Trong Bể Bơi

Lượt đọc: 23 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Hưng phấn - 1.

❊ ❊ ❊

“Thuốc an thần cũng không tác dụng gì ư...?” Vị bác sĩ trẻ khoanh tay, thở dài. “Nói gì thì nói, từ trước tới giờ bệnh viện chúng tôi chưa từng có tiền lệ này?” Anh ta nói thêm rồi lại khẽ thở dài, mắt nhìn xa xăm.

Đám y tá đứng cách đó không xa đang áp tai nghe với điệu bộ vô cùng tò mò. Đây biết thừa bọn mi đang lấm lét liếc về phía này, nhìn vào “chỗ ấy” của người bệnh đáng thương.

Tâm trạng của Taguchi Tetsuya càng u ám hơn. Gấu áo sơ mi trùm qua “cậu nhỏ” đang dựng đứng. Nó vẫn đang cương cứng không chịu nằm gọn bên trong.

“Theo các tài liệu liên quan, đây được gọi là hội chứng cương đau dương vật kéo dài hay hội chứng cương dương. Trong giới y khoa chỉ ghi nhận khoảng vài chục trường hợp được báo cáo liên quan đến hội chứng này.”

Tetsuya rầu rĩ, héo hon theo lời bác sĩ. Anh suy sụp vì sự nghiêm trọng của bệnh tình.

“Mặc dù chưa có phác đồ đặc trị cho bệnh này nhưng không hẳn là không khỏi được. Theo ghi chép ca bệnh tiến triển lâu nhất cũng chỉ một trăm tám mươi ngày là khỏi thôi.”

“Một-trăm-tám-mươi-ngày ư?” Tetsuya lạc giọng. Anh choáng váng, suýt té khỏi ghế.

“Tại thời điểm hiện tại thì chưa gây hại gì.” Bác sĩ nói như để an ủi Tetsuya.

“Tôi đau lắm, bác sĩ. Nó cứ cương cứng thế này.” Tetsuya khổ sở giãi bày.

“Anh cố gắng đừng để vùng kín bị bó chặt. Quần lót nên chọn loại quần trunks, quần dài nên mặc quần rộng thoải mái một chút.”

“Mặc như thế sẽ cộm lên thấy rõ mà bác sĩ? Ngày nào tôi cũng phải đến công ty đấy.”

“Anh chịu khó đừng cởi áo khoác.”

“Đang mùa hè mà, mặc thế kỳ lắm.”

“Anh Taguchi có nói thế tôi cũng...”

Bác sĩ trẻ nhăn nhó, khó xử. Nhìn mặt anh ta, Tetsuya càng thêm tuyệt vọng hơn.

Sáng hôm trước, Tetsuya đã mơ một “giấc mơ ướt át”. Anh thấy mình và vợ cũ Sayako quay lại với nhau và có những phút giây ân ái. “Là em đã sai.” Cô vợ vừa khóc mếu máo, vừa cầu xin Tetsuya tha thứ. Anh xúc động. Những xúc cảm dâng lên mãnh liệt. Nhìn khuôn mặt đỏ bừng của vợ, anh cảm thấy dù gì Sayako cũng là một người phụ nữ tốt bụng. Tetsuya không thể ngờ rằng, trong mơ chuyện ân ái lại sống động và chân thực đến thế. Anh vẫn cảm nhận được cơ thể ấm nóng của Sayako bằng da, bằng thịt.

Chiếc đồng hồ báo thức kéo anh quay trở về thực tại. Anh rơi vào trạng thái căm ghét bản thân tột độ. Tại sao một thằng đàn ông như mình lại lụy tình đến thế với một người phụ nữ đã chia tay từ ba năm trước? Anh đưa tay xuống chỗ ấy. “Cậu nhỏ” dựng đứng như thân tre, hừng hực chẳng khác nào hồi còn ở độ tuổi bẻ gãy sừng trâu.

Tetsuya rời khỏi giường, đúng lúc định đi toilet chân anh giẫm phải tờ tạp chí vứt lăn lóc trên sàn và bị trượt chân. Lập tức, anh vội đưa tay ra, chới với níu lấy giá sách nhưng không may, quyển từ điển quốc ngữ xếp cẩu thả trên giá rơi xuống. Quyển sách vừa dày, vừa nặng rơi trúng chỗ ấy của Tetsuya, lúc này đang ngã vật ra trên sàn.

Tetsuya đau điếng như muốn lịm đi. Anh ôm người nằm co quắp trên sàn một hồi lâu. Nước mắt anh chảy ròng ròng. Những giọt nước mắt có lẽ đến phân nửa là cám cảnh cho số phận đáng thương của chính mình. Sự thật trần trụi, không thể san sẻ được với ai của một người đàn ông tuổi ba lăm.

Đi vệ sinh xong, Tetsuya vào bếp ăn bánh mì cho bữa sáng. Anh bỗng cảm thấy cơ thể có cái gì đó là lạ, nhìn xuống dưới thì “cậu nhỏ” vẫn đang chào cờ. Anh nhíu mày. Mình sẽ không tưởng tượng về những chuyện bậy bạ đó nữa. Mình làm sao vậy nhỉ?

“Cậu nhỏ” vẫn nổi loạn kể cả khi Tetsuya đi tàu đến công ty. Dù là ai cũng có thể thấy rõ chỗ ấy đang phồng lên. Anh đóng cúc áo khoác lại rồi lấy cặp che phía trước. Anh sợ bị hiểu nhầm là biến thái nên cố ý không ngồi gần các cô gái.

Đến công ty, “cậu nhỏ” vẫn không chịu xìu xuống lúc Tetsuya mải miết làm việc. Đương nhiên chuyện thế này mới xảy ra lần đầu nên Tetsuya không khỏi bất an.

Anh vào phòng cá nhân trong toilet thử tìm cách tự xử. Giấc mơ sáng nay vẫn dai dẳng trong đầu Tetsuya. Khoảng ba phút sau, anh cho ra hết. Tetsuya nhìn chằm chằm vào “cậu nhỏ” nghịch ngợm. Nó vẫn căng cứng thách thức. Kèm theo cả sự đau đớn, cơn đau buốt sâu trong thể xốp lan ra khắp cơ thể.

Chuyện này là sao? Tetsuya vắt óc suy nghĩ trong khi đầu óc còn đang rối bời, anh không thể nào lý giải nổi.

Đến chiều, một nỗi sợ hãi xâm lấn toàn thân anh. Tay chân anh luống cuống chẳng thể làm việc được, đồng nghiệp có hỏi anh cũng như đang ở trên mây. Lần nào nhìn xuống phía dưới “cậu nhỏ”, Tetsuya cũng cảm thấy u uất. Tình trạng bất thường thấy rõ. THẰNG EM tôi định chào cờ mãi thế này hay sao? Càng nghĩ, Tetsuya lại càng đứng ngồi không yên. Anh báo với trưởng phòng mình bị ốm rồi về sớm. Chắc hẳn mặt Tetsuya lúc đó xanh lét nên trưởng phòng cũng ái ngại cho sức khỏe Tetsuya và để anh về.

Tetsuya trở về căn hộ chung cư. Anh đi ngay vào nhà tắm, nhúng khăn tắm vào nước lạnh rồi áp nó lên “cậu nhỏ” nhưng “cậu nhỏ” vẫn y nguyên. Trái tim lẽ loi, đơn độc quặn thắt. Tetsuya không nuốt trôi cơm.

Qua đêm nay liệu có khỏi được không? Tetsuya mất một đêm không ngủ, thao thức cầu nguyện nhưng tình hình vẫn không khá khẩm hơn. “Thằng anh” thì lo lắng tơi bời còn “thằng em” lại khỏe như vâm.

Không chần chừ nữa, Tetsuya quyết định đi ngay đến bệnh viện. Vừa mới hôm trước, trên đường đi làm, Tetsuya đã ghé vào Khoa Tiết niệu của Bệnh viện Đa khoa Irabu.

Tay bác sĩ trẻ khám cho Tetsuya ban đầu còn tin chắc anh đã dùng Viagra quá liều để điều trị rối loạn cương dương. Khi anh phủ nhận, anh ta lại tùy tiện suy luận “Hay anh bị người ta bẫy, bỏ thuốc vào đồ uống chẳng hạn?” Thật hồ đồ. Những ngày gần đây, bữa cơm của Tetsuya chỉ loanh quanh cơm hộp với nước trà đóng chai mà thôi.

Khi biết Tetsuya không hề sử dụng thuốc, tay bác sĩ nhăn mặt suy nghĩ rồi mang ra một chiếc máy ảnh chụp lấy ngay. Anh ta chỉ nói “Tôi không chụp mặt anh đâu” và chẳng cần Tetsuya đồng ý đã chụp “tách, tách” chỗ ấy của anh. Sau đó anh ta tiêm cho anh một mũi an thần coi như giải pháp tạm thời rồi để anh về.

“Máu bị dồn nhiều nên có thể sẽ chuyển biến thành những vấn đề liên quan đến thần kinh tự trị đây mà...” Tay bác sĩ lẩm bẩm một mình. “Dấu hiệu ngược lại của suy sinh dục. Vậy không phải các vấn đề chức năng, khả năng cao là do tâm lý rồi...”

“Bác sĩ... Tôi kéo quần lên được chưa?” Tetsuya hỏi.

Tay bác sĩ hời hợt đáp lời “A, được chứ” và hí hoáy viết gì đó vào hồ sơ bệnh án.

“Ban đêm, tôi chẳng ngủ được chút nào.”

“Đúng rồi.”

“Cũng chán chẳng buồn ăn.”

“Tôi biết chứ. Chắc anh cũng căng thẳng thần kinh lắm.”

Nói đến đây, tay bác sĩ nhìn mông lung. Anh ta lấy bút gãi gãi lên đầu rồi quay lại, nói với Tetsuya. “Hay anh thử đến khám ở Khoa Thần kinh bệnh viện chỗ chúng tôi xem sao?”

Tetsuya bối rối, chưa biết trả lời thế nào.

“Nó nằm ngay dưới tầng hầm ấy.” Nói đoạn, anh ta chỉ xuống phía dưới. “Tôi nghĩ cứ kiểm tra, xem xét kỹ lưỡng đến nhiều khả năng cũng không tồi đâu. Việc kê đơn thuốc ở Khoa Thần kinh cũng khác. Phải rồi, ta cứ làm thế đi.”

Tay bác sĩ nói mà chẳng thèm nhìn Tetsuya. Anh có cảm giác anh ta đang tự ý quyết định hết vậy. Vứt ca khó cho người khác ư? Tetsuya thở dài. Cũng chẳng sao. Có bệnh vái tứ phương thôi. Kể cả có ai đó bảo Tetsuya tới gặp thầy cúng anh cũng sẵn lòng.

Rời khỏi Khoa Tiết niệu, Tetsuya khó nhọc bước từng bước cầu thang xuống tầng hầm. Bầu không khí thay đổi đến chóng mặt, mùi hôi hôi của kho đồ bốc lên. Trên sàn chất đầy những thùng các-tông, ánh sáng lờ mờ chẳng rõ. Tetsuya tìm thấy tấm biển có đề “Khoa Thần kinh”. Anh gõ cửa với một tâm trạng đầy bất an.

Giọng nói cao vút “mời vào” từ bên trong vọng ra đến độ Tetsuya còn tưởng mình nhầm chỗ. Anh khẽ đẩy cửa bước vào. Tay bác sĩ có làn da trắng, béo béo tròn tròn, không đoán được có phải tầm dưới bốn lăm tuổi hay không đang ngồi trên ghế và nở một nụ cười.

“Tôi đã xem hồ sơ bệnh án rồi. Hội chứng cương dương, luôn trong tình trạng sẵn sàng lâm trận đúng không?”

Ông bác sĩ cười toét miệng, lộ cả nướu. Ông ta vẫy tay, bảo Tetsuya ngồi xuống ghế.

“Với trường hợp thế này, suy nghĩ căng thẳng không giải quyết được gì đâu. Người mắc chứng suy sinh dục sẽ thấy ghen tị với anh đấy. ‘Cậu nhỏ’ của tôi gần đây cũng đuối lắm, ha ha ha.”

Tetsuya sững sờ nhìn ông bác sĩ. Anh hơi bối rối vì sự thân mật, suồng sã đột ngột. Phải chăng đây cũng là một phương pháp điều trị giúp người bệnh cảm thấy thoải mái, dù cho có là lần khám đầu tiên?

“Suy sinh dục xuất phát từ nguyên nhân thiếu tự tin mà ra. Anh Taguchi thì ngược lại. Trường hợp của anh chắc là sung mãn, tự tin đầy mình rồi. ‘Các em mau tới đây, anh sẽ làm các em phải nức nở.’ Kiểu như thế đúng không? Ha ha ha.”

Tetsuya lúng túng, không biết phải xử trí thế nào. Nhìn tấm bảng tên trên áo, Tetsuya thấy có đề dòng chữ “Tiến sĩ Y khoa • Irabu Ichiro”. Có lẽ người này có họ hàng gì đó với người đứng đầu bệnh viện.

“Trước hết, để tôi xem qua tình hình thế nào đã.”

Bị thúc giục, Tetsuya đành cởi quần dài và quần lót. Một cô y tá khá trẻ, cũng có thể coi là sexy xuất hiện bên cạnh và nhìn Tetsuya bằng ánh mắt không mấy e dè. Bắt gặp ánh mắt của Tetsuya, mặt cô ta cũng không hề biến sắc.

“Hô hô.” Irabu nhoài người ra, dùng ngón giữa ấn ấn vào chỗ ấy đang dựng đứng của Tetsuya khiến nó nẩy tưng tưng. Tetsuya bất giác rụt người lại về phía sau. “Anh không bị thiếu máu sao?”

Tetsuya chẳng hiểu câu hỏi đó có ý gì.

“Hầy, máu dồn nhiều ở chỗ này nên tôi nghĩ anh bị thiếu máu lên não.”

“Không, tôi không bị như thế...”

“Tôi đùa đấy mà. Ha ha ha ha.” Irabu cười khoái chí.

Tetsuya khó chịu ra mặt. Hay lắm sao mà giễu cợt người khác? Đây đang căng thẳng cực độ chứ đùa đâu.

“Thế mấy ý nghĩ bậy bạ đó bắt đầu từ khi nào vậy?” Irabu hỏi.

“Bác sĩ nói sao cơ?”

“Mấy cảnh nóng bỏng cứ đeo bám, ám ảnh trong đầu anh đúng không?”

Gã đàn ông này đang nói gì vậy?

“Nhiều trường hợp như thế lắm. Có người ảo tưởng rằng mình bị kẻ nào đó truy đuổi suốt 24/24. Có người chẳng hiểu sao lại thấy cảnh nhà mình bốc cháy không chạy thoát ra ngoài được. Tất cả những triệu chứng đó người ta gọi là chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế. Anh Taguchi chắc là bị người phụ nữ tốt bụng nào đó đeo đuổi, vấn vương mãi trong đầu rồi. Ha ha ha.”

“Không phải đâu bác sĩ.” Tetsuya trả lời rành mạch từng từ. Nhưng đúng là trong giây lát, anh thoáng nghĩ đến khuôn mặt của Sayako.

“Tôi hiểu anh rất ngại khi nói về chuyện ấy.”

“Tôi đã bảo không phải rồi mà.” Tetsuya nổi nóng.

“Có thật không phải không?”

“Đúng thế. Quan trọng nhất, cái đó dựng lên khi nghĩ về chuyện bậy bạ là điều rất thường tình, có gì lạ đâu.”

“Ừm, nói như anh cũng có lý.”

Đáp lại vậy thôi chứ Irabu có vẻ vẫn chưa thấy thỏa đáng với lời giải thích của Tetsuya. Ông bác sĩ lại nhìn chăm chăm vào hồ sơ bệnh án. Sau một hồi im lặng, Tetsuya thấy mặt Irabu đỏ bừng bừng. Ông ta đứng dậy và yêu cầu Tetsuya rời khỏi ghế.

Tetsuya mặc dù thấy khó hiểu nhưng vẫn làm theo.

“Anh Taguchi, xin lỗi anh nhé.”

Tại sao Irabu lại phải xin lỗi nhỉ? Bất ngờ, Irabu giáng một cú mạnh bằng đầu gối vào hạ bộ Tetsuya. Anh kịp hiểu ra mình vừa bị Irabu lên gối. Một cú đá điếng người, cảnh vật xung quanh Tetsuya biến dạng, méo mó. Anh khuỵu xuống, đầu đau vật vã như bị ai lấy búa đập vào xương sọ.

“Ông, ông làm gì vậy...” Tetsuya nói không thành tiếng.

“Sao rồi? Xẹp chưa? Tôi chỉ đang thử giáng một cú sốc xem thế nào thôi mà.”

Irabu thản nhiên đáp lại.

“Sao lại... như thế...” Tetsuya gằn giọng giận dữ. Nhưng cơ thể không như ý anh mong muốn. Mồ hôi vã ra đầm đìa.

“Anh bị như vậy là do cú sốc từ bên ngoài tác động vào nên tôi nghĩ nếu tác động một cú sốc tương tự có khi sẽ khỏi bệnh.”

Hóa ra là vậy. Ông ta nói cũng có lý. Cơn giận dữ xen lẫn cơn đau vật vã phải chăng đã khiến Tetsuya mềm lòng xuôi theo.

Tetsuya lồm cồm bò dậy, ngồi lại vào ghế. Tay anh đã thôi không giữ vào chỗ vừa bị đá. Anh và Irabu mặt đối mặt, nhìn chằm chằm vào nhau.

Vẫn chào cờ.

“Không ăn thua à?” Irabu tỉnh bơ hỏi.

“Ông không thấy quá đáng sao. Đột nhiên lại...” Tetsuya phừng phừng vặc lại.

“Làm sao tôi báo trước được.” Irabu không hề tỏ ra ăn năn, hối lỗi. “Với cả, dù là nhân tố bên trong hay bên ngoài, điều trị bằng gây sốc cũng là một trong những phương pháp hữu hiệu đấy.”

“Kể cả như thế thì...”

“Cũng giống như việc ta thử đập vào cái tivi nhiễu ấy. Vẫn hay có kiểu, khi ta gõ ra được thứ gì đang bị mắc kẹt, vật đó sẽ trở về trạng thái ban đầu.”

Chết tiệt. Có tin được không đây?

“Không phải anh Taguchi đang có điều vướng bận trong lòng đấy chứ?”

“Ý bác sĩ là chuyện gì cơ?”

“Điều phiền muộn, nỗi bất an hay lo lắng.”

Khuôn mặt của Sayako lại thoáng vụt lên trong đầu Tetsuya. Không, chắc chắn không phải vì chuyện đó.

“Anh tiêu lẹm vào tiền của công ty à?”

“Hả?”

“Hay đâm người ta rồi bỏ trốn?”

Tetsuya nhìn trừng trừng vào mặt Irabu. Phần thịt dưới cằm ông ta chảy xệ xuống.

“Tôi nói có trúng cái nào không?”

“Sao có chuyện đó được.”

“À thì, cơ thể con người vốn chứa đựng những điều kỳ lạ hơn vũ trụ này nhiều. Cho nên nghĩ quá lên một chút cũng là một cách để điều trị đấy.”

Tetsuya định bỏ về. Ông bác sĩ này, chắc chắn đầu óc có vấn đề rồi.

“Trước mắt, tiêm tạm một mũi chứ nhỉ?” Irabu nói.

“Thôi khỏi, đằng nào mũi tiêm ở Khoa Tiết niệu cũng chẳng có tác dụng.” Tetsuya khẽ chớp mắt cáo từ.

Irabu chẳng bận tâm. Ông ta cất tiếng gọi “Mayumi ơi” rồi lệnh cho cô y tá chuẩn bị kim tiêm. “Ấy, anh đừng nói thế chứ. Phát thuốc định kỳ cũng quan trọng lắm đấy.”

Tetsuya liếc mắt sang cô y tá vừa được gọi tên là Mayumi. Bộ ngực căng tròn lấp ló sau lớp áo trắng. Khi cô ta cúi xuống, Tetsuya nhìn thấy rõ khe ngực đầy đặn.

Hay cứ thử tiêm xem sao nhỉ? Bác sĩ bên Khoa Tiết niệu cũng nói Khoa Thần kinh kê thuốc khác mà.

Tetsuya đặt tay lên giá đỡ. Anh đã biết cô y tá kia mặc áo cúp ngang. Chỗ ấy lại đau âm ỉ. Khi mũi tiêm chuẩn bị cắm vào bắp tay Tetsuya, Irabu ló mặt sang. Cánh mũi ông ta phập phồng, hít hít.

Loại người gì thế này? Trải nghiệm lạ lùng ở Khoa Thần kinh khiến cảm giác về thực tại của Tetsuya bỗng chốc nhạt nhòa.

“Anh tới khám thường xuyên nhé.” Irabu nói, cái bụng phệ khẽ rung rinh.

Chẳng hiểu sao, Tetsuya mất hết nhuệ khí, không buồn đôi co với gã bác sĩ này nữa. Anh im lặng, gật đầu. Đành vậy chứ biết làm sao. Đằng nào đến bệnh viện này người ta vẫn chỉ kết luận một câu rằng mình mắc phải căn bệnh hiếm, căn bệnh lạ có cái tên “rối loạn cương dương” thôi mà.

Tới công ty, Tetsuya lao ngay vào bàn làm việc do hôm nay anh đến trễ. Anh làm ở một công ty thương mại tầm trung, công việc anh đang phụ trách là xây dựng chiến lược bán hàng cho một công ty thực phẩm. Anh giữ chức chủ nhiệm đồng thời cũng gánh trọng trách tương đối nặng nề. Anh dán mắt vào màn hình máy tính và gõ những số liệu thu thập được từ phiếu khảo sát người tiêu dùng, Có điều, anh không tài nào tập trung được, cứ bồn chồn nghĩ đến “cậu nhỏ”.

Bất chợt, câu nói của Irabu gợn lên trong đầu anh. Không phải anh Taguchi đang có điều vướng bận trong lòng đấy chứ? Dù không muốn nhưng mọi suy nghĩ của anh đều hướng về Sayako, người vợ đã ngoại tình với một đồng nghiệp trong công ty cô ta, người đã lạnh lùng cúi đầu nói “em xin lỗi” rồi bỏ đi. Giờ này, có lẽ cô ta đang có một cuộc sống hôn nhân mới với gã đàn ông kia.

Tetsuya thở dài như để xua đuổi những suy nghĩ vẩn vơ không đâu. Đúng là khi bị hỏi “có bận lòng gì không?”, ai chẳng đoán trúng một hay hai điều. Có ai trong cái xã hội hiện đại này không có phiền muộn đâu?

Tetsuya châm lửa điếu thuốc, miên man nhìn theo làn khói trắng.

Dù anh cố gắng phủ nhận nhưng sự thật những giấc mơ liên quan đến Sayako là nguyên nhân dẫn đến tình trạng của anh hiện tại. Nghĩ cho cùng, suốt ba năm nay, không một ngày nào hình ảnh Sayako xa rời khỏi tâm trí của Tetsuya. Đêm đêm, trên chiếc giường đơn độc, anh trằn trọc mất giấc ngủ đôi lần vì mải nghĩ đến cảnh Sayako giờ này đang được gã đàn ông mới ôm ấp trong lòng.

Mặc dù rất hận bọn họ nhưng Tetsuya còn căm ghét bản thân mình nhiều hơn. Những điều muốn nói anh không thốt ra nổi một lời ngoại trừ hai từ “thôi nhé”. Vì anh mải lo giữ cái sĩ diện hão của mình.

Chỗ ấy lại đau. Bất giác, anh nhăn mặt lại.

“Anh Taguchi, anh làm sao vậy?” Midori bên tạp vụ, ngối ở phía đối diện lo lắng hỏi.

“Ờm, tôi không sao.” Tetsuya cố tỏ ra điềm tĩnh.

“Anh không cởi áo khoác ra à? Lại còn đóng cả cúc thế kia?”

“Tôi hơi lạnh một chút.”

“Lạ quá nhỉ. Anh giống mấy cô gái bị chứng lạnh tay, lạnh chân vậy: Midori vừa cười, vừa nói, khoe hàm răng trắng bóng.

Chứng lạnh tay chân à? Phải rồi, hay mua chăn mỏng đắp đầu gối mang đến công ty nhỉ? Tetsuya khom người lại, cố gắng chịu đựng cơn đau.

Bằng bất cứ giá nào cũng phải che giấu cái quần đang căng phồng. Mọi người trong công ty này mà biết thì họ sẽ nghĩ thế nào về Tetsuya đây?

Tâm trạng bất an càng lúc càng đè nặng lên ngực anh. Tetsuya chẳng biết làm gì ngoài thở dài.

HIDEO OKUDA, Mộc Dịch: dịchTrong bể bơi. vitalis & NXB Thế Giới
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.