Trong Bể Bơi

Lượt đọc: 33 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
3.

❊ ❊ ❊

Ngày hôm ấy, Hiromi nhận công việc làm thêm của văn phòng môi giới hôn nhân. Cô mặc bộ vest màu hồng, đeo trên vai chiếc túi xách hiệu Prada mới tinh Irabu vừa mua tặng. Cô đi đến một khách sạn ở khu phố Ginza.

Văn phòng môi giới hôn nhân nơi cô làm thêm rất nổi tiếng, chạy chương trình quảng cáo liên tục trên các trang tạp chí. Nếu giới thiệu những cô gái xấu xí sẽ không tránh khỏi khiến khách hàng nam bất mãn nên thỉnh thoảng văn phòng sẽ thuê người để đến gặp gỡ, kết đôi. Quá nữa các văn phòng môi giới kết hôn là lừa đảo và đương nhiên, kể cả vị khách hàng kia có vừa mắt cô gái nào đi chăng nữa văn phòng cũng sẽ lấy đại một lý do để từ chối.

Chỉ cần đến dùng bữa và nói chuyện trong hai tiếng là nhận về hai trăm nghìn yên. So với công việc phải ăn mặc lòe loẹt nhưng đồng lương lại ít ỏi ở các sự kiện, đây có thể nói là nguồn thu nhập quý giá của Hiromi.

Hiromi trao đổi trước công việc với một người phụ nữ trong vai trò trung gian mai mối.

“Chết thật, cô Yasukawa. Mặc như thế lòe loẹt quá đấy.”

“Vậy ư?”

Hiromi thản nhiên đáp còn người phụ nữ lại có vẻ khó chịu.

“Hôm nay cô sẽ vào vai nhân viên kế toán ở một công ty điện khí đấy.”

Hiromi không đáp lại. Thế tôi phải mặc tuềnh toàng, đi lại trong sảnh của khách sạn sang chảnh này hay sao?

“Thôi được rồi. Trước mắt tôi đã thay đổi họ của cô, cô nghe cho rõ, đừng nhầm lẫn đấy. Suzuki Hiromi, hai tư tuổi, sinh ra ở Tokyo, đang sống cùng với bố mẹ, tốt nghiệp cao đẳng khoa Nữ công gia chánh, hiện tại đang làm văn phòng, sở thích xem phim và làm bánh.”

Lần trước thì là “đọc sách và thêu thùa, may vá”. Nghe xong hồ sơ của mình, không lần nào Hiromi không thấy buồn cười.

“Bây giờ là thông tin khách hàng...” Người phụ nữ lật từng trang hồ sơ. “Anh Ota Minoru, sinh ra ở lokyo, ba mươi tuổi, cao một mét bảy mươi, nặng bảy mươi cân, tốt nghiệp trường trung cấp Tama, làm cho công ty xây dựng...”

Người phụ nữ tiếp tục giải thích. Thu nhập hàng năm của khách khoảng bốn triệu năm trăm nghìn yên. Sống sao với số tiền đó kia chứ? Hiromi phát cáu. Tôi đây còn chẳng sống nổi nếu thu nhập dưới mười triệu yên nữa là.

“Thế nhé. Chớ phát ngôn linh tinh đấy.”

Bị nhắc nhở, Hiromi đáp qua loa “tôi rõ rồi”.

Người phụ nữ đi trước, dẫn Hiromi vào nhà hàng. Sau đây sẽ là hai tiếng đồng hồ chịu đựng. Mình chỉ cần cười thân thiện, lắng nghe và thấu hiểu câu chuyện của anh ta là xong.

Khi Hiromi bước vào, một người đàn ông mặc bộ vest màu xanh đậm, thắt cà vạt đỏ đang ngồi ở chiếc bàn gần cửa sổ. Một khuôn mặt không thể phúc hậu hơn. Anh ta cố gắng mở to cặp mắt híp để nhìn Hiromi.

Ngạc nhiên chưa? Ai mà ngờ một người xinh đẹp như thế này lại xuất hiện cơ chứ. Hiromi cười thầm trong bụng.

Người đàn ông nhìn xuống, hai má anh ta đỏ lựng.

Người phụ nữ giới thiệu hai người với nhau. Vì Hiromi đi một đôi guốc cao gót nên khi anh ta đứng lên có thể thấy chiều cao của bọn họ vô cùng khập khiễng. Nhìn thể nào mà ra một mét bảy cơ chứ? Chưa kể béo nần nẫn thế kia, có nói tám mươi cân Hiromi cũng tin.

“Hai người cứ gọi nhau bằng tên nhé. Tôi nghĩ như thế sẽ tạo cảm giác gần gũi. Ô hô hô.”

Xong màn giới thiệu rồi, người phụ nữ liền bỏ đi. Món khai vị của Pháp được mang ra bàn.

“Cô Hiromi có hay đi ăn đồ Pháp không? Thực ra, tôi bị mỏi vai gáy nên cũng hơi ngại món này.” Người đàn ông hào hứng nói.

“Ôi, tôi cũng vậy đấy.” Hiromi hơi cúi đầu, e ấp đáp lại.

“Thế lần tới chúng ta đến quán nhậu nhé?” Người đàn ông nhoẻn miệng cười mừng rỡ.

Lại còn có lần sau ư? Phải trả những hai trăm năm mươi nghìn yên tiền hội phí, với mỗi một lần giới thiệu lại mất thêm ba mươi nghìn yên, anh sẽ bị lừa mãi mà thôi.

“Nhưng, người xinh đẹp như cô Hiromi cũng phải đi tìm bạn đời để kết hôn thì xem ra việc này vất vả nhỉ?”

Làm gì có chuyện đó. Đừng nghĩ linh tinh nha cưng.

“Ở công ty tôi, mọi người đều kết hôn hết cả rồi.” Hiromi khẽ khàng đáp lại.

“Vậy ư. Không đi xem mắt thì những người như chúng ta cũng rất gay go. Nhân viên nữ trong công ty tôi toàn các bà bác làm bán thời gian thôi.”

Anh còn có nhiều thứ gay go hơn ấy chứ. Chắc giảm cân cực khổ lắm đây.

Chửi thầm là cách duy nhất để Hiromi quên đi thời gian. Cô ăn chẳng thấy ngon mỗi khi phải đi làm thêm như thế này. Thật phí cho một bữa ăn đắt tiền mà chuyện lại chẳng ra đầu vào đâu.

Một cặp đôi trẻ tiến đến chiếc bàn bên cạnh. Hiromi vô tình liếc nhìn sang phía họ. Người thanh niên rất đẹp trai lại cao ráo, người con gái dung mạo cũng không tồi. Bọn họ liếc sang Hiromi và người đàn ông kia.

Hiromi cảm thấy xấu hổ khi trước mặt mình là một gã cù lần, đang nhai thức ăn chóp chép.

“Cô Hiromi đã gặp bao nhiêu người là nhân viên văn phòng rồi?” Lại còn nói rõ to nữa chứ.

“Ưm...” Nên trả lời thế nào nhỉ, Hiromi ngẫm nghĩ. “Hôm nay là lần đầu tiên đấy.” Cô đáp.

“Tôi là lần thứ tư rồi. Một phần vì đã đi rất nhiều lần, phần nữa do mãi không gặp được ai tốt nên tôi đã than phiền với văn phòng, và thế là họ giới thiệu cô Hiromi.” Hiromi biết thừa cặp đôi ở bàn bên cạnh đang dỏng tai lên nghe. Hiromi cúi xuống, cô nhăn mặt.

“Nhưng tôi nói không phải nịnh đâu. Cô Hiromi là người hội tụ đủ tiêu chuẩn của tôi đấy.”

Ôi, điên mất. Dựa vào đâu hắn dám nói câu đó? Đồ mập thúi.

Cặp đôi bên cạnh liếc mắt sang nhìn rồi cười khúc khích. Nỗi xấu hổ cùng cơn giận dữ khiền mặt Hiromi nóng bừng bừng.

Mọi thứ trên thế giới đều sai lầm hết cả. Khuôn mặt xinh đẹp nhường này lại phải chường ra để làm cái công việc làm thêm với đồng lương rẻ bèo vậy sao? Vốn dĩ những kẻ có mặt ở đây đều không xứng với Hiromi cao quý này rồi chứ đừng nghĩ đến chuyện mở miệng ý kiến này nọ.

“Phong cách của cô cũng không đến nỗi nào đâu.”

“Vừa phải thôi chứ.”

Nghe thấy thế, người đàn ông tay đang cầm chiếc dĩa liền ngừng ăn. Cặp đôi bên cạnh cũng nín thở.

Hiromi sững sờ. Mình vừa nói đấy ư? Mặt cô tái đi.

“À, cái đó, thì...” Cô lúng túng, mồ hôi rịn ra trán. “Món ăn ở đây, món nào cũng rất cay với tôi, nên tôi bực quá mới nói vậy. Ơ hơ hơ.”

Cô chống chế. Người đàn ông vừa bối rối, vừa cười để lấp liếm tình huống khó xử.

Kết thúc bữa ăn, cả hai đi dạo ở sân sau trong khuôn viên khách sạn. Hiromi sợ nếu bị khách hàng phàn nàn với văn phòng môi giới kết hôn thì rất dở nên cô phải cư xử thật mềm mỏng, thanh lịch.

“Cô Hiromi muốn có bao nhiêu con?”

Vừa đi dạo trong khu vườn Nhật ngắm nhìn những chú cá chép bơi lội tung tăng trong hồ, người đàn ông vừa hỏi.

“Tôi, muốn hai con.” Hiromi bẽn lẽn đáp.

“Thế cô giống tôi đấy. Chúng ta có vẻ hợp nhau nhỉ.”

Chết tiệt. Chị đá bay khỏi cầu bây giờ.

“Nếu kết hôn rồi, công việc cô định tính sao?”

“Tôi thế nào cũng được.”

“Tôi lại muốn vợ mình nghỉ làm, tập trung chăm sóc cho gia đình.”

Thu nhập có bốn triệu năm trăm nghìn yên mà dám mở miệng nói thế ư? Hiromi chán chẳng còn sức tức giận. Gã này tại sao không biết thân biết phận vậy nhỉ?

Sau hai giờ như bị tra khảo, hành hình, cuối cùng cuộc nói chuyện cũng kết thúc. Hiromi rời khỏi khách sạn. Tại sao mình lại xúi quẩy thế này? Cô vừa đi bộ trên khu phố Ginza, vừa lẩm bẩm.

Khi đứng lại ở ngã tư dừng đèn đỏ, Hiromi cảm thấy ánh mắt ai đó đang nhìn mình phía sau lưng. Hắn là một thể loại khác. Hiromi thấy hắn rất đáng ngờ. Cô nghĩ đó là gã đàn ông ban nãy.

Cô quay lại nhìn khắp một lượt. Mặc dù không thấy ai nhưng cô tin vào trực giác của mình.

Hiromi muốn vò đầu bứt tóc.

Cần gì phải giữ ý nữa chứ, cứ tru tréo, chửi bới nó cô mới thấy hả dạ.

Hiromi lại khoác túi lên vai, sải những bước rộng băng qua ngã tư.

“Bọn chúng lại tăng lên à? Hiromi hấp dẫn như vậy chả trách người ta cứ muốn bám theo mãi thôi.”

Irabu vừa cố bắt tréo hai chân ngắn ngủn, vừa nhăn mặt nói.

Hiromi cảm thấy an tâm phần nào khi có người thấu hiểu cho nỗi khổ của mình.

Cô gọi điện cho Atsuko thì bạn cô nói “Tớ không thể lúc nào cũng kè kè bên cậu được đâu” rồi lạnh lùng dập máy. Người thực sự lắng nghe Hiromi, duy nhất chỉ có một mình lão bác sĩ đang ngồi trước mặt cô. Irabu đã thăng hạng trong mắt Hiromi, từ “người đàn ông cô không muốn bị ôm ấp số một” thành người đứng ở vị trí số hai.

“Anh đang nghĩ về chuyện em bị người ta bám đuổi, căn nguyên của nó bắt đầu từ việc xa rời thực tế. Vì bất mãn với hoàn cảnh bị xô đẩy vào, ta liền đổ lỗi cho cuộc đời, cho người khác. Chính bởi tự lừa mình dối người nên ta hoàn toàn không ý thức được điều này.”

Nói đúng lắm. Hiromi rất muốn những kẻ đang theo dõi cô nghe thấy điều này.

“Nói cách khác ta đang cầm chiếc gương soi chính mình. Bản thân trong gương là một con người tuyệt vời, chắc chắn người khác giới sẽ phải xiêu lòng nên khi thấy người khác giống như mình nghĩ thành ra sẽ bị áp lực.”

Sao lại có người hiểu mình đến thế cơ chứ. Hiromi thấy trong lòng như vơi đi căng thẳng.

“Nên ta mới không nghi ngờ bản thân mình. Có lẽ chính là tự cao, tự đại đấy.”

Hử? Hình như cô đã nghe thấy ai đó từng nói câu này rồi... Thôi, kệ đi. Dù gì cô cũng là người bị hại mà.

“Bác sĩ, vậy em phải làm gì mới được ạ? Không biết có phải đã quen hay không, em thấy đỡ sợ hơn rồi nhưng ngày nào em cũng rầu rĩ, chán chường.”

Hiromi giãi bày. Sự bực dọc cứ càng ngày càng tích tụ nhiều thêm.

“Em không thích thay đổi hình ảnh, vươn lên vị trí cao hơn không phải chuyện một sớm một chiều, vậy thì...” Irabu xoa xoa cằm ra chiều nghĩ ngợi: “còn một cách nữa là hướng sự quan tâm, đeo bám sang người khác.”

“Người khác ư?”

“Người có quan hệ thân mật với idol, kiểu gì cũng bị fan ghét đúng không? Ví dụ, khi cảnh hẹn hò nóng bỏng giữa hai người bị rò rỉ, chính người yêu của idol sẽ bị fan gửi dao cạo râu đến hăm dọa. Fan họ muốn dằn mặt, cấm không cho hôn idol của họ chẳng hạn. Hiromi cũng thử làm thế xem sao?”

“Tức là, em sẽ hẹn hò với ai đó và cho gã bám đuôi ấy thấy ư?”

“Chuẩn đấy. Buổi tối, em hãy hẹn hò với một gã bảnh chọe, ví dụ như ở Odaiba. Hãy cho kẻ theo dõi em được mục sở thị cảnh hôn nhau thật thắm thiết. Làm vậy có lẽ hắn sẽ tức điên lên và chuyển hướng nhắm vào gã bảnh chọe cũng nên.”

Vô thức, Hiromi nhoài người ra, gật đầu lia lịa.

Đáng để thử lắm đây. Tất cả mọi người đều mê đắm mình nên không một ai có thể lạnh lùng, thờ ơ khi thấy mình tay trong tay với một người đàn ông nào đó. Irabu lại “thăng hạng” lên vị trí thứ ba.

Hiromi không nghĩ đó là một thủ đoạn hèn hạ. Với cô, bản thân mới quan trọng nhất.

Vậy ai là người Hiromi có thể tin tưởng giao cho trọng trách này đây? Cậu ấm Yoshi con một nhà kinh doanh pachinko, tám năm đại học ư? Hay anh Su bên công ty bất động sản đã có vợ con đề huề? Hay nhà văn có chân trong hội đồng thành phố Yasshi? Hiromi chỉ cần nhấc điện thoại gọi một cú là sẽ có không ít đàn ông chạy đến ngay bên cô. Giao lưu, chơi bời nhiều lợi lắm luôn. “Nghệ tinh thì thân vinh” mà.

Hiromi đang miên man suy nghĩ thì Irabu chen vào, cắt đứt dòng suy nghĩ của cô. “Hiromi ơi, anh tình nguyện là người ấy của em.”

“Sao cơ?”

“Nhà anh bất khả xâm phạm, không lo nguy hiểm rình rập. Anh có thể làm tất cả nếu đó là vì Hiromi, hí hí hí.” Irabu uốn éo người.

“Ấy, sao em có thể phiền bác sĩ được.” Hiromi vội lắc đầu. Ai thèm nhờ ông cơ chứ.

“Em cần gì phải nói mấy lời khách sáo như vậy, Hiromi.” Irabu ngọt ngào nói và chìa tay ra trước mặt Hiromi. Ơ? Lão này đang nắm tay mình ư?

“Bác sĩ, đợi đã, anh đang làm gì vậy?”

Hiromi quay sang cô y tá cầu cứu nhưng cô ta còn chẳng buồn nhìn sang phía này.

“Anh, hình như anh đã trót yêu Hiromi mất rồi.”

Irabu đứng dậy, cánh mũi phập phồng, tiến lại gần Hiromi. Đừng đùa với tôi, gã bác sĩ biến thái!

“Anh thôi đi.” Hiromi lùi lại. “Anh vừa phải thôi chứ.” Hiromi ghét phải động tay vào gã bác sĩ, cô bèn lấy chân ngáng rồi đá Irabu một cú.

Irabu loạng choạng, ngã phịch xuống ghế sofa, chiếc sofa cũng đổ ngửa ra đằng sau.

Tiếng ghế đổ đánh “rầm” vang khắp phòng. Hình như Irabu bị đập đầu xuống nền nhà.

“Ư ư ư...” Irabu rên rỉ. Nhìn xuống, Hiromi ngỡ như Irabu là một đứa trẻ con đang mếu máo.

“Tại bác sĩ làm mấy chuyện không bình thường đấy chứ?” Hiromi vặc lại.

“Anh xin lỗi, anh sẽ không làm thế nữa.” Irabu chu môi. “Tại anh là tuýp người đã nghĩ là phải làm.”

Cái kiểu gì đây?

“Nhưng vừa rồi, anh đã nhìn thấy quần chíp của Hiromi đấy.” Irabu nhoẻn miệng cười, mắt vẫn còn ngân ngấn lệ.

Riêng gã đàn ông này Hiromi bất lực, không hiểu tính cách của ông ta như thế nào. Ông ta thuộc kiểu người đàn ông có một không hai. Bố mẹ ông ta dạy dỗ ông ta bằng cách nào vậy nhỉ? Hiromi ngồi xuống ghế, cô thở dài thườn thượt.

Irabu lồm cồm bò dậy, tay xoa xoa sau gáy. “Đầu anh nổi cục u rồi này.” Nói đoạn, Irabu lại nhe răng cười toe toét.

Hiromi liếc sang Irabu. Mãi bây giờ cô mới để ý hôm nay ông ta đã bỏ cúc áo ngoài.

Bộ vest bên trong trông khá đắt tiền. Hình như Irabu phát hiện ra Hiromi đang nhìn mình, ông ta bèn lật áo ra và chìa cho Hiromi xem phần tag bên trong “Cái này của Hermès đấy” bằng bộ mặt đắc chí như thể một đứa trẻ con khoe món đồ chơi của mình.

Hình như lần trước ông ta mặc áo của Burberry thì phải, trước đó còn đi giày của hãng Salvatore Ferragamo.

Irabu càng ngày càng lên đời, ăn diện nhiều hơn, khác hẳn với lần đầu tiên Hiromi đến khám và bắt gặp một lão bác sĩ đầu tóc bù xù, chân xỏ dép sandal.

Hiromi nhìn Irabu chăm chú không rời mắt, cặp lông mày được tỉa tót gọn gàng, da cũng không bóng nhẫy dầu nữa.

“Anh đã đi spa dành riêng cho cánh mày râu đấy.” Irabu đưa hai tay vỗ nhẹ lên má và nói. “Tại vì chưa biết chừng nữ bệnh nhân xinh đẹp nào đó sẽ đến khám bệnh, hí hí hí.”

Đến bó tay. Thật không thể hiểu được. Riêng gã đàn ông này cô hoàn toàn bất lực.

Nhưng vì cái tên Hermès nên cô nhất định không thể bỏ qua cơ hội này.

“Bác sĩ, bộ vest hợp với anh lắm. Em cũng muốn có một bộ vest Hermès ghê.”

Với bản năng của phụ nữ, Hiromi lấy lại giọng thảo mai ngay lập tức như một phản xạ có điều kiện.

“Ừ, được chứ.” Irabu cũng ngọt ngào đáp lại. “Lần tới anh sẽ gọi nhân viên bên hãng đến đây.”

Ông ta đồng ý dễ dàng quá mức khiến Hiromi trái lại thấy vô vị.

Thôi kệ. Có được thứ ta muốn là tốt rồi.

Hiromi quyết định chọn Ucchi làm vật hiến tế. Một tay nhiếp ảnh gia tự do, gã đàn ông tồi tệ, không nghĩ đến gì khác ngoài chuyện thắm thiết với phụ nữ. Thế này thì, nếu chẳng may có chuyện gì xảy ra, Hiromi cũng không cảm thấy cắn rứt lương tâm.

Ucchi sẽ trở thành mục tiêu cho đám người theo dõi cô. Hiromi sẽ theo dõi đằng sau, rồi báo cảnh sát tóm gọn cả lũ. Và thế là cô sẽ được giải thoát khỏi những kẻ bám đuôi dai dẳng. Hiromi còn nghĩ đến cả kịch bản đó nữa.

“Thỉnh thoảng ta gặp nhau được chứ?” Hiromi lảnh lót nói qua điện thoại. Thế là “cún” lại vẫy đuôi chạy đến.

“Anh vui quá vì Hiromi lại chủ động với anh.”

Đồ ngu. Đúng là cái loại không biết gì.

Đã đến giai đoạn này, đám đàn ông cũng chỉ như một công cụ. Hiromi còn không tin cô từng là trinh nữ.

Phải chăng cô đã biết giá trị của mình rồi ư? Có điên mới không thu tiền phí của những kẻ đến thưởng lãm.

Hiromi quay ra phía sau, lặng lẽ quan sát dòng xe đang nối dài.

“Hiromi, đằng sau có gì à?” Ucchi ngờ vực hỏi.

“Ưm, không có.” Hiromi đáp qua quýt.

Bọn họ đã nhìn thấy cầu Cầu Vồng trong đêm. Phía đối diện là vòng quay khổng lồ với đèn ánh sáng vô cùng rực rỡ.

“Chắc giờ này, người xếp hàng ở vòng quay đông nghịt rồi.” Ucchi nói.

“Em thấy ta đến công viên bờ biển Odaiba cũng được. Cảnh ở đấy đẹp tuyệt.”

“Nếu thế ta ra gần phía đài quan sát có hơn không? Ở đó không có đèn đường, nhiều cặp đôi lãng mạn nữa.”

“Không-đâu!”

Hiromi tinh nghịch đáp. Ở chỗ tối thì đám bậu xậu kia không nhìn rõ mặt Ucchi được. Hiromi còn lên kế hoạch đi ăn tối, sau đó tìm địa điểm thích hợp, nơi có ánh đèn đường để thực hiện màn hôn hít nóng bỏng và cuối cùng là check in khách sạn.

Chỉ có điều vào khách sạn nhưng không làm gì. Cô đã bịa sẵn lý do “em đến ngày đèn đỏ”.

Chiếc xe ô tô lao đi vun vút trên cầu Cầu Vồng với những đoạn uốn khúc.

Khung cảnh trước mặt và cả đằng sau xe vô cùng tuyệt đẹp.

Hiromi ngoái về phía sau để kiểm tra xem có ai bám theo không. Đúng lúc đó, cô thấy toàn thân ớn lạnh.

Không phải chỉ một hay hai xe, toàn bộ những chiếc xe đi sau rọi đèn pha chói lóa đuổi theo rất sát.

Không thể tin được. Hiromi cũng chẳng rõ chuyện gì đang xảy ra.

Môi cô run run, cô đưa tay lên miệng cố giữ bình tĩnh nhưng bàn tay cũng run rẩy.

“Này, Hiromi, em sao vậy?”

“Không...” Hiromi lắc đầu. Mặt cô cắt không còn một giọt máu.

Ở làn xe bên cạnh, một chiếc xe tải đang đuổi theo. Khi bắt kịp, Hiromi quay sang thấy gã tài xế nhếch miệng lên cười.

“Em tái nhợt đi rồi kìa. Em say ư?”

“Không...” Hiromi chỉ nói được có như vậy.

Chuyện này là thật ư? Não Hiromi bắt đầu tê liệt. Cô cảm giác có thứ gì ngứa ngáy trong đầu.

“Em ổn chứ? Em thấy khó chịu ở đâu à? Anh tấp vào lề đường nhé?”

Mình đã trở thành đối tượng theo dõi của tất cả những gã đàn ông ảo tưởng rồi ư?

Ngày mai, mình biết phải sống thế nào bây giờ?

“Này, em không sao chứ? Trả lời anh đi.”

Ucchi đang hét lên như bò rống, nhưng Hiromi chỉ nghe thấy lùng bùng trong màng nhĩ.

HIDEO OKUDA, Mộc Dịch: dịchTrong bể bơi. vitalis & NXB Thế Giới
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.