“Alo, ai đó? Nói đi, tôi đang bận.” Giọng nói có chút mất kiên nhẫn.
Giang Triệt đang đứng cạnh một bốt điện thoại công cộng cũ kỹ kiêm bán sách báo, nếu cú điện thoại này không thông, không tìm thấy Tạ Hưng, chứng tỏ ông ta không ở văn phòng, Giang Triệt sẽ phải chạy đến Ngân hàng Công thương nơi hôm trước, dù có bắt taxi cũng không kịp nữa.
May thay, hôm nay Tạ Hưng có mặt tại văn phòng ở Vạn Quốc Hoàng Phố, có lẽ tình hình hiện tại đã không còn cần đến những nhân viên tiếp thị như họ phải chạy đôn chạy đáo bên ngoài nữa.
“Anh Tạ, là em, Giang Triệt đây.”
“A, là tiểu đệ Giang Triệt à, chào cậu, chào cậu”, đối phương lập tức đổi giọng, “Tôi nói cậu nghe, cuối cùng tôi cũng an tâm rồi, cậu chắc là đã kiếm được, kiếm được rồi…”
“Em biết rồi, anh Tạ… Em còn muốn mua thêm một bộ nữa.”
Không có thời gian để lãng phí, Giang Triệt đi thẳng vào vấn đề, chờ đợi phản hồi của đối phương, tâm trạng có chút căng thẳng – dù sao thì tình thế mỗi lúc mỗi khác, những kẻ lúc dùng thì gọi anh em, sau đó lại xem như người lạ, Giang Triệt ở kiếp trước và kiếp này cũng không phải chưa từng thấy.
“Cậu đang ở đâu? Mau đến Vạn Quốc Hoàng Phố… cửa sau đi.” Câu trả lời của Tạ Hưng rất dứt khoát.
“Được, mười phút nữa em có mặt.” Giang Triệt giờ đây vô cùng may mắn vì bản thân mình hiện không cách quá xa Vạn Quốc Hoàng Phố.
Chưa đầy mười phút, Giang Triệt chạy đến cửa sau Vạn Quốc Hoàng Phố, Tạ Hưng không có ở đó.
“Đệ, ở đây này.”
Giang Triệt lần theo tiếng gọi, ở góc tường một căn nhà gần đó, bóng dáng Tạ Hưng thoáng hiện ra.
---❊ ❖ ❊---
“Không thể để đồng nghiệp và lãnh đạo nhìn thấy, cũng không thể ra ngoài quá lâu, giờ ai cũng đang dòm ngó cả.” Ngay khi vừa gặp mặt, tại góc hẻm, Tạ Hưng mỉm cười nói.
Giang Triệt gật đầu, “Cảm ơn anh.”
“Khách sáo cái gì, cậu lại không phải đám bạn học, người thân của tôi, trước đây họ chẳng mua lấy một tờ cũng chẳng sao, nhưng đằng này lại còn châm chọc mắng mỏ… Kết quả thì sao, chiều nay đến lúc không kịp nữa, lại quay sang tìm tôi.” Tạ Hưng cười khổ nói: “Không còn nhiều thời gian đâu, chúng ta nhanh lên.”
Nói xong, anh ta trực tiếp lấy từ túi trong áo vest ra một xấp chứng nhận đăng ký mua cổ phiếu.
Giang Triệt nhìn thoáng qua: “Là hàng trắng, không phải nói bây giờ không được bán hàng trắng nữa sao?”
“Đúng, không được bán, giờ mỗi tờ đều phải đăng ký thông tin liên quan. Nhưng bộ này là do một người họ hàng của tôi đặt trước đó, lúc ấy mời ông ta uống rượu, ông ta đặt một bộ, tôi làm xong xuôi hết rồi… kết quả chắc là ông ta hối hận, cứ dây dưa không chịu trả tiền, tôi có giục thế nào, cầu xin ra sao cũng vô dụng. Cho nên, cậu biết rồi đấy, giờ ông ta muốn trả tiền thì cũng hết cửa rồi.”
Trên mặt Tạ Hưng lộ ra nét cười xen lẫn sự tức giận.
“... Còn anh thì sao, không mua một ít à?” Nói câu này thực ra là đang mạo hiểm.
“Suỵt, tiền tôi kiếm được đều đã lén lút mua hết rồi.”
Đã vậy thì không cần nói nhiều nữa, Giang Triệt dứt khoát trả tiền.
“Vậy tôi phải quay về ngay đây”, Tạ Hưng vỗ vỗ vai Giang Triệt, quay người chạy đi mấy bước, lại xoay người nói, “Hôm nay chắc tôi không có thời gian, lát nữa cậu còn phải về nhà ăn Tết đúng không? Thế này đi, đợi lần tới cậu đến Thịnh Hải, gọi cho tôi, tôi mời cậu đi ăn, anh em mình làm vài chén.”
Giang Triệt gật đầu, nói: “Được.”
Bữa cơm này đáng lẽ nên là Giang Triệt mời, nhưng hiện tại, cậu vẫn chưa đủ khả năng.
Trong người cậu bây giờ chỉ còn lại một trăm năm mươi hai đồng ba hào.
---❊ ❖ ❊---
Ở lại ngõ sau một lúc, rồi vòng ra cửa trước, cửa lớn đại sảnh kinh doanh vừa hay đóng lại, hàng người xếp hàng vẫn dài gần trăm mét… cùng với việc thời gian kết thúc, khắp nơi đều là những tiếng thở dài than ngắn.
Giai đoạn đầu đến đây coi như đã an bài, Giang Triệt trước tiên đi cắt tóc, cậu muốn hoàn toàn “cắt đứt quan hệ” với đại sư Hàn Lập.
Kiểu tóc được cắt theo yêu cầu riêng của Giang Triệt, không dám nói là thời thượng, nhưng mấy kiểu ba bảy, bốn sáu gì đó thì tuyệt đối không còn nữa.
Sau đó, cậu tìm một nhà nghỉ nhỏ khá hơn một chút gần đó, xin chủ quán hai bình nước nóng, dùng chậu nhựa pha thêm nước lạnh tắm rửa đơn giản, thay hết đống quần áo đã bốc mùi ra, mặc bộ còn lại trong túi xách vào.
Giang Triệt soi gương, rất chắc chắn rằng, so với đại sư Hàn Lập bẩn thỉu hôi hám lôi thôi lúc trước, người trong gương đã thay đổi rất nhiều, nếu bản thân mình chỉ lướt qua trên phố, không đối mặt kỹ để nhận diện, thì ngay cả Triệu Vũ Lượng cũng chưa chắc dám nhận ra cậu.
Cuối cùng, ngồi trên giường, Giang Triệt lại một lần nữa tháo đường chỉ may ở túi trong áo khoác cũ, lấy ra 200 tờ chứng nhận mua cổ phiếu hàng trắng đã mua trước đó, cộng thêm 100 tờ vừa mua, tỉ mỉ đếm đi đếm lại 3 lần.
300 tờ chứng nhận này chính là quân bài để cậu vùng vẫy trong dòng thác cuồn cuộn của thời đại sắp tới này.
“Nếu không có gì ngoài ý muốn, mình đã có thể ngồi vào bàn đánh cược rồi.” Mặc dù lúc này Giang Triệt vẫn không chắc chắn, ba bộ chứng nhận đăng ký này rốt cuộc có thể mang lại cho mình bao nhiêu vốn liếng ban đầu, và chu kỳ sẽ ra sao.
Một lần nữa, lấy túi ni lông bọc 300 tờ chứng nhận lại thật kỹ, rồi khâu kín mít vào túi trong của chiếc áo khoác vừa thay.
Khi Giang Triệt rời nhà nghỉ để tìm chỗ ăn tối, trong người còn lại một trăm ba mươi đồng hai hào.
Hai bình nước sôi đó, một bình miễn phí, bình kia bà chủ nhất quyết đòi thu một hào, Giang Triệt không nói lại được bà, đành phải trả.
Trên phố đã có hương vị Tết, lúc này cách Tết Nguyên Đán năm 1992, chỉ còn lại 3 ngày.
Một trăm ba mươi đồng hai hào, tiền xe thì đủ, nếu không có trường hợp đặc biệt, sáng mai Giang Triệt có thể lên đường về nhà ăn Tết rồi – nhưng nếu về như thế này thì số tiền kia tính sao? Chưa nói đến việc không có tiền mang về, lần tới lên đây lấy tiền đâu ra… Chẳng lẽ lại đi xin bố mẹ?
Thật sầu não.
“Huynh đệ, có chứng nhận mua cổ phiếu không? Thu mua giá cao đây.”
Một giọng nói ngắt quãng dòng suy nghĩ của Giang Triệt.
Giang Triệt cúi đầu nhìn xuống, một thanh niên tầm hơn hai mươi tuổi đang ngồi xổm bên đường, tay giơ một tấm biển giấy, trên đó viết:
“Thu mua giá cao chứng nhận mua cổ phiếu, tờ đơn có thông tin đăng ký 33, hàng trắng 35, nguyên bộ 100 số liền nhau, có thông tin đăng ký 3500, hàng trắng 3800”.
Tính ra như vậy, ba bộ chứng nhận của Giang Triệt sau khi kết thúc đợt bán chưa đầy một tiếng rưỡi đã kiếm được 2400 đồng, gần bằng hai năm lương của bà mẹ công nhân.
Không đúng, là đã kiếm được 3000 đồng, vì Giang Triệt nhanh chóng nhìn thấy một người khác cũng cầm tấm biển, giá trên đó, hàng trắng một bộ 4000 đồng.
Thật điên rồ, nhưng rõ ràng, chút tiền này thậm chí không đủ làm Giang Triệt mảy may động tâm.
“Thế nào, huynh đệ, có không, nếu có thì giá cả chúng ta có thể bàn bạc thêm…” Người ngồi xổm dưới đất ngẩng đầu hỏi.
Giang Triệt lắc đầu.
“4500, hàng trắng, một bộ 4500, giá cao nhất rồi đấy.” Anh ta vẫn không bỏ cuộc.
Được rồi, chỉ trong nháy mắt, mỗi bộ lại tăng thêm 500.
Giang Triệt vẫn lắc đầu, mỉm cười nói: “Xin lỗi, tôi thực sự không có.”
“Tiểu đệ, nếu có hứng thú, mời vào bên trong salon ngồi chơi, ở đây có rất nhiều bạn bè.” Một người phụ nữ diễm lệ, ăn mặc thời thượng tầm hơn ba mươi tuổi, từ trong sảnh một tòa nhà cách đó chưa đầy hai mươi mét đi ra, vẫy tay gọi Giang Triệt.
Là người quản lý thực tế của salon, hai năm nay, cô ta đã gặp quá nhiều người chơi cổ phiếu, cậu thanh niên này nếu thật sự không có hàng, hoặc không rành nghề, thì tuyệt đối sẽ không có biểu hiện như thế này.
Đã là người rành nghề, thì nên mời vào nói chuyện.
Giang Triệt ngẩng đầu nhìn thoáng qua:
“Vương Cung Phạn Điếm” (Khách sạn Vương Cung).
“Bản thân là khách sạn, nhưng phía sau có một salon, bạn bè chơi cổ phiếu cùng tụ họp giao lưu.” Người phụ nữ mỉm cười giải thích một câu.
Trong khi cô ta nói chuyện, dòng người kẹp cặp da liên tục ra vào, có người vẻ mặt buồn bã, có người đắc ý dạt dào.
Cho đến khi Giang Triệt ngồi xuống cái salon lớn với lượng người liên tục lưu động nhưng vẫn duy trì quy mô trên 300 người này, yên lặng nghe một lúc lâu, cậu mới hiểu ra:
Hóa ra đây chính là chợ đen liên quan đến cổ phiếu lớn nhất Thịnh Hải, trước kia bàn về cổ phiếu, mua bán phiếu đặt trước, giờ đây, mọi tiêu điểm, đều là chứng nhận mua cổ phiếu.
Chín giờ tối, khi Giang Triệt từ chối vô số câu hỏi và rời khỏi salon, giá chào bán bên trong, giá thực tế của một bộ hàng trắng đã gần đến một vạn.
Bước ra khỏi cửa, giá trên tấm biển của thanh niên nhỏ bên đường là, nguyên bộ 5000, mỗi tờ 45 – thỉnh thoảng có người bán, một tờ hoặc ba năm tờ, bán xong cầm tiền phấn khích rời đi.
Trong vòng và ngoài vòng, hai thế giới khác biệt.
Giang Triệt biết mình không thể về nhà ăn Tết được nữa, mặc dù nếu cậu chọn bán sạch chứng nhận lúc này rồi về, cậu có thể mang về tận 3 vạn đồng tiền lớn, khiến bố mẹ kinh ngạc đến phát điên…
Nhưng… đó chắc chắn sẽ là hành động ngu ngốc nhất.
“Có thể thành thật với bố mẹ chưa nhỉ?”
“Vẫn chưa được, giờ mà nói thì bố mẹ chắc chắn sẽ ép mình bán sạch ngay lập tức.”
---❊ ❖ ❊---