Trong Bể Bơi

Lượt đọc: 23 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
3.

❊ ❊ ❊

Tetsuya ngày ngày đến Bệnh viện Đa khoa Irabu như một thói quen. Anh hy vọng, mũi tiêm đều đặn hằng ngày sẽ có tác dụng nhưng trên hết, anh khao khát được vỗ về, xoa dịu khỏi sự cô đơn. Người anh có thể tâm sự, giãi bày không ai khác chỉ có mình Irabu.

Anh nói dối với mọi người ở công ty rằng mình đang điều trị bệnh đau lưng bằng tia hồng ngoại. Anh nghĩ như vậy có thể che giấu được ít nhiều tật đi khom lưng về phía trước cũng như việc đắp chăn che chân giữa mùa hè một cách thiếu tự nhiên.

Sau tối hôm bắt gặp Sayako cùng chồng mới, Tetsuya đã về nhà và lấy bức ảnh của vợ cũ ra, thứ anh cất sâu trong ngăn kéo, mang vào bếp đốt. Anh viện cớ vì mình cũng có mặt trong bức hình đó nên càng cần phải hủy nó đi.

Nhưng làm vậy không khiến tâm trạng anh thoải mái hơn. Sự đau đớn, giày vò trái lại càng tăng lên mạnh mẽ. Anh đã biết mặt của gã đàn ông kia, chồng mới của Sayako nên những tưởng tượng về việc Sayako vui vẻ với hắn lại càng cụ thể hơn.

“Này, anh Taguchi, đi Disneyland với tôi đi.”

Irabu không đoái hoài đến cảm xúc của Tetsuya. Ông ta vẫn tươi roi rói như thường lệ.

“Tôi thấy chơi tàu lượn siêu tốc Big Thunder Mountain có tác dụng gây sốc trong điều trị bệnh lý đó.”

Chỉ mình ông muốn đi thì có, đồ dở hơi. Tetsuya muốn chửi bới ông bác sĩ nhưng một mặt anh cũng thấy ghen tị cái kiểu vô tâm của người đàn ông này. Ông ta chẳng bận tâm người khác nghĩ gì về mình. Có lẽ đêm nào ông ta cũng có thể kê cao gối ngủ ngon lành.

“Thế còn trò trượt máng nước Hydropolis trong Công viên Toshima thì sao?”

“Bác sĩ bảo tôi mặc quần bơi trong tình trạng thế này hay sao?”

“Ừ nhỉ. Có khi người ta lại tưởng anh bị biến thái ấy chứ.”

Thật điên rồ. Tetsuya chán không buồn đáp lại.

“Mà này, có một việc tôi muốn nhờ anh Taguchi giúp.”

Irabu vừa gãi đầu, gãi tai vừa nói khiến cho gàu rơi lả tả xuống sàn.

“Anh còn nhớ tôi có kể anh chuyện tôi đang chờ giải quyết thủ tục ly hôn với một người phụ nữ không? Taguchi này, anh tán tỉnh rồi rủ cô ta tới khách sạn hộ tôi được chứ?”

Tetsuya nhăn mặt.

“Sẽ ổn thôi. Cô ta dễ cắn câu lắm. Anh cứ nói anh là bác sĩ rồi tiếp cận cô ta, thể nào cô ta cũng vẫy đuôi đi theo anh ngay.” Lần này ông ta lại quay ra ngoáy mũi. “Tôi cần bằng chứng có lợi khi ra hầu tòa. Tôi sẽ theo gót hai người đến chỗ hò hẹn và lén chụp ảnh hiện trường.”

“Bác sĩ đang nói giỡn phải không?” Tetsuya hất hàm hỏi lại.

“Đâu có.” Irabu bôi ngón tay vừa ngoáy mũi vào áo blouse trắng. “Mấy chuyện này không phải ai tôi cũng nhờ đâu.”

Ông đang nhờ đấy còn gì? Lại còn là bệnh nhân của ông nữa. Irabu lấy ảnh người phụ nữ đưa cho Tetsuya xem. Đó là một người phụ nữ rất đẹp, có bảo cô ta từng đi thi hoa hậu cũng chẳng có gì phải ngạc nhiên. Ước gì mình có thể sống cùng người đẹp này vài tháng thì tốt biết bao. Nhưng Tetsuya không dám nói ra miệng.

“Taguchi này, trăm sự nhờ anh đấy.”

“Không được đâu.” Tetsuya chối đây đẩy.

“Cuộc đời cũng cần những lúc kịch tính. Ngày ngày hết giờ làm ở công ty rồi trở về nhà có mà chán chết. Thông thường, về lý thuyết, có bệnh cần được nghỉ ngơi, nhưng trường hợp như anh Taguchi, tôi nghĩ là ngược lại. Trong sách họ cũng viết, những kích thích hay sự thay đổi sẽ mang lại hiệu quả rất tốt cho người mắc hội chứng cương dương đó.”

Ông một vừa hai phải thôi. Ai thèm tin những lời bậy bạ đó chứ.

“Đương nhiên tôi sẽ hậu tạ. Kinh phí hoạt động là một trăm nghìn yên. Nếu thành công, tôi sẽ gửi thêm anh ba trăm nghìn. Tiền điều trị tôi miễn phí hết.”

Có thật ông ta là bác sĩ không vậy?

Tranh luận chán chê, cuối cùng Tetsuya cũng từ chối được lời đề nghị khiếm nhã đó. Nếu Irabu rơi vào hoàn cảnh của mình, có lẽ ông ta sẽ không để yên cho Sayako đâu. Chắc chắn ông ta sẽ chẳng nề hà xông ngay vào, tẩn cho gã đàn ông kia một trận nhừ tử.

Khung cảnh Tetsuya nhìn thấy tối hôm trước in sâu vào tâm trí làm anh thao thức mãi.

“Đành vậy chứ biết làm sao. Có khi tôi đến Công viên Ueno thuê gã người Iran làm cho vậy.”

Dẫu vậy, Tetsuya không khỏi ghen tị trước sự điềm tĩnh của Irabu.

Cứ đến công ty, như một thói quen Tetsuya sẽ lấy chăn mỏng che dưới bụng mình. Tetsuya chợt ngẩng lên. Anh biết Midori vừa liếc mắt sang những nhân viên nữ khác.

Thấy Tetsuya nhìn, bọn họ liền ngó lơ đi chỗ khác.

Mặt Tetsuya nóng rần rần. Hình như anh đang trở thành chủ đề bàn tán trong công ty. Mà cũng phải thôi. Những ngày này, Tetsuya cố gắng không rời khỏi chỗ ngồi. Lúc nào cần phải ra ngoài, anh đều khoác áo, cài nút cẩn thận rồi mới từ từ đứng dậy. Thêm nữa, anh còn tránh không ăn trưa cùng đồng nghiệp. Chờ sau khi tất cả mọi người đi hết, anh mới trốn ra ngoài mua bánh mì.

Chuyện “cậu nhỏ” dựng đứng lẽ nào đã bị lộ rồi ư? Ngón tay anh run run gõ vào bàn phím máy tính. Nếu đúng như vậy, anh không thể làm việc ở đây được nữa vì xấu hổ.

Hay công khai nói hết cho mọi người biết? Ý nghĩ thật điên rồ. Làm vậy thì nhục nhã cả đời. Ở cái công ty này, chuyện gì cũng dễ trở thành truyền thuyết lắm.

Trường phòng gọi anh lên. Tetsuya vẫn quấn chăn và đi đến chỗ sếp đang ngồi.

“Cậu sao vậy? Vừa từ Scotland về à?”

“Dạ, không, thực ra...” Vì mải bận tâm đến bộ dạng của mình nên Tetsuya lúng búng như gà mắc tóc.

“Thôi, bỏ qua. Ngày mai và ngày kia, cậu có dở việc gì không?”

“Không, sếp ạ.”

“Vậy thì, chuyến du lịch đến suối nước nóng Izu có mời mấy khách hàng bán lẻ tham dự ấy, cậu đi cùng nhé. Đột nhiên có người nghỉ, nhờ cậu thế vào chỗ đó.”

“Đến suối nước nóng ấy ạ?” Tetsuya xây xẩm mặt mày.

“Buổi thiết đãi rất quan trọng nên không thể giao cho đám trẻ làm được. Phía chúng ta, cục trưởng cũng tham dự. Những người có kinh nghiệm như cậu không đi không được.”

“Thưa sếp, em xin lỗi. Nhưng mà, cái lưng của em đau muốn gãy ra...” Tetsuya chống tay vào lưng, mặt nhăn nhó.

“Ồ, thế lại càng may. Nghe nói suối nước nóng ở đó tốt cho điều trị bệnh đau lưng đấy. Cậu hãy vừa thong thả ngâm mình trong bồn tắm vừa trao đổi công việc với trưởng phòng kinh doanh bên trung tâm thương mại cho tôi.”

Mọi thứ trước mắt Tetsuya tối sầm lại. Chuyện gì sẽ xảy ra nếu đi du lịch ở suối nước nóng với tình trạng “cậu nhỏ” cứ dựng đứng như thế này? Mới chỉ nghĩ đến đó thôi Tetsuya đã muốn ngất xỉu. Đã vậy sáng ngày mai phải xuất phát luôn rồi. Chỉ còn nước bó tay thôi.

Tetsuya vào một phòng họp trống rồi gọi điện ngay cho Irabu. Anh kể lể sự tình từ đầu tới cuối.

“Hay anh cáo ốm đi? Tôi có thể viết giấy cho anh đấy.” Irabu thản nhiên đáp.

“Không được đâu, bác sĩ. Mấy tay cấp trên sẽ điên tiết và lại cho tôi là thằng không biết tự quản lý cuộc sống của mình cho xem.”

“Hay bị viêm đường ruột nhé? Viêm não Nhật Bản cũng được đấy.”

“Làm thế sẽ bị lên báo cho coi. Bác sĩ không có cách nào giúp tình trạng của tôi đỡ hơn ư? Thuốc có thể khiến chỗ ấy xẹp bớt một chút ấy.”

“Không có.” Tetsuya nghe thấy tiếng ngáp từ đầu dây bên kia. “Không đi được thì từ chối là xong. Anh cứ bảo sếp là anh không thích.”

“Bác sĩ này, ở công ty, không phải cứ nói ‘không thích đi’ là xong đâu.”

“Hừm. Gay nhỉ.”

Tetsuya tắt máy. Anh thấy mình thật ngu ngốc mới gọi điện trao đổi với Irabu.

“Cậu nhỏ” lại bắt đầu đau nhức. Tại sao mình lại gặp phải chuyện này? Thà bị bất lực có khi Tetsuya còn thấy biết ơn hơn.

Rốt cuộc, Tetsuya phải thức dậy, chào đón buổi sáng mà không nghĩ ra được kế sách gì. Đương nhiên, cả đêm hôm qua anh cũng mất ngủ. Anh còn tính đến chuyện mình mất tích. Chắc hẳn quá nửa số vụ mất tích xảy ra liên tiếp trên toàn quốc đều vì những lý do tương tự thế này cũng nên.

Cố gắng chịu đựng cơn đau, Tetsuya chuẩn bị lên đường. Anh chọn quần brief, loại quần lót ôm sát cơ thể, bên ngoài mặc thêm quần đùi cộc. Anh phân vân không biết nên để “cậu nhỏ” hướng lên trên hay xuống dưới, nhưng cuối cùng anh quyết định để hướng lên trên. Nhìn nó giống như chú chuột túi kangaroo thò đầu ra khỏi túi mẹ nhưng Tetsuya cũng đành kệ. Anh không muốn gò ép nó trong một tư thế không thoải mái.

Chiếc xe buýt tham quan sang chảnh và tiện nghi đưa đoàn của Tetsuya tới Izu. Cửa ải đầu tiên chính là chơi golf. Trước mặt cục trưởng, Tetsuya không thể nói dối rằng mình bị đau lưng được. “Cậu Tetsuya bên tôi chơi cũng cừ lắm đấy.” Chưa gì cục trưởng đã dành cho Tetsuya những lời có cánh.

“Vậy tôi xin phép được tham gia vào lớp học của anh Tetsuya, ha ha ha.” Đám đàn ông trung niên, có nước da trắng thân mật vỗ vai Tetsuya.

Lỗ thứ nhất. Tetsuya nghiến răng phát bóng. Không biết có phải do dồn lực quá nhiều không, quả bóng bay tít vào trong rừng. Ngay sau cú đánh, một cơn đau dữ dội chạy dọc cơ thể.

Cú phát bóng thứ hai, quả bóng rơi vào khu có chướng ngại vật. Tetsuya lom khom chạy những bước nhỏ cắt ngang qua vùng green, nơi có cột cờ và lỗ golf. Toàn thân anh ướt đẫm mồ hôi. Mỗi lần cử động là chỗ ấy lại nhức buốt.

Lỗ thứ hai, lỗ thứ ba. Khách hàng đối tác bắt đầu cho thấy sự khó hiểu trên khuôn mặt bọn họ. Tatsuya chỉ toàn phát bóng. Anh hết chạy sang trái rồi lại chạy sang phải, miệng không ngớt nói “xin lỗi”. Vì tâm trạng không được thoải mái nên anh không thể nói chuyện thân mật với mọi người.

“Anh Taguchi, anh cứ chơi bình tĩnh.”

“Không, tôi muốn kết thúc sớm.”

Mặc cho mọi người tỏ ý quan tâm, Tetsuya đều đáp lại không mấy thiện chí. Anh càng lúc càng cuống hơn. Bầu không khí khó xử lan ra cả đoàn.

Trong phòng nghỉ giải lao, anh bị cục trưởng gọi vào chỉnh đốn về chuyện trang phục.

“Này Taguchi, phép tắc lịch sự cậu để ở đâu vậy? Cho áo vào trong quần đi.”

Tetsuya đã bỏ áo polo ra ngoài quần. Nếu không làm như thế, chỗ đó sẽ cộm lên lộ liễu.

“Đang mốt mặc như này đấy ạ.”

“Mốt ấy hả? Cậu thừa biết rằng phép tắc ứng xử khi chơi golf cũng rất quan trọng mà.”

“Thôi, em sẽ mặc như thế này.”

Mặt cục trưởng cứng đờ. Tetsuya chạy sang lỗ golf tiếp theo để tránh phải nhìn cục trưởng. Muốn ra sao thì ra. Trong đầu Tetsuya chỉ chăm chăm nghĩ cách làm sao trốn thoát khỏi nơi này.

Tỉ số chung cuộc vô cùng thê thảm. Quan khách cùng chơi trong đoàn bắt đầu kiệm lời, mọi người đều giữ khoảng cách với Tetsuya. Rõ ràng không thể gọi đây là một buổi chiêu đãi khách được.

“Này, Tetsuya.” Cục trưởng đến bên cạnh và nói nhỏ. “Cậu đang làm gì vậy? Cậu không định tiếp chuyện với khách hàng à?”

“Em... mệt quá rồi sếp.”

“Cậu đùa tôi đấy à?” Cục trưởng trợn ngược mắt. “Trong khu nghỉ dưỡng, nhớ tiếp khách chu đáo cho tôi. Phải kỳ lưng cho khách nữa đấy.”

“Hình như em bị cảm rồi.”

“Không được. Không làm cho hẳn hoi tử tế, để về tay không thì đừng trách tôi đấy.”

Tetsuya muốn trốn việc, trốn khỏi đây. Chuyện sẽ ra sao nhỉ? Có lẽ không đến mức bị đuổi việc đâu nhưng chắc chắn Tetsuya sẽ phải chịu hình phạt thích đáng. Bị người khác chiêm ngưỡng CỦA QUÝ trong bồn tắm chung thì không còn lỗ nẻ nào chui xuống nữa.

Tại sao mình lại không từ chối phắt từ hôm qua nhỉ? Kể cả có bị trưởng phòng lườm nguýt, nếu lúc đó mình cương quyết không đi, cơ sự đã chẳng ra nông nỗi này. Chỉ vì tính cách nhu nhược, không dứt khoát nên mình đã tự đẩy mình vào thế bí.

Và vẫn với tính cách nhu nhược, Tetsuya buộc phải đến khu nghỉ dưỡng mà không thể thoái thác. Mọi người ai về phòng nấy thay bộ yukata rồi tập trung lại ở bồn tắm lớn.

Tetsuya để các vị khách cùng phòng đi trước, sau đó anh mới nhẹ nhàng khoác lên mình bộ yukata. Không xong rồi. Trông quá lộ liễu. Anh cởi yukata ra và xỏ vào chiếc quần jeans mang theo trong hành lý. Tetsuya cố hết sức xé toạc cánh tay áo. Anh khổ sở kiếm lý do là “áo bị rách mất rồi”.

Tiếp đến là tắm bồn. Tetsuya không bắt buộc phải vào trong đó, cũng chưa chắc đã phải cởi hết quần áo ra. Nhưng phải làm thế nào mới được đây?

Điện thoại nội bộ gọi đến, là cuộc gọi của cục trưởng.

“Cậu đang làm gì vậy? Đến đây mau. Khách hàng cậu phụ trách đang bơ vơ kia kìa. Yoshida và Yamamoto đang kỳ lưng cho khách bọn họ phụ trách rồi. Cậu tính làm tôi mất mặt hả?”

“Em sẽ đến ngay ạ.” Tetsuya run rẩy đáp lại.

Đây là tình thế éo le, ngang trái nhất Tetsuya từng gặp phải trong đời. Vụ tè dầm khi đi trại hè hồi nhỏ cũng không cực thế này. Hồi đó chỉ cần gào khóc thật to là mọi chuyện êm ngay.

Tetsuya lê những bước tập tễnh ở hành lang lối đi. Toàn thân anh như bị rút hết máu, chỉ trừ một chỗ duy nhất.

Tetsuya đứng trước thang máy. Anh liếc sang ngang thấy một cái nút màu đỏ. Nó chính là chuông báo cháy.

Tim anh đập thình thịch, liên hồi. Ấn không nhỉ? Chỉ cần ấn cái nút này thôi mình sẽ tạm thời được giải thoát.

Tetsuya đưa tay ra như thể bị ai đó điều khiển. Lúc hoàn hồn anh đã thấy nắp chuông bằng nhựa mở ra còn tay nhấn chuông tự bao giờ.

Âm thanh chói tai của chuông báo cháy vang khắp khu nghỉ dưỡng. Tetsuya rút khỏi hiện trường và đi xuống bậc thang. Anh quên cả đau, gắng sức hét thật lớn “Cháy!”

Anh cảm giác mình đã hiểu được tâm trạng của những tên tội phạm. Bọn chúng đã gây ra tội tày trời chỉ để che đậy cho một lời nói dối cỏn con.

Phòng tiếp đãi khách của khu nghỉ dưỡng vô cùng náo loạn. Khách khứa cứ thế trần truồng lao về phía chuông báo cháy, cơ thể của những người đàn ông trung niên bị phơi bày trước những người qua lại trong khu nghỉ dưỡng và những người không liên quan. Hình như tiếng hô báo “Cháy!” của Tetsuya cũng chẳng ăn thua cho lắm. Người phụ trách khu nghỉ dưỡng bấm số 119 gọi cho cứu hỏa. Ngay lập tức, một đoàn xe cứu hỏa cùng với xe chở thang đã kéo đến.

Phụ trách khu nghỉ dưỡng cúi gập đầu xin lỗi bên phòng cháy chữa cháy cùng toàn thể khách hàng. Họ không truy cứu xem ai là thủ phạm. Có lẽ phía khu nghỉ dưỡng không muốn làm xáo trộn sinh hoạt của khách hàng và đã kiểm soát được tình hình nên không để sự việc rối tung lên chăng?

Tetsuya hòa mình lẫn vào đám đông và quan sát tình hình bằng bộ mặt của kẻ vô tội. Anh lại hiểu thêm một diễn biến nữa trong tâm lý tội phạm. Con người khi muốn che giấu tội lỗi của mình, ai cũng có thể giả bộ ngáo ngơ.

Khi tất cả trở lại yên bình như cũ, mọi người quay trở về khu bồn tắm để tắm tiếp. Lúc đó cục trưởng đã quên mất chuyện của Tetsuya rồi nên anh không bị gọi nữa. Tetsuya quay về phòng, châm lửa hút thuốc.

Bữa tiệc phải lùi lại một tiếng đồng hồ so với lịch dự kiến ban đầu. Có rượu vào nên bầu không khí trở nên náo nhiệt, sôi động hơn. Giọng nói líu lo, ríu rít nhưng không kém phần gợi tình của các cô gái tiếp rượu vang lên khắp khán phòng.

Tetsuya chỉ rót rượu cho vị khách hàng anh phụ trách. Anh không dám nhìn vào mắt cục trưởng. Chắc chắn sau chuyến này, Tetsuya sẽ không được đánh giá cao nhưng so với ban nãy tình hình đỡ căng hơn rồi. Không gì sánh bằng nỗi phiền muộn về “cậu nhỏ”.

Tới tăng hai, Tetsuya còn chưa biết phải tính thế nào, khách hàng đã nói bằng một giọng rất khô khan “Để tôi được tự do.” Thế là Tetsuya vội cúi đầu đáp lại “Vậy hóa đơn anh cứ để bên công ty tôi thanh toán.”

Tetsuya một mình di ngủ trước. Anh nằm lên giường, liếc nhìn xuống dưới, “thằng em” đang thò mặt ra từ chiếc quần brief.

Chú mày đã đi một chặng đường khá xa rồi nhỉ. Tetsuya buột miệng thốt ra những lời ấy.

Trường hợp xấu nhất thì đi đến Ma-rốc thôi. Ý nghĩ thoáng qua trong đầu Tetsuya dẫu rằng nó khó có thể trở thành hiện thực.

HIDEO OKUDA, Mộc Dịch: dịchTrong bể bơi. vitalis & NXB Thế Giới
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.