Hiromi bắt đầu ghét việc đi ra ngoài. Ngày ngày, cô nằm cuộn tròn trong chăn.
Khi mua đồ ở cửa hàng tiện lợi, thanh toán tiền xong và chuẩn bị ra về, cô cũng cảm thấy bất thường nếu nhân viên có chạy lại về phía mình. Thậm chí cả chủ của tiệm giặt là hay nhân viên đến giao pizza, vừa nhìn thấy Hiromi, họ đã bị quyến rũ bởi khuôn mặt khả ái ấy và ngay lập tức biến thành kẻ bám đuôi.
Hiromi phải hủy một số công việc. Cô không còn tâm trạng nào để có thể duy trì nụ cười trên môi. Hễ bị đám otaku bủa vây xung quanh là y như rằng cô muốn chửi xối xả vào mặt chúng.
Cô đã nhiều lần cầu cứu sự giúp đỡ từ Atsuko nhưng chẳng những Atsuko không cho cô được một lời khuyên nào mà còn khiến Hiromi trở nên sợ hãi hơn.
“Hiromi này, cậu thử thay đổi lối sống một lần xem sao? Chẳng hạn nghỉ công việc này và tới làm việc cho một công ty bình thường thôi.” Atsuko đã đến nhà Hiromi và dè dặt nói với cô như vậy.
Không thể tin được. Sinh viên tốt nghiệp Trường Đại học Tokyo lại phải đi làm việc ở công trường ư? Vận động viên đạt huy chương vàng Olympic lại phải đi phát báo ư? Người có khuôn mặt xinh đẹp như thế này, sao lại phải đi photo tài liệu hay đi rót nước pha trà cơ chứ?
“Atsuko, cậu muốn loại bớt đối thủ đúng không?” Cuối cùng Hiromi cũng đã nói ra những điều mình suy nghĩ.
“Không thể tin được? Có thật cậu vừa nói không đấy?” Atsuko tròn mắt.
“Nói trước với cậu, tớ không coi cậu là đối thủ của tớ đâu. Mục tiêu của tớ còn lớn hơn thế nhiều.”
Atsuko trợn mắt, cô ấy chẳng nói chẳng rằng, bỏ về. Sau hôm đó, Hiromi không gặp Atsuko nữa. Cô cũng chẳng liên lạc với Atsuko.
Mỗi Irabu hiểu cô thôi. Ông ta cảm thông với rắc rối cô gặp phải và còn khuyên: “Em đừng ra ngoài khi không cần thiết.”
Hiromi vẫn không hề muốn ôm ông ta nhưng nếu cô được mời đi ăn một bữa thì cũng vui.
“Lúc nào thấy không khỏe, tốt nhất là đừng cố quá. Hôm nào anh chán nản, anh nghỉ khám liền. A ha ha.” Irabu cười hồn nhiên.
Bây giờ mà được sinh ra một lần nữa với thân phận tầm thường Hiromi cũng muốn thử. Làm vậy sẽ bớt được ưu phiền cũng chưa biết chừng.
“Nhưng có cái này quan trọng hơn đấy, Hiromi à. Lần tới, anh tính sẽ đi nâng mí. Em thấy thế nào?”
“Sao cơ?” Hiromi không tin vào tai mình.
“Lúc soi gương, anh đã nghĩ có khi nâng mí trông lại ngon hơn ấy.”
Hiromi choáng váng. Cô không biết tìm lời nào để đáp lại.
“Hiromi có phẫu thuật thẩm mỹ không vậy?”
“Em không.”
Hiromi đáp lại rành rọt. Nhưng thực ra cô có động vào mũi một chút.
“Cằm chắc phải chỉnh ra phía trước một chút.”
Từ lúc nào Irabu đã lăm lăm chiếc gương trong tay. Ông ta nhìn mặt mình ở khắp các góc độ. Nhìn kỹ, Hiromi thấy Irabu đã nhuộm tóc, quần áo cũng chuyển sang các hãng của Ý.
Ngần này tuổi rồi mới ý thức được cần phải diện dàng ư? Đúng là phí công vô ích.
“Bác sĩ, thay vì chỉnh cằm ra trước, sao anh không thử hút bớt phần mỡ thừa đi?” Hiromi lỡ lời.
“Làm như thế nào vậy?” Irabu nhoài người ra. “Bệnh viện này không có khoa phẫu thuật thẩm mỹ nên anh không hiểu lắm.”
“Có dụng cụ để hút mỡ ra đấy...”
Hiromi buộc phải giải thích. “Ồ, ra vậy.” Irabu gật gù.
Thật thảm thương. Tại sao tôi lại trở thành diễn giả thế? Tôi mới là bệnh nhân đây này.
Hiromi rầu rĩ. Một ngày có lẽ cô phải thở dài đến cả trăm lần.
Phải lâu lắm rồi Hiromi mới xuất hiện ở văn phòng. Bà giám đốc mỉa mai cô. “Chỗ này đủ người rồi.”
Bà ta mở quyển sổ ghi chép công việc, gõ gõ gì đó vào máy tính.
Ra cái vẻ hách dịch lắm. Có việc quái gì đâu. Hiromi phải cố gắng kiềm chế mới không buột miệng.
“Cô bất mãn gì à?”
“Dạ không ạ...” Hiromi khẽ cúi đầu, không nhìn vào ánh mắt bà ta.
Mình thật sai lầm khi làm việc ở đây. Hiromi vô cùng hối hận. Giá mà thi vào các công ty quản lý nghệ thuật chuyên nghiệp, có máu mặt hơn, chắc chắn giờ này mình đã trở thành ngôi sao thần tượng đắt show rồi.
Hiromi nhìn lên tấm bảng phân công công việc. Phần tên của cô chỉ có vài công việc lẻ tẻ.
Đành vậy. Vì cô đã từ chối công việc những ba lần rồi.
Cô nhìn lên bảng thông báo. Trên đó có tin về vòng sơ tuyển các chương trình thuộc đủ thể loại.
Dòng chữ “Cuộc thi Ngôi sao điện ảnh lần thứ nhất” lọt vào tầm mắt cô. Cô tiến sát lại để nhìn cho rõ hơn thì thấy phía đơn vị tổ chức là một hãng phim tầm cỡ, có tiếng trong giới.
Đột nhiên cô thấy rạo rực lạ thường. Nếu là hãng phim lớn hàng đầu thì cầm chắc suất debut. Phần thưởng những mười triệu yên, một cuộc thi có quy mô khá lớn. Người giành giải thưởng cao nhất sẽ được nâng niu như báu vật và được lăng-xê hết mình. Lại là “lần thứ nhất” nữa, hẳn quy mô cũng phải ra gì bởi còn liên quan đến bộ mặt của hãng phim.
Hiromi đọc kỹ phần thông tin chi tiết. Phần thi được chia ra làm các hạng mục như “hạng mục Cinderella” hay “hạng mục nữ diễn viên”. Hiromi chọn “hạng mục nữ diễn viên”. Cô hướng tới hình tượng nữ diễn viên tài năng, trưởng thành.
“Giám đốc ơi.” Hiromi lên tiếng. “Em sẽ tham gia cuộc thi này.”
“Ô, cái đó ư? Tôi tưởng cô Yasukawa chỉ định trở thành người mẫu thôi?”
“Thực ra từ lâu em đã mơ ước trở thành một nữ diễn viên.” Thế nào mà chẳng được. Nghệ sĩ vẫn là nghệ sĩ mà.
“Emirin sẽ tham dự đấy. Tôi đã bảo với họ ‘Đó là cô bé tôi muốn đề cử số một với các anh’. Dù sao cũng cần giới thiệu một người là đại diện, bộ mặt của văn phòng này đi thi...”
Con nhãi đó mà là “đề cử số một” ư? Hai má Hiromi giật giật.
Hiromi cố gắng kiềm chế cảm xúc, cô cúi gập người: “Mong sếp giúp đỡ em ạ.”
“Được thôi. Chỉ là vòng loại hồ sơ ấy mà. Tôi hiểu rồi. Tôi sẽ làm hồ sơ đăng ký cho cô.” Bà giám đốc với lấy chiếc kính và nói giọng trịch thượng. “Thay vào đó, đừng có nghỉ làm đột ngột đấy.” Nói rồi, bà ta quay trở lại bàn làm việc.
Hừm. Rồi mụ sẽ phải biết ơn con này. Con này mà được chọn thì sẽ cho mụ được xách túi đi theo phục vụ nhé.
“À phải rồi, cô Yasukawa.” Bà giám đốc ngẩng mặt lên hỏi. “Cô muốn tôi ghi cô bao nhiêu tuổi đây?”
“... Sếp ghi giúp em hai mươi với ạ.”
Bà giám đốc im lặng một lúc rồi lẩm bẩm một mình “phải đấy” và sắp xếp giấy tờ cho Hiromi.
“Em xin phép ạ.” Hiromi chào bà ta và ra khỏi văn phòng. Cô ngoáy mũi và bôi tay lên bảng tên văn phòng.
Mụ giám đốc chết tiệt. Cái loại nghệ sĩ ế ẩm. Mụ tưởng tôi không biết bộ phim hai tiếng Nhân viên phòng tắm mụ đã đóng đấy à?
Khi Hiromi đi bộ trên đường, cảm giác bị đám người nào đó theo dõi lại xuất hiện, không chỉ một người mà là một đoàn quân lúc nào cũng thường trực trên cả trăm người.
Thích thì cứ việc tới đây đi, tranh thủ lúc này thôi. Chị đây sắp trở thành nữ diễn viên điện ảnh nổi tiếng rồi, lúc đấy đừng hòng ai với tới.
Hiromi soi mình trước cửa kính của cửa hàng thời trang cao cấp và tạo dáng.
Vòng eo hoàn hảo, bờ mông căng tròn quyến rũ, bầu ngực nhô cao.
Trên cả tuyệt vời, Hiromi nghĩ.
Cô nhoẻn miệng cười, khoe ra hàm răng trắng đều.
Chắc chắn rồi, người được chọn là mình chứ không phải ai khác. Làm gì có người con gái nào đẹp hơn thế này nữa.
Cảm xúc cứ ngày một lớn mạnh, nảy nở trong lòng Hiromi.
Người đàn ông trung niên đi ngang qua, nhìn Hiromi chằm chằm.
“Ông chú, chỉ có lúc này ông mới được nhìn thấy tôi bằng xương bằng thịt thế thôi.” Hiromi nói như thể đe dọa.
Người đàn ông giật mình phải lẩn vào sát bên trong lề đường. Trông thấy điệu bộ kỳ cục đó, Hiromi ngặt nghẽo cười và còn nói với theo.
Cuối cùng cũng được là chính mình. Mình sẽ độc chiếm tất cả sự chú ý của mọi người, mình chính là một nữ anh hùng kiệt xuất.
Hiromi đứng đó và cười như nắc nẻ một hồi. Người đi đường ai nấy đều dành cho cô những ánh mắt trầm trồ, ngưỡng mộ về sắc đẹp. Khỏi cần nói cũng biết đó là đương nhiên rồi.
Khi Hiromi khoe với Irabu về cuộc thi sơ tuyển diễn viên, ông ta ủng hộ cô nhiệt liệt.
“Anh sẽ đeo dải băng Hachimaki[1] đến để cổ vũ cho em.” Hai mắt Irabu long lanh.
Hiromi không cho Irabu biết địa điểm thi. Thời gian Hiromi đến khám ở đây cũng chẳng còn bao lâu nữa.
Vòng loại hồ sơ không làm khó được Hiromi.
Cô chẳng ngạc nhiên khi mình nằm trong số hai trăm người được chọn trên tổng số một trăm nghìn thí sinh tham dự.
Những kẻ nghiệp dư đã bị sàng lọc hết. Có lẽ hai trăm người còn lại tất cả đều trực thuộc văn phòng quản lý nào đó. Không thể có chuyện “Bạn tớ tự ý nộp hồ sơ hộ thế nào mà lại đỗ mới tài” được đâu. Giám khảo chỉ quan tâm xem thí sinh có thực sự quyết tâm không mà thôi.
Bây giờ mới là lúc bắt đầu cuộc cạnh tranh khốc liệt. Hiromi đi đến spa đều đặn để chăm sóc cho nhan sắc của mình. Làn da thô ráp là vậy nay đã lấy lại được sự căng bóng. Da dẻ là thứ phản ánh sức khỏe. Da nhuận đồng nghĩa với việc cơ thể của Hiromi đã phục hồi.
Người ta thuê trọn một hội trường sự kiện để tổ chức vòng hai.
Thí sinh sẽ thi ứng xử, hoàn thành phần thi áo tắm và phần thi năng khiếu. Mỗi hạng mục sẽ có mười người được chọn vào vòng tiếp theo.
Đương nhiên, Hiromi có thừa sự tự tin. Khi ban tổ chức công bố muốn tuyển chọn nữ diễn viên xinh đẹp kiểu truyền thống, Hiromi muốn nhảy cẫng lên vì sung sướng. Thế thì có lợi cho mình rồi. Hằng ngày, mỗi khi soi gương, cô đều thầm nhủ “nhan sắc tuyệt mỹ này, thế giới chỉ có một mà thôi”.
Đầu tiên, hãy ra mắt công chúng tại Nhật Bản với cương vị là một nữ diễn viên. Sau đó, mình sẽ dấn thân vào Hollywood. Đây không phải giấc mơ mà là một kế hoạch. Những ngày gần đây, Hiromi cảm thấy rất phấn khích trước kế hoạch có tính bước ngoặt này.
Phòng chờ là một căn phòng lớn, rộng thênh thang chỉ toàn những bàn ghế đã được kê sẵn. Thí sinh mỗi người chiếm lấy một góc, miệt mài trang điểm.
Hiromi biết vài người trong số đó. Đám con gái giành giật nhau ở vòng sơ loại. Yêu thương gì đâu mà phải chào nhau.
“Ồ, tiền bối Hiromi cũng đỗ vòng sơ tuyển rồi nhỉ.”
Nghe thấy người gọi tên mình, Hiromi quay lại. Thì ra là con bé hậu bối cùng một văn phòng quản lý, Emirin.
“Ôi, hay quá. Chị lại gặp người quen là em ở đây.”
Hiromi giả bộ niềm nở nhưng trong thâm tâm, cô vô cùng hốt hoảng.
“Nhưng bây giờ em mới biết chị Hiromi hai mươi tuổi đấyyy!” Emirin mỉm cười mỉa mai.
Định dọa chị bằng thứ đó sao? Hiromi thấy thật nực cười. Chị đây trên cơ em nhiều. Đối thủ cùng cấp trước đây của chị, từng bỏ thuốc xổ vào đồ uống của nhau cơ đấy.
“Cô em thì sao, phần thi áo tắm ổn không đấy? Cẩn thận đừng để áo tắm tuột ra, người ta lại thấy hết cả đống băng dính. Diễn gì mà như bị bắt tập thể dục vậy. Đừng có làm xấu mặt văn phòng quản lý nha cưng.”
Hiromi nói thật to, giọng nói của cô vang khắp phòng chờ. Mặt Emirin biến sắc.
“Với cả, không nên nói tên trường cũ thì hơn. Điểm trung bình thấp lộ ra sẽ xấu hổ lắm.”
Môi Emirin run run, nhanh chóng quay trở về chỗ của mình. Hiromi nghe thấy loáng thoáng đâu đó có tiếng thầm thì “Đáng sợ quá.”
Bận tâm làm gì nhỉ? Đây là một cuộc chiến. Bạn bè không có chỗ ở đây.
Hiromi ra khỏi phòng, cô định vào nhà vệ sinh. Xuống đến cầu thang, cô nghe thấy có tiếng người gọi tên mình “Hiromi ơi” từ sau lưng.
Giọng nói này nghe quen quen. Không lẽ...
“Ê hê hê. Anh đã quyết định đăng ký sơ tuyển đấy.”
Người tới không ai khác chính là Irabu. Ông ta mặc nguyên bộ đồ da bó sát người, phình to như một quả bóng bay.
“Anh cũng muốn được một lần xuất hiện trên tivi nên đã đăng ký hạng mục nam diễn viên.”
“Bác sĩ... thi á?” Hiromi không biết tìm lời nào để diễn tả cảm xúc của cô lúc này.
“Chuẩn. Nếu đỗ anh sẽ là bác sĩ kiêm nam diễn viên. Em thấy oách không?”
“... Có hạng mục diễn viên lập dị hay diễn viên phản diện ư?”
“Không. Anh chọn hạng mục diễn viên hành động. Thực ra, anh đã định tham gia hạng mục diễn viên trẻ cơ.”
Hiromi chóng mặt, đau đầu. Đây là vòng sơ tuyển của hãng phim điện ảnh nổi tiếng hàng đầu, ông ta không biết ư?
“Thế bác sĩ đã đỗ vòng hồ sơ ư?”
“Đương nhiên là qua rồi. Bố anh là thành viên có tiếng của Hiệp hội Bác sĩ Nhật Bản nên ai cũng biết mặt hết.” Irabu ưỡn ngực nói. “Mà này, nếu cả hai cũng đỗ vòng này thì ta diễn chung nhé. Cảnh hôn nhau nồng cháy chẳng hạn, hí hí hí.”
Irabu ngắm mình trong chiếc gương lớn treo ở chiếu nghỉ cầu thang và tạo dáng.
A, hiểu rồi. Irabu là một lão mắc chứng ái kỷ. Hóa ra ông ta bị ảo tưởng rằng cái mặt này, cái cơ thể này cực ngầu.
Sao gã đàn ông này lại hạnh phúc đến thế cơ chứ.
“Thế nào, em thấy anh giống Robert De Niro không?” Irabu khoanh tay rồi đưa một tay lên vuốt vuốt cằm.
Không tiếp chuyện ông ta nữa. Ở đâu chẳng có thể loại như thế. Chắc ban nãy ông ta cũng chỉ đùa chơi thôi. Quan trọng hơn hết, mình cần phải tập trung vào phần thi của mình.
“Vậy em xin phép bác sĩ.” Hiromi vội rảo bước.
Ngồi trong toilet, Hiromi xốc lại tinh thần. Mình rất đẹp, mình là số một, cô tự nhủ. Cô hít một hơi thật sâu, hô “yeah” để lấy thêm tự tin.
Vòng sơ tuyển bắt đầu.
Hiromi mặc một chiếc đầm liền thân cực ngắn. Cô không tội gì không khoe đôi chân dài miên man cũng là niềm tự hào của mình. Chân cô xếp chéo, tay khẽ để lên đầu gối.
“Cô Yasukawa, cô thích mẫu người đàn ông như thế nào?”
Hiromi giả bộ suy nghĩ một chút.
“Tôi thích một người đàn ông có ước mơ. Người đó phải biết biến ước mơ thành hiện thực và nỗ lực hết mình để thực hiện ước mơ đó.”
Khi được đặt câu hỏi, bí quyết tạo ấn tượng cho ban giám khảo là tạo ra một khoảng lặng nhỏ để suy nghĩ rồi mới trả lời.
“Giả sử có một người đàn ông định tự tử. Cô sẽ làm gì để thuyết phục anh ta từ bỏ ý định đó?”
“Ưm, cảm ơn câu hỏi của anh...” Cho họ thấy mình bối rối cũng không sao, chỉ có điều cần thả chút ngây thơ, đáng yêu vào trong đó. “Tôi sẽ nói với anh ấy rằng ‘Ngày mai tôi sẽ giới thiệu cho anh một em gái sexy, anh hãy bắt đầu lại với điều mới mẻ đó’ ạ.”
Có tiếng cười rộ lên từ hàng ghế ban giám khảo. Niềm vui sướng khi hoàn thành xong câu trả lời ùa về trong cô. Phần thi ứng xử rất thành công.
Sau khi phần thi của mình kết thúc, ở dưới sân khấu, Hiromi dõi theo phần thi ứng xử của các đối thủ của mình. Chỉ cần nhìn vào mắt đối thủ cũng có thể khiến họ bị phân tán, mất tập trung.
Emirin đúng là một con ngốc. Ai đời thi sơ tuyển diễn viên điện ảnh, khi được hỏi “Đạo diễn yêu thích của cô là ai?” lại trả lời là “Nagashima[2]”. Hiromi không nhịn được cười vì sự ngớ ngẩn của cô ta.
Khoảnh khắc chạm mắt đối thủ, Hiromi khẽ cười khẩy.
Phần thi áo tắm là đất để Hiromi độc diễn. Với kinh nghiệm của một người mẫu quảng cáo xe hơi, không một vị giám khảo nào không bị hớp hồn bởi vóc dáng của cô.
Nhưng cô vẫn không quên nhấn vào đó sự ngây thơ, tươi mới của thí sinh lần đầu tham dự. Với Hiromi, phần catwalk dễ như trở bàn tay nhưng cô lại cố tình giả bộ đi hơi thiếu tự nhiên một chút, gượng gạo một chút như một thiếu nữ mới bước chân vào nghề. Đến đoạn cuối, khi cúi đầu chào mọi người, cô tận dụng triệt để cơ hội để khoe trọn rãnh ngực sâu muốn hút mắt.
Phần thi này Emirin vẫn bộc lộ sự vụng về của cô ta. Khi ban giám khảo yêu cầu “nào, cô hãy đứng đó và xoay một vòng”, Emirin sau một hồi ngơ ngác, xoay thế nào ngã vập mặt xuống sàn.
Cả hội trường được một trận cười rầm rầm trong khi Emirin sợ hãi, mặt cứng đơ.
Ở hành lang, khi đi ngang qua nhau, Hiromi đã thì thầm vào tai Emirin “Cô em làm mất mặt văn phòng quản lý quá đấy.”
Emirin mặt đỏ bừng, răng cắn chặt vào môi.
Như vậy có nghĩa Hiromi cầm chắc phần thắng trong tay, chỉ cần một đòn tấn công quyết định nữa trong phần thi cuối, phần thi năng khiếu.
Cô định dự thi tiết mục nhảy disco. Phần thi ứng xử cô đã mặc váy ngắn rồi nên lần này cô muốn cho ban giám khảo thấy một Hiromi tomboy, cá tính với thời trang quân đội và mũ bê-rê.
Hiromi đứng trước tấm gương trong phòng thay đồ và đội mũ bê-rê lên đầu.
Hiromi nghe thấy có tiếng gì đó lạo xạo. Cô định bỏ mũ xuống xem nó là thứ gì thì ngay lập tức tái mặt.
Bị chơi xỏ rồi. Mọi thứ trước mắt Hiromi tối đen.
Máu dồn xuống chân rồi lại lộn ngược dòng từ từ bốc lên đến đầu.
Kẻ nào đó đã bỏ băng dính vào trong chiếc mũ bê-rê, chưa kể phần mặt có dính keo quay ra ngoài.
“Khốn nạn!” Hiromi hét lên. “Kẻ nào đã làm chuyện này?”
Mình biết tỏng rồi. Tất cả do con Emirin đã bày trò.
Các cô gái túm tụm lại, ai nấy đều hoảng sợ nhìn lên đầu Hiromi. Không có Emirin trong đám đó.
Hiromi đã gỡ được chiếc mũ ra nhưng băng dính lại dính bết vào tóc, cả ở trên đỉnh đầu lẫn hai bên mái. Mặt trong chiếc mũ dính đầy băng dính.
Hiromi choáng váng. Toàn thân cô run rẩy vì sốc và giận dữ.
“Emirin, mau ra đây.” Cô gào lên. “Mày ở đâu, có ra không thì bảo!”
Các cô gái vội tránh xa khỏi Hiromi. Họ không muốn dính líu đến cô.
“Mày đừng tưởng chơi xỏ tao rồi bỏ đi là xong nhé.”
Hiromi tìm loạn lên trong phòng chờ. Cô không biết mình phải làm gì. Cơn giận dâng lên tận cổ họng. Hiromi bấn loạn, mất kiểm soát.
Kết thúc rồi. Mọi nỗ lực từ nãy tới giờ ở vòng sơ tuyển coi như đổ xuống sông xuống bể. Hiromi đã hai tư tuổi, có lẽ cuộc thi này là cơ hội cuối cùng dành cho cô. Con đường dẫn tới sự nghiệp của nữ diễn viên đã buộc phải khép lại. Mình sẽ phải làm cái nghề hiện tại đến hết đời. Mình chỉ là thứ để đám đàn ông thấp hèn kia đem ra tưởng tượng.
Hiromi thất vọng tột độ. Cô như cạn kiệt hết sức lực, chân đi không vững.
Đến lúc định thần lại, cô thấy mình đã đi vào trong hội trường. Cô nghe thấy tiếng đàn ông quát tháo.
“Tại sao không cho tôi tham gia vòng sơ tuyển nữa? Tôi đã nói không biết bao nhiêu lần rằng tôi muốn thi thật chứ có phải đùa giỡn đâu.”
Giọng nói đó là của Irabu. Ở một góc trong hội trường, Irabu đang túm lấy áo nhân viên phụ trách, gào thét vào mặt anh ta. Cái nọng cằm béo rung rung.
“Ông nói thật không đấy? Tôi không biết ai đã tư vấn cho ông ăn mặc thế này nhưng tuổi của ông mà đòi trở thành ngôi sao hành động thì có họa điên.”
“Mắt mày bị mù à? Mày không thấy một ứng viên tài năng đang ở đây à?”
“Không lằng nhằng, ông mau về cho. Đây không rảnh đâu.”
“A, Hiromi đấy à.” Irabu nhận ra sự hiện diện của Hiromi. “Em nói gì với bọn họ hộ anh đi, rằng anh thực sự rất nghiêm túc đấy.”
“Anh ơi, em hỏi một chút được không ạ? Em tên là Yasukawa Hiromi. Các phần thi trước, điểm số của em đều đứng thứ nhất phải không ạ?”
Hiromi nắm chặt lấy cánh tay người phụ trách, lắc lắc không ngừng.
“Cô là ai?” Người phụ trách giật tay ra. “Này, ai đó mau gọi bảo vệ cho tôi.” Anh ta hét vào bộ đàm.
“Em đứng số một phải không?”
“Hai kẻ điên. Mau biến khỏi hội trường cho tôi.”
“Anh hãy trả lời em đi.”
“Một gã đàn ông tầm tuổi trung niên béo phì, một con bé đầu đầy băng dính.”
“Em đẹp nhất phải không?”
“Còn anh đẹp trai nhất.” Irabu chen miệng vào.
Im đi, lão béo. Đừng có ngáng đường con này.
“Tôi và Hiromi đây đã hứa với nhau sẽ diễn chung một bộ phim đấy.”
Đừng hòng chung chạ với chị. Em xin các anh đừng để em đóng cặp với lão ấy.
Hai người họ bị túm lấy cổ áo từ phía sau. Một vài vệ sĩ to cao, bệ vệ mặc đồng phục xuất hiện.
Hiromi bị xốc bổng lên. Cô cố hết sức giãy giụa nhưng đương nhiên không thể chống cự lại được.
Hiromi bị đẩy ra khỏi hội trường. Mọi thứ trước mắt cô trở nên bừng sáng. Cô nghe thấy tiếng chim sơn ca hót ríu rít.
Toàn thân cô cạn kiệt sức lực.
Hiromi ngước lên bầu trời xanh cao vợi. Aaa, phải lâu lắm rồi mình mới nhìn thấy bầu trời. Cô cứ miên man với ý nghĩ ấy, không để ý gì đến xung quanh nữa.
Hiromi đã cắt tóc. Nói về độ ngắn thì có thể liên tưởng đến cậu bé Hatabo trong truyện tranh của họa sĩ Akatsuka Fujio.
Cô còn thay đổi cả cách ăn mặc lẫn lối trang điểm. Kiểu tóc này rất hợp với mắt kẻ đậm, phối với chân váy bó sát, cao trên đầu gối.
Lâu lắm rồi Hiromi mới mặc lại đồ jeans. Áo len cũng là thứ trang phục rất đỗi phổ biến với cô hằng ngày.
Hiện giờ, với phong cách ăn mặc này, ngày ngày cô đến làm việc như một nhân viên thực tập cho một công ty thiết kế. Kể từ sau cuộc thi ngày hôm đó, cô bị cắt hợp đồng với văn phòng quản lý và không còn làm công việc trước đây nữa.
Khi đi trên đường, cô không còn phải quay lại nhìn ai và đương nhiên, kẻ bám đuôi cũng biến mất.
Có lẽ người ta có thể nói như vậy khi những thứ đeo bám mình đã không còn nữa.
Nó là một cảm giác nhẹ bẫng về cả thể xác lẫn tâm hồn, như thể đã trút được gánh nặng, như thể thứ gì đó đã rơi vào quên lãng.
Chỉ có điều, sức khỏe của cô vẫn chưa ổn định trở lại nên bây giờ, cô vẫn đến Bệnh viện Đa khoa Irabu để lấy thuốc.
“Kỳ lạ ghê cơ. Tại sao anh cứ bị đánh trượt ở vòng hồ sơ nhỉ?”
Cái lão Irabu này vẫn chưa biết chừa, còn gửi hồ sơ đi ứng tuyển khắp nơi nữa.
“Anh là bác sĩ cần gì phải chen chân vào showbiz làm gì?”
“Nhưng anh vẫn muốn được một lần lên tivi.”
Hiromi bật cười khi nhìn khuôn mặt hết sức nghiêm túc của Irabu.
“Thế Hiromi thấy trong người thế nào rồi?”
“Vâng, em thấy tốt hơn rồi. Chẳng hiểu sao gần đây, cơ thể đã nhẹ nhàng hơn.”
“Hẳn em đã bỏ được bộ áo giáp ra khỏi người rồi.”
“Áo giáp ư?”
“Chuyện này thường gặp ấy mà. Cậu học sinh cấp hai bất hảo, sau khi từ bỏ mái tóc đuôi vịt lại quay về là một thiếu niên hiền lành, mặt mũi sáng sủa.”
“Bác sĩ, kiểu tóc đuôi vịt cổ lỗ sĩ lắm rồi.”
Chẳng hiểu sao Hiromi lại thấy thuyết phục trước lời giải thích của Irabu. Từ trước tới nay, đối với Hiromi, lớp trang điểm và chiếc váy ngắn chính là áo giáp bảo vệ. Có lẽ con người, một khi trong tay cầm vũ khí, sẽ khó lòng rời xa nó.
“Không còn ai theo đuôi em nữa đúng không?” Irabu hỏi.
“Vâng, không còn nữa ạ.” Hiromi cười gượng gạo. “Nhưng hồi đầu, khi em nói có kẻ theo dõi em, bác sĩ đã tin ư?”
“Không.” Irabu thản nhiên lắc đầu. “Nhìn qua anh biết ngay em mắc bệnh hoang tưởng. Nhưng nếu lúc đó anh nói với em như vậy, chắc chắn em sẽ không tin và anh sẽ chẳng làm gì được. Thế nên anh đã bắt đầu điều trị bằng cách công nhận những gì em nói. Bảo người đang mất ngủ hãy ngủ đi thì đâu có ích gì phải không? Khi bệnh nhân không ngủ được, nếu ta nói với họ, vậy thì cứ thức đi, họ sẽ cảm thấy thoải mái, không bị áp lực. Kết quả họ sẽ dần lấy lại được giấc ngủ. Bệnh của em cũng giống vậy.”
Hiromi nhìn vào mắt Irabu. Người này, lẽ nào là một danh y?
“Mà này, anh thích kiểu tóc ngắn của Hiromi lắm, hí hí hí.”
Hiromi liếc nhìn sang chỗ khác, tránh ánh mắt của Irabu.
“Bác sĩ, anh đã hứa với em không ăn nói linh tinh rồi mà.” Hiromi đứng lùi lại.
“Không chứ. Em cắt tóc ngắn rồi lại thành chuyện khác.” Irabu thở phì phò.
Ngụy biện. Lão này không biết mệt là gì à mà suốt ngày đùa bỡn.
Hiromi ngáng chân, dùng hết sức bình sinh đạp thật mạnh. Lần này cô mặc quần jeans rất thoải mái nên dùng cả hai chân đạp lấy đạp để.
Irabu ngã vật ra ghế sofa.
Một tiếng “rầm” vang vọng khắp phòng khám.
❀ ❀ ❀
[1] Số điện thoại khẩn cấp để gọi cho cảnh sát ở Nhật.
[2] Đồ mới, chưa dùng.