Trong Bể Bơi

Lượt đọc: 23 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
2.

❊ ❊ ❊

“Hô hô. Thế là anh quyết định đi bơi à?”

Irabu vật vã bắt tréo đôi chân ngắn ngủn như để chặn cho cái bụng phệ khỏi xệ xuống và nhoài người ra.

“Vâng, tại gần nhà tôi có một chỗ khá hay ho. Tôi đã thử đến đó bơi. Quả thực rất sảng khoái.”

Kazuo ngồi khép nép trên chiếc ghế đơn, kể về việc hôm qua anh đi bơi như thế nào cho Irabu nghe. Anh rất phấn chấn và muốn chia sẻ chuyện này với một ai đó. Tối qua, anh theo chân cô vợ Naomi đến tận cửa nhà tắm, thao thao bất tuyệt giải thích về những lợi ích của bơi lội khiến cô phát cáu. Hẳn là Kazuo đang khoái chí với sự sung sướng sau thời gian dài cơ thể mới được vận động. Cảm giác rộn ràng kia chưa hề lắng xuống dù đã qua một đêm và giờ này trời cũng quá bình minh rồi. Thậm chí, Kazuo còn quyết định trước rằng mình sẽ rẽ vào bể bơi trên đường về nhà trong khi chưa biết tình hình công việc hôm nay ra sao.

“Cơn đau vùng bụng dưới rốn của anh cũng đỡ rồi ư?”

“Vâng ạ. Mặc dù toàn bộ các cơ quan bên trong vẫn bồn chồn không dứt nhưng tôi thấy cơ thể mình đang có trạng thái tốt nhất trong hai tuần trở lại đây.”

“Hy vọng anh không quên hiệu quả của mũi tiêm tôi đã tiêm cho anh.” Irabu phập phồng cánh mũi.

“Vâng, đương nhiên rồi, thưa bác sĩ.” Kazuo vội gật đầu. “Vì ngay sau đó tôi thấy cơn đau đã dịu đi nhiều.”

“Ừ, bơi là một loại hình vận động nhằm tăng cường trao đổi oxy. Đây cũng là môn thể thao phối hợp toàn bộ cơ thể mà.”

Irabu nhấp một ngụm cà phê cô y tá vừa pha. Hơi nước bốc lên làm mờ cặp kính.

“Vận động tăng cường trao đổi oxy ư?”

“Đúng thế. Aerobic cũng thuộc dạng vận động tương tự, người ta phải vừa vận động, vừa đưa oxy vào cơ thể để đáp ứng nhu cầu năng lượng trong quá trình tập thể dục. Trong môn cử tạ, vận động viên phải nín thở đúng không nào? Những môn như thế khiến người ta dễ bị táo bón lắm?” Irabu vừa giảng giải vừa lấy vạt áo blouse trắng ra lau mắt kính. “Cho nên anh không cần phải bơi nhanh làm gì. Cứ từ từ, bình tĩnh mà bơi. Lặp đi lặp lại một tư thế vận động trong thời gian dài nhất có thể là tốt nhất.”

“Vậy tôi sẽ bơi cự ly dài.”

“Đúng rồi.” Mắt kính Irabu chẳng những không sạch mà còn bẩn thêm.

Nghe vậy, Kazuo thấy hơi hối tiếc. Hôm qua, mặc dù anh vẫn chăm chỉ đi bơi nhưng quả thực, anh không thể che giấu việc sức bền của mình đã phần nào mai một. Bơi liên tục hai trăm mét khiến anh muốn đứt hơi, anh cứ phải dừng lại để nghỉ rồi mới bơi tiếp được.

Anh định hôm nay sẽ thử sức bơi cự ly dài. Thời còn sinh viên, một hai kilomet anh bơi nhẹ nhàng như không.

“Thế ta tiêm chứ nhỉ?”

“Ơ, hôm nay cũng... tiêm ạ?”

“Ừ. Tôi đang dùng loại phải tiêm hằng ngày mà. Mayumi ơi.” Irabu cất giọng gọi cô y tá.

Kazuo chẳng còn đường rút lui, đành ngồi vào ghế theo lệnh của ông bác sĩ. Anh chỉ vừa đặt tay lên giá tiêm, cô y tá mọi khi đã xuất hiện trước mặt. Kazuo bồi hồi nhớ lại... về cặp đùi trắng đó.

Cô y tá lăm lăm bơm kim tiêm trên tay. Chẳng hiểu sao hôm nay Irabu cũng tiến đến bên cạnh Kazuo, ngó lom lom xem xét tình hình. Cặp mắt Kazuo lại trót liếc xuống bên dưới. Cô y tá hững hờ để lộ cặp đùi trắng sau lớp quần áo thiếu vải.

Cơn đau nhói lên ở cánh tay trái Kazuo. Anh nhắm nghiền mắt lại. Hình như Irabu thì thầm điều gì đó bên tai anh.

Đến công ty, Kazuo xốn xang, không tài nào bắt tay vào làm nổi việc gì.

Anh đang suy nghĩ đến việc đi bơi.

Hôm nay, anh muốn bơi liền một mạch năm trăm mét.

Kazuo mau chóng kết thúc cuộc trao đổi với cộng tác viên, bỏ qua những câu chuyện phiếm hằng ngày. Anh thẳng tiến đến một hiệu sách lớn, trên danh nghĩa đi tìm tư liệu viết bài. Thứ anh muốn tìm là sách viết về bơi lội. Việc dễ bị hụt hơi lúc bơi tất nhiên do thể lực giảm sút, nhưng Kazuo nghĩ, quan trọng hơn cả là kỹ thuật bơi của anh đang có vấn đề.

Anh tìm được vài cuốn ở quầy sách chuyên môn. Nhưng hình ảnh minh họa lẫn nội dung, bố cục dở tệ khiến Kazuo gần như chẳng góp nhặt được thứ mình cần. Nghĩ thế nào mà bất chợt Kazuo lại rảo bước đến quầy tạp chí. Anh định tìm tạp chí Tarzan số báo cũ thì tình cờ, số mới nhất bày ngay trước mặt lại là đặc san về bơi lội. Chẳng hiểu sao Kazuo thấy mình như được ban phước lạ.

Mở tạp chí ra xem, Kazuo thấy hình minh họa không những rất dễ hiểu mà các sản phẩm, phụ kiện đồ bơi cũng được tập hợp thành catalog.

Ngu rồi, xem xong tạp chí mới mua quần bơi có phải tốt hơn không. Kazuo hơi hối hận.

Hay “quất” thêm một chiếc nữa nhỉ? Kazuo tính đến cả nước đó.

Anh bước vào một quán cà phê, thong thả lật từng trang tạp chí. Kỹ thuật quạt tay và đá chân trong bơi sải lần lượt được hướng dẫn rất cụ thể bằng hình minh họa.

Ồ, hóa ra là vậy. Cánh tay giúp kéo dài đường trọng tâm của toàn bộ cơ thể ư?

Lại gì nữa đây? Khi quạt nước phải gập cánh tay một góc chín mươi độ à?

Toàn những kiến thức mãi đến năm ba mươi tám tuổi Kazuo mới biết.

Mình gà mờ vậy sao? Kazuo hơi bất ngờ.

Nhưng anh không hề nản lòng. Chỉ cần luyện tập thuần thục những thứ này anh có thể bơi cừ hơn rất nhiều.

Ngồi bàn gần cửa sổ, Kazuo thử bắt chước theo những động tác trong hình minh họa. Đầu tiên, anh vươn cánh tay trái về phía trước và không quạt tay ngay. Sau đó, anh vươn tiếp tay phải ra gần như chồng lên trên tay kia.

Vô tình ngẩng mặt lên, Kazuo thấy cặp đôi ngồi ở bàn phía xa đang nhìn anh, khúc khích cười.

Anh khẽ hắng giọng. Mặt đỏ rần rần.

Kazuo uống cạn ly cà phê đá và nghĩ về lịch trình làm việc ngày hôm nay.

Có buổi chụp hình trong studio ở Ebisu lúc bốn giờ chiều à...?

Mình không tham gia chắc cũng chẳng sao. Chỉ chụp ảnh mấy món dụng cụ nhà bếp thôi mà.

Sau khi quay về công ty, Kazuo nhìn tấm bảng trắng ghi lịch công tác “Chụp ảnh - Ebisu. Về thẳng nhà.” Rời công ty, anh lấy điện thoại gọi ngay cho cậu nhân viên chụp ảnh. “Cậu cứ tiến hành như mọi khi nhé.” Nói rồi, Kazuo vội vàng rảo bước về phía nhà ga.

Lên chuyến tàu trở về nhà, tâm trạng Kazuo rộn ràng khó tả.

Trên đường đi, nhìn phong cảnh bên ngoài, Kazuo thấy tấm biển đề dòng chữ “Bệnh viện Đa khoa Irabu”. Chẳng hiểu sao anh lại nghĩ đó đúng là địa chỉ đáng tin cậy.

Tới nhà tập thể thao của khu, Kazuo lại mua loại vé bơi hai giờ.

Chỉ riêng việc được bao bọc trong làn nước mát cũng đã khiến Kazuo cảm thấy thư thái, dễ chịu.

Ngày hôm đó, Kazuo thành công bơi liền một mạch năm trăm mét.

Nhờ tham khảo tạp chí Tarzan, điều chỉnh lại dáng bơi kết hợp luyện tập cũng như thử thách bản thân, Kazuo đã đạt được mục tiêu đề ra.

Ra khỏi bể bơi, Kazuo đuối sức đến mức loạng choạng suýt ngã. Anh ngồi tạm xuống ghế nghỉ ngơi.

Cảm giác đã đời không ngôn từ nào miêu tả được. Anh tính ngày mai sẽ bơi một kilomet.

À, không. Đâu cần phải gấp vậy. Chỉ cần nâng lên một trăm mét mỗi ngày là ổn.

Kazuo nóng lòng, không đợi được đến ngày mai. Anh thở gấp. Đã bao lâu rồi mình mới có được cảm giác này nhỉ? Tâm trạng Kazuo trở nên rất sảng khoái.

“Hô hô. Anh đã bơi được một tuần rồi cơ à?”

Ngày hôm đó, Irabu như thường lệ, vẫn phải vất và bắt tréo cặp chân ngắn ngủn và lắng nghe câu chuyện của Kazuo.

“Vâng ạ. Tôi thấy vui dã man luôn. Nó đã trở thành hoạt động không thể thiếu mỗi sáng của tôi.”

Đến đây câu chuyện của Kazuo chỉ toàn xoay quanh bơi lội.

Kazuo đi bơi rồi đến bệnh viện mỗi ngày. Bệnh viện Đa khoa Irabu nghỉ khám ngày Chủ nhật nhưng bể bơi mở cả tuần. Không thể cứ mãi “chuồn” về sớm nên Kazuo quyết định đến bể bơi vào sáng sớm, khi tòa nhà vừa mở cửa. Anh bắt đầu bơi từ chín giờ, sau đó tạt qua bệnh viện rồi đến công ty tầm giờ trưa.

Gần đây, Kazuo đã có thể bơi liên tục hai kilomet không nghỉ. Anh hoàn toàn lấy lại được cảm giác ngày xưa.

“Dạo này người ngợm tôi cũng ù lì lắm.” Irabu vừa xoa cằm vừa than thở. “Đám người ngu xuẩn bên Khoa Nội còn bêu riếu, bảo tôi phải ăn kiêng đi nữa chứ.”

Nhìn cái cằm hai nọng kia của ông ta là biết liền thôi mà. Kazuo cười khổ trong lòng.

“Bể bơi đó ở đâu vậy?”

“Nó nằm dưới tầng hầm nhà tập thể thao khu gần nhà tôi, sạch sẽ hơn hẳn mấy phòng tập gym quèn, quan trọng là rất vắng người.”

“Hô hô.”

“Bác sĩ thử đến đó xem? Từ đây đi thêm hai ga nữa là đến rồi.”

“Ừm...” Irabu vừa bấu bấu vào phần thịt dưới cổ vừa lẩm bẩm. “Nhưng mà tôi không biết thở.”

“Không sao đâu bác sĩ, học được ngay mà. Có bắt buộc phải bơi sải đâu. Bơi ếch cũng được.”

“Thế có bị lạnh người không?”

“Nước ấm mà bác sĩ. Lúc nào bể cũng ở mức ba mươi tám độ nên còn ấm là đằng khác.”

“Nhưng tôi không nhảy nước được.”

“Người ta cấm nhảy nước. Không giống luyện tập trong câu lạc bộ bơi đi thi đấu đâu. Mọi người tự do vui chơi theo ý mình thích thôi.”

“Ờ, chẳng hiểu sao nghe anh Omori nói, tôi cũng bắt đầu thấy đi bơi có vẻ hay ho đấy.”

“Hay mà bác sĩ.” Kazuo nói với giọng khiến người khác phải ganh tị.

Hứng chí thế nào Irabu còn bắt Kazuo tư vấn cho ông ta xem nên mua quần tam giác hay quần soóc nữa. Người như ông mặc quần tam giác á? Tất nhiên Kazuo chẳng dám nói ra miệng nên đành đáp qua loa và để ông ta tự quyết.

Sau đó, như thường lệ, đến giờ tiêm. Ngày nào cũng phải hứng chịu một mũi tiêm quả là việc khó nhằn nhưng bù lại Kazuo được an ủi phần nào vì cặp đùi của cô y tá.

Khi kim tiêm chuẩn bị được chích vào tay Kazuo cũng là lúc anh liếc mắt nhìn đi chỗ khác. Anh thừa biết Irabu đang đứng bên cạnh sẽ nhoài người ra theo dõi nhất cử nhất động của anh.

Hôm nay, Kazuo còn nghe thấy cả tiếng nuốt nước miếng đánh “ực”. Irabu có khác người đến mấy, anh cũng chẳng bận tâm. Gì chứ, một khi đã quen rồi, đến con bò anh cũng thấy đáng yêu.

Chỉ có điều, sáng hôm sau, Kazuo không giấu nổi ngạc nhiên khi Irabu đã đứng đợi anh ở trước cửa nhà tập thể thao từ lúc nào.

“Ê hê hê, tôi đến rồi này.”

Irabu vẫy vẫy tay. Cái kiểu nói chuyện chẳng khác nào mấy cô nhân viên văn phòng đi ra tận nước ngoài để đuổi theo người yêu.

“Hôm qua tôi đã đến trung tâm thương mại mua quần bơi đấy. Tôi chọn quần soóc cơ.”

Chẳng ai yêu cầu nhưng Irabu vẫn rút từ trong cặp ra và khoe với Kazuo chiếc quần bơi.

“Ôi...”

“Ở đó bán cả quần hoa nữa đấy.”

Chiếc quần soóc Irabu đã chọn màu vàng nê-ông. Kazuo cạn lời.

“... Ừm, bác sĩ này, thế còn công việc thì sao?”

“Ờ, không sao. Tôi đã cho nghỉ khám buổi sáng rồi. Đằng nào cũng chẳng có ai đến khám đâu.”

Irabu tỉnh bơ đáp.

“... Ta vào trong chứ, bác sĩ?”

Hai người vào thay đồ rồi ra bể bơi.

Kazuo bơi trước. Chắc Irabu sẽ tự bơi theo ý thích của ông ta.

Kazuo từ từ sải tay, đẩy nước để tiến lên. Anh bơi nhịp cứ một sải tay là hai vẫy chân. Đây là mẹo anh học được và thực hành suốt một tuần nay. Đá nước không chỉ hỗ trợ đẩy cơ thể về phía trước mà trên hết còn giúp mông nổi lên. Làm vậy có thể nhắm đến cự ly dài.

Chỉ cần để ý đồng hồ trước và sau khi bơi, về cơ bản bạn sẽ biết tổng cự ly bơi được trong thời gian đó. Trong vòng mười hai phút, Kazuo bơi được năm trăm mét. Như vậy với bốn mươi tám phút anh sẽ bơi được hai kilomet. Hôm nào thể trạng tốt, anh sẽ bơi năm mươi phút. Bể bơi ở đây có quy định cứ hết năm mươi phút nhân viên giám sát sẽ ra hiệu một lần và anh buộc phải nghỉ một lúc. Cho nên nếu bắt đầu vào đúng chín giờ và bơi đến khi nhân viên tuýt còi, anh sẽ đạt được mục tiêu hai kilomet.

Kazuo phối hợp thở đều hai bên trái phải. Sải tay một nhịp rồi thở thì hơi gấp còn hai tay một nhịp thở lại quá sức với Kazuo. Anh phải tham khảo tạp chí Tarzan và cuối cùng đã làm chủ được nó. Hồi còn là sinh viên đại học, anh chưa từng thử động tác này bao giờ nên buổi tối hôm sau khi thực hiện thành công, anh đã níu lấy cô vợ đang bận bịu công việc để thao thao bất tuyệt suốt ba mươi phút về thành tích của mình.

Kazuo không còn cảm thấy mệt khi bơi một kilomet nữa. Sự khó nhọc chỉ diễn ra ở một kilomet ban đầu, vượt qua nó rồi toàn thân Kazuo được giải phóng. Hay việc hít thở lấy oxy đã ổn định hơn? Cô vợ Naomi đã phải ngạc nhiên thốt lên rằng “Anh có thể bơi được hai kilomet cơ à?” nhưng với Kazuo, một khi đã bơi được một kilomet, hai kilomet không phải gấp đôi con số đó mà chỉ là con số kế tiếp thôi. Nếu thời gian cho phép, có khi Kazuo còn bơi được năm kilomet cũng nên.

Một kilomet rưỡi. Nhịp độ bơi ngày càng lý tưởng. Từ khúc này trở đi, Kazuo thấy cảm giác sung sướng ngất ngây cứ âm ỉ lan tỏa trong cơ thể. Là niềm vui khi sắp cán mốc hai kilomet, hay một thứ gì khác còn to lớn hơn? Kazuo nóng lòng muốn trải nghiệm cảm giác đó. Thế nên cũng không quá khi nói ở chặng bơi đầu, Kazuo bơi trong tâm thế nhàm chán, đơn điệu.

Tiếng còi của nhân viên giám sát vang lên khắp bể bơi.

Kazuo ngừng lại, từ từ đi bộ về phía thành bể. Cũng có vài người tới bơi khi tòa nhà vừa mở cửa. Hầu hết đều đổ dồn ánh mắt kính nể về phía Kazuo. Chỉ mình anh bơi miệt mài ở bể này. Kazuo cũng ước ao có nhiều thiếu nữ trẻ trung thì tốt biết mấy, nhưng buổi sáng chỉ toàn mấy đứa con nít học cấp hai, cấp ba đến bơi. Nếu công việc nhàn hơn, Kazuo sẽ chuyển sang bơi buổi tối, thế nào cũng có mấy cô nhân viên đi bơi trên đường đi làm về.

Kazuo vừa rời khỏi bể, Irabu đã khen lấy khen để “Anh Omori bơi giỏi quá nhỉ.” Ông ta phải nghỉ giữa chừng liên tục. Thỉnh thoảng Kazuo cũng liếc mắt nhìn về phía Irabu. Đúng là ông ta chỉ biết bơi ếch chứ không biết bơi sải.

“Trăm hay không bằng tay quen thôi bác sĩ. Hồi mới đến đây tôi chỉ bơi được hai trăm mét là cùng. Tôi bị đuối hơi mà.”

Kazuo vừa trả lời vừa lấy khăn lau qua cả người, sau đó mát-xa nhẹ chân tay.

“Hừm, hay ghê. Này, hay anh dạy tôi bơi đi!”

“Được chứ.” Kazuo gật đầu đầy thiện chí.

“Thế ta gia hạn thêm giờ bơi nhé.”

“Ối, ngay bây giờ á?” Kazuo giật mình, đánh rơi cả khăn tắm.

“Ừ.” Irabu cười đáp, chẳng buồn bận tâm đến giờ giấc.

Con người này, không biết thế nào là giữ kẽ ư? Công việc ông ta định để ai lo đây?

“Ưm... Sau đây bác sĩ sẽ khám bệnh cho tôi mà, phải không ạ?”

“Chuẩn. Nhưng bơi thêm một tiếng nữa có đáng là bao đâu.”

Bị ép quá nên Kazuo đành bơi thêm một tiếng nữa. Nói vậy chứ Kazuo nào có được bơi. Anh phải đóng vai huấn luyện viên bất đắc dĩ để dạy Irabu động tác tay, chân khi bơi. Bấy nhiêu thôi cũng mất cả tiếng đồng hồ.

“Bác sĩ, ông phải hít không khí vào bằng miệng và thở ra bằng mũi.”

Mặc Kazuo nói không biết bao nhiêu lần, Irabu vẫn hít vào bằng mũi, mắt đỏ sọc lên.

“Bác sĩ, cơ thể vốn tự nổi được nên chỉ cần đạp nhẹ chân thôi.”

Câu nói đầy ẩn ý, ám chỉ thân hình phì nộn của Irabu. Ấy thế mà ông ta lại trưng ra bộ mặt kiểu dù có tài năng thiên phú hay không, ta đây cũng chẳng thèm bất mãn hay khó chịu như bọn mi tưởng.

“Bác sĩ này, ông không cần cố gập cái cổ béo nẫn làm gì đâu.”

Câu nói cuối cùng Kazuo ném cho Irabu quả là một đòn hiểm. Hiển nhiên Irabu đã nổi được với khuôn mặt cau có, khó chịu.

Sau khi kết thúc hai tiếng bơi, Kazuo leo lên chiếc Porsche xanh nõn chuối của Irabu đến bệnh viện.

Trong xe, Irabu ríu rít với bộ mặt vô cùng hào hứng “Đi bơi thích thật đấy.” Ông ta đang say sưa tận hưởng cảm giác sảng khoái sau khi vận động.

Hình như Irabu cũng đang bước đi trên con đường giống mình. Kazuo cảm thấy đam mê của mình đã được hợp lý hóa.

Tới đây có lẽ công việc sẽ rất bận rộn, nhưng chỉ riêng với bơi lội, Kazuo không muốn gỡ nó ra khỏi lịch trình thường nhật của mình, bởi nó quan trọng chẳng khác nào việc phải ăn ba bữa cơm một ngày.

“Nếu thấy mệt anh nghỉ cũng được mà?”

Naomi cau có, phàn nàn khi thấy chồng nằm vật ra giường vào ngày nghỉ.

“Có sao đâu. Trên đường về nhà anh sẽ đi mát-xa.”

Đúng là Kazuo đã thấm mệt sau hai tuần đi bơi. Vai và lưng anh nặng trĩu. Dùng miếng dán nam châm từ tính lúc này cũng không kịp nữa rồi.

“Anh đâu cần phải ngày nào cũng đi bơi như thế?”

“Luyện tập đều đặn mỗi ngày có ý nghĩa riêng của nó đấy. Thế em biết tại sao vận động viên điền kinh không thể nghỉ tập không? Vì nếu nghỉ ba ngày, anh ta sẽ mất thêm ba ngày luyện tập nữa mới lấy lại được phong độ ban đầu.”

“Có đi thi đấu đâu mà nói như đúng rồi vậy.”

“Anh thấy khỏe khi đi bơi.”

Đó là sự thật. Không tính bệnh tiêu chảy đã thành mãn tính, cảm giác khó chịu trong các cơ quan nội tạng đang dần biến mất. Ban đêm, Kazuo ngủ ngon hơn. Sự mệt mỏi không phải lúc nào cũng phản ánh đúng tình trạng cơ thể.

“Hơn nữa, mệt mỏi do kỹ thuật chưa chuẩn thôi. Anh chỉ cần làm tốt hơn chút nữa thì...”

“Này, anh biết Runner’s High là gì không?” Naomi cắt ngang. “Đó là hiện tượng khi chạy bộ trong thời gian dài, não bộ sẽ sản sinh ra endorphin khiến cơ thể đạt được trạng thái hưng cảm.”

“Cái đó anh biết chứ.”

Kazuo đã từng nghe ở đâu đó về trạng thái này. Nói cách khác nó như một loại morphine của não bộ.

“Việc nghiện bơi của anh cũng thế còn gì?”

“Ai lại dùng từ ‘nghiện’ bao giờ.” Kazuo xị mặt.

“Người ngoài nhìn vào sẽ thấy vậy. Nếu bảo vì sức khỏe, cách một ngày bơi một lần có sao đâu. Chưa kể mệt thì nghỉ cũng là điều rất bình thường.”

“Vận động hết sức để đạt tới ngưỡng chịu đựng của cơ thể một lần trong ngày là lý tưởng nhất đó.”

“Lý tưởng chung quy vẫn chỉ là lý tưởng. Đến ở tù, người ta cũng bảo vận động tuần một lần là đủ.”

“Ơ hay, cái cô này.”

Bà xã nhà tôi ví von cái kiểu gì thế không biết.

“Con người nên sống biết chừng mực thì hơn chứ ai như anh, hồi độc thân, anh còn uống cả sữa hết hạn được cơ mà.”

“Em nhắc mấy chuyện cũ rích ấy làm gì? Hồi trẻ, đến cái dạ dày cũng được thần linh ban phước cho. Giờ già rồi, thần linh còn chẳng...”

Đúng lúc này, điện thoại trong phòng khách đổ chuông. Naomi rời khỏi phòng ngủ. Một lúc sau, cô quay lại, nói với chồng “Bạn anh gọi đấy.”

“Ai vậy?”

“Em không biết. Người ta hỏi ‘Kazuo có nhà không?’ nghe như bọn trẻ con cấp một nói chuyện với nhau ấy.”

Naomi đưa Kazuo chiếc điện thoại không dây. Áp vào tai, anh nghe thấy giọng Irabu. “Hôm nay rảnh chứ?” “Vâng.” Kazuo vô thức trả lời.

“Omori này, qua thử bể bơi ở Công viên Toshima không?”

Kazuo thấy lùng bùng bên tai. Cái quái quỉ gì vậy trời! Hai gã trung niên tới bể bơi trong công viên giải trí ư?

“Ở đó có sông lười, bơi nhàn tênh. Đối với những vận động trao đổi oxy, thời gian quan trọng hơn khoảng cách và tần suất nên tôi nghĩ ra đó bơi hiệu quả còn cao hơn ấy. Không bơi nổi nữa thì nghỉ lúc nào cũng được, tự do chẳng bị ai quản.”

“Ừm...” Kazuo ngập ngừng đáp. “Sông lười ư..?”

Kể từ khi Irabu bơi ở bể gần nhà Kazuo, ông ta như dính phải bùa mê. Hằng sáng, Irabu tới nhà tập thể thao khu Kazuo sống, cả hai cùng bơi rồi đến bệnh viện, liên tục, ngày nào cũng như ngày nào.

“Đúng thế. Nghe nói một vòng bể tầm bốn trăm mét đấy?”

“Công viên Toshima ngày Chủ nhật ồn ào lắm, toàn lũ chíp hôi thôi...”

“Không sao, không sao. Tôi nghe dự báo thời tiết thấy bảo từ chiều nay sẽ có mưa nhỏ rải rác. Vẫn đang trong mùa mưa, lại hơi lạnh nên tôi đoán không đông lắm đâu.”

Irabu hớn hở khoe.

“Tôi sẽ lái xe ô tô qua đón anh ở ga. Hẹn anh ba mươi phút nữa nhé.”

“A...”

Nói rồi Irabu tắt máy. Kazuo tay vẫn cầm điện thoại, nhăn mặt đứng tần ngần một mình trong phòng khách.

“Có bạn rủ đi chơi thích thế còn gì?” Naomi tủm tỉm cười, thăm dò chồng về vị khách vừa gọi điện thoại đến. “Lại còn đi Công viên Toshima nữa chứ. Ngày nghỉ cuối tuần thú vị phải biết.”

Kazuo muốn tránh việc hai người đàn ông đi với nhau nên đã nằn nì vợ đi cùng.

“Em không thích.” Naomi lạnh lùng từ chối.

Dỗ vợ mãi không được, Kazuo đành một mình đến nhà ga. Irabu đã chờ sẵn ở đó cùng chiếc Porsche xanh nõn chuối. Ông ta còn đeo một chiếc kính râm Gucci thời thượng.

Kazuo ngước nhìn bầu trời mây che nặng trĩu qua cửa kính ô tô, lạy giời không gặp người quen ở đó, anh thầm cầu nguyện.

Đúng là lo lắng không đâu vì đến chiều mưa bắt đầu nặng hạt và gần như chẳng có mống khách nào ở bể bơi rộng bát ngát.

“Cứ như bao trọn chỗ này ấy, anh Omori nhỉ?” Irabu hứng chí nói rồi quạt tay bơi ếch.

Kazuo vờ như không nghe thấy, chỉ hùng hục bơi.

Bể bơi rất dài nên anh không cần lộn vòng chuyển hướng, nhưng ở đây người ta cũng quy định thời gian nghỉ nên Kazuo chẳng thể bơi lâu được.

Rốt cuộc mất công đến đây làm gì không biết? Kazuo vừa bơi vừa than thở trong lòng.

HIDEO OKUDA, Mộc Dịch: dịchTrong bể bơi. vitalis & NXB Thế Giới
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.