên sau khi nhập học, mọi người đều đối xử với cháu rất tốt. Nhưng hình như cháu thất bại rồi. Cái gì cố quá cũng không tốt.”
Yuta thấy vô cùng nhẹ nhõm. Cậu đã quá mệt mỏi khi phải tự lừa dối bản thân, phải nhìn nét mặt người khác mà sống.
Irabu nhắn tin trả lời lại.
“Đĩa gà tây quay nguyên con đã được mang đến rồi.”
Ô hay, ông bác này không thèm nghe người khác nói à?
“Gà tây quay chính hiệu từ Canada đấy.”
Bảo sao không có bạn mà ông bác vẫn bình thản sống được.
“Trông ngon quá nên tôi gửi ảnh cho nhóc này.”
Vài giây sau, Yuta thấy một bức ảnh được gửi tới. Đĩa gà tây đặt trên chiếc bàn, à không hình như là trên giường khám bệnh.
Hình như đó là phòng khám bệnh của bệnh viện Irabu. Yuta thấy Mayumi đứng phía sau. Bà chị giơ tay chữ V, hướng về phía ống kính tạo dáng. Xung quanh còn có rất nhiều người khác nữa.
Yuta bỗng thèm nghe thấy tiếng người. Thế là cậu bấm số và gọi điện.
“Đêm Giáng sinh mà. Bệnh nhân họ thấy buồn chán quá nên tụ tập hết ở đây?” Irabu thủng thẳng đáp. “Thế nào, Tsuda có muốn nhập viện không?”
Mayumi cũng chạy ra nghe máy. “Chú mày rảnh thì qua đây đỉ”, giọng nói vẫn lạnh lùng như mọi khi.
“Có được không ạ?”
“Ừ, nếu muốn tiêm thì đến đây.”
“Em hỏi chị một câu được không?”
“Gì?”
“Chị Mayumi đã có bạn trai chưa?”
“Chưa.”
“Chị nghĩ em thế nào?”
“Trẻ con đừng có mơ.”
Hai người nói liến thoắng qua điện thoại. Nhưng Yuta cảm thấy rất thoải mái. Cậu không ngần ngại nữa mà hỏi tiếp.
“Mẫu bạn trai lý tưởng của chị là gì?”
“Đứa có không ít bạn bè, hay thích chơi bời, đàn đúm là chị đây ghét lắm.”
Merry Christmas. Yuta ngước nhìn lên bầu trời đêm khẽ lẩm bẩm.
Khác với mùa hè, ngôi sao trên bầu trời đêm đông vẫn một mình mạnh mẽ tỏa sáng, giống như mỹ nữ phương Bắc dũng cảm bảo vệ cho pháo đài đơn độc.
❀ ❀ ❀
[1] Giống trò “oẳn tù tì” của Việt Nam.