Ngay từ đầu học kỳ này, Diệp Quỳnh Trăn đã chuyển vào khu ký túc xá giáo viên, nếu không thì việc chung sống với bạn cùng phòng đôi khi sẽ rất khó xử. Cô khó xử, bạn cùng phòng cũng khó xử, dù sao thì thân phận của cô cũng đã bắt đầu chuyển đổi rồi.
Tô Sở đến muộn hơn cô vài ngày, chủ động yêu cầu được ở cùng một phòng, ký túc xá này chỉ có hai người họ.
Ký túc xá giáo viên mà trường Sư phạm Lâm Châu sắp xếp cho giáo viên trẻ, so với ký túc xá sinh viên, thực ra chỉ khác biệt về vị trí và không gian. Một căn phòng tông màu xám trắng, tường loang lổ, đối xứng hai bên là hai chiếc giường tầng.
Giáo viên ở trước đó chắc là có mang theo con nhỏ, trên tường còn lưu lại hình vẽ hoa và mặt trời do đứa trẻ dùng bút sáp màu vẽ lên.
Căn phòng không đậm mùi con gái lắm, thời đại này vật chất chưa gọi là phong phú, ý tưởng lại càng thiếu thốn, thứ duy nhất có thể khiến chốn khuê phòng của con gái khác biệt với nam giới, cũng chỉ là sạch sẽ ngăn nắp, cộng thêm vài mảng vải hoa trang trí mà thôi...
À đúng rồi, còn có cả hương thơm của bồ kết vương trên mái tóc, quần áo và cơ thể các cô gái nữa.
Giường của Diệp Quỳnh Trăn nằm ở bên tay trái ngay cửa ra vào, cô lấy giường tầng dưới để đặt rương, còn mình ngủ ở tầng trên.
Đèn trên trần nhà rất gần, trên quạt trần nhỏ có bụi bặm và mạng nhện, màn chưa được mắc lên, cô cầm một tờ báo tựa vào đầu giường, vừa đọc vừa nhíu mày... thỉnh thoảng lại thở dài một tiếng.
Tờ báo này đề ngày 1 tháng 4 năm 1992, thời điểm này cùng với sức ảnh hưởng của bài nói chuyện phương Nam đang dần lan tỏa, các phương tiện truyền thông không còn che đậy hay kiêng dè nhiều khi đưa tin về những câu chuyện làm giàu nữa.
Thậm chí ở một mức độ nào đó, truyền thông còn đang phối hợp cổ động khao khát về tiền tài của người dân.
Câu chuyện mà Diệp Quỳnh Trăn nhìn thấy như sau:
"Gần đây, tại cửa một ngân hàng Công Thương ở Thịnh Hải, có một chàng trai trẻ liên tiếp chạy đến gây rối, nhân viên ngân hàng buộc phải báo cảnh sát đến đưa cậu ta đi giam giữ. Sau khi phóng viên nhiều lần phỏng vấn, cuối cùng cũng biết được toàn bộ sự việc, nguyên nhân chàng trai trẻ gây rối nhiều lần là vì vào tháng 1 năm nay, mẹ cậu ta khi định đi gửi tiền vào ngân hàng đã mua nhầm 200 phiếu đăng ký mua cổ phiếu, tổng cộng 6000 tệ. Những phiếu này ngay hôm sau đã bị trả lại (nhân viên ngân hàng cho biết, lúc đó chính người này mang theo dao đến đe dọa đòi trả), quản lý bán hàng bất lực đồng ý, bán lại phiếu đăng ký đó tại chỗ cho một thanh niên khác. Mà giờ đây, chàng trai này hối hận rồi, không cam tâm, cho nên mới nhiều lần đến gây sự."
"Nếu tình huống lúc đó là như vậy, nghĩa là hoàn toàn do chính chàng trai này chủ động yêu cầu, vậy tại sao phản ứng của cậu ta bây giờ lại lớn như thế?"
Phóng viên đưa ra một câu tự vấn đáp ở cuối bài.
"Bởi vì hai trăm phiếu đăng ký đó, sáu ngàn tệ lúc bấy giờ, hiện nay có giá trị vượt quá hai mươi vạn. Điều này có nghĩa là chỉ trong một niệm sai lầm, chàng trai này đã ném đi hai mươi vạn vừa mới trong tầm tay. Mà giờ khắc này, ở một góc nào đó của thành phố này, có một thanh niên (nhân viên ngân hàng ước chừng không quá 20 tuổi), cậu ta, đang nắm trong tay khối tài sản khổng lồ ít nhất là hai mươi vạn, hơn nữa có khả năng rất lớn, rất nhanh thôi sẽ không chỉ dừng lại ở con số 20 vạn."
Nếu không phải vì người dân năm 1992 còn chưa biết đến ngày Cá tháng Tư, mà giới truyền thông cũng chưa mất đi uy tín của mình, thì Diệp Quỳnh Trăn sẽ cảm thấy đây là chuyện hoang đường.
Nhưng giờ đây cô buộc phải tin, tất cả những điều này đều là sự thật.
"20 vạn, hai mươi hộ vạn tệ, 20 vạn đặt cùng nhau trông như thế nào nhỉ? Nếu là mình, chắc chỉ cần vài vạn là có thể xin đi du học tự túc rồi chứ?!"
Diệp Quỳnh Trăn hiện tại vẫn chưa có lương, mỗi tháng trường ngoài khoản trợ cấp cố định cho sinh viên sư phạm, sẽ phát thêm cho cô 50 tệ phụ cấp, cô cắn răng cố gắng tiết kiệm, cũng tiết kiệm được gần 80 rồi.
Biết gia đình không thể hỗ trợ quá nhiều, cô chỉ có thể tự mình tính toán cẩn thận từng bước, lập kế hoạch... thế nhưng càng nỗ lực, cô lại càng phát hiện, điều mình khao khát thật xa vời và mờ mịt.
Cơ hội đi du học theo diện công phái đối với một trường trung cấp mà nói thật sự quá khó khăn, Diệp Quỳnh Trăn thỉnh thoảng buộc phải nghĩ đến việc đi tự túc, nhưng cũng chỉ là nghĩ đến mà thôi. Lương của bố mẹ cộng lại một tháng cũng chỉ hơn 300, còn cô thì khỏi phải nói... cho nên mỗi lần nghĩ đến cuối cùng, lại biến thành chuyện không dám nghĩ tới.
"Này, Tiểu Diệp, tôi nói cậu có nghe không đấy?"
Ở giường tầng dưới đối diện, Tô Sở đang nằm trên giường, mặc bộ đồ ngủ màu trắng in hình quả dâu tây, dùng hai bàn chân đỡ lấy một con búp bê Disney, dựng đứng dưới tấm ván giường tầng trên...
Ống quần rộng thùng thình tụt xuống, để lộ ra hai đôi chân dài thẳng tắp trắng như tuyết.
Từ sau khi nhìn thấy hai đôi chân này của Tô Sở, Diệp Quỳnh Trăn bình thường rất chú ý đến cách ăn mặc trong ký túc xá, tự quấn mình rất kín mít, vì trên chân cô có hai vết sẹo, là do năm năm tuổi bị nước sôi đổ vào bỏng phải.
"Ái chà, cậu nói gì đi chứ, nếu không ngột ngạt quá."
"Yên tâm đi, hôm nay tôi không lôi kéo cậu tán gẫu về Giang Triệt đâu."
Tô Sở vừa nói vừa dang rộng hai chân, con búp bê rơi xuống, đáp lên bụng nhỏ của cô. Trên giường cô có hai ba con búp bê loại này, nghe nói là mang từ Cảng Thành và nước ngoài về, ở nhà còn nhiều hơn.
Diệp Quỳnh Trăn không có hứng thú với những thứ này.
"Cái gì?" Diệp Quỳnh Trăn hoàn hồn hỏi.
Tô Sở ngồi dậy nói: "Vừa rồi tôi nói với cậu đấy, giống như loại người như Trương Bảo Hữu, cậu đối với anh ta vẫn nên trực tiếp một chút thì tốt hơn... trực tiếp nói cho anh ta biết, anh ta không có cửa đâu, mát đâu ở đấy đi."
Diệp Quỳnh Trăn nhíu mày, không lên tiếng, Trương Bảo Hữu quả thực là một nỗi phiền phức, nghĩ đến liền phiền, nhưng lại phải đối mặt hàng ngày.
"Tôi biết, cậu là cảm thấy bây giờ là đồng nghiệp, trực tiếp từ chối anh ta, sợ sau này chung sống lại rắc rối..." Tô Sở đôi môi đỏ mọng khép mở linh hoạt nói, "Thực ra cậu nghĩ thế là sai rồi, loại người như anh ta ấy, cậu mà cứ thực sự làm anh ta thấy có hy vọng, anh ta sẽ nghĩ cậu là của anh ta, quay đầu lại sẽ được đằng chân lân đằng đầu, đến lúc đó cậu muốn nói rõ ràng với anh ta cũng khó, không chừng còn thẹn quá hóa giận, tìm cậu gây phiền phức đấy."
Lời của Tô Sở, thực ra Diệp Quỳnh Trăn đã nghe lọt tai, cũng đã suy nghĩ, cảm thấy đạo lý rất đúng, nhưng tính cách của cô từ trước đến nay chưa bao giờ là người có thể dễ dàng nói ra suy nghĩ trong lòng.
"Cho cậu xem tờ báo này", Diệp Quỳnh Trăn chuyển đề tài, ném tờ báo trong tay qua, nói, "Cậu xem chuyện phiếu đăng ký mua cổ phiếu trên đó đi, cậu nói xem đó là thật à?"
Tô Sở lướt nhìn nhanh hai cái, nói: "Ôi chao, gã này xui xẻo thật đấy... người còn lại kia thì, chó ngáp phải ruồi, kiếm đậm rồi, hai mươi vạn a..."
Hai mươi vạn, một con số mà ngay cả Tô Sở cũng phải thốt lên mấy tiếng.
"Đúng vậy", Diệp Quỳnh Trăn nằm đó, hai mắt nhìn trần nhà, cười khổ nói, "Những chuyện như vậy đối với một số người sao mà dễ dàng thế, mà đối với những người khác, lại xa vời đến vậy... xem mô tả, cậu ta chắc chỉ tầm tuổi mình thôi."
Đêm hôm đó, Diệp Quỳnh Trăn nằm mơ toàn là tiền, rất nhiều tiền, giấc mơ không cụ thể, vì cô chưa từng nhìn thấy nhiều tiền như vậy, sau đó là visa Mỹ... một cuốn sổ nhỏ tinh xảo.
---❊ ❖ ❊---
Sáng thứ Bảy hôm sau có tiết, Diệp Quỳnh Trăn vẫn phải đi học. Chỉ có điều bây giờ Giang Triệt đã không còn ngồi cạnh cô nữa, cũng không ngồi phía sau.
Tiết đầu tiên, thầy Chu lên lớp là một người đàn ông hơn bốn mươi tuổi, dáng người trung bình. Áo len trên người đã hơi cũ, áo sơ mi nhìn một cái là biết chỉ là cổ áo giả, tức là chỉ có phần cổ, dùng để mặc phối đồ.
Đàn ông thời đại này hầu hết đều sẽ có một hai chiếc cổ áo giả, nhưng cổ áo của thầy Chu đã biến dạng không đứng form được nữa.
Giang Triệt đối với vị thầy Chu này vẫn còn giữ lại một chút ký ức, ấn tượng là một người mang đậm khí chất văn nhân, nghe nói là sinh viên đại học năm đó, vì lý lịch không tốt lắm mới đến trường trung cấp, sau đó, liền bị lãng quên ở đây.
Ném một tờ báo lên bục giảng, thầy Chu lắc đầu thở dài một tiếng, nói: "Chủ nghĩa sùng bái tiền bạc, chủ nghĩa sùng bái tiền bạc trần trụi, loạn hết rồi... các em phải cảnh giác đấy."
Thầy quay người viết chữ lên bảng, "tạch", viên phấn gãy.
Thầy Chu cứng người ở đó một lát, dứt khoát vứt bỏ nửa viên phấn trong tay, không viết tiếp nữa, quay đầu lại vừa như nói với sinh viên, lại vừa như đang lẩm bẩm một mình:
"Nhà máy quốc doanh không phát nổi lương, một giáo viên trung cấp, khổ cực mười mấy năm, còn không kiếm bằng vài tờ phiếu đăng ký cổ phiếu của người ta, vận may một ngày... sắp loạn rồi."
Những lời này thực ra không dễ nói lung tung, sinh viên không dám tiếp lời.
"Nghe nói nhà thầy Chu khó khăn lắm, nhà máy nơi vợ thầy làm việc ngừng hoạt động, đã ở nhà hơn một tháng rồi, hình như nói là sắp bị cho thôi việc, đang chạy vạy nhờ vả khắp nơi đấy."
Một cậu bạn thạo tin bên cạnh nói một câu.
"Còn có người nói quê vợ thầy có nghề làm bánh nướng, muốn đi bán rong, thầy Chu chê mất mặt không đồng ý, sư mẫu liền nói thầy Chu muốn bỏ đói bà ấy và con. Hai vợ chồng tối hôm qua đánh nhau một trận, cả khu ký túc xá giáo viên đều bị đánh động đấy, các cậu nhìn cổ thầy Chu xem... vết cào thấy không?"
Suốt cả tiết học, sinh viên đều nhỏ giọng thì thầm bên dưới, tiết học của chính thầy Chu cũng không dạy tốt.
Tiết thứ hai, chuông vào lớp đã vang lên gần mười phút, giáo viên vẫn chưa tới.
Cuối cùng, có một cán sự từ phòng giáo vụ tới, đứng ngoài cửa thông báo:
"Thầy Triệu hôm qua đã làm thủ tục dừng lương giữ chức đi Thâm Quyến rồi, tiết học tạm thời chưa điều chỉnh xong, mọi người tự học đi."
Cán sự vừa đi, sinh viên đã xôn xao cả lên, cả phòng học toàn là "xuống biển", "xuống biển", "xuống biển", thông tin liên quan cũng ngày càng nhiều.
Hóa ra thầy Triệu đã là người thứ tư rồi, trước đó còn có hai người làm thủ tục dừng lương giữ chức, còn một người nữa, vì bên kia đã liên hệ xong công ty không đợi được, nộp đơn xin từ chức, đi thẳng luôn.
Trịnh Hân Phong vỗ vỗ Giang Triệt nói: "Mẹ kiếp... chúng ta còn về quê dạy học nữa không?"