Hôm sau, Tetsuya lại đến khám bệnh ở Khoa Thần kinh của Bệnh viện Đa khoa Irabu. Buổi sáng, khi thấy “cậu nhỏ” chào cờ, Tetsuya vô cùng hốt hoảng. Một mình không thể kham nổi nên anh rất cần một người có thể chia sẻ, dù đó là ai.
Đến nơi, Tetsuya lại được tiêm cho một mũi. Anh nhìn chằm chằm vào khe ngực của cô y tá tên Mayumi. Chiếc áo ngực của cô ta mỏng tang. Có vẻ cô y tá này có sở thích rất dị đây.
“Anh có sở thích nào để giải tỏa tâm lý không?” Irabu quay trở lại ghế ngồi và hỏi.
“Không, tôi không có.”
“Vận động giúp máu lưu thông rất quan trọng. Chơi một môn thể thao nào đó sẽ tốt đấy.”
“Không được đâu bác sĩ, đau chết mất.”
Tetsuya lấy tay ôm chỗ ấy. Thực tế mãi gần đây anh mới có thể đi lại bình thường trong tình trạng “cậu nhỏ” chào cờ. Leo lên những bậc thang ở nhà ga đúng là một cực hình, cơn đau buốt chạy dọc khắp cơ thể.
Nghe Tetsuya tâm sự, Irabu nhấp một ngụm trà rồi nói “Chắc do cơ thể anh đang kháng cự lại sự lưu thông máu. Khi một đường dẫn giúp máu lưu thông đến dương vật được hình thành, não bộ sẽ quên mất còn những đường lưu thông máu khác. Nó giống như âm thanh của đĩa nhạc bị xước sẽ méo mó, phát đúng một đoạn nhạc do đầu đọc kim chơi mãi ở rãnh đó.”
Tetsuya phần nào thấy thỏa đáng trước lời giải thích của Irabu. “Vậy tôi phải làm thế nào?”
“Tạo ra một cú sốc vẫn là cách tốt nhất.”
“Tôi không thích.” Tetsuya từ chối thẳng thừng.
“Cú sốc về tâm lý cũng được.” Irabu lấy nước trà súc miệng “ọc, ọc”. Sau một hồi loay hoay không biết nhổ đi đâu ông ta nuốt xuống đánh “ực”. “Anh có muốn thử cho chỗ ấy rụt lại không?”
“Hô!” Tetsuya nhoài người ra.
“Anh thử lái xe tông vào mấy em Mẹc của yakuza xem, sợ thọt vào luôn ấy.”
Tetsuya bất lực. Anh đang cân nhắc đổi sang bệnh viện khác.
“Nhảy bungee cũng là ý tưởng không tồi đâu.”
Tetsuya chẳng muốn tin vào những điều mình vừa nghe thấy. Làm thế chắc chắn chỉ càng đau thêm chứ nào có tác dụng gì.
“Trò tàu lượn siêu tốc ở khu giải trí Disneyland thì sao? Tôi sẽ đi cùng với anh.”
Tatsuta không trả lời. Anh chỉ im lặng.
“Tiện thể ở lại đến tối xem diễu hành ánh sáng luôn.”
Tetsuya cảm thấy không còn gì buồn hơn nếu anh phải đi đến khu giải trí với một gã đàn ông trung niên như ông ta.
Đúng lúc này, điện thoại để bàn đổ chuông. “Xin lỗi anh, tôi nghe điện thoại một chút nhé?” Irabu nhấc điện thoại lên. “Gì vậy, lại là cô à?”
Giọng Irabu rất gay gắt. Tetsuya nghe thấy tiếng phụ nữ í éo ở đầu dây bên kia. Mặt Irabu bắt đầu đỏ phừng phừng.
“Ai trả tiền cho ai cơ hả con điếm thối tha này?” Cơn giận dữ bắt đầu bốc lên đến đầu, một đường gân xanh nổi rõ trên thái dương Irabu. “Ba mươi triệu yên bồi thường thiệt hại về tinh thần ư? Đừng đùa. Dựa vào đâu cô dám nói như vậy? Căn cứ nào?”
Tetsuya sững sờ. Anh tiếp tục nghe diễn biến câu chuyện.
“Cuộc sống hôn nhân chỉ vỏn vẹn có ba tháng, hà cớ gì cô lại đòi một khoản tiền lớn như vậy chứ? Mười triệu yên một tháng ấy hả? Vợ chồng chẳng mấy khi ân ái với nhau mà nói nghe hay lắm. Gái bao cao cấp cũng không kiếm được ngần ấy tiền đâu. Gì cơ? Tổn hại đến thanh danh sự nghiệp á? Câu đó là tôi nói mới đúng. Mẹ tôi đang điên lắm, vì cô dám bôi tro trát trấu vào gia đình Irabu chúng tôi.”
Irabu đứng bật dậy. Giọng nói tru tréo vang khắp căn phòng.
“Ngay từ đầu, cô tiếp cận gia đình tôi vì tiền đúng không? Tôi cũng sẽ kiện ra tòa cho xem. Tôi sẽ thuê những luật sư giỏi nhất về để lột sạch gia sản của cô cho biết thế nào là lễ độ.”
Irabu xổ ra một tràng giận dữ trong khoảng năm phút mới chịu dập ống nghe đánh “rụp”, còn không quên bồi thêm câu chửi rủa “Con điên này!” với nét mặt hả hê.
“Anh Taguchi này, anh phải nghe tôi nói.”
Ngay lập tức, Irabu đổi nút công tắc, quay trở lại giọng nói ngon ngọt như lúc trước. Suýt chút nữa Tetsuya té khỏi ghế. Sự thay đổi này là sao vậy?
“Ả đàn bà tôi vừa kết hôn đúng là ăn phải gan hùm. Ban nãy cô ta gọi điện cho tôi để đòi bồi thường thiệt hại về tinh thần cho cô ta đấy.”
Tetsuya giật người lùi lại khi Irabu đặt tay lên đầu gối anh.
“Mẹ tôi bảo: “Cũng đến lúc Ichiro cưới về cho mẹ một nàng dâu rồi đấy. Thế là tôi nghe mẹ, đi đến chỗ mai mối của những cặp gia đình có truyền thống làm nghề bác sĩ với gia đình có những cô con gái làm việc ở các tập đoàn lớn hàng đầu Nhật Bản. Hai họ môn đăng hộ đối quá phải không? Thế rồi ở đó, tôi bị một người phụ nữ tiếp cận.”
Người phụ nữ nào lại thèm tiếp cận ông cơ chứ? Tetsuya muốn phun ra câu ấy lắm nhưng lại bị mắc trong cổ họng.
“Vì phía bên kia cũng sốt sắng nên bọn tôi đã kết hôn. Nào ngờ, khi bắt đầu sống chung, tôi phát hiện ra bọn tôi không có chung sở thích, quan điểm sống cũng khác nhau. Chưa kể, cô ta chẳng hòa thuận với mẹ tôi cho nên mới được ba tháng đã bỏ về nhà mẹ đẻ. Anh nghĩ cô ta có ích kỷ không cơ chứ?”
“À... vâng.” Tetsuya đành phải ậm ừ cho có.
“Cô ta muốn bỏ về nhà mẹ đẻ, tôi đây cũng đành chịu. Thế mà đột nhiên, cô ta thuê luật sư đòi ly hôn, còn bắt tôi bồi thường thiệt hại tinh thần nữa. Những ba mươi triệu yên, anh có tin nổi không?”
“Thế thì quá đáng thật.”
“Quá đáng mà. Tôi chỉ bảo cô ta mặc mỗi đồng phục thủy thủ thôi chứ có bắt làm gì nhiều đâu.”
“Bác sĩ nói sao cơ?”
“Không phải nhà nào cũng chơi trò cosplay như thế sao?”
“Không, thứ đó thì...”
“Cô ta bảo tôi không được rưới sốt mayonnaise lên cơm. Có mỗi chuyện cỏn con thế thôi cũng càu nhàu.”
“Bác sĩ này, chuyện rưới mayonnaise lên cơm cũng...”
“Sao tôi lại dính vào con mụ tác oai tác quái như vậy chứ.” Irabu bĩu môi ý chừng như rất bất mãn. “Anh Taguchi còn độc thân à?”
“À vâng.”
“Nên thế. Chớ có kết hôn làm gì.”
Nói đoạn Irabu gãi gãi cái cổ béo núc ních. Thấy Tetsuya quay sang nhìn, ông ta nhe răng ra cười.
Vô thức, ánh mắt Tetsuya dừng lại ở dòng chữ “Tiến sĩ Y khoa” trên bảng tên trước ngực Irabu. Mấy ông tiến sĩ ở cái đất nước này rốt cuộc làm sao thế nhỉ? Anh nghĩ thầm.
Irabu là một kẻ lập dị trong số những kẻ lập dị mà Tetsuya chưa từng gặp từ trước tới giờ. Gã đàn ông này chắc không có mối ưu tư nào đâu nhỉ? Hành động tùy tiện theo ý muốn, gào thét rồi cười, hệt như một đứa trẻ lên năm vô lo vô nghĩ.
Nhưng Tetsuya cũng có phần ganh tị với Irabu. Chí ít ông ta không thiếu quyết đoán như anh.
Nghe qua điện thoại hình như ông ta cũng bị vợ bỏ, những gã đàn ông cùng chung cảnh ngộ. Vậy mà tại sao kết cục lại khác nhau đến mức này?
Tetsuya rẽ vào trung tâm thương mại để mua một chiếc chăn mỏng rồi mới đến công ty. Vừa trải chiếc chăn ra bàn, đám nhân viên nữ đã đổ dồn ánh mắt tò mò về phía Tetsuya. “Tôi được người ta tặng đấy. Không dùng thì phí.” Tetsuya cười trừ, lấp liếm. Anh cố nặn ra một nụ cười méo mó, gượng gạo.
Những lời Irabu nói vẫn văng vẳng trong đầu Tetsuya cả những lúc anh vùi đầu vào công việc. Vừa dán mắt vào màn hình máy tính, anh vừa nhớ lại chuyện đã xảy ra sáng nay.
Con điếm thối tha. Irabu đã điên tiết và nói qua điện thoại như thế, những ngôn từ này có cho tiền Tetsuya cũng không dám nói thay cảm xúc của chính mình. Anh chỉ biết kìm nén nó vào sâu trong lồng ngực.
Khi biết chuyện Sayako ngoại tình, anh nhớ rất rõ mình đã lúng túng như gà mắc tóc ra sao. Anh đã cố vắt óc nghĩ xem tại sao lại xảy ra cơ sự này.
Em xin lỗi, em đã rung động trước người đàn ông khác rồi. Nghe những lời thú nhận từ chính vợ mình, cơn giận của anh sôi lên sùng sục. Nhưng cùng lúc đó, một thứ cảm xúc khác bắt đầu xen lẫn vào.
Anh không muốn khiến bản thân thêm đau khổ. Lòng tự trọng không cho phép anh chấp nhận cái mác “người đàn ông bị vợ cắm sừng”. Đương nhiên anh giận chứ. Anh còn nói: “Tôi không muốn nhìn thấy mặt cô nữa, mau ra khỏi nhà tôi” Nhưng anh không thể để những dòng cảm xúc tiêu cực bùng nổ. Anh cố hết sức giữ gìn thể diện của chính mình. Với tất cả mọi người, anh đều nói dối rằng: “Tại vì chúng tôi có quá nhiều điểm khác biệt.”
Thực ra anh rất muốn lao vào chiến đấu với gã đàn ông kia. Anh muốn tổng sỉ vả cho bằng hết, cho thỏa lòng, muốn giận sôi lên, nổi gân, nổi cốt như Irabu và chửi vợ cũ là “con điếm thối tha”.
Nhưng Tetsuya không làm được, có lẽ vì anh là người ưa mẽ ngoài, vì anh sợ đánh mất tất cả hình tượng mình đã dày công xây dựng lên.
Điện thoại nội bộ công ty đổ chuông. Tetsuya nhấc máy nghe. Là cuộc gọi của một nữ nhân viên phòng kinh doanh.
“Anh đã hoàn tất kết quả phiếu khảo sát người tiêu dùng của công ty thực phẩm Suzuki chưa?”
“Ơ, không phải tuần sau à?”
“Không, hạn là ngày hôm nay. Tôi định mang tới công ty đối tác bây giờ.”
“Sao có chuyện đó được. Tôi nhớ rõ ràng là tuần sau cơ mà.”
“Không thể có chuyện đó đâu.” Đầu dây bên kia lạnh lùng đáp. “Nếu thế anh Taguchi gọi báo cho đối tác hộ tôi được không? Bảo họ tuần sau mới có.”
“Hả, tôi gọi ư?”
“Vậy phiền anh đấy.” Không đợi anh trả lời, bên kia đã dập máy ngay lập tức.
Đời nào đây làm chuyện ấy. Tetsuya rủa thầm trong bụng. Tại sao mình lại để một con nhóc ít tuổi hơn chửi rủa như thế chứ? Nếu là thằng con trai, nó đã lĩnh đủ cơn thịnh nộ rồi.
Đúng lúc đó, “cậu nhỏ” lại nhói đau. Tetsuya ôm bụng, khuỵu xuống.
Bây giờ vẫn chưa muộn, hay nhấc máy gọi điện mắng cho con bé kia một trận lôi đình? Rằng sai sót của cô thì cô đi mà xử lý?
... Hay thôi nhỉ? Tetsuya nghĩ lại, cánh tay vươn ra định với lấy điện thoại liền hạ xuống. Về lâu về dài vẫn phải làm việc chung với nhau, Tetsuya muốn tránh bị khó xử khi giáp mặt. Chưa kể, đám đàn bà rất rách việc. Gây sự với một người rồi sau này thành ra phải đối đầu với cả hội chị em.
Tetsuya từ bỏ ý định khiêu chiến, anh nhấc máy gọi điện cho khách hàng đối tác thân thiết. Người phụ trách bên đó đã đồng ý gia hạn thêm thời gian nhưng Tetsuya thấy mình thật thê thảm khi phải cúi đầu xin lỗi.
Cơn đau dội về mỗi lúc một nhức nhối hơn. Chỗ ấy càng cọ xát mạnh hơn lên quần. Tetsuya đứng bật dậy định chạy vào toilet. Tấm chăn rơi ngay xuống sàn. Trông thấy thế, Midori ngồi đối diện ngước lên định gọi Tetsuya. Ánh mắt cô bị hút vào chỗ ấy của Tetsuya. Anh nghĩ cô đã nhìn thấy.
Tetsuya vội vã rời khỏi chỗ. Đứng thẳng rất đau nên anh đành lom khom bước đi. Anh cảm nhận được có ánh mắt dõi theo sau lưng. Mặt anh đầm đìa mồ hôi.
Tetsuya rảo bước thật nhanh khi đi qua hành lang. Đám nhân viên nữ thấy thế đều dạt sang hai bên nhường đường. Trông mình lúc này chắc là bất bình thường lắm.
Tetsuya vào phòng vệ sinh cá nhân, đóng cửa lại. Anh kéo quần xuống. “Cậu nhỏ” tụ huyết, dựng đứng lên tới rốn. Cơn đau kéo đến dồn dập. Tetsuya phải nghiến răng nhịn đau.
Anh đang mắc phải căn bệnh tai quái. Anh thậm chí không thể giãi bày tâm sự với bạn thân về bệnh tình của mình. Anh không thể giao du với mọi người thoải mái chừng nào nó chưa chịu xẹp xuống.
Bác sĩ đã nói đây không hẳn là căn bệnh vô phương cứu chữa nhưng cũng không có gì đảm bảo bệnh sẽ khỏi. Đời mình rồi sẽ thế nào đây? Tetsuya muốn hét lên và cầu cứu ai đó giúp đỡ.
Thế rồi Tetsuya nhìn vào chỗ ấy đang nổi gân guốc xanh xao. Một ý nghĩ bất chợt lóe lên trong đầu.
“Cậu nhỏ” đang giận dữ, như thể giận dữ thay cho chủ nhân không biết cáu giận là gì.
Lẽ nào vì máu không thể dễ dàng lưu thông lên não nên phải chảy xuống dương vật: Vì gân xanh không hằn trên thái dương được nên thay vào đó gân guốc nổi lên trên “thằng em”? Suy nghĩ đó nhanh chóng xâm chiếm toàn bộ tâm trí Tetsuya.
Anh đã không thể nói với Sayako được một lời nào, cũng không thể to tiếng với người vợ đã phản bội mình đi ngoại tình.
Cả chuyện xảy ra khi nãy cũng thế. Tetsuya đã phải hết sức mềm mỏng đối đáp với con nhóc kém tuổi xấc xược, hiếu thắng. Không phải anh hèn. Nếu là đám con trai, anh sẽ chẳng kiêng nể nhưng đối với con gái, anh phải vào vai một người đàn ông lý trí, nhẹ nhàng.
Hay đi kiếm Sayako và mắng cô ta té tát? Rằng cô ta là “con điếm thối tha” rồi tiện thể giáng một cú điếng người vào gã kia? Nhờ nghe tin từ người này người kia Tetsuya biết được chỗ ở hiện nay của Sayako. Anh còn nắm được thông tin cô ta vẫn đang làm việc ở công ty cũ.
Ngồi nguyên trên bồn cầu, Tetsuya thở dài thườn thượt. Anh rút khăn tay ra lau mồ hôi đang lấm tấm trên trán.
Nhưng cũng muộn rồi còn đầu. Ngót nghét ba năm đã trôi qua rồi.
Mọi người sẽ đánh giá ra sao? Làm không khéo lại dính vào cảnh sát thì dở. Người khác biết chuyện thì Tetsuya chẳng khác nào trò cười cho thiên hạ.
Anh tựa lưng lên két nước bồn cầu, nhìn xa xăm.
Không ổn. Lý trí cũng bằng thừa. Chính vì kìm nén cảm xúc thái quá nên chỗ ấy của mình mới ra nông nỗi này.
Chẳng hiểu sao Tetsuya lại tin chắc như vậy. Nguyên nhân của hội chứng cương dương là do Tetsuya không giải phóng được cảm xúc của chính mình.
Quyết định vậy đi. Phải đến để nói một lời với Sayako. Phải khiến cho cô ta hứng chịu những lời nói cay nghiệt nhất và bắt cô ta dập đầu xin lỗi.
Mình có quyền làm vậy. Mình không làm bất cứ điều gì sai trái cả.
Tetsuya đứng dậy, cơn đau lại dội lên. Anh định khom lưng lại nhưng không may trán đập mạnh vào tường.
Tetsuya choáng váng đầu óc, xây xẩm mặt mày. Anh hạ quyết tâm phải bắt Sayako xin lỗi anh bằng được.
Tetsuya ra về đúng giờ quy định chứ không ở lại làm thêm. Nơi Sayako đang sống nằm ở khu vực được ưa chuộng đến mức các tạp chí dành cho phụ nữ thường xuyên tới đó viết bài cho các số chuyên san.
Ra khỏi cửa soát vé, Tetsuya choáng ngợp vì có rất nhiều cô gái trẻ ở khu vực này. Anh không bắt gặp bất cứ người phụ nữ đã có gia đình với điệu bộ mệt mỏi nào đi ngang qua. Họ mặc những trang phục rất thời thượng, nét ai nấy đều vui tươi, tận hưởng khoảng thời gian sau tan tầm.
Một người bạn chung của Tetsuya và Sayako cho anh biết, vợ cũ của anh hiện đang sống ở một căn hộ chung cư mới xây cạnh công viên. Tetsuya được cảnh sát ở đồn trước nhà ga cho xem bản đồ, vì thế anh đã xác định được vị trí của công viên. Nhìn quanh công viên nếu thấy tòa nhà nào mới nhất thì đó là chỗ ở của Sayako.
Tetsuya đi bộ khoảng năm phút thì tìm thấy nó, tòa nhà có thiết kế sang trọng, thanh lịch với lớp sơn bên ngoài màu xám. Phía cửa sổ có gắn những chiếc đèn sợi đốt cao cấp đang tỏa ánh sáng dìu dịu. Người ngoài nhìn vào cũng có thể đoán được cư dân trong tòa nhà này có cuộc sống khá lý tưởng. Nếu cả hai vợ chồng cùng làm việc chắc sẽ dư dả về mặt tiền nong.
Về phần Tetsuya, anh đang thuê một căn hộ chung cư cũ để ở. Nếu muốn anh cũng có thể mua lấy một căn nhưng anh chẳng thiết tha. Hiện tại, anh cũng không có kế hoạch gì cho tương lai.
Tetsuya nhìn và xác nhận số nhà ở lối vào. Trên tấm biển có để tên hai người. Họ của Sayako bây giờ không còn là “Taguchi” nữa mà là họ của gã đàn ông mới.
Sự đau đớn như muốn bóp nghẹt con tim Tetsuya.
Tetsuya liếc vào hòm thư, thấy một tập nào là thư, tờ quảng cáo nhét đầy trong đó. Có vẻ chưa ai về nhà. Tetsuya rẽ vào công viên và ngồi xuống một chiếc ghế có thể dễ dàng quan sát căn hộ chung cư nhất.
Anh định bụng sẽ chờ Sayako bằng được thì thôi, mấy tiếng đồng hồ cũng được. Trong lúc đợi Sayako về, anh lặng lẽ nhìn những người qua đường.
Sayako mà xuất hiện, anh sẽ đứng chặn ở trước. “Chào cô, lâu lắm rồi mới gặp nhỉ. Có điều này tôi quên chưa nói với cô.” Anh sẽ nói như vậy và nhìn Sayako bằng ánh mắt thật lạnh lùng, kèm theo một cái tát. Chắc hẳn Sayako phải thấy ngạc nhiên lắm. Cô ta sẽ câm lặng không nói được lời nào cho xem. Lúc đó, mình sẽ bảo với cô ta rằng cô ta là “con điếm thối tha”.
Tetsuya đã châm không biết bao nhiêu điếu thuốc. Anh mua chai nước trái cây ở máy bán hàng tự động để làm dịu cổ họng đang khát khô.
Nhưng mà, tát cô ta thì có vẻ ra tay hơi quá nhỉ? Làm vậy anh sẽ trở thành một kẻ bạo hành phụ nữ, nếu cảnh sát can thiệp vào, công ty cũng gặp vấn đề. Tetsuya suy nghĩ tới lui một hồi.
Hay nhổ nước bọt? Làm thế chẳng gây hại cho ai lại có tính phỉ báng cao.
Tetsuya khép hờ mắt lại rồi hít một hơi thật sâu.
Mà thôi, chỉ dùng lời nói có được không nhỉ? Sayako là người biết hổ thẹn, nên chắc chắn cô ta sẽ vô cùng hoảng hốt khi thấy Tetsuya. Đã vậy, phải dùng thật nhiều lời lẽ thậm tệ với cô ta mới được. Đồ vô nhân tính. Đồ lăng loàn. Cái loại đàn bà gì mà nấu nướng dở tệ. Để tôi nói cho cô hay điều tôi đã im lặng bấy lâu, rằng món canh tương cô nấu mặn đắng, mặn chát, có biết không?
Tetsuya nhìn đồng hồ. Đã tám giờ tối.
Đúng lúc đó, anh nghe thấy tiếng bước chân. Ngẩng lên anh thấy, phía bên kia đường, chiếc đèn soi ngoài trời hắt lên khuôn mặt một người phụ nữ.
Anh nhận ra ngay người đó chính là Sayako. Chỉ có điều bên cạnh cô ta còn có một người đàn ông.
À, phải rồi. Người chồng mới làm cùng công ty với Sayako. Nếu kết thúc công việc cùng một lúc, đương nhiên họ sẽ về nhà cùng với nhau rồi. Tại sao mình lại không nghĩ đến chuyện đó nhỉ?
Tetsuya đứng dậy, di chuyển nhanh thoăn thoắt và đứng núp dưới bóng cây. Trái tim anh gào thét nhưng cảm xúc dần dần nguội đi. Anh âm thầm quan sát những biểu cảm trên khuôn mặt của người vợ cũ. Sayako đi lên trước. Mặc dù đứng cách Sayako chừng mười mét nhưng Tetsuya vẫn cảm nhận được nét mềm mại trên má Sayako.
Cô ta đã trở nên xinh đẹp hơn rất nhiều so với ba năm về trước. Đó là khuôn mặt của một người phụ nữ có được niềm hạnh phúc viên mãn. Sayako nói với chồng chuyện gì đó ở công ty, họ cười khúc khích với nhau.
Trông họ thật đẹp đôi. Đây là lần đầu tiên Tetsuya gặp chồng của Sayako. Anh ta có vẻ hiền lành.
Họ đang tay trong tay bên nhau.
Nhìn mười ngón tay đan lại, Tetsuya sực tỉnh.
Mình đang định làm gì vậy? Mình có bị điên không khi tìm đến đây để chửi rủa người vợ cũ sau ba năm muộn màng? Chắc đầu óc mình có vấn đề rồi.
Vợ chồng Sayako đi vào bên trong tòa chung cư.
Khung cảnh trước mặt và sự ngu ngốc của chính mình đã giáng cho Tetsuya một đòn tinh thần choáng váng.