Truất Long

Lượt đọc: 2136 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 185
Hiệp Khách Hành (15)

❊ ❊ ❊

Ngay lúc Bạch đại tiểu thư ở Đông Đô mặc sức tung hoành, ngang nhiên không kiêng nể gì, thì Trương Tam Lang đang ở trong một trang viện ngoài thành Bộc Dương an ổn tận hưởng tiết Trọng Thu, tiện thể mở tọa đàm với những người mới quen.

Tổng số những người này bất quá ba bốn trăm, đều là người Hà Bắc, phần lớn là người Thanh Hà Quận, trong đó hai trăm người thuộc đội giáp sĩ nòng cốt của Trương Kim Xứng, rồi được Ngưu Đạt chọn ra; còn lại hơn trăm người thuộc về một tiểu thủ lĩnh tên Vương Đại Ba Lạt – kẻ trước đó phụ trách chỉ huy một đội kỵ binh hỗn hợp số lượng không lớn dưới trướng Trương Kim Xứng.

Cần biết rằng, trước đó Ngưu Đạt nhận lệnh triệu tập từ Trương Hành, chỉ mang theo hơn chục kỵ vượt sông, làm công việc của một tín sứ, nhưng ngay khi trận đánh vừa bắt đầu đã hàng phục được toán của Vương Đại Ba Lạt, rồi lập tức đoạt được quyền chỉ huy đội kỵ binh ấy. Sau trận chiến, hắn còn giành được quyền ưu tiên chọn lựa tù binh, cuối cùng lại nhận trách nhiệm áp tải chiến lợi phẩm quân giới dư ra vượt sông đến chi viện cho ba vị Thiện Đại Lang, Vương Ngũ Lang, Từ Đại Lang.

Dưới sự sắp xếp ấy, đợi đến khi hắn quay một vòng trở lại Bộc Dương, đã là quạ đen hóa phượng hoàng rồi.

Nắm trong tay ba, bốn trăm đám tinh hãn chi chúng, thêm vào ba, bốn trăm đầu la mã, cùng quân giới đầy đủ, trong đó còn có chừng một hai mươi người là tu hành giả, đã đủ để cho Ngưu Đạt giữ một thái độ siêu nhiên trước mặt bốn vị đại đầu lĩnh hiện thời là Thiện, Vương, Trình, Từ. Thậm chí, dẫu là vị phụ thân làm Huyện úy của Ngưu Đạt, tuy rằng vẫn chưa từng xuất thành lộ diện, cũng vẫn đem hết trang viện ngoài thành giao cho con trai mình quản lý, thái độ trở nên hết sức rõ ràng.

Đương nhiên rồi, chiếu theo chủ nghĩa sơn đầu, đây thuộc về quyền uy của Trương Hành – hữu Long Đầu Bang Truất Long – cùng công huân từ trận chiến này, chia cho Ngưu Đạt – một thủ lĩnh hoàn toàn được xem là đích hệ của hắn – một phần thực lợi.

Bởi vậy, Ngưu Đạt đầu đào báo lý cũng tốt, tiến thêm một bước tương hỗ thân cận cũng thế, đều đổi lại bày tỏ sự phục tùng và tôn trọng hết sức lớn lao với Trương Hành.

Trương Hành cũng vui vẻ như thế, trực tiếp khi rời Bồ Đài sau vụ thu hoạch mùa thu, chọn lấy trang viện họ Ngưu ngoài thành Bộc Dương làm điểm dừng chân tạm thời của mình tại Hà Nam.

Và dừng lại nơi đây nghỉ ngơi một chút, bắt đầu những hành vi quái dị nào đó của y.

Nhưng nói thực, có vài cái hiệu quả cực tốt, có vài cái hiệu quả cực kém.

Trong đó, chỗ tốt nằm ở cùng nhau lao động, cùng ăn cùng ở… Tuy rằng Ngưu Đạt có hơi tỏ ý lo ngại, cho rằng như vậy sẽ khiến những người này sinh lòng xem thường vị Trương Tam Lang uy chấn thiên hạ, nhưng sự thực chính là, những thanh niên Hà Bắc bị dồn ép thương tốc tạo phản này, đa phần vẫn là nông nhân làm chủ, số ít là tiểu thương phiến và cư dân thành thị, bằng không thì cũng sẽ không bị bắt làm tráng đinh. Thế nên bọn họ đối với một Đại Long Đầu biết làm, ít nhất bề ngoài bằng lòng chịu làm việc nhà nông, vẫn ôm một tia tán đồng, từ đó cũng bằng lòng vứt bỏ tầng ngăn cách nông cạn nhất để giao lưu.

Đương nhiên, chẳng thể không nói, tiền đề của hết thảy những điều này chính là Trương Hành là vị cao thủ Nhâm Đốc nhị mạch câu thông, lại vừa vặn trước vụ thu hoạch mùa thu đã đánh bại tên Trương Kim Xứng nhìn rất ra dáng uy thế kia.

Không sai, Lý Định vừa đi, Trương Hành đã đơn phương tuyên bố, trận chiến Đậu Tử Cương là do y chỉ huy rồi.

Mà đã có được thực lực cường đại xác thực không thể nghi ngờ, thân phận kẻ thắng trận quân sự, kẻ chinh phục gia trì, cùng quyền thế trực tiếp tùy ý định đoạt đãi ngộ của những người này, thì quay sang làm cái chuyện cùng ăn cùng ở cùng lao động kia, mới có vẻ như hiệu quả vượt trội.

Tạo thành sự so sánh rõ nét với nó, chính là nếm thử tiến thêm một bước sau đó, cũng tức là cái gọi là triệt để mở rộng lòng dạ để công khai giao lưu.

Không nói là hoàn toàn vô hiệu, thì cũng cơ bản là hỏng bét rồi.

"Nhà ta… ta không có gì đáng nói, giống như Vương Thất ca vậy, nhỏ thì làm ruộng, rồi cũng đi phu dịch cho quận vài lần, sau đó lần này nói là đi đánh Đông Di, mẹ ta và dì ta đều nói không được… nhất định không được, vì cậu ta năm kia đi vụ này rồi không về, nên bảo ta mau chạy… lúc đầu chạy không thoát, rồi vào trong quân thành, mọi người đi mệt lử, đều bỏ trốn, ta cũng trốn, rồi trốn thoát… trốn thoát rồi, sau đó về nhà, trong nhà đã loạn, đánh nhau, làng bị đốt, mẹ ta cũng chết, dì ta cũng không còn… rồi gặp Trương đại đầu lĩnh… Trương Kim Xứng chiêu mộ, ta không có chỗ đi, lại có sẵn đồ nghề, nói cho cơm ăn, ta liền đi theo."

Trên sân đập lúa, một đội năm mươi người đang tiến hành hội giao lưu, thế mà khi một tên quân sĩ trẻ lải nhải, nói lung tung một hồi, thì ngoài Trương Hành ra chẳng có ai nghe cho đàng hoàng, bản thân hắn cũng thấy chán nản, bèn phịch một cái ngồi xuống, khiến Trương Hành cũng thấy chán theo.

Đều nói cái vụ kể khổ… ờ, đại hội giao lưu này là pháp bảo, nhưng Trương Hành không trông mong pháp bảo này mang lại cho hắn một đội quân thay máu đổi thịt.

Trải qua bao nhiêu chuyện, hắn đã có sẵn giác ngộ đối diện với khó khăn, cái gọi là muốn giải quyết vấn đề thì trước hết phải đối diện vấn đề… thế nhưng thực tế là, ngay lúc này tất cả mọi người đều đang tuân theo logic phụ thuộc thân phận, trước đó họ sẵn lòng trao đổi với Trương Hành, chấp nhận sắp xếp trước mắt này, cũng là ngầm thừa nhận kết cấu tự sự phản tặc mới là Trương long đầu - Ngưu đầu lĩnh, chẳng qua là theo đuổi danh lợi mà thôi.

Vì vậy, theo cách hiểu và kỳ vọng của Trương Hành, đại hội giao lưu lần này chủ yếu là để mỗi người kể rõ mạch đời mình, làm rõ tại sao bị dồn đến đường phản, bị ai dồn.

Gọi là củng cố quyết tâm tạo phản, đừng làm phản đồ; gắn kết chút tình cảm, nhận biết sâu hơn một bước ai là đại long đầu, lần sau gặp chuyện biết đường nghe lệnh.

Chỉ thế thôi.

Ấy vậy mà, nhu cầu dù có đơn giản đến thế, vẫn tỏ ra hơi bất lực, điều ấy khiến Trương tam lang đã quyết vừa đi vừa tính không khỏi có chút nản lòng… đôi lúc tự hỏi có nên tạm gác lại.

"Ta tên Hoàng Tỳ, đều gọi là Hoàng Nhị Bì Tử, ta giống các huynh đệ khác thôi… chính là sống yên ổn, ở nhà làm ruộng, lúc nông nhàn theo cậu đi buôn lừa… rồi sau đó là tam chinh ấy mà, trốn ra được, trở về sau khi Trương đại đầu lĩnh hạ được Cao Đường của chúng ta, liền theo." Lại một người theo điểm danh của Tiểu Chu đứng dậy, nói năng hết sức vội vàng và mất kiên nhẫn.

Có điều, cũng chính người này đã khơi lên hứng thú của Trương Hành đang ngồi trước mặt ôm quyển sổ làm ra vẻ, bởi vì giọng nói và cách nói của người này rõ ràng khác hẳn những người khác, mang dáng dấp quan thoại, lại thêm mấy thông tin then chốt đã dặn trước phải nói rõ cũng không nói rõ, hình như có che giấu gì đó.

Điều này cũng phù hợp với ấn tượng của Trương Hành về người này – đây là một kẻ lưu dân tầng dưới thành thị, chứ không giống những người khác, phần nhiều là con em nông dân.

"Hoàng Tỳ ư…"

Thế là, Trương Hành bỗng xen vào hỏi: "Người nhà cha mẹ ngươi còn không?"

"Không còn." Hoàng Nhị Bì Tử vốn đã ngồi xuống, sững người một lát, trước tiên nhỏ giọng đáp, rồi bỗng trên sân đập lúa cất cao giọng đối đáp. "Sớm đã không còn rồi! Năm ta mười lăm tuổi đều không còn rồi!"

"Rồi sau đó theo cậu ngươi đi buôn lừa, rong ruổi khắp nơi ra mắt không ít thị trường sao?" Trương Hành như có điều suy nghĩ. "Liền không làm ruộng nữa à? Chỉ ở các làng xóm thành thị lăn lộn thôi sao?"

"Phải." Giọng Hoàng Tỳ hạ thấp xuống.

"Cha mẹ mất là vì sao?" Trương Hành bỗng truy vấn đến cùng.

Hoàng Tỳ định nói lại thôi, sắc mặt cũng hơi căng thẳng.

“Cảm thấy hơi như thể đang vạch vết thương, không muốn kể đúng không?” Trương Hành cười nhạt. “Chuyện này là phải nhớ cả đời, há có thể chối bỏ mà dựng một lời giả dối sao? Chắc các người cũng nghe chuyện ta từ Giả Đội Tướng của các người rồi chứ? Ta cũng như ngươi, cha mẹ mất sớm, sống cùng cậu, rồi lại không chịu cậu quản giáo, trốn từ Bắc Địa đến đây mà làm lính… số phận hai ta gần như nhau.”

“Sao dám sánh với đại long đầu được?” Hoàng Tỷ sững ra một lúc, thần sắc hơi ôn hòa đi, cuối cùng vừa ngồi nơi sân đập vừa nhai cọng rơm mà kể. “Cũng không phải con cố tình kể lể với đại long đầu, mà vì cha mẹ con chết thảm… lúc ấy họ đi thăm bà con, giữa đường gặp bọn thủy phỉ, lúc ấy con cũng chưa hiểu chuyện, chẳng biết bọn thủy phỉ ấy là đám nào… sau này lớn hơn một chút, muốn tìm một vị đại hiệp giúp lo liệu mối thù còn chẳng biết đi đâu mà tìm, gặp ai hỏi cha mẹ có khỏe không cũng không mặt nào mà nói, ngay cả nơi để tảo mộ cha mẹ cũng không có… thế thì biết làm sao?”

Trương Hành hơi lúng túng… hắn còn tưởng là chuyện thảm thù sâu hận gì kia, kết quả lại chẳng qua là một vụ án hình sự thuần túy… tuy rằng từ chuyện này cũng có thể phát huy một chút, trị an không tốt thì có phải là lỗi của Đại Ngụy không? Tra không ra vụ án có phải là do quan chức Đại Ngụy bất tài không?

Đã xảy ra chuyện rồi, nhất định là do chế độ Đại Ngụy không tốt!

Nhưng nghĩ thế nào cũng vẫn hơi khiên cưỡng.

Huống chi, Trương Tam Lang hắn trước đây không cũng là người của Đài Tĩnh An sao? Có cần đứng ra cúi gập mình, nhận trách nhiệm không?

Nghĩ đến đây, Trương Hành giả vờ thản nhiên, chỉ cảm khái: “Quả thật vậy, nhưng chuyện này cũng không trách ngươi được, thời thế thế thôi, ngươi còn nhớ đến cha mẹ đã là ghê gớm lắm rồi… còn cậu ngươi thì sao?”

“Cậu con cũng chết rồi.” Hoàng Tỷ bình tĩnh hơn chút. “Con cùng cậu bị bắt đi lính… trên đường về, cậu con chết rồi… con là một thằng giang hồ lêu lổng, không có nơi nào đi mới đến đầu hàng Trương Kim Xứng.”

Trương Hành sững người, lập tức ghi thêm vài nét vào sổ rồi nghiêm mặt hỏi: “Cậu ngươi là người buôn lừa, lẽ ra cũng có chút mánh lới, sao lại bị bắt đi lính được?”

“Cùng là bị oan thôi mà.” Hoàng Tỷ cuối cùng lại có chút kích động. “Ban đầu đám bang nhàn trong huyện làm việc ở nha môn biết cậu con có mấy con lừa, muốn cắn chẹt, bèn bị cậu con chống đỡ, tưởng đã đuổi đi hết rồi, ngờ đâu phương Bắc phái ra một trung lang tướng của đại doanh Hà Gian, trực tiếp một đạo lệnh khẩn cấp xuống huyện, huyện lệnh sợ quá, thả lỏng cho bọn bang nhàn bắt người, kết cục là lừa bị chia hết, người bị cuốn vào trong quân, đám người ở Cao Đường phần lớn đều bị bắt như vậy…”

“Ngươi có thù trung lang tướng ấy không?” Trương Hành ghi xong xuôi, ngẩng đầu lên hỏi. “Biết hắn tên gì không?”

“Có thù, con thù hắn cả đời, nhưng cũng chẳng rõ người ta tên gì.”

“Thế ngươi có thù bọn bang nhàn và huyện lệnh ấy không?”

“Có thù chứ.”

“Muốn báo thù sao?”

“Mà có gặp được thì nhất định sẽ đập chết… huyện lệnh đã bị Trương Kim Xứng đập chết rồi, mấy thằng bang nhàn lại không thấy nữa, cũng chẳng biết đi đâu.”

Thẳng thắn mà nói, kết quả vẫn không như mong muốn, nhưng Trương Hành liên tục gật đầu, dường như nắm được mẹo gì đó: “Trung lang tướng, huyện lệnh, bang nhàn, ngươi nhìn xem những kẻ đó đều là người thế nào?”

“Không thấy…”

“Đều là người của Triều đình Đại Ngụy… đúng không?” Trương Hành hơi bất an mà dẫn dắt… chỉ có thể nói thôi được rồi, cuối cùng thì vẫn quay lại cái lôgíc định thể vấn… nhưng dường như không quá khiên cưỡng như trước nữa.

“Đúng rồi.”

“Thế ngươi có thù triều đình không?”

“Sao lại không thù?” Có lẽ là nói xuôi gió rồi, giọng Hoàng nhị bì tử hòa hoãn đi nhiều. “Nhưng ngày thường cũng không dám thù, chỉ nhớ ghi mấy kẻ đó thôi.”

“Nhưng ngươi đều làm phản tặc rồi… theo Trương Kim Xứng phản, lại đến Bang Truất Long ta, thì còn gì không dám thù?”

“Nói cũng phải.” Hoàng nhị bì tử gật đầu, rồi nghiêm túc hỏi. “Nhưng đại long đầu, con còn có một câu, hôm nay đánh bạo hỏi một tiếng, nếu đều là phản tặc, thì trước kia vì sao lại đánh Trương Kim Xứng? Trương Kim Xứng chính là người đã giết huyện lệnh của triều đình đấy!”

“Bởi vì hắn đồ thành.” Cuối cùng cũng có được câu hỏi mình hằng mong đợi, Trương Hành rung động tinh thần, vội đặt cuốn sổ trên tay xuống, lớn tiếng trả lời. “Đều là tạo phản kiếm sống cả, nhưng bọn ta Bang Truất Long không giống với lũ phản tặc khác, bọn ta tạo phản là để thực sự dẫn mọi người đuổi triều đình Đại Ngụy đi, rồi sống cuộc đời tốt đẹp; lũ phản tặc khác tạo phản, căn bản vẫn là đám Đại Long Đầu, Đại Thủ Lĩnh nhà chúng muốn cướp tiền cướp lương cướp đàn bà, chưa bao giờ nghĩ đến chuyện cho các ngươi sống tốt cả... Mà trong số đó, Trương Kim Xứng đặc biệt quá đáng, hắn coi mạng người như rác, khinh rẻ chẳng khác gì con chó hoàng đế kia, hôm nay giết huyện lệnh, bề ngoài là báo thù cho các ngươi, nhưng ngày mai đồ thành, lại khiến cho nghìn vạn người giống như các ngươi không cửa không nhà... Cho nên phải giết hắn, phải thanh lý môn hộ nghĩa quân! Phải trở về con đường chính đáng! Tạo phản, cũng phải giữ quy củ, chính tà bất lưỡng lập!”

Hoàng Nhị Bì Tử ngớ ra ở đó, dường như không ngờ lại nhận được một đáp án như vậy, hơn nữa rất rõ ràng, y cũng chẳng nghe hiểu được mấy.

Những người khác cũng vậy, nghe đến đây tiếng nghị luận ồ lên, nhưng vẫn có vẻ hơi lạc nhịp và rối loạn.

Có điều, Trương Hành không mấy bận tâm, trong mắt y, có thể thông qua cái cách giao lưu thực ra đã cách rất xa cái đại hội tố khổ kiểu mẫu trong tâm trí này, tự nhiên mà dẫn dắt tới vấn đề này, quả thực đã là thành công rồi.

Vả lại, y cũng đã ý thức được điểm then chốt ở đâu, đó là cứng nhắc yêu cầu mấy người này tự kể lể là không có ý nghĩa gì, cần phải tự mình, cái người “chủ trì” này, chủ động đi dẫn dắt và giao lưu, mới mong có được hiệu quả tốt.

Nghĩ đến đây, Trương Hành tiếp tục gật đầu, nhưng lại chờ cho tiếng ồn dần lắng xuống rồi nhìn về người đứng trước Hoàng Tì: “Chu Cửu... Vừa nãy ngươi cứ nhắc mẹ ngươi, mợ ngươi, còn nhắc cả cậu ngươi nữa, sao lại không hề nhắc tới cha ngươi?”

“Cha tôi... tôi đối với cha tôi chẳng có ấn tượng gì cả, tôi năm sáu tuổi đã mồ côi cha rồi, toàn nhờ cậu tôi dắt díu.” Người ấy vội vã trả lời, giọng điệu cũng trôi chảy hơn nhiều so với lúc tự kể lể. “Tôi với Hoàng Nhị Bì Tử không giống nhau, mất cha quá sớm, cũng dọn nhà rồi.”

“Nhưng sao đều là cậu dắt díu thế?” Trương Hành bỗng cười hỏi. “Ngươi cũng vậy, ta cũng thế, Hoàng Tì cũng thế...”

“Toàn là cậu dắt díu cả.” Có người không nhịn được buột miệng nói trong đám đông. “Người trong đại tộc thì đều dựa vào dòng họ, chứ bọn ta tiểu môn tiểu hộ chỉ có nhà cậu mợ chịu giúp đỡ thôi!”

Trương Hành chợt hiểu ra, mà còn tỉnh ngộ, vội vàng ghi nhớ điểm này, rồi sau đó lại tiếp tục hỏi: “Chu Cửu, theo lời ngươi nói, cậu của ngươi là lần chinh phạt Đông Di thứ hai mới mất phải không?”

“Đúng thế.”

“Ta cũng là lần ấy... cả quân chỉ có một mình ta sống mà trở về... Cha ngươi mất sớm, trụ cột trong nhà là cậu của ngươi đúng không?”

“Đương nhiên là thế.”

“Cậu ngươi mất rồi, mẹ già cùng mợ ở nhà, sống quá khó khăn nhỉ?”

“Sao mà chẳng khó? Chỉ có mỗi một mình tôi là tráng đinh...”

“Lúc ấy ngươi có ghi hận triều đình không?”

“Nói thật, chẳng hận, cũng không biết hận là gì, chủ yếu là khi ấy dù khó mấy cũng vẫn còn có thể sống được, bỏ sức ra cày cấy ruộng cho hai nhà, nộp thuế xong vẫn còn dư lại chút ít... Đến lần thứ ba chinh phạt Đông Di, mới bắt đầu thấy sợ, cảm thấy không sống nổi nữa.”

“Một mình ngươi cày ruộng cho hai nhà... cậu ngươi không có con cái à?”

“Có một đứa con gái, là em họ bên ngoại của tôi...”

“Ta biết tại sao ngươi cày ruộng cho hai nhà mà chẳng biết mệt rồi... Đã hứa gả cho ngươi rồi à?”

Tiếng cười rộ lên, chính Chu Cửu cũng cười, rồi cúi đầu xuống.

“Vậy còn em họ ngươi đâu?” Trương Hành tiếp tục hỏi.

Chu Cửu gần như buột miệng trả lời: “Mẹ già, mợ đều đã mất rồi, em gái chắc chắn cũng mất rồi.”

Nói xong một câu, Chu Cửu như bừng tỉnh lại, bỗng dưng nước mắt cứ thế rơi xuống, những giọt lệ như những giọt mưa không thể khống chế nổi rơi lã chã, rồi vội vàng lấy tay che mặt, nhưng vẫn không sao che giấu nổi... Mấy người vừa nãy còn đang cười ầm lên cũng đột nhiên im bặt.

Trương Hành trầm mặc một thoáng, thở dài một hơi, tuyên bố tạm thời giải tán trong hôm nay... Cái hiệu quả này vượt quá dự liệu của y, đáng lẽ ra y nên thừa thế truy kích đến cùng, nhưng ngoài dự liệu chính bản thân y cũng có chút chịu không nổi, huống hồ y còn nhìn thấy mấy người đã đứng chờ ở bên ngoài sân đập lúa từ lâu rồi... Còn về Chu Cửu, cũng đã được Hoàng Nhị Bì Tử cùng với một người gọi là Vương Thất cùng nhau dìu đứng dậy, quay trở về chỗ ở.

"Trương Tam Gia là người làm được việc lớn."

Người đã giải tán, Trương Hành cất cuốn sổ nhỏ của mình đi, cùng Tiểu Chu quay người lại, đối diện ngay với Ngưu Đạt, Ngụy Đạo Sĩ, và cả Tử Diện Thiên Vương Hùng Bá Nam… hai người sau đều là hôm nay mới tới… còn người lên tiếng tán thưởng, đương nhiên là Ngụy Đạo Sĩ vừa thay một bộ đồ mới.

"Ta cũng chẳng ngại lộ vẻ kém cỏi trước mặt Ngụy công." Trương Hành nghiêm túc đáp. "Ta cũng không biết làm thế có đúng không, có hiệu quả gì không… nhưng người đã ở đây, chẳng lẽ cứ ngồi không? Thấy đúng thì làm, làm rồi hãy tính!"

Ngụy Đạo Sĩ đã thay đồ mới liên tục lắc đầu: "Trương Tam Gia hà tất khiêm tốn? Từ hồi Cô Thủy tới giờ, việc anh làm có việc nào là không kinh thiên động địa? Nếu việc anh làm đều chẳng có hiệu quả gì, thế chẳng phải chúng tôi thành phế vật cả sao?"

"Ngụy công nói chí phải." Hùng Bá Nam cũng gật đầu. "Lễ hiền hạ sĩ, thu phục lòng quân thôi mà, đều là những giáp sĩ thượng hạng cả, đều có la lừa ngựa, lại còn hơn chục tu luyện giả, ta thấy bỏ chút công sức cũng tốt lắm… ta gặp mấy vị trung lang tướng doanh Hà Gian nuôi thân binh, gia đinh, cũng đều như thế cả."

Đây chính là một chút hiểu lầm về mặt nhận thức, nhưng Trương Hành cũng lười đính chính, thậm chí còn mong hành động của mình có thể hòa vào những thứ mọi người cho là hiển nhiên ấy.

Ngược lại, Ngưu Đạt không nhịn được nhắc lại chuyện cũ: "Tam ca, em biết anh cần thu phục lòng người, nhưng trước đây Ngụy công và Hùng đại đầu lĩnh chưa tới, anh tạm ăn ở cùng quân sĩ. Nay hai vị đã tới rồi, hôm nay xin anh ra ngoài trước, cùng hai vị bàn bạc đại sự thì có hại gì? Chứ không thì tìm anh nói chuyện cũng khó."

"Được, tạm thời dọn ra ngoài!" Trương Hành đưa mắt quét qua Ngụy, Hùng hai vị, nghĩ một lát, khẽ gật đầu. "Nhưng vẫn câu nói ấy, tuyệt đối không thể nửa chừng bỏ dở. Ban ngày mỗi ngày vẫn phải cố gắng tới đây, chí ít để ta điểm qua một lượt mấy trăm con người, trong lòng có cơ sở."

Ngưu Đạt chỉ đành gật đầu.

Cứ thế, mấy người rời khỏi sân đập lúa, đi sâu vào trong thôn trang, rồi dọc đường bắt đầu trò chuyện. Với tính cách của Hùng Bá Nam, đương nhiên là phóng khoáng hào sảng, kể lại một phen trải qua của mình trong mấy tháng nay, lại vì bỏ lỡ việc Lý Xu và Trương Hành lập bang ở Tế Dương mà tiếc nuối không thôi, còn khen ngợi trận chiến của Trương Hành và Trình Đại Lang với Trương Kim Xứng ở Đậu Tử Cương đã làm nên danh tiếng, cuối cùng có chút không kịp đợi, bày tỏ ý muốn được ra tay làm việc.

Cố nhiên, nhất định là muốn đánh quan quân!

Đến lượt Ngụy Đạo Sĩ, lời lẽ có chương pháp ổn thỏa hơn hẳn, lượng tin tức cũng nhiều lên:

"Trương Long Đầu làm nên chuyện lớn, trận Đậu Tử Cương một mặt giải quyết xong việc xử lý Trương Kim Xứng đã được công nghị trước đây, còn giúp Bang Truất Long ta thu được một mảnh địa bàn cửa sông, tập hợp được một đội binh mã, lại mời được Trình Đại Lang nhập bọn, nhưng Lý công cũng không hề ngồi yên… Khi ta về quê tìm Hùng Thiên Vương và mấy cố hữu, ông ấy đã trực tiếp đến Thanh Hà, lưu lại rất lâu trong nhà họ Phòng, họ Thôi. Phòng Ngạn Lãng nhà họ Phòng trước đó đã tham gia vào chuyện của Dương Thận, vốn là người trong tay áo của Lý công, đương nhiên là tình đầu ý hợp… Ngay cả họ Thôi, nghe nói cũng đã thả cho vài tử đệ lui tới với Lý công."

"Nói vậy thì cục diện của chúng ta, ngoại trừ mấy điểm nút, đã dần dần triển khai dọc theo hai bờ Đại Hà rồi sao?" Trương Hành trái lại không thấy có áp lực gì, bật cười nói.

"Quả thực như vậy." Ngụy Đạo Sĩ không khỏi nhìn Trương Hành thêm một cái… bất kể thế nào, khí độ bề ngoài này vẫn giống người làm được việc lớn.

"Nhưng Thanh Hà Thôi Thị kiêu ngạo như thế, sao lại cũng muốn cùng bọn ta làm việc?" Hùng Bá Nam là người Hà Bắc, tự nhiên biết tiếng tăm của Thanh Hà Thôi Thị, nhưng trái lại còn bất an.

"Đương nhiên là vì có oán khí với triều đình." Ngụy Đạo Sĩ vuốt râu cười lạnh. "Năm đó vị tông sư của Thôi thị, gần như sắp bước vào cảnh giới Đại Tông Sư, kết quả lại vì Đông Tề thua tan tác, theo đó suy sụp không gượng dậy nổi. Vậy mà Tiên đế vẫn chưa hài lòng, vẫn muốn chém rễ diệt cỏ, cứng rắn dùng sự hưng vong của cả tộc mà ép chết vị ấy… Thế nhưng dù như vậy, Thôi thị vẫn không có cách nào được như Trương thị, làm một chức quan quận thủ còn khó, lại càng oán khí ngút trời, dứt khoát không cho người nhà ra làm quan."

"Vậy thì, Thôi thị có nội tình thật, hay chỉ là hời hợt?" Trương Hành bất ngờ chen vào hỏi.

"Có nội tình thật đấy." Ngụy đạo sĩ nghiêm mặt đáp. "Thôi thị gia học uyên thâm, con em trong nhà thu nạp chỉnh tề, người người đọc sách tu hành không nói, càng quan trọng hơn là, những kẻ Hà Bắc bọn ta, muốn học hành, muốn giao lưu tu vi, phần nhiều vẫn phải qua Thanh Hà một chuyến…"

《Chư Giới Đệ Nhất Nhân》

"Nhưng chưa thấy có nhân vật tu vi trác việt như Hùng thiên vương, cũng không có người tài lược như Ngụy công ngươi chứ?" Trương Hành nghiêm túc hỏi thêm.

"Không phải như vậy." Ngụy đạo sĩ dứt khoát dừng bước, càng thêm nghiêm túc đáp lại. "Ta cũng không khiêm nhường, ta tự thấy không kém gì lũ mọt sách nhà quyền quý kia, nhưng từ xưa đến nay, kẻ xuất chúng thường là người trải đời nhiều, vốn chẳng có gì lạ, mấu chốt là một khi cục diện đã bày ra, chúng ta lấy đất cũ Đông Tề làm căn cơ, khắp nơi cần người đến làm việc, thì không tránh khỏi phải dùng đến những kẻ chẳng xuất chúng, nhưng cũng chẳng tầm thường… Hơn nữa, trong châu quận không phải không có kẻ tu hành và kẻ đọc sách xuất thân hàn môn, nhưng ngày thường làm sao dễ dàng tụ họp? Mà người ta tông tộc tự nhiên đã là một lòng."

"Chính là tu vi, loại dã lộ tử như ta cũng chẳng bằng người ta Thôi thị." Hùng Bá Nam cũng thở dài. "Ta chỉ là kẻ sắp thành đan, nhưng Thôi thị bên ấy, ngầm đều truyền rằng, nghe đâu có đến ba bốn kẻ thành đan, mơ hồ nghe nói còn có một nhân vật sắp thành tông sư, chỉ là không muốn để triều đình biết mà thôi…"

"Nếu đã như vậy, trước đây vì sao phải né tránh Trương Kim Xứng?" Trương Hành tò mò không thôi.

"Quả thật có một tông sư, là Thôi Tu ma." Ngụy đạo sĩ cười nói, rồi lại nhìn Trương Hành đầy vẻ tò mò. "Còn như nói né tránh Trương Kim Xứng… chỉ có thể nói, đừng coi thường mấy thế tộc Hà Bắc này, nhưng cũng đừng nhìn quá mức… Ta kể một chuyện, Trương tam gia liền hiểu là thế nào rồi."

Trương Hành lập tức nghiêm mặt chắp tay: "Xin Ngụy công cứ nói."

Những người khác đều tò mò.

Ngụy đạo sĩ cũng không khách sáo, chẳng đáp lễ, chỉ chắp tay sau lưng chậm rãi bước đi, rồi cất lời:

"Con trưởng của Dương Thận cưới, chính là cháu gái của Thôi Tu, dòng nhỏ Thôi thị ở Thanh Hà… Khi ấy định ngày hôn sự, Dương Bân còn đang, lại đang đóng quân ở Huỳnh Dương, trấn áp Quan Đông, có quyền nhiệm dụng với đất cũ Đông Tề… Bởi vậy, khi thành hôn, nghe nói yến tiệc cực kỳ xa hoa, văn võ đại thần, danh tước thế tộc qua lại, nhiều không kể xiết, tràng diện cũng rất lớn… Thế mà đợi nửa ngày, ông nội cô dâu nhà người ta, cũng chính là Thôi Tu, cưỡi một con lừa trụi lông cụt đuôi đến dự tiệc, ăn xong thì đi, chẳng ai dám lên tiếng… Dương Bân tiễn ông ta đi rồi, đặc biệt tặng Thôi Tu nghìn vàng ròng, năm nghìn tấm lụa, lại chẳng dùng bất kỳ một đệ tử nào của Thôi thị làm quan."

Ngụy đạo sĩ nói đến đây, mọi người dường như đều có điều ngộ ra.

Mà Ngụy Huyền Định cũng vuốt râu mà cười: "Nói trắng ra, chính là lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa béo, mà nếu Giang Đông bát đại gia là lạc đà gầy đến chết hẳn, thì mấy nhà ở Hà Bắc này chính là lạc đà chưa gầy đến chết…"

"Sống và chết, khác biệt quá lớn rồi." Trương Hành chắp tay dừng bước, đứng ngay dưới tường trang, bùi ngùi một lúc. "Nhất là lúc này lại gặp cơn mưa ngọt của thời cuộc."

"Ai bảo không phải chứ?" Ngụy Huyền Định cũng dừng chân cảm khái một hồi.

"Bất quá, ngày ấy Dương Thận tạo phản, Phòng thị tham dự, Thanh Hà Thôi thị là thân gia, lại không tham dự sao?" Trương Hành bỗng nhiên lại tò mò.

"Dương Thận bại quá nhanh." Ngụy đạo sĩ cười lạnh tột cùng. "Rất nhiều người suy đoán, Dương Thận lúc ấy ít nhất liên lạc với một vị đại tông sư, mà nếu có chút liên miên cùng khí thế, Thôi thị những thế tộc ấy nhất định cũng sẽ hưởng ứng theo… Bởi vì Dương Thận tác phong, rất có chút phong thái của văn tu năm xưa… Chính là bại quá nhanh."

Văn tu, từ ngữ này Trương Hành cũng không lạ lẫm gì. Tương tự còn có võ tu, thần tu… chưa bàn đến hai loại sau. Trong đó, văn tu là chỉ sau khi Tổ Đế chinh phạt phía đông, những người kế nhiệm đại chiến, Đường Hoàng thắng ra, sáng lập một vương triều trung tâm chiếm bảy tám phần thiên hạ, kéo dài mấy trăm năm. Rồi theo hòa bình lâu dài, cùng sự phân hóa giàu nghèo và đẳng cấp xã hội lớn ra, khiến người tu hành ngày càng tập trung vào tầng lớp trung thượng... Bọn họ bắt đầu coi trọng cái gọi là gia học, chú ý đủ thứ cảm giác nghi thức trong tu hành, theo đuổi sự hợp nhất giữa văn hóa lễ nghi và tu vi.

Đến lên chiến trường cũng chú trọng cái kiểu chỉ huy từ xa, dáng vẻ người văn hóa không vấy mùi máu.

Đương nhiên rồi, nhắm mắt lại cũng nghĩ ra được kết cục. Cuối cùng biên cảnh nổi loạn, y quan nam độ, Đại Đường biến thành Nam Đường, rồi phương Bắc loạn tào mấy trăm năm. Nói chung là một cái khuôn mà bọn võ tu đâm chém dùng thực tế đánh cho văn tu tơi tả.

Đây cũng là một nguyên nhân quan trọng khiến Trương Hành luôn cảm thấy thế giới này hết sức trực tiếp, tàn khốc. Mấy trăm năm trước đó, chính là một quá trình mà những lễ phép đạo đức đó bị hủy diệt, kẻ thắng lợi đến cả xây dựng lại cũng chẳng biết xây dựng ra sao.

Nhưng nói ngược lại, sự truyền thừa văn hóa bản thân nó vốn có sức sống. Vả lại lịch sử vốn là phản động của phản động, con người ta cũng dần chán ghét những cái kiểu trắng trợn cướp đoạt đó, mà khát cầu đạo đức và tôn nghiêm... Nhiều dòng tộc cao môn thế phiệt cũng đều vẫn còn noi theo mấy khuôn sáo gọi là văn tu.

"Ngụy Công hôm ấy có đi không?" Trương Hành trầm ngâm chốc lát, bước tới vài bước, đến trước ngạch cửa nội viện trang viên, rồi lại dừng chân hỏi.

"Dương Thận? Hay là Thôi thị?" Ngụy Huyền Định khịt mũi cười một tiếng, dứt khoát đến tột cùng. "Ta một kẻ nghèo kiết, có tư cách gì mà vào cửa? Cho nên hôm ấy không đi, hôm nay mới đến tìm ngươi đây."

"Vậy ông là văn tu hay võ tu?" Trương Hành tiếp tục tò mò hỏi. "Hay là thần tu?"

"Hỏi hay lắm." Ngụy Đạo Sĩ nghe vậy cười cười, một bước bước thẳng qua ngạch cửa, hai tay xòe ra. "Ta là cái gì có ích thì tu cái đó!"

Nói dứt lời, người đó ha hả cười lớn, quay đầu đi vào nội viện rồi.

Trương Hành cũng theo đó ngửa đầu cười to… Mà đây chính là nguyên nhân hắn thích Ngụy Đạo Sĩ, cũng là một nguyên nhân quan trọng khiến hắn sau khi nhận lời mời của Vương Ngũ Lang, đã quyết định lập thể thống ngay tại chỗ.

Dù sao, Ngụy Đạo Sĩ và những đại hào cường ở đất cũ Đông Tề những năm nay, bản chất toàn bộ đều là cái gọi là tầng lớp thống trị phá sản. Mà chuyện hay ở chỗ hai chữ phá sản… Vì đã phá sản, nên những người này bị ép chìm xuống đáy, trong quá trình mất đi lợi ích chính trị, tìm kiếm lợi ích kinh tế, tầm mắt cũng rộng mở hơn, làm việc cũng thiết thực hơn.

Như Ngụy Đạo Sĩ, càng lặn đến tận đáy, đến cái áo sạch sẽ cũng không có, đến nỗi một khi có được chút thế lực, ngày nào cũng thay đồ mới.

Đương nhiên rồi, đây là ví dụ xấu, cũng có ví dụ tốt.

Ví dụ mà nói, chủ nghĩa thực dụng lúc này của Ngụy Đạo Sĩ, cùng sự để ý và phản cảm đối với việc đại tộc tham gia vào sự nghiệp tạo phản.

Lại ví dụ mà nói, khi loạn sự mới náo lên, phản ứng đầu tiên của Từ Đại Lang là đuổi bọn đạo tặc đi, bảo đảm an toàn cho thôn trấn làng quê xung quanh. Vương Ngũ Lang thực ra cũng có hành vi tương tự. Thiện Đại Lang ngay từ đầu cũng muốn khống chế đạo tặc Cự Dã Trạch.

Còn ví dụ nữa, trước đây lúc Trương Hành ở Bồ Đài chỉnh đốn binh mã, yêu cầu quan binh đi giúp trăm họ xung quanh cướp gặt mùa màng, kiểm điểm ruộng đất, đem ruộng của những kẻ đào vong không chủ phân phát cho một số binh lính bị đào thải… Hành động này, Trình Đại Lang không những không phản kháng, mà còn tích cực hơn ai hết. Quay trở lại Ngưu Đạt bên này, Ngưu Đạt tuy có chút phản kháng đối với hành vi của Trương Hành, nhưng càng nhiều là xuất phát từ bất giải, bản chất vẫn có thể tán đồng hành vi lung lạc nhân tâm này.

Ngụy Đạo Sĩ thì không cần nhắc, mấy hào cường ở phía sau sở dĩ như thế, nguyên nhân hết sức đơn giản. Đó là bọn họ tuy không nghi ngờ gì là những kẻ bóc lột, nhưng với tư cách trang viên chủ chuyển biến từ quý tộc trước kia, bọn họ càng hiểu rõ hơn ai hết lực lượng đến từ đâu.

Bọn họ biết ngựa là ai nuôi, giáp trụ là ai đúc, binh lính từ đâu đến. Hiểu rằng dù cả đại tông sư cũng không thể để bụng đói. Biết tầm quan trọng của việc nông. Rõ rằng mười kẻ tu hành cấp thấp kiểu gì cũng mài chết được một kẻ tu hành cấp cao hơn.

Cùng lúc đó, thêm vào một chút những lý lẽ phong kiến được truyền thụ và sự mài giũa của cuộc sống thực tế, khiến họ đề cao quy tắc, hiểu rõ tác dụng của đại nghĩa và đạo lý lớn.

Những người có tầm nhìn trong số họ thậm chí còn sẵn lòng nhường lại lợi ích cho nông dân tầng đáy một cách thực tế, đảm bảo quyền sinh tồn cho họ, đồng thời cũng sẵn sàng thỏa hiệp với những người khác, xây dựng tổ chức, tìm cách mở rộng thế lực.

Hai điểm cuối cùng này, sau khi thời loạn nổ ra, đặc biệt quý giá... một tên hào cường cấp thấp như Trương Kim Xứng hoàn toàn không có tầm nhìn này, còn ngay cả đại tông sư như Tào Hoàng Thúc, cho đến những nhân vật như quân phiệt Quan Lũng hay thế tộc Sơn Đông, cũng đều xem tầng lớp đáy như vô vật, đồng thời coi mọi thứ mình có được là đương nhiên.

Đương nhiên rồi, xét cho cùng, tầng lớp thống trị tan rã này làm thế vẫn là vì bọn họ muốn trở thành người đứng trên kẻ khác thực sự, một lần nữa biến trở lại thành tầng lớp thống trị… chuyện này trong thời gian ngắn rất khó thay đổi, Trương Hành cũng không có ý định nhất định phải thay đổi, đi được bước nào hay bước đó.

Muốn thực sự theo đuổi thay đổi, vẫn cần đến thời đại, dùng sự sụp đổ của cả thế đạo, dùng máu, sắt và nhân tính quất cho bọn họ vài trận thật đau, có lẽ lúc đó mới có người chịu thay đổi về bản chất... Lý Định là như vậy, những người này cũng là như vậy.

Có điều, nếu có thể, Trương Hành vốn không có chút căn cơ nào vẫn bằng lòng đi uy hiếp, mua chuộc, lừa gạt, tập kích, để ép buộc những người tài trong thời đại này cống hiến cho ý tưởng của hắn.

Bởi vì đám người này thực sự quá dễ dùng, cũng là đoàn thể tinh anh duy nhất có thể trông mong vào lúc này.

“Cao Sĩ Thông và Tôn Tuyên Trí liên binh mười lăm vạn từ cửa biển vượt sông, Vương Hậu dẫn mười vạn chúng từ Nghi Mông Sơn lập tức tiến lên phía bắc, xem chừng là đánh kẹp hai mặt nhắm vào Đăng Châu…” Trương Hành xem xong tờ giấy, ném sang một bên, lại bưng chén cháo lên húp một ngụm, lúc này mới nói với những người như Ngụy Đạo Sĩ, Hùng Bá Nam, Ngưu Đạt, Chu Hành Phạm: “Cả hai bên đều hỏi Trình Đại Lang có đi không? Quan phủ Đăng Châu cũng hỏi Trình Đại Lang có đi không? Quan phủ Bột Hải cũng hỏi Trình Đại Lang có đi không? Trình Đại Lang cũng hỏi ta có đi không? Các ngươi thấy có nên đi không?”

Những người trong chỗ gần như đồng loạt thất sắc.

Chỉ có Trương Hành, đưa tay vặn xuống một cái đùi gà, phóng túng gặm… hết cách, đừng thấy có kẻ mấy ngày nay ăn ở cùng binh sĩ, làm ra vẻ điềm đạm, trông như tư thái rất cao vời, nhưng trước một mâm cơm nhỏ, thì bản tính lộ ra ngay tức khắc.

Dịch giả: Mike Ung
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Lưu Đạn Phạ Thủy

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.