Tay Sát Thủ Mù

Lượt đọc: 313 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
TAY SÁT THỦ MÙ: SỨ GIẢ

❊ ❊ ❊

Được rồi. Vậy là trời đã tối. Mặt trời, cả ba cái, đã lặn hết. Hai cái mặt trăng đã nhô ra. Giữa vùng đồi thấp bầy sói đã tản ra tìm mồi. Cô bé được chọn đang chờ tới lượt hiến tế. Cô đã được cho ăn bữa cuối, một bữa thịnh soạn, cô đã được xông hương và xức dầu thơm, đã nghe những bài ca ca ngợi mình, đã nhận những lời khấn nguyện. Giờ thì cô đang nằm trên cái giường thêu kim tuyến đỏ và vàng, khóa trong phòng sâu kín nhất của khu đền, sực mùi những cánh hoa cùng trầm hương và các loại hương liệu nghiền nát, theo phong tục vẫn rải trong áo quan người chết. Cái giường có tên là Giường Một Đêm, bởi không ai nằm tới đêm thứ hai trên đó. Còn giữa các cô bé, khi còn có lưỡi, nó gọi là Giường Nước Mắt Vô Thanh.

Tới nửa đêm cô sẽ được Diêm vương tới thăm, theo lời đồn, ngài mặc giáp trụ han gỉ. Diêm phủ là nơi phanh thây giải thể: mọi linh hồn đều phải qua đó trên đường về miền đất các thần linh, và một số kẻ - những kẻ tội lỗi nhất - sẽ phải ở lại. Mỗi cô trinh nữ đền thánh đem hiến tế phải nhận một cuộc viếng thăm từ ngài Diêm vương han gỉ đêm trước lễ hiến sinh, bởi nếu không, linh hồn cô sẽ đời đời bất thỏa, và thay vì đi thẳng tới xứ sở thần linh cô sẽ buộc phải gia nhập bầy đoàn những ma nữ đẹp trần truồng mái tóc màu thiên thanh, thân hình khêu gợi, môi đỏ như hồng ngọc và mắt như hai hố rắn, lượn lờ quanh khu mộ cổ đổ nát trong dãy núi hoang phế phía Tây. Em thấy đấy, tôi đâu có quên họ.

Cảm ơn, anh chu đáo quá.

Để dành cho em những điều tốt nhất. Khi nào cần bổ sung tiết mục gì thì cứ bảo tôi. Tiếp. Giống như nhiều xã hội khác, cổ đại cũng như hiện đại, người Zycron rất sợ trinh nữ, nhất là các cô đã chết. Những cô gái bị phụ tình chết đi mà chưa có chồng rồi sẽ kiếm tìm trong cõi chết những gì họ bất hạnh không được hưởng trên cõi trần. Ban ngày họ ngủ trong những nấm mồ đổ nát, tối đến đi rình bắt những khách lữ hành ngơ ngáo, đặc biệt là chàng trai trẻ nào liều lĩnh lang bạt lại đây. Họ nhảy bổ vào các chàng trai ấy mà hút hết tinh lực họ, biến họ thành những xác sống ngoan ngoãn, sẵn sàng phục vụ cơn khát thèm phi tự nhiên của đám ma nữ trần trụi khi có lệnh.

Rủi cho các chàng trai, cô nói. Không có cách nào chống cự những sinh vật quái ác kia à?

Có thể cầm giáo đâm vào họ, hoặc cầm đá nện cho họ nát nhừ. Nhưng vì họ quá đông nên chẳng khác nào đánh nhau với bạch tuộc, chưa kịp định thần thì họ đã vây lấy anh chàng rồi. Hơn nữa họ có phép thôi miên, họ tiêu diệt ý chí con mồi. Đấy là việc họ làm đầu tiên. Chỉ nhìn thấy họ thôi là coi như ta đóng đinh tại chỗ.

Cái đó em hình dung được. Uống thêm nhé?

Chắc thêm một cốc cũng không chết. Cám ơn. Cô bé - em nghĩ nên đặt tên cô là gì?

Em không biết. Anh chọn đi. Đất của anh mà.

Rồi tôi sẽ nghĩ. Được rồi, cô đang nằm trên chiếc Giường Một Đêm, dạ cồn cào những phỏng đoán về tương lai. Cô không biết cái gì đáng sợ hơn, bị cắt cổ hay cái việc sẽ diễn ra trong vài giờ tới. Đã thành một trong những bí mật công khai của đền rằng Diêm vương chẳng phải là Diêm vương thật, mà chẳng qua là một trong bá quan văn võ cải trang. Cũng như mọi thứ ở Sakiel-Norn, chức vụ này được rao bán, và đồn rằng có những khoản lớn trao tay về cái quyền đó - khuất mắt trông coi, dĩ nhiên. Người bỏ túi món này là Nữ thượng tế, lòng tham vô đáy của bà ta chỉ sánh được với lòng say cuồng ngọc xa phia. Để tạ sự bà ta thề sẽ dùng tiền đó vào mục đích từ thiện, và quả bà ta cũng dùng một chút, khi nào nhớ ra. Các cô bé chẳng có cách nào phàn nàn về cái mục này trong cả nỗi khốn khổ nói chung, vì chẳng có lưỡi mà cũng chẳng có đồ viết, mà đằng nào sáng ra họ cũng đã chết sạch. Lộc trời ban, Nữ thượng tế tự nhủ khi vơ lấy mớ tiền.

Cùng lúc đó, ở một nơi rất xa có một đội quân dã man đông đảo, tả tơi đang tiến lại, dự định chiếm lấy thành Sakiel-Norn tiếng đã đồn xa, sau khi cướp phá sẽ đốt trụi ngôi thành. Chúng đã làm thế ở vài thành phố khác trên đường từ phía Tây lại. Không có ai - không ai trong số các quốc gia văn minh, ấy thế - lý giải được thắng lợi của chúng. Chúng không có giáp trụ mà cũng chẳng có binh khí, chúng không biết đọc, cũng chẳng có khí cụ thần diệu nào bằng kim loại.

Không chỉ có thế, chúng còn chẳng có vua, chỉ có một thủ lĩnh. Viên thủ lĩnh này không có tên tuổi nào cả; y từ bỏ tên riêng khi trở thành thủ lĩnh, đổi lấy một danh hiệu. Danh hiệu ấy là Nô Bộc Cầu Hoan. Đám thủ túc còn gọi y là Cây hèo của Đấng toàn năng, Nắm đấm phải của Đấng bất bại, Kẻ thanh trừng quân vô đạo, và Chiến binh vì đức hạnh và công lý. Đám người này bản quán ở đâu không ai biết, nhưng chuyện đều kể rằng chúng đến từ phương Tây Bắc, ngọn nguồn của những con gió độc. Với kẻ thù chúng có tên Bộ tộc Tàn hủy, nhưng chúng tự gọi mình là Bộ tộc Hân hoan.

Viên thủ lĩnh hiện thời có tướng thánh thần phù trợ: y sinh ra đẻ bọc điều, chân y bị tật, trán mang vết bớt hình ngôi sao. Y nhập đồng để vấn ý thế giới bên kia mỗi khi không biết nên làm gì tiếp. Y đưa quân tới tiêu diệt Sakiel-Norn theo mệnh lệnh do sứ giả thần linh đưa lại.

Viên sứ giả này hiện ra trước y dưới dạng một ngọn lửa, có vô số mắt và những lưỡi lửa phụt ra xung quanh. Những sứ giả kiểu đó nghe đồn luôn nói bằng những phúng dụ khó hiểu điên đầu, và mang rất nhiều hình dạng khác nhau: con thulk bốc cháy hay đá biết nói, hay hoa biết đi, hay những sinh vật đầu chim mình người. Hoặc cũng có khi trông như bất kỳ ai. Những lữ khách đi đơn độc hoặc thành đôi, những kẻ mang tiếng là kẻ cắp hay thầy pháp, người ngoại quốc biết nói nhiều thứ tiếng, gã ăn mày ngồi bên lề đường, đấy là những người có khả năng là sứ giả thần linh nhất, theo lời Bộ tộc Tàn hủy: vì thế họ cần được đối xử rất mực cẩn trọng, ít ra cho đến khi nắm rõ họ thực sự là ai.

Nếu họ đúng là sứ giả thần phái xuống, tốt nhất hãy đem mời họ cơm no rượu say và đàn bà nếu cần, hãy kính cẩn lắng nghe thông điệp họ mang đến, rồi hãy để họ đi đường họ. Còn nếu không, hãy ném đá cho chết rồi tịch thu của cải. Cũng dễ hiểu là mọi đoàn lữ hành, thầy pháp, khách phương xa hay ăn mày đi ngang gần địa bàn Bộ tộc Tàn hủy đều tự trang bị một kho những ngụ ngôn bí hiểm - chữ mây, hay còn gọi là lụa thắt nút - đủ mập mờ để dùng trong nhiều dịp khác nhau, tùy theo hoàn cảnh yêu cầu. Đi giữa Bộ tộc Hân hoan mà không thủ sẵn một câu đố hay một bài vè tối tăm thì chẳng khác nào tự mời gọi cái chết.

Ngọn lửa có mắt đã nói rằng thành Sakiel-Norn bị chọn làm đối tượng hủy diệt bởi nó xa hoa lãng phí, nó thờ phụng những thánh thần tà đạo, và nhất là nó thực hành tục hiến sinh trẻ con đáng ghê tởm. Vì có tục này mà tất cả mọi người trong thành, kể cả nô lệ, trẻ con và các cô bé sắp hiến sinh, đều đáng phải bỏ mạng trước lưỡi kiếm. Đi giết cả những người bị bắt chết mà cái chết ấy chính là cớ cho sự giết chóc này nghe ra không phải lắm, nhưng Bộ tộc Hân hoan không dựa vào chuyện có tội hay vô tội làm cớ, mà là chuyện có bị ô uế hay không, mà theo Bộ tộc Hân hoan thì tất tần tật mọi người trong một ngôi thành ô uế đều ô uế ngang nhau.

Đoàn người ngựa tràn lên, khuấy thành một đám mây bụi đen trên đường; đám bụi bay tung bên trên như một lá cờ. Tuy thế chúng vẫn chưa gần đến mức lọt vào tầm quan sát của những lính gác trên tường thành Sakiel-Norn. Những người có thể báo động - các mục đồng kiếm ăn xa, các đoàn lái buôn trên đường - đều bị rượt đuổi và chém vụn từng mảnh không thương tiếc, trừ ai có khả năng là sứ giả nhà trời.

Nô Bộc Cầu Hoan thúc ngựa đi đầu, trái tim y trong sạch, đôi mày hằn trên trán, đôi mắt y cháy bừng. Trên vai y chiếc áo choàng da thô, đầu mang dấu hiệu quyền uy, chiếc nón chóp nhọn màu đỏ. Đằng sau là đám thủ túc, răng nanh nhe ra. Thú ăn cỏ bỏ trốn khi thấy chúng, kền kền bay đuổi đằng sau, lũ sói ve vẩy chạy bên cạnh.

Trong lúc đó, giữa thành bang không biết gì về tai vạ đang đến, một mưu đồ lật đổ nhà vua đang vào guồng. Âm mưu ấy được kiến thiết (như thường lệ) giữa vài triều thần tin cẩn nhất. Họ đã bỏ tiền mướn tay cừ khôi nhất trong các sát thủ mù, một thiếu niên đã từng dệt thảm rồi bị bán vào nhà chứa, nhưng từ khi trốn thoát đã trở nên khét tiếng vì hành động không tiếng động, di chuyển không dấu vết, và lưỡi dao không xót thương. Tên nó là X.

Sao lại X?

Loại người này chỉ có tên là X. Tên tuổi không có ích gì cho chúng, tên tuổi với chúng chỉ tổ trói buộc. Nhưng có thể nói X nghĩa là X quang - khi đã là X, người ta có thể xuyên qua đá tường và nhìn thấu quần áo đàn bà.

Nhưng X mù, cô nói.

Thì càng tốt. Nó nhìn thấu quần áo đàn bà với con mắt nội tại là lạc cánh của người cô độc[1].

Wordsworth đáng thương! Đừng có báng bổ! cô nói, vui thích.

Tôi chịu thôi, tôi báng bổ từ khi lọt lòng.

X sẽ phải kiếm đường lọt vào khu đền Năm Mặt Trăng, tìm đến cửa căn phòng nhốt cô bé hiến tế ngày mai, và cắt cổ người canh cửa. Rồi nó sẽ phải giết chính cô bé, giấu cái xác dưới chiếc Giường Một Đêm huyền thoại, rồi trùm khăn mạng cô dâu vào mình. Nó phải đợi sau khi viên đại thần đóng vai Diêm vương - chẳng phải ai khác, chính là người cầm đầu vụ tạo phản sắp tới - đã đến, đã có được thứ ông ta bỏ tiền mua, và đã rời đi. Viên đại thần này đã trả hậu và muốn nhận đủ món hàng, mà hàng đó không phải một cô gái chết, dù mới giết tinh tươm. Ông ta muốn trái tim còn đập.

Nhưng người ta đã làm lộn tùng phèo các thỏa thuận. Giờ giấc bị hiểu nhầm: sự thể thành ra, tay sát thủ mù sẽ là người đầu tiên qua cổng.

Ghê quá, cô nói. Đầu óc anh thật là bệnh hoạn.

Anh đưa ngón tay lướt dọc cánh tay trần của cô. Em có muốn nghe tiếp không? Thường thì tôi chỉ làm việc này lấy tiền. Em đang được biếu không, em phải biết ơn chứ. Mà đằng nào, em cũng không biết có gì sắp xảy ra. Tôi chỉ đang siết chặt các đầu mối.

Theo em thì cũng khá chặt rồi đấy.

Đấy là sở trường của tôi. Nếu em thích cốt truyện lỏng lẻo hơn, cứ đi tìm chỗ khác.

Thôi được rồi. Tiếp đi.

Khi đã cải trang bằng quần áo cô bé bị giết rồi, tay sát thủ sẽ phải chờ đến sáng để người ta dẫn lên thang tới bàn thờ, và rồi, đúng thời điểm hiến tế, nó sẽ đâm nhà vua. Như thế trước mắt mọi người nhà vua đã bị chính Nữ thần trừng trị, và cái chết của ngài sẽ là tín hiệu khởi đầu cuộc nổi dậy được dàn dựng kỹ lưỡng.

Vài kẻ trong số những phần tử hắc ám, đã được mua đứt, sẽ dàn xếp khởi loạn. Kế đó, sự việc sẽ đi theo trình tự quen thuộc đã được lịch sử vạch mòn. Các nữ tư tế trong đền sẽ bị cấm cố, tiếng là để bảo vệ họ, nhưng thực tế là để buộc họ chứng thực thánh thần đứng về phía phe âm mưu. Bộ phận quý tộc trung thành với nhà vua sẽ bị xiên tại trận; con trai họ cũng sẽ bị hạ thủ, để ngăn ngừa hậu họa sau này; con gái họ sẽ đem gả cho những kẻ chiến thắng để hợp pháp hóa việc chiếm đoạt tài sản, còn những bà vợ quen xa xỉ và hẳn nhiên là lẳng lơ của họ sẽ bị quẳng cho đám đông ô hợp. Một khi con sư tử đã quỵ, chẳng có gì khoái bằng được chà gót lên mình nó.

Tay sát thủ mù dự định tẩu thoát trong cảnh hỗn loạn tiếp theo, rồi trở lại sau để nhận nốt nửa còn lại phần thưởng hậu hĩnh đã được hứa. Còn những kẻ âm mưu có dự định khác: thủ tiêu nó tại trận, bởi sự tình sẽ chuyển xấu nếu nó bị bắt, và - trong trường hợp mưu đồ thất bại - bị buộc thú nhận. Xác nó sẽ phải giấu kỹ, vì ai cũng biết các sát thủ mù chỉ đi giết thuê, và sớm muộn người ta sẽ đặt câu hỏi ai là kẻ đứng ra thuê. Bày mưu ám sát vua chúa là một chuyện, bị phát hiện ra lại là chuyện khác.

Cô bé giờ này vẫn chưa có tên nằm trên giường kim tuyến đỏ, chờ vị Diêm vương hàng nhái và thầm nói câu vĩnh biệt không lời. Tay sát thủ mù lẩn theo hành lang, khoác áo choàng xám của thủ từ. Nó tới bên cửa. Người canh là đàn bà, bởi đàn ông không được phép vào bên trong khu đền. Sau lớp mạng xám tay sát thủ thì thầm với bà ta mình mang theo lời nhắn từ chính Nữ thượng tế, chỉ mình bà được phép nghe. Người đàn bà ghé lại, con dao đưa nhanh, tia sét của thần linh rất đỗi nhân từ. Đôi tay không có mắt phóng về tiếng leng keng của chùm chìa khóa.

Chiếc chìa xoay trong ổ. Trong phòng, cô bé nghe thấy tiếng. Cô nhỏm ngồi lên.

Giọng kể ngừng bặt. Anh đang lắng nghe cái gì đó bên ngoài phố.

Cô tì khuỷu tay nhỏm dậy. Cái gì thế? Cô hỏi. Chỉ là tiếng cửa xe thôi.

Giúp tôi một việc, anh nói. Mặc áo lót vào như một cô bé ngoan và ngó ra cửa xem có gì.

Nếu có ai nhìn thấy em thì sao? cô hỏi. Đang giữa ban ngày ban mặt.

Thế thì có sao. Họ không biết em. Họ chỉ thấy có một cô ả mặc đồ lót, đấy cũng chẳng phải chuyện hiếm quanh đây; họ chỉ nghĩ em là một…

Một ả đàn bà dễ dãi? cô nói nhẹ tênh. Anh cũng nghĩ thế phải không?

Một cô bé bị phá đời. Không hoàn toàn giống nhau.

Anh rất là lịch sự mã thượng đấy.

Đôi lúc tôi phản lại chính mình.

Không có anh đời em còn hỏng hơn nhiều, cô nói. Cô đã tới bên cửa sổ, nâng tấm mành lên. Áo lót cô màu xanh, thứ màu xanh lạnh người của băng trên bờ biển, lớp băng đã vỡ. Anh sẽ không giữ được cô, không giữ được lâu. Cô sẽ tan ra, sẽ trôi mất, sẽ tuột khỏi tay anh.

Ngoài đó có gì không? anh hỏi.

Chẳng có gì bất thường.

Quay lại giường đi.

Nhưng cô đã nhìn lên mảnh gương trên bồn rửa, đã thấy mình. Khuôn mặt để trần, mái tóc rối bời. Cô nhìn đồng hồ vàng trên tay. Chết rồi, tệ quá, cô nói. Em phải đi thôi.

[1] Câu thơ trong bài “Hoa thủy tiên” của Wordsworth.

Người dịch: An Lý
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Margaret Atwood

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.