Công ty bỗng trở thành một nơi xa lạ đối với Tetsuya.
Một phần do chính anh hạn chế tiếp xúc với mọi người, một phần cũng vì mọi người xung quanh bắt đầu nghi ngờ anh.Những người bạn vào công ty cùng một đợt với anh lo lắng nói: “Người ta bảo mày dạo này thay đổi nhiều lắm.” Midori cùng những nữ đồng nghiệp xa lánh, chẳng buồn giúp đỡ anh nữa.
Tetsuya trải qua những tháng ngày chán nản và bực bội. Buổi tối, anh chẳng buồn bật tivi lên xem, nằm trên giường nhìn xuống “thằng em” dựng ngược, anh thủ thỉ với nó: “Chú mày có thôi đi không?” Anh cũng từng nghĩ đến việc mình cần tìm tri kỷ và cùng chung sống với người đó đến hết cuộc đời.
Cũng vì thói quen xấu này mà mỗi sáng tỉnh dậy, tâm trạng anh càng trở nên chán chường hơn. Mình mới chỉ ba lăm tuổi, còn phải yêu, kết hôn, rồi sinh con nữa, cái tuổi không lấy gì làm lạ khi lo nghĩ đến việc tạo lập cuộc sống gia đình. Vậy mà mình lại mắc phải căn bệnh tác oai tác quái này và đang vật vã đối phó với nó. Cảm giác cô độc đọa đày Tetsuya đến mức anh muốn gào thét lên cho vơi đi nỗi buồn.
Tối hôm qua, một người bạn cũ gọi điện cho anh. Cô ấy hỏi: “Dạo này cậu thế nào?” Chỉ là hỏi thăm đơn thuần chứ không phải nhờ vả chuyện riêng gì cả.
“Tecchi, cậu không định tái hôn sao?”
“Một mình có khi lại thoải mái hơn. Tớ không muốn đi vào vết xe đổ lần thứ hai đâu.” Tatsuya khảng khái đáp.
“Sayako vẫn khỏe.”
“À, thế à.” Anh thờ ơ đáp.
“Nghe nói cô ấy bầu được ba tháng rồi.”
“Hừm.”
“Ừm, chắc cậu thấy khó xử khi tớ nhắc đến chuyện này.”
“Có sao đâu.”
“Lần tới tớ gặp cô ấy, cậu có muốn nhắn nhủ điều gì không?
“Tớ chẳng có gì phải nhắn.”
Thực ra là có đấy. Con điếm thối tha. Nhưng đương nhiên Tetsuya không nói, anh cúp máy.
Đã muốn quên đi rồi, tự nhiên lại có cuộc điện thoại dở hơi. Lại còn mang bầu nữa à. Hồi chung sống với nhau, cô ta chỉ xoen xoét rằng: “Công việc ở công ty rất thú vị, em chưa muốn...”
Đối với Tetsuya, cuộc điện thoại vừa rồi chẳng mang lại bất cứ tin tức tốt lành nào cả.
Khi Tetsuya càng ngày càng chán đến công ty cũng là lúc bệnh viện trở thành nơi không thể thiếu trong lịch trình thường nhật của anh. Hôm nào bệnh viện nghỉ không khám bệnh là y như rằng Tetsuya bứt rứt đến mức nhớ Irabu da diết. Mặc dù Irabu là một gã đàn ông lập dị nhưng chính sự khác thường đó lại cứu rỗi Tetsuya. Lẽ nào sự ngu ngốc và lập dị có tác dụng xoa dịu, vỗ về ư? Tetsuya bắt đầu nghĩ chẳng may có chuyện không hay xảy ra cũng chỉ cần vứt bỏ hết đi là xong.
Hôm nay, khi Tetsuya bước xuống cầu thang của tầng hầm bệnh viện anh nghe thấy tiếng nam nữ đang tranh cãi quyết liệt. Giọng nói vọng ra từ phòng khám của Khoa Thần kinh.
Đi đến cửa, Tetsuya nhận ra giọng đàn ông là của Irabu. Chuyện gì vậy nhỉ? Bọn họ to tiếng, chửi bới lẫn nhau. Tetsuya phân vân không biết có nên vào hay không. Gã bác sĩ này còn cãi nhau với cả bệnh nhân nữ cơ à?
Có thể lắm chứ. Gã này từng đá vào chỗ hiểm của mình rồi mà. Tetsuya nghe thấy tiếng kính vỡ. Anh vội vàng chạm vào tay nắm cửa. Không thể nhắm mắt làm ngơ được, anh nghĩ.
Vừa mở cửa ra, Tetsuya đã thấy cảnh Irabu đang vật lộn với một người phụ nữ trẻ. Thứ gì đó bay vèo qua khiến anh phải né sang một bên. Tetsuya quay lại nhìn thấy chiếc kim tiêm bay trúng tường, rơi xuống vỡ ra thành nhiều mảnh.
“Con ranh. Tao sẽ tố cáo mày tội kết hôn giả.” Irabu tru tréo.
“Mày nói gì vậy hả, đồ biến thái. Tao cũng sẽ kiện mày tội làm tổn hại tinh thần vợ.”
Tetsuya quay sang nhìn người phụ nữ. Lẽ nào cô ta chính là vợ Irabu, người đã đòi tiền bồi thường thiệt hại về tinh thần ư? Hai người bọn họ mặt đỏ gay gắt.
Trước mắt phải can họ ra đã. “Bác sĩ, hai người đừng cãi nhau nữa. Mau bình tĩnh lại đi.”
“Taguchi, anh mau tránh ra.”
“Gì vậy? Anh là ai? Không liên quan thì cút.”
Tetsuya bị Irabu to béo hất ra. Trong lúc còn đang loạng choạng, anh lại bị người phụ nữ xô đẩy nên ngã bệt xuống sàn nhà.
“Những lời nói dối trơ trẽn của mày lộ tẩy hết rồi. Tao đã thuê thám tử điều tra. Cái gì mà cựu nhân viên ngân hàng cơ chứ? Chẳng phải mày là con nhân viên tiếp rượu ở Kinshichou sao? Còn trước đó là gái bán dâm ở Kamedo. Trước đó nữa thì theo mấy thằng đua xe tốc độ khét tiếng ở Koiwa. Tao đã biết hết toàn bộ lai lịch của mày rồi. Mày cũng giỏi đấy, chen chân được vào bữa tiệc của hội bác sĩ.”
Những lời Irabu nói khiến người phụ nữ sợ co rúm lại, môi cô ta run rẩy. Nhìn kỹ lại lần nữa, Tetsuya thấy cô ta trang điểm rất đậm, ăn mặc không khác gì gái bán hoa, khác hẳn với bức ảnh Irabu đã cho anh xem dạo nọ.
“Chỉ được cái to mồm là giỏi. Thế ai đã từng hứa hẹn ‘anh sẽ mua nhiều quần áo cho em’ hả? Quần áo kiểu gì toàn đồng phục thủy thủ với lại quần ống túm, con dở hơi nào mặc chúng không? Bảo tao buổi tối mặc thứ này ư? Giỡn mặt bà hả? Lại còn bám váy mẹ nữa. ‘Ichiro ơi, đừng để lạnh bụng, đeo miếng nịt bụng này vào nhé.’ Thế nên, trung niên rồi vẫn dùng nịt bụng chuột Mickey. Hỏi có còn ra thể thống gì không, hả thằng cuồng Lolita, cuồng mẹ này?”
Irabu nghiến răng ken két, phần thịt ở hai má rung lên theo mỗi lần ông ta nghiến răng.
Tetsuya vẫn ngồi bệt dưới sàn quan sát bọn họ.
Đúng là ông tám lạng, bà nửa cân. Dẫu vậy anh cũng chẳng muốn đứng ra bênh vực cho bên nào.
“Mày nói gì hả, con ranh. Thằng Iran đã nói hết với tao rồi. Thứ đàn bà dễ dãi.”
“Mày còn thuê cả thằng Iran cơ đấy, đồ hèn. Có ngon thì quyết sống mái với bà đi.”
Tetsuya sững sờ. Irabu đã đến Ueno và thuê người đàn ông Iran gài bẫy cô ả ư?
“Ngực mày độn một đống silicon chứ gì? Đừng tưởng đánh lừa được bác sĩ nhá.”
“Mày nói mày là bác sĩ, thế sao không làm gì cho hết hẹp bao quy đầu đi?”
“Mày nói gì hả con ngáy to như kéo bễ kia? Mày gọt mũi bị hỏng chứ gì?”
“Đừng có già mồm, thằng hôi nách, lúc nào cũng phải kè kè chai xịt khử mùi.”
Cuối cùng cũng đến màn vật lộn nhau. Cả hai đều túm lấy tóc đối phương.
“Hai người, dừng bạo lực lại đi.” Tetsuya lại nhảy vào can ngăn.
“Đồ dơ dáy, đồ bất hảo. Mau cút xéo khỏi đây.”
“Đồ mập tịt, đồ ‘chuối lùn’. Trả tiền bà đây.”
“Hai người hãy bình tĩnh nói chuyện nào.”
Vô tình Tetsuya nhìn sang ngang. Cô y tá vẫn ngồi nguyên trên ghế, giở báo ra đọc như mọi khi.
“Cô y tá ơi, giúp tôi một tay ngăn họ lại với.”
Cô ta uể oải ngẩng mặt lên.
“Có sao đâu. Anh cứ để kệ họ đi.” Cô y tá đổi tư thế gác chân sang phía bên kia, cặp đùi lại lồ lộ.
“Đúng là...”
Hai người tiếp tục cào cấu mặt nhau, Tetsuya đứng gần đó cũng không tránh khỏi xây xước.
Thế rồi hai bên cùng thở hồng hộc. Nước bọt văng tứ tung.
“Này, hai người bình tĩnh lại đi.”
Lần này Tetsuya bị đạp sang một bên và ăn luôn một cùi chỏ.
Chẳng hiểu sao Tetsuya không thấy đau. Trong khi Irabu đang cãi nhau gay gắt Tetsuya lại nghĩ đến một việc khác.
Bọn họ đang được giải phóng. Khỏi lý tính, khỏi thế giới, khỏi những điều vẫn luôn được cho là lẽ thường tình.
Họ đang sống rất tự do, theo đúng nghĩa của một loài động vật được gọi là con người.
Có lẽ nếu đặt vào địa vị của họ, mình sẽ không thể thể hiện cảm xúc được như thế này. Vì mình không biết nổi cáu.
Chính vì vậy, chỗ đó mới tức giận thay mình, để giúp giải tỏa những xúc cảm chất chứa trong lòng.
Lại một ý nghĩ khác ùa về. Do mình đã chạy trốn khỏi nỗi đau nên mới sinh bệnh. Con người, để có thể sống là chính mình, cần phải trải qua đau thương.
Điều quan trọng nhất là trong chính giây phút ngắn ngủi này, được chứng kiến toàn bộ sự việc từ góc độ của một người thứ ba, mình mới thực sự cảm nhận rằng mình đang sống.
Cuộc chiến giữa Irabu và người phụ nữ kéo dài chừng năm phút thì cô ta bỏ về. Lúc ra đến cửa, cô ta để lại một câu “Tao sẽ tung lên mạng Internet rằng thằng con nối dõi của cái nhà này là một kẻ biến thái.” Irabu không chịu thua bèn đáp trả “Tao cũng đăng lên mạng cho thiên hạ biết hết thân phận của mày.”
Irabu chỉ bình tĩnh lại sau khi được Tetsuya bôi giúp thuốc đỏ sát trùng lên mặt và cánh tay.
“Thật kinh tởm đúng không, ả đàn bà đó. Hóa ra nó từng là con nhân viên tiếp rượu đấy. Rõ ràng nó tiếp cận tôi chỉ vì tiền.”
Thì đúng thế mà. Nếu không đừng hòng có ai chịu lấy ông. Đương nhiên Tetsuya chẳng dại nói những lời này ra miệng.
“Anh Taguchi, anh phải suy nghĩ thật thận trọng về chuyện kết hôn đấy.”
“Thực ra tôi cũng đã có một đời vợ rồi. Nhưng chúng tôi đã ly dị cách đây ba năm.”
“Hừm, vậy à?”
“Vợ tôi ngoại tình và ngay lập tức lấy một người đàn ông khác?”
“Thế thì phát điên lên mất nhỉ. Anh có nhận được một khoản lớn từ tiền bồi thường tổn thất tinh thần không?”
“Không, một yên tôi cũng không lấy.” Tetsuya khẽ lắc đầu. “Có lẽ lúc ấy, tôi đã cố tỏ ra mình thật ngầu, thật đàn ông. Nhưng bây giờ tôi đang rất hối hận. Không bàn đến chuyện tiền nong, trong lòng tôi bứt rứt vì không thể tỏ rõ thái độ giận dữ của mình cho cô ta hay, không thể chửi cô ta là con điếm thối tha như bác sĩ được.”
“Vợ cũ của anh hiện giờ đang sống ở đâu?”
“Ở Tokyo. Cũng gần hơn tôi tưởng.”
“Bây giờ ta đi luôn chứ? Tôi sẽ đi cùng với anh.”
Tetsuya nhìn chằm chằm Irabu, khuôn mặt ông ta vẫn hiền hòa như mọi khi.
“Không, giờ này chắc cô ta đi làm rồi.”
“Thì ta đến công ty. Tôi cũng sẽ nói thêm vào cho.”
“Thế đâu có được. Nếu là hôm khác thì...”
“Không, không. Đã quyết phải làm đến cùng. Người ta cứ nói đợi đến lúc đó nhưng toàn bỏ đấy chứ có hành động đâu.”
Tetsuya cảm thấy như Irabu đang nhắm vào mình. “Nhưng tại sao bác sĩ lại bận tâm đến chuyện của tôi...”
“Vì anh Taguchi lao vào can ngăn nên tôi mới thấy mình vẫn chưa hết tức.” Tetsuya suýt nữa đã ngã dúi dụi. “Chưa kể, bây giờ tôi cảm thấy dường như tất cả phụ nữ đều là kẻ thù của mình.”
Irabu đứng dậy. “Nào, ta đi thôi.”
“Nhưng, bác sĩ, còn những bệnh nhân khác đến khám thì sao?”
“Mayumi, chiều nay nghỉ khám nhé.”
“Chẳng ai đến khám đâu.” Cô y tá vẫn dán mắt vào tạp chí.
Thế là Tetsuya bị lôi ra khỏi bệnh viện. Anh không phản ứng lại phải chăng vì đâu đó, trong thâm tâm anh cũng muốn làm thế? Ba năm qua, hình như anh chỉ diễn suốt một vở kịch bi ai của người chồng bị cắm sừng nhưng bây giờ anh muốn xả ra hết những thứ tích tụ trong người.
Anh nghĩ, cái gì đến sẽ đến. Dù sao cuộc sống mỗi ngày của anh cũng đang rối tinh lên rồi.
Tetsuya leo lên chiếc xe Porsche Irabu đậu ở bãi xe phía sau bệnh viện. Tiếng động cơ nổ ầm ì vang khắp một góc trời.
Thế này thì cho “bung bét” hết. Tetsuya ngồi ở ghế phụ, siết chặt hai bàn tay.
Tới công ty Sayako làm việc, hai người bọn họ đi đến thẳng quầy lễ tân.
“Để tôi gọi cô ta ra cho. Cái danh bác sĩ cũng có cái lợi của nó đấy nhỉ. Tôi sẽ dọa là hàng xóm bên cạnh có người bị viêm đường ruột.”
Tetsuya muốn tôn ông ta lên làm sư phụ.
Anh đứng đợi ở sảnh cùng Irabu. Tim anh lại đập loạn xạ vì ba năm rồi mới gặp lại vợ cũ. Nhưng người bất ngờ nhất có lẽ là Sayako. Nhất định cô ta sẽ thảng thốt, không thể nói nên lời. Cô ta sẽ sợ xanh mặt cho xem.
Tetsuya không phải đợi lâu. Ngay lập tức Sayako xuất hiện. Nhìn thấy Tetsuya, cô ta khựng lại. Vài giây sau, cô ta tiếp tục tiến lại gần về phía anh. Cô ta khẽ hé môi cười.
“Em đã mơ hồ đoán ra. Người ta báo với em có người ở bệnh viện tới, nhưng em chẳng nghĩ ra được là ai.”
Đến lúc rồi. Hãy xả cho bằng hết đi. Ai nhìn ai đánh giá cũng mặc kệ. Đến tận công ty ba mặt một lời thế này thì hình ảnh Sayako ở công ty sẽ bị hủy hoại ghê gớm lắm.
“Hôm trước, anh tìm đến tận chung cư em sống đúng không, Tecchin?”
“A...” Tetsuya cứng họng.
“Em biết ngay mà. Có mặt chồng em ở đó nên em đã vờ như không nhìn thấy. Anh đã đứng ở công viên theo dõi gia đình em à?”
Bị Sayako phát hiện rồi ư? Mặt Tetsuya nóng bừng bừng.
“Anh đến có việc gì vậy? Anh ngại chồng em đúng không?”
“Ờ... ừm... chuyện đó...” Tetsuya lúng túng không nói nên câu.
“Em cứ lấn cấn mãi... Anh còn nhớ hôm trước Yumi gọi điện cho anh chứ? Là em đã nhờ cô ấy. Em tính nhờ cô ấy hỏi xem có chuyện gì.”
Tetsuya vã mồ hôi. Anh không dám nhìn thẳng vào mắt Sayako.
“Thực ra em đã rất kỳ vọng rằng đến một lúc nào đó anh sẽ tái hôn. Có phải anh đến báo với em chuyện đó không?”
Giọng nói của Sayako thật dịu dàng. “Em đến bây giờ vẫn rất khổ tâm khi cư xử với anh tồi tệ như vậy. Em luôn nghĩ thật bất công với anh vì em đã quá ích kỷ, chỉ biết tìm kiếm hạnh phúc cho riêng mình. Em biết, cả đời này không bao giờ anh tha thứ cho em nhưng, nếu anh tái hôn, em cũng sẽ được cứu rỗi dù ít dù nhiều...”
Tetsuya tái mét. Có lẽ lúc này nó đã chuyển sang trắng bệch.
“Này, anh có chuyện gì muốn nói với em à?”
“Anh Taguchi, con điếm thối tha, con điếm thối tha.” Irabu ghé sát tai Tetsuya thì thầm.
“Ôi, ai đây? Anh là bạn của Tecchin ư?”
“À, không phải, đó là...” Mồ hôi Tetsuya vẫn đầm đìa.
“Nào, quyết liệt lên, một phát thôi.” Irabu xúi giục.
“Không có gì đâu. Nghe nói em đang mang thai à? Gì thì gì anh cũng muốn gửi một lời chúc mừng đến em.”
“Ơ, nhưng anh nghe từ Yumi đúng không?”
“Vậy nhé, anh sẽ không tìm đến nữa đâu.”
Tetsuya quay gót, không quên kéo tay Irabu đi theo. “Gì vậy, anh Taguchi. Không nói gì ư?” Tetsuya lôi Irabu vẫn còn đang mắt tròn mắt dẹt, lao nhanh ra khỏi tòa nhà như chạy trốn.
Muốn khóc quá. Trên thế gian này, không có người đàn ông nào tội nghiệp hơn mình đâu, Tetsuya trộm nghĩ.
Thà chết đi có phải tốt hơn không? Chết rồi “thằng em” có khi cũng khỏi luôn.
Tâm trạng Tetsuya rối bời. Anh chẳng buồn thở dài, chỉ muốn đào một cái hố rồi trốn cả đời trong đó.
Tatsuya viết đơn xin nghỉ phép một tuần. Anh giam mình trong phòng.
Anh cũng bỏ không đến khám ở bệnh viện nữa. Đến bữa anh gọi người ta giao đồ đến, còn lại thì nằm li bì trên giường.
“Cậu nhỏ” vẫn cương cứng. Không biết tình trạng như thế này được bao nhiêu ngày rồi? Tatsuya cũng chẳng buồn đếm làm gì.
Anh không đọc sách, không xem tivi, chỉ nằm mông lung nhìn lên trần nhà.
Sang đến ngày thứ ba, anh nhận được cuộc điện thoại từ Bệnh viện Đa khoa Irabu nhưng không phải của ông ta mà là của tay bác sĩ trẻ Khoa Tiết niệu.
“Anh Taguchi, lâu lắm rồi nhỉ. Hội chứng cương dương của anh, tình hình thế nào rồi?”
Anh phấn khởi hơn một chút vì vẫn còn có người lo lắng cho anh.
“Tôi vẫn chưa khỏi.” Tetsuya đáp lại.
“Vậy thì tốt rồi. Ồ, tôi xin lỗi vì ăn nói kỳ cục. Thực ra, tôi là bác sĩ trực thuộc bệnh viện đại học được cử xuống công tác tại Bệnh viện Đa khoa Irabu. Khi tôi đưa hồ sơ bệnh án cũng như bức ảnh tôi đã chụp anh Taguchi cho giáo sư xem ông ấy nói muốn thử khám cho anh. Nên tôi gọi điện muốn hỏi liệu anh có thể đến bệnh viện chúng tôi một buổi hay không?”
Tetsuya nhận lời. Mặc dù chẳng mong đợi gì nhiều nhưng cũng không nên vứt bỏ dù chỉ một tia hy vọng.
Hôm Tetsuya đến bệnh viện đại học, nơi có những tòa nhà được xây bằng những viên gạch cổ kính, đích thân giáo sư cùng tay bác sĩ trẻ ra đón anh. Vị giáo sư là một người đàn ông với mái tóc hoa râm và trông có vẻ đáng tin cậy. Tetsuya cảm thấy như được tiếp thêm hy vọng, biết đâu...
Tetsuya được mời vào phòng nghiên cứu, anh nằm lên giường và kéo quần xuống.
“Ồ, không nhầm lẫn gì nữa, đây đích thị là hội chứng cương dương. Bốn mươi năm công tác trong ngành y hôm nay tôi mới được tận mắt chứng kiến.”
Vị giáo sư nói với hậu bối trẻ khi anh ta vừa lắp đặt xong máy quay.
“Anh có đau không?” Giáo sư hỏi Tetsuya.
“Nếu bị chèn ép cũng đau tương đối đấy ạ. Chính vì thế nên tôi không thể mặc brief.”
“Chuyện ấy của anh thế nào?”
“Ừm, từ hồi thành ra thế này tôi đã không làm chuyện đó nữa rồi. Tự mình thì tôi còn làm được.”
Tetsuya trả lời chi tiết, cụ thể từng câu hỏi của giáo sư.
Đúng lúc đó, cánh cửa phòng bật mở, một nhóm sinh viên y khoa khoác trên mình áo blouse trắng bước vào. Sinh viên nữ cũng có mấy người.
“Ồ, các em đến rồi đấy à? Đây là người mắc phải hội chứng cương dương. Ca này rất hiếm gặp, chắc cũng chỉ một lần trong đời thôi nên hãy quan sát cho thật kỹ vào nhé.”
Hử? Tetsuya nhỏm dậy. Đám sinh viên chuyền tay nhau hồ sơ bệnh án và đọc với khuôn mặt đăm chiêu, khó hiểu rồi ghi ghi, chép chép. Trong đám còn có người lấy máy ảnh chụp lại.
“Giáo sư, em đo thử có được không ạ?” Một sinh viên hỏi.
“À, phải rồi. Làm đi.”
Thế rồi cậu ta lấy thước đo chiều dài cũng như độ lớn của “cậu nhỏ”. Tetsuya bối rối, khó xử. Cái quái gì thế?
Sau mười phút “được” đám sinh viên chiêm ngưỡng, Tetsuya rời khỏi giường. Đám sinh viên cũng ra khỏi phòng nghiên cứu.
“Cảm ơn anh đã cất công đến đây.” Vị giáo sư chìa ra cho anh một chiếc phong bì. “Đây gọi là một chút kinh phí đi đường”.
Tetsuya không hiểu gì hết. “Giáo sư, thế không khám gì à?”
“Ừ thì, cũng có thể gọi là đã khám...”
“Không phải ông sẽ chữa khỏi cho tôi sao?”
“Tiến hành phẫu thuật ngoại khoa cũng là một cách đấy.” Giáo sư gãi cằm. “Mặc dù bệnh này không dẫn đến tử vong, tổn hại thực tế cũng không được ghi nhận nhiều nhưng những báo cáo về nó còn quá ít nên không bác sĩ nào dám mạo hiểm động dao kéo vào đâu.”
“Thế mục đích tôi đến đây hôm nay là để làm gì vậy?”
“Tôi muốn cho sinh viên của tôi thấy tận mắt. Cũng để phục vụ cho việc nghiên cứu, học tập sau này.” Tay bác sĩ trẻ giải thích. “Anh Taguchi, không sao đâu. Rồi sẽ khỏi thôi.”
Tetsuya cảm nhận rõ ràng máu của anh đang dồn hết lên đầu. Hai bên thái dương giật giật.
“Chơi nhau à?” Giọng nói anh run run. Cơn giận dữ đột ngột bùng phát. “Dám mang người bệnh ra làm trò giải trí cho các người hả?”
Hai bác sĩ lùi lại.
“Đừng có nghĩ thằng này là bệnh nhân mà giỡn mặt thằng này!” Tetsuya hét lớn, giọng anh mỗi lúc một gay gắt hơn.
Anh với tay lấy chiếc ghế đẩu.
“Đợi đã, anh Taguchi. Hãy bình tĩnh.”
“Câm mồm. Các người nhầm to rồi. Đừng nghĩ thằng này sẽ im lặng nhé. Ở đâu ra cái kiểu chế nhạo người khác như vậy chứ?”
Tetsuya cầm ghế lên rồi ném mạnh vào tường.
“Anh đang làm gì vậy?”
Sau đó anh đạp đổ giường khám bệnh, trúng vào cái giá làm cho những chai thủy tinh trên giá vỡ tan tành kèm theo đó là âm thanh chói tai của các dụng cụ kim loại rơi xuống sàn.
“Anh hãy dừng lại!”
“Câm mồm. Không muốn bị thương thì mau tránh ra.”
Tetsuya quăng tất cả những dụng cụ y tế anh vớ được. Giá treo dung dịch truyền nước đổ chỏng chơ, phim chụp X-quang bay lả tả. Máy tính cũng bị quăng không thương tiếc qua cửa sổ xuống sân bệnh viện.
“Mau, gọi 110 đi.” Giáo sư hét lên.
“Có giỏi thì gọi đi. Gọi thêm cả cơ động nữa.”
Máu nóng chạy khắp cơ thể Tetsuya.
Tetsuya bị cảnh sát tạm giam hai đêm liền. Anh không bị khởi tố vì tội phá hoại tài sản và phải nói chuyện với phía bệnh viện đại học để dàn xếp ổn thỏa hai bên.
Hình như số tiền anh phải bồi thường vì phá hỏng thiết bị y tế được giảm xuống còn một nửa. Vị giáo sư kia cũng bị xử phạt vì hành vi bôi nhọ danh dự bệnh nhân.
Khi được thả, Tetsuya đã nhờ Irabu là người bảo lãnh. Anh không thể kể việc này với bố mẹ, lại càng không thể báo cáo lên công ty nên trong lúc bí bách, rối bời anh đã gọi điện cho Irabu.
“Anh Taguchi, có vẻ anh chơi hơi lớn đấy.”
Irabu tới đón anh, vẫn trong bộ dạng tưng tửng như mọi khi. Tetsuya quay sang nhìn thấy ông ta cười toe toét. Irabu mà là phụ nữ, chắc Tetsuya đã lao ra ôm chầm lấy rồi.
Sau khi ra khỏi nhà giam, Tetsuya mừng rỡ, đi những bước thật mạnh dạn.
“Cậu nhỏ” đã chịu xẹp xuống.
Hôm đó, sau khi bị cảnh sát dẫn độ từ bệnh viện đại học về phòng thẩm vấn, “cậu nhỏ” đã ngoan ngoãn hơn. Trong lúc Tetsuya còn đang bừng bừng phấn khích vì những cảm xúc tiêu cực bùng nổ, anh bỗng nhận ra trong người có cái gì đó khác lạ.
Sự khó chịu dưới háng không còn nữa. Anh khẽ áp tay vào chỗ ấy “Ồ yeah!”, niềm vui sướng rộn ràng cả trong giọng nói. “Nào!” Bị cảnh sát quát tháo yêu cầu giữ im lặng nhưng Tetsuya không sao nhịn được cười. Cuối cùng “cậu nhỏ” đã thôi không chào cờ.
Lẽ nào giải phóng được cảm xúc lại tuyệt vời đến thế này ư? Lẽ nào giả thuyết Tetsuya đặt ra là đúng ư?
Anh tâm sự điều này với Irabu, ông ta đáp “Có thể nó chính là tự kỷ ám thị đấy. Nếu anh nghĩ làm thế này sẽ khỏi và cố gắng hết sức để giải tỏa những cảm xúc bị kìm hãm trong lòng bấy lâu nay, bệnh sẽ tự khỏi. Người ta vẫn thường gọi đây là ‘hiệu ứng giả dược’. Cơ thể con người thật kỳ lạ phải không?”
Có quan trọng gì đâu, ba cái chuyện này. Tóm lại Tetsuya đã khỏi bệnh.
“Vậy tức là anh có thể đến Hydropolis trong Công viên Toshima đúng không?” Irabu nói.
Tetsuya ghét những nơi như thế.
“Bác sĩ, quên chỗ đó đi. Lần tới, bác sĩ nhớ rủ tôi tới tiệc hẹn hò kết đôi của các bác sĩ nhé. Tôi sẽ vờ làm bác sĩ và đi tán tỉnh mấy cô em.”
“Ờ, được chứ. Tôi sẽ làm danh thiếp cho anh.”
Tetsuya quay sang nhìn Irabu. Đúng là phải gọi ông ta một tiếng sư phụ.
Tiếng động cơ xe Porsche ngân lên êm dịu, đồng điệu với trái tim Tetsuya lúc này đang đập rất rộn ràng.