Dưới tầng hầm Bệnh viện Đa khoa Irabu im lìm không có lấy một bóng người qua lại. Omori Kazuo ngước nhìn tấm biển ghi dòng chữ “Khoa Thần kinh”. Trong hơi thở của anh xen lẫn tiếng thở dài. Tầng hầm tăm tối, ánh sáng bên ngoài chẳng thể lọt vào, thay vào đó là thứ ánh sáng trắng xanh lờ nhờ không mấy thiện cảm hay đáng tin cậy. Chẳng biết có phải thần hồn nát thần tính hay không mà Kazuo chỉ cảm thấy cơn ớn lạnh khó tả thấm vào trong không khí.
Nhìn bề ngoài cứ tưởng bên trong phải ra gì và này nọ lắm chứ. Kazuo thầm nghĩ. Gã bác sĩ Khoa Nội trẻ tuổi khám cho Kazuo hôm trước thờ ơ đến lãnh đạm trong khi Kazuo đang phải chịu đựng những cơn đau dồn dập suốt mấy ngày nay. Hôm trước, sau khi lấy máu xong, gã ta còn hỏi đểu Kazuo “Anh có muốn uống yakult không?” nữa chứ. Kazuo đã làm đủ các thủ tục từ chụp X-quang đến kiểm tra nước tiểu nhưng vẫn chẳng phát hiện ra dấu hiệu bất thường nào. Đến ngày hôm nay, gã ta khuyên Kazuo “Hay anh thử đến Khoa Thần kinh bệnh viện chúng tôi khám xem thế nào?”
Gã bác sĩ trẻ tuổi nặn ra một nụ cười méo mó, chẳng buồn nhìn vào mắt Kazuo, nói tiếp: “Ông bác sĩ đó hơi khác người, nhưng quen rồi thì chẳng xi nhê gì đâu.”
Đúng là bó tay với mấy bệnh viện thời nay. Ai đời bác sĩ lại đối xử với bệnh nhân không ra thể thống gì hết.
Kazuo căng thẳng gõ cửa. Ngay lập tức, bên trong vọng ra một giọng nói the thé “Mời vào.” Chẳng hiểu sao Kazuo lại liên tưởng người này với huấn luyện viên bóng chày Nagashima. Thế rồi anh bước vào phòng khám.
Kazuo ngẩng lên nhìn. Trước mặt anh là ông bác sĩ béo tốt, tuổi chừng dưới bốn mươi lăm đang ngồi ngả người hết cỡ trên ghế sô pha đơn. Góc phòng kê một cái bàn. Một cô y tá trẻ mái tóc màu nâu đang ung dung đọc tạp chí. Cô ta không thèm bận tâm đến sự có mặt của Kazuo.
“Xin chào, xin chào.” Ông bác sĩ nở nụ cười thân thiện và chỉ cho Kazuo ghế ngồi.
Kazuo ngồi xuống ghế dành cho bệnh nhân ở phía đối diện. Anh liếc nhìn tấm bảng tên cài trên áo ông bác sĩ. “Tiến sĩ Y khoa • Irabu Ichiro”. Không chừng đây là người thừa kế bệnh viện này cũng nên.
“Cà phê chứ?”
“Dạ?”
“Cà phê. Tôi chỉ có cà phê hòa tan thôi. Mayumi này, pha cho tôi hai tách nhé.”
Irabu tự ý quyết định, chẳng để bệnh nhân kịp trả lời. Cô y tá tên Mayumi không buồn đáp lời. Cô ta đứng dậy, loẹt quẹt lê dép đi trong nhà rời khỏi phòng với bộ mặt khá khó ở.
“Tôi đã xem hồ sơ bệnh án của anh rồi.” Irabu hớn hở nói. “Chứng rối loạn thần kinh đây mà.”
“Dạ?”
“Bệnh tâm lý. Cũng điển hình thôi.”
“Hả?” Kazuo hơi bực mình. Đáng lý ra bác sĩ không nên đường đột chẩn đoán như vậy cho một bệnh nhân đang khổ sở mới phải.
“Đám người trên kia đang làm cái quái quỷ gì vậy nhỉ?” Irabu chỉ tay về phía Khoa Nội nằm ở tầng một. “Nếu là bệnh nhân mắc bệnh lý về chức năng, họ sẽ chẳng chịu chuyển người xuống đây cho tôi đâu.”
“Vậy ư... thưa bác sĩ.”
“Cái đám ấy chỉ thích bu xung quanh bệnh nhân thôi.”
“Ơ...” Kazuo thấy có gì đó sai sai nhưng nghĩ thắc mắc nhiều thì phiền nên anh quyết định ngậm miệng lại cho lành.
Một tháng trước, Kazuo nhận thấy trong người có những dấu hiệu bất thường. Cứ đêm về anh lại khó thở. Khi cảm thấy không khí dưới sàn hơi loãng là y như rằng anh rơi vào tình trạng thiếu oxy. Anh vội vã ngồi bật dậy, lao ra ngoài ban công căn hộ chung cư. Chỉ một phút sau, mọi thứ trở lại bình thường nhưng Kazuo đã đầm đìa mồ hôi. Ký ức về nỗi sợ hãi đó hằn sâu trong Kazuo.
Tiếp đến là tiêu chảy. Chỉ đi từ nhà đến ga tàu điện thôi anh cũng không nhịn được. Dù đã ba mươi tám tuổi nhưng Kazuo vẫn làm bẩn quần lót của mình không biết bao nhiêu lần. Anh chẳng dám kể chuyện này với vợ, chỉ lén lút mua quần lót ở cửa hàng tiện lợi để thay.
Đương nhiên, gia đình anh cũng được một phen lao đao. Vợ anh có hiền dịu mấy cũng đứng ngồi không yên khi chồng mình cứ sáng đi tối về lại thay một chiếc quần lót khác. Bị tra khảo dữ dội, Kazuo đành thú nhận sự thật với vợ. Thế là mọi hiểu lầm được sáng tỏ. Nhưng lại phát sinh thêm một rắc rối khác. Đó là việc Naomi, người vợ quý hóa và có sự cảm thông sâu sắc với Kazuo, đã mua mấy bịch tã bỉm người lớn cho anh chồng đáng thương của mình dùng.
Vì chuyện này Kazuo không thèm nói chuyện với vợ suốt ba ngày liền.
Tình trạng tiêu chảy kéo dài khoảng một tuần thì có dấu hiệu giảm hẳn. Thay vào đó, trong người Kazuo bắt đầu bồn chồn không yên. Lúc nào anh cũng bứt rứt, không tài nào bình tĩnh được. Kazuo phải rất vất vả để kể về tình trạng bệnh của mình với bác sĩ. Lần đầu gặp bác sĩ, khi anh tâm sự “Tôi cứ thấy như bị bấn loạn tâm lý tuổi học đường vậy,” ông bác sĩ cười phá lên thành tiếng.
Hôm qua, vùng hạ vị của Kazuo đau dữ đội. Ngay lập tức, với vốn “tri thức y học gia đình”, Kazuo chắc mẩm mình mắc bệnh liên quan đến dạ dày. Nói mới nhớ, gần đây Kazuo còn bị tiểu rong, tiểu rắt nữa. Thấy cơ thể có nhiều dấu hiệu bất thường, Kazuo không thể ngồi yên. Chính vì vậy, hôm nay, anh có mặt ở bệnh viện từ sáng sớm.
“Rồi sao nữa? Anh có nghe thấy tiếng người nói chuyện không?”
Kazuo nhíu mày suy nghĩ.
“Ở đây này.” Irabu vươn tay ra như muốn tóm lấy thứ gì đó trong không khí. “Tiếng ai đó đang nói ấy.”
“Không ạ.” Kazuo khẽ lắc đầu.
“Thế còn cảm giác như bị ai đó theo dõi thì sao?”
“Không.” Kazuo càng nhăn nhó hơn, anh ngó lom lom vào mặt Irabu.
“... Sao thế nhỉ? Không có gì giống như tôi dự đoán à?” Irabu than thở, làm ra vẻ tiếc nuối lắm. “Hóa ra chỉ là chứng khó ở không rõ nguyên nhân mà thôi.” Irabu dựa hẳn lưng ra ghế sô pha, tay xoa xoa hai bên má.
Đúng lúc cô y tá mang đồ uống tới. Bọn họ chẳng nói gì, chỉ im lặng ngồi uống cà phê. Tách cà phê ngọt và đặc không thể tả. Cô y tá quay về chỗ cũ, mở tạp chí ra xem.
“Bác sĩ này, chứng khó ở không rõ nguyên nhân ông nói là gì vậy?” Kazuo lên tiếng trước.
“Một dạng suy nhược cơ thể do stress ấy mà.” Irabu thản nhiên đáp.
“Như vậy có nghĩa, stress là nguyên nhân khiến tôi thấy tức ngực và bị tiêu chảy liên tục ư...?”
“Chính xác.”
Irabu bĩu môi, trả lời hời hợt.
Nghe đến stress, Kazuo bèn ngẫm lại cuộc sống thường nhật của mình những ngày gần đây. Ở nhà, vợ chồng anh rất hòa thuận, trong công ty anh cũng không có bất cứ mối bận tâm nào. Có chăng chỉ là anh cảm thấy hơi áy náy, khó xử với chị gái khi phải quyết định xem từ giờ về sau ai sẽ là người chăm sóc bố mẹ. Nhưng chuyện đó không tạo áp lực cho Kazuo mấy.
“Tôi đã dặn thế rồi mà họ có chịu nghe tôi đâu.” Irabu đột nhiên nói.
“Dạ?”
“Tôi không rảnh đi tìm hiểu nguyên nhân gây ra stress hay bỏ công bỏ sức tìm cách giải tỏa stress đâu.”
“Ơ vâng...”
“Anh cũng biết đấy, gần đây mấy chương trình truyền hình hay chiếu cảnh chuyên gia tư vấn ngồi lắng nghe bệnh nhân tâm sự và đưa ra lời khuyên, động viên. Mấy thứ ấy, chẳng ích lợi gì đâu.”
“... Thật thế à bác sĩ?”
“Chứ còn gì. Nghe xong rồi thì sao? Tôi cứ giả sử anh đã giết người và đang bấn loạn không biết phải làm thế nào. Nếu anh có đến và kể lễ nỗi khổ với tôi, tôi cũng chỉ có thể khuyên anh ra đầu thú hoặc tống tiền anh để bịt cái miệng này lại thôi.”
“Ối không. Tôi có làm mấy chuyện đó ngoài đời đâu.”
“Anh có một ông sếp mắc dịch. Nếu bảo anh dùng thuốc hạ độc ông ta, chắc anh không làm đâu nhỉ?” Irabu chẳng ngần ngại, tuôn ra một tràng. “Tóm lại, stress là thứ đeo bám cả cuộc đời con người. Có làm cách nào anh cũng không trốn được đâu. Chi bằng hướng sự quan tâm sang thứ khác sẽ tốt hơn đấy.”
“Ý bác sĩ là...” Hô, nghe như thể ông ta có kế sách gì hay ho, Kazuo trộm nghĩ.
“Chẳng hạn, anh ra mấy khu phố mua bán sầm uất vào ban đêm, gặp yakuza[1] xem thế nào.”
Kazuo nhăn nhó, nếp nhăn giữa trán hằn sâu.
“Động tới yakuza chỉ có nước hồn xiêu phách lạc. Tôi đảm bảo, phiền não không đầu sẽ bị thổi bay hết. Vì bị yakuza rượt đuổi mà. Một khi tính mạng bị đe dọa, tôi đố anh còn tâm trí nào để lo lắng về công ty với gia đình đấy.”
Ông bác sĩ này nói thật ư? Kazuo choáng váng đầu óc.
“Thực ra, cũng có cách điều trị thế này: Một bệnh nhân mắc chứng bệnh ưa sạch sẽ thái quá, ngay cả đồng xu cũng không dám sờ vào bất ngờ gặp nạn trong trận động đất ở Kobe, ngày nào cũng phải sống khổ sở nên tự dưng khỏi bệnh. Nhưng động đất anh gọi cũng không đến đâu nên yakuza có khi lại là ý hay.”
“Bác sĩ bảo tôi gây sự với yakuza à?”
“Tôi nói chơi vậy thôi. A ha ha.” Irabu ngoác miệng cười. “Không thì anh xin nghỉ phép, rồi đến mấy vùng người ta đang tranh chấp lãnh thổ cũng được đấy.”
Kazuo thở dài. Anh chuẩn bị ra về. Nếu chỉ đơn giản là bị stress, khám ở đây cũng tạm chấp nhận, cho tới khi anh tìm được bệnh viện tốt hơn.
“Tóm lại đừng đi tìm nguyên nhân khiến mình bị stress. Đằng nào những người mắc bệnh tinh thần cũng sẽ không chịu từ bỏ các suy nghĩ cố hữu đâu. Hơn nữa, anh Omori cũng ba mươi tám tuổi rồi, có mắc mấy bệnh thường gặp ở người trung niên cũng là hiển nhiên mà.”
Kazuo bắt đầu nghĩ đến việc hỏi thăm đồng nghiệp trong công ty xem Khoa Thần kinh của bệnh viện nào tốt? À, nhưng mà không được. Những chuyện thế này kiểu gì cũng bị đồn thổi khắp công ty, Kazuo không muốn thế, nhất là nếu đến tai mấy người ở phòng nhân sự thì không hay chút nào.
“Nào, ta tiêm một mũi chứ nhỉ.” Irabu vổ lên đùi đánh “bộp”. “Nếu anh thấy đau quặn ở dạ dày, tôi sẽ tiêm cho anh thuốc kháng sinh để giảm đau.”
Chiếc rèm ở cuối phòng được vén lên. Kazuo quay lại nhìn, thấy cô y tá đã đứng chờ sẵn từ lúc nào.
“Bác sĩ, để dịp khác đi ạ...”
“Không được, không được. Anh có phải trẻ con đâu. Lớn rồi còn sợ tiêm là thế nào?”
Irabu đứng dậy rồi đi ngay ra cửa như muốn nói “đừng hòng chạy trốn”.
Kazuo đành ngoan ngoãn tới chỗ giá tiêm, giơ cánh tay trái ra. Anh đau dạ dày thật, nhưng ai ngờ bệnh viện đa khoa lại có nơi lạ lùng thế này.
Ấn tượng ban đầu của Kazuo về cô y tá là trông có vẻ chanh chua nhưng khi tiếp xúc ở khoảng cách gần, anh lại thấy cô ta khá xinh. Chỉ có điều thái độ không mấy thân thiện.
“Hơi nắm tay lại.”
Cô ta ném cho anh một câu cộc lốc.
Cánh tay trái của Kazuo bị buộc dây garo rồi được bôi thuốc sát trùng.
Irabu đứng ngay bên cạnh, nhìn chằm chằm như giám sát. “Cô ả y tá này là lính mới ư? Thôi kệ đi. Mới hay cũ gì cũng được, miễn xong sớm cho tôi nhờ.” Kazuo nghĩ bụng.
Cặp đùi trắng muốt của cô y tá lấp ló dưới lớp áo blouse trắng.
Kazuo ngoảnh mặt đi chỗ khác, anh không cố ý kiếm tìm thứ gì ở đó. Có điều, tuy Kazuo mới chỉ liếc mắt chưa tới ba giây nhưng cặp giò trắng muốt cùng những lằn gân xanh mờ dưới lớp da cô y tá đã hằn sâu trong tâm trí anh.
Một cơn đau nhói lên như bị kiến cắn. Anh có thể cảm nhận được mũi tiêm vừa chọc vào cánh tay mình.
Cuối cùng công cuộc tiêm chích cũng xong, Kazuo được giải thoát.
“Anh Omori này, mai lại đến nhé.” Irabu nói. “Bệnh tâm lý phải kiểm tra đều đặn hằng ngày cho chắc.”
Kazuo chẳng mảy may thắc mắc. Anh khẽ gật đầu rồi thở dài. Hình ảnh cặp giò trắng nõn nà của cô y tá vẫn ám ảnh trong đầu anh.
“Mà này, trong số những người anh quen, có ai bị mắc hội chứng đa nhân cách không?”
“Bác sĩ nói sao cơ?”
“Hội chứng đa nhân cách là dạng rối loạn tâm thần khi trong não bộ của một người tồn tại nhiều nhân cách khác biệt ấy.”
Sao lại có người như thế được nhỉ? “Không có đâu ạ.” Kazuo khẽ đáp.
“Vậy à? Dù sao tôi vẫn muốn được gặp người như thế một lần. Nhưng thực tế khó có người như vậy lắm.”
Irabu ngoác miệng cười ha hả đền nỗi rung cả bụng.
“Bác sĩ, tôi có nên nghỉ ngơi, tĩnh dưỡng gì không?”
“Không, chẳng cần.” Irabu ngoáy mũi.
“Vậy tôi đi làm bình thường như mọi ngày cũng...”
“Được chứ. Nhưng đừng chỉ suốt ngày cắm mặt vào bàn làm việc. Anh nên vận động sẽ tốt hơn.” Ông bác sĩ gẩy cục gỉ mũi lên tường. “Mỗi ngày tập một môn thể thao nào đó một lần. Phải vận động để cơ thể cảm thấy mệt đứt hơi ấy.”
Kazuo vừa nhìn ông bác sĩ có thân hình khiến anh liên tưởng đến một con bò béo múp vừa thầm rủa trong lòng “Ông mới là người cần vận động thì có.”
Lúc Kazuo ra khỏi Khoa Thần kinh, tình cờ anh gặp một bà y tá. Bà ta nhìn anh chằm chằm, ánh mắt đầy sự thương cảm.
Kazuo đến công ty cũng đã quá trưa. Anh gọi vài cuộc điện thoại, hoàn thành nốt một số việc lặt vặt. Kazuo làm việc tại một tòa soạn báo, phòng biên tập chuyên trang tạp chí nguyệt san dành cho những bà nội trợ. Mặc dù phòng anh hay phải làm thêm giờ nhưng sự bận rộn cũng theo chu kỳ nên khi đã quen rồi công việc cũng không vất vả lắm. Thời điểm này, bài đã lên kẽm nên về cơ bản phòng biên tập đang tương đối êm đềm.
Kazuo vừa uống tách trà một nhân viên part-time pha cho, vừa lơ đễnh nhìn khắp văn phòng. Trong số này, có ai là nguyên nhân khiến anh bị stress ư?
Trưởng ban biên tập, một người nghiêm túc và cứng nhắc. Đôi lúc, ông ta khiến Kazuo phải đau đầu vì tính toán kinh phí chi li không kém các bà nội trợ là bao, nhưng về cơ bản ông ta vẫn là một cấp trên không làm hại ai bao giờ.
Trong khi đó, phó trưởng ban lại là người thần kinh mong manh đến mức từng phải nhập viện do mắc bệnh viêm loét dạ dày tá tràng. Ông ta còn chẳng biết thế nào là cao giọng mắng mỏ ai. Đồng nghiệp cũng toàn những người tính cách ôn hòa. Công việc có lúc này lúc kia nhưng ở văn phòng này, chỉ mình Kazuo là người lắm điều nhất.
Kazuo hơi sốc khi sự căng thẳng dường như chính là nguyên nhân khiến cơ thể anh suy nhược. Anh tưởng mình thuộc tuýp người mạnh mẽ, cứng rắn lắm.
Kazuo luôn làm việc không tiếc sức mình. Anh cũng xây dựng được một mạng lưới quan hệ rộng và dày đặc ở khắp mọi nơi. Chưa bao giờ anh nghĩ mình là một người cô độc. Từ hồi còn nhỏ, anh đã mang tố chất của một người lãnh đạo, có năng lực đứng đầu cả một tập thể.
Đến lúc cơ thể biểu tình rồi ư? Tay bác sĩ Irabu đã nhắc đến căn bệnh thường gặp ở tuổi trung niên, có khi ông ta nói đúng, vì giờ giấc ăn uống, sinh hoạt của Kazuo rất thất thường. Anh lại chẳng vận động mấy nữa.
Vận động à...? Kazuo đan hai tay ra sau gáy rồi duỗi thẳng người ra.
Kể từ sau khi tốt nghiệp đại học, Kazuo chưa một lần chăm chỉ tập luyện thể dục thể thao. Trượt tuyêt không, golf cũng không. Anh hay dè bỉu việc chơi bời bên ngoài. Anh nói người khác là “lũ ngốc” mỗi lần tivi đưa tin đoạn đường cao tốc ở đâu đó bị ách tắc. Đây cũng là cách anh nghỉ ngơi, thư giãn vào mỗi Chủ nhật cuối tuần. Naomi, vợ anh cũng nói cô ấy thích ở nhà hơn. Vì chưa có con nên họ không phải lo nghĩ đến chuyện đưa con tới khu vui chơi giải trí.
Hay mình thử chơi môn gì đó nhỉ? Kazuo chợt nghĩ.
Cảm giác toát mồ hôi sau luyện tập hẳn sẽ thú vị lắm đây. Biết đâu nhờ thế, cái bụng chảy xệ mấy năm nay sẽ lấy lại phong độ của ngày xưa.
Kazuo ngồi yên trên ghế và thử vài động tác xoay khớp bả vai. Mặc dù ban đầu hơi đau một chút nhưng sau đó anh cảm thấy rất dễ chịu.
Chơi môn thể thao nào được nhỉ? Dễ nhất và nhanh nhất có lẽ là chạy bộ rồi... À không, đời nào mình duy trì được thói quen đó hằng ngày.
Chơi tennis cần bạn đồng hành mà môn này Kazuo lại chưa chơi bao giờ. Tập tạ cần thể lực trong khi với sức của Kazuo, chắc anh không chịu được...
Kazuo xoay khớp cổ. Không biết từ khi nào anh đã chuyển sang động tác giãn cơ.
Vậy chắc bơi lội phù hợp nhất rồi. Kazuo gật gù trước ý tưởng vừa nghĩ ra. Bơi lội là môn Kazuo đã theo từ nhỏ. Tự tin anh có thừa. Vả lại anh sẽ không cần lo lắng gặp phải chấn thương ở hông hay đùi.
Lần đi bơi gần nhất là khi nào ta? Kazuo nhắm mắt lại, lục tìm trong trí nhớ. Chính anh cũng phải bất ngờ. Anh những tưởng đó phải là ký ức từ cả tỷ năm về trước, mãi từ hồi còn là một cậu sinh viên đại học. Đã mười sáu năm Kazuo chưa bơi.
Anh với tay lấy chiếc điện thoại trên bàn và gọi về nhà. Giờ này chắc Naomi ở nhà vì cô ấy là một họa sĩ vẽ tranh minh họa.
“Em này, gần nhà mình có bể bơi không nhỉ?” Kazuo hỏi.
“Gì vậy trời! Sao tự nhiên anh lại hỏi vậy?” Naomi đáp lại, đầy ngờ vực.
“Thôi nào, tóm lại có hay không?”
“Ữ thì cũng có một bể bơi ở tầng hầm nhà tập thể thao trong khu mình đấy.”
“Chỗ đó nằm ở đâu thế?”
“Anh không biết à? Bên cạnh thư viện mà. Tòa nhà to đùng màu kem ấy.”
“Ừm... Thư viện em nói...”
Kazuo hỏi lại vợ, nhưng anh cũng thấy hơi xấu hổ. Thú thực, mặc dù đã sống ở đó được năm năm nhưng Kazuo hầu như không biết gì về mọi thứ xung quanh. Naomi ngao ngán đáp lại “Chỗ đó cách nhà mình năm phút đi bộ” chứ không chỉ cụ thể cho anh.
“Mà anh hỏi bể bơi để làm gì?”
“Anh đang tính sẽ đi bơi.”
“Ai cơ?”
“Anh chứ ai.”
“Anh định tỏa sáng thay cho Chiba Suzu[2] à?”
“Em... em học đâu ra kiểu nói như vậy đấy?”
“Thế rốt cuộc là như thế nào?”
“Bác sĩ bảo anh thế. Ông ta nói anh phải vận động.”
“Hôm nay anh cũng đến bệnh viện đấy à?” Naomi cao giọng hỏi.
“Đằng nào cũng trên đường anh đi làm mà.”
“Anh bệnh à?”
Naomi nói gì, Kazuo không hiểu.
Ban đầu, Naomi cũng lo lắng cho tình hình sức khỏe của người giữ vai trò trụ cột trong gia đình nhưng gần đây cô tỏ ra thờ ơ. Cô chẳng bận tâm đến người chồng đang ngồi vật ra trên sô pha với bộ mặt ủ ê, còn buông lời châm chọc “Phim X-quang không có vết gì, cũng chẳng thấy hình ảnh của vật lạ, đúng không?” Tôi đây chưa từng phẫu thuật thì đời nào có panh bị bỏ quên trong cơ thể, thế mà cũng nói được.
May thay, biết Kazuo chán ăn nên Naomi cũng cặm cụi ninh cho chồng món cá tráp đỏ anh vốn khoái khẩu. Mặc dù Kazuo đã bỏ lại một nửa nhưng cô vẫn vui vẻ và dọn nó đi.
Tóm lại, khi biết gần nhà có bể bơi Kazuo nhanh chóng cúp máy. Anh trải tấm bản đồ khu trung tâm lên bàn. Nhìn khu vực mình đang sống, quả nhiên thấy một bể bơi ở nhà tập thể thao cách nhà anh chừng năm phút đi bộ. Phía dưới còn ghi sẵn số điện thoại. Kazuo lập tức nhấc máy liên hệ như một thói quen của biên tập viên lành nghề.
Và thế là anh có ngay thông tin. Bể bơi mở cửa hằng ngày từ chín giờ sáng đến chín giờ tối và chỉ mất hai trăm yên cho một giờ.
Kazuo quyết định sẽ đi bơi.
Tốt rồi. Phải mua quần bơi mới được. Mua thêm cả mũ và kính bơi nữa.
Kazuo nôn nóng đứng ngồi không yên. Anh kiếm đại một lý do để rời công ty. Chỉ cần viện lý do đi bàn công việc sẽ không bị ai nghi ngờ. Đây chính là điều thoải mái khi làm việc ở nhà xuất bản.
Ba mươi phút sau, Kazuo đã có mặt ở một trung tâm thương mại tại Shinjuku.
Mùa hè đã tới gần nên mặc dù hôm nay là ngày thường, quầy bán đồ bơi vẫn tấp nập nam thanh nữ tú. Kazuo hoa mắt trước vô số bộ đồ bơi rực rỡ sắc màu.
Sau một hồi đắn đo, anh chọn quần tam giác thay vì quần trunks ôm sát đùi. Tiện thể anh mua luôn cả túi đựng đồ và khăn tắm.
Việc mua sắm đồ bơi mang đến cho Kazuo cảm xúc đan xen lẫn lộn, vừa lạ lùng vừa có phần hơi tự đắc. Chẳng hiểu sao, đứng trước cô nhân viên, anh lại ưỡn ngực dõng dạc nói “Tôi có sở thích này đấy...”
Lựa chọn một hồi, Kazuo thấy khá phiền phức nếu phải quay về công ty. Anh nhìn đồng hồ. Lúc này là ba giờ chiều.
Anh gọi điện về công ty và nói với cô bé làm part-time “Tôi đến buổi giới thiệu sản phẩm rồi về nhà luôn”, sau đó lên tàu điện và trở về nhà. Nhưng mà không được. Về nhà giờ này lại phải giải thích lý do cho Naomi, chi bằng mình đến thẳng nhà tập thể thao thì hơn. Tầm trạng của Kazuo lúc này chẳng khác nào cậu học sinh cấp một háo hức đến bể bơi mỗi dịp nghỉ hè.
Đột nhiên, Kazuo nghĩ đến phần bụng dưới của mình. Cơn đau quặn vùng dạ dày đã dịu xuống. Lẽ nào mũi tiêm đó đã có tác dụng? Kazuo phải thay đổi cách nhìn về ông bác sĩ khác người tên Irabu ấy thôi.
Đến nhà tập thể thao, Kazuo mua ngay tấm vé bơi trong hai tiếng.
Phòng thay đồ rất sạch sẽ, có cả vòi tắm hoa sen và máy sấy tóc. Hằng năm phải đóng một khoản thuế không hề nhỏ cho nhà nước, vậy mà Kazuo lại chẳng mấy khi sử dụng các dịch vụ công cộng. Biết thế đã đến đây từ sớm rồi. Anh tặc lưỡi.
Bước qua dãy hành lang, Kazuo đặt chân đến khu vực bể bơi. Mùi clo quen thuộc xộc lên mũi. Trước mắt anh là bể bơi xanh biếc, ăm ắp nước. Không có nhiều khách tới đây, chắc do hôm nay là ngày thường. Lý tưởng quá còn gì? Kazuo thấy lòng mình trở nên nhẹ bẫng, khoan khoái.
Anh đứng trên bờ khởi động. Để cho chắc anh còn thực hiện vài động tác giãn cơ.
Kazuo thả chân xuống làn nước. Chẳng lạnh chút nào. Xuất sắc không khác gì ở onsen.
Nước trong bể bơi cao đến ngực Kazuo. Thật dễ chịu. Anh thử lặn xuống dưới nước. Cảm giác còn tuyệt vời hơn.
Kazuo lấy đà ở thành bể rồi đẩy người về phía trước. Anh bắt đầu sải tay bơi. Anh bơi từ từ để vai quen dần với nước.
Rồi anh sải tay thật dài, nhẹ nhàng rẽ làn nước và lao đi. Hai chân khỏa nước nhịp nhàng. Cứ như thế Kazuo bơi được hai mươi lăm mét.
Anh hí hửng vì mình vẫn chưa quên cách bơi.
Anh bơi ngược lại và thêm một lượt hai mươi lăm mét nữa. Lần này, vì muốn tận hưởng cảm giác nổi trên mặt nước nên anh khua tay chân nhẹ nhàng hơn.
Vừa bơi anh vừa thầm mỉm cười. Làn nước chạm vào cơ thể thật dễ chịu. Lúc ngẩng lên để lấy hơi, Kazuo nhìn thấy bóng điện treo trên trần chiếu ánh sáng lấp lánh.
Khỉ thật. Tại sao mình lại không nhận ra điều tuyệt vời này nhỉ?
Kazuo vui sướng tận hưởng niềm hạnh phúc ngập tràn lâu rồi anh chưa được nếm trải.
❀ ❀ ❀
[1] Monorail, là một hệ thống vận tải vận hành trên một đường “ray” đơn, cái gọi là đường “ray” ấy vừa là dầm đỡ vừa là đường dẫn.
[2] Số điện thoại khẩn cấp để gọi cho cảnh sát ở Nhật.