Rất nhiều người tham gia salon, đóng quân tại Thịnh Hải để chơi cổ phiếu, thường ngày đều ăn ở tại khách sạn Vương Cung. Những người này không sợ đắt đỏ, nên có thể tưởng tượng ra salon cung cấp trà nước miễn phí này thực ra là một phương thức kinh doanh tốt đến nhường nào.
Ngoài ra, lợi nhuận của bản thân salon cũng không hề nhỏ, rất nhiều phí môi giới, phí thông tin mà người ngoài đều không thể nào biết được.
Nói sâu thêm một tầng nữa, bản thân những thông tin đó, thực chất chính là tài sản lớn nhất.
Trong cái thời đại mà máy tính còn chưa bắt đầu phổ cập và kết nối mạng này, việc lấy được thông tin kịp thời là một chuyện vô cùng khó khăn.
Mà thị trường cổ phiếu thì, lại luôn luôn biến hóa trong chớp mắt, ngay cả Giang Triệt, một người biết trước tương lai, cũng chỉ giới hạn ở việc biết phiếu nhận mua là một cơ hội làm giàu nhanh chóng mà thôi, chỉ có thế, còn về chi tiết cụ thể và con số... thì hoàn toàn không rõ.
Đây chính là lý do lớn nhất khiến Giang Triệt không dám rời khỏi Thịnh Hải để về nhà ăn Tết. Một khi quay về cái huyện nhỏ đó, cậu ta sẽ biến thành một kẻ điếc.
Cậu cũng muốn ở lại khách sạn Vương Cung để đảm bảo tin tức kịp thời, nhưng một nơi như vậy rõ ràng là thứ mà Giang Triệt hiện tại không thể ở nổi, cái nhà trọ 20 đồng tối nay đã là một sự "xa xỉ" hiếm có rồi.
Trên đường phố đêm khuya, ánh đèn hiu hắt.
Thời đại này đêm ở Thịnh Hải còn chưa nhộn nhịp, cửa hàng phần lớn đều đóng cửa trước bữa tối, bởi vì trong số đó có một phần rất lớn là cửa hàng quốc doanh hoặc cửa hàng tập thể.
Lúc này, những nhân viên bán hàng ngồi sau quầy đan len, mặt mày lạnh tanh, lười cả việc tiếp khách cũng không hề biết rằng, chính trong năm nay, sự thay đổi sẽ ập đến bất ngờ.
Mãi mới mua được chút đồ ăn vặt lót dạ, Giang Triệt đi bộ trong màn đêm trở về nhà trọ.
Gấp chiếc áo khoác đựng phiếu nhận mua lại làm gối kê sau đầu, trong căn phòng tối om, cậu vô thức mở trừng mắt...
Người ta vẫn nói hoảng như cách thế (thoáng cái đã cách một kiếp), lần này thực sự là cách một kiếp rồi.
Tôi đã trở về, đứng tại ngã rẽ của một thời đại đầy biến động, sóng trào cuồn cuộn... Tạm biệt năm xưa. Hôm nay, bắt đầu ván bài.
---❊ ❖ ❊---
Sáng sớm hôm sau, Giang Triệt tìm một nhà trọ 5 đồng khác, vò lại quần áo bẩn rồi treo lên, ra cửa đã là chín giờ.
Chính vào thời điểm này, trong salon ở khách sạn Vương Cung vậy mà còn nhộn nhịp hơn cả tối qua.
"Tiểu Triệt, chào buổi sáng." Tối qua đã tự giới thiệu ngắn gọn với nhau, chủ nhân của salon là Chử Liên Y nhìn thấy Giang Triệt bước vào, mỉm cười chào một tiếng.
Cô đứng sau quầy, trang điểm tinh tế, mái tóc dài vấn thành búi, trông vô cùng tháo vát, gọn gàng.
Cô trông nom mọi thứ một cách nhẹ nhàng và đầy tinh thần.
Cô có thể nhớ tên của từng vị khách, sẽ chào hỏi những tay đầu cơ trông có vẻ nghèo nàn nhất, nhiệt tình mà không mất chừng mực, cũng có thể dễ dàng ứng phó với vài gã mới đến không biết điều.
Đây là một người phụ nữ vô cùng hiếm có đối với những năm đầu thập niên chín mươi, cô mang theo phong vị và hương vị của Thịnh Hải xưa cũ, nhưng lại hiện đại đến mức gần như đi trước cả năm 1992.
"Chị Chử chào buổi sáng, hôm nay đông người quá." Giang Triệt đứng ngoài quầy một lát, chỉ một lát thôi, Chử Liên Y rất bận, người biết điều thường sẽ không bắt chuyện quá nhiều.
"Đúng vậy, vì có tin tức mới ra rồi, em đi nghe xem sao."
"Vâng."
Giang Triệt tìm một chỗ, đứng ngoài đám đông đang bàn tán sôi nổi một lúc, nhanh chóng hiểu ra tại sao sáng sớm tinh mơ mà mọi người lại nhiệt huyết hừng hực, vội vã như vậy.
Dữ liệu đã công bố rồi, 2.08 triệu tờ, kết quả bán phiếu nhận mua là 2.08 triệu tờ, cách con số 10 triệu tờ ban đầu chỉ mới được một phần năm.
Tất cả mọi người ở đây đều hiểu điều này có ý nghĩa gì.
Giá của một bộ bảng trắng 100 số liền nhau đã bị hét lên 1 vạn 5 rồi, mà còn đang tiếp tục tăng.
"Chàng trai trẻ, thế nào, hàng của cậu có thể bán được rồi đấy nhỉ?" Một tay đầu cơ trung niên từng hỏi Giang Triệt vào tối qua đã chào hỏi, đứng dậy nói: "Hay là, chúng ta bàn chút về giá cả?"
Giang Triệt cười từ chối, cáo từ rời khỏi salon.
Phía sau có người hỏi: "Thằng nhóc vắt mũi chưa sạch đó có phiếu nhận mua à? Nhìn cũng đâu giống xuất thân từ nhà có tiền đâu nhỉ."
"Ừm, nhưng tôi đoán trên người nó có thể có trọn một bộ đấy. Mẹ kiếp, còn giữ bình tĩnh ghê, con nhà bình thường nghe thấy chữ "vạn" mà chưa chóng mặt ngã lăn ra à?!" Người trước đáp.
"Vậy đẩy giá cao thêm cho nó? Nghe giọng không phải người địa phương, nhìn bộ dạng không có người đi cùng, chắc nó cũng phải về quê ăn Tết chứ nhỉ?"
"Cao nữa? Hơi sợ đấy, một năm cũng chỉ có mười mấy con cổ phiếu, tôi không dám đẩy cao quá đâu, mấy ông chủ lớn các người đừng có cứ đẩy giá lên mãi, chừa cho người ta húp tí canh với."
Sau những tiếng cười, một đám người tiếp tục bàn tán xôn xao, bắt đầu thảo luận về mức giá trần của phiếu nhận mua, nhưng thực ra chẳng ai nói thật cả.
"Hôm nay vội vàng đi thế?" Chử Liên Y hỏi thăm khi Giang Triệt đi ngang qua quầy lúc ra cửa, sau đó nói: "Vội về nhà ăn Tết à? Nếu không thì nghe thêm chút nữa đi, tin tức và biến động hôm nay có lẽ sẽ khá nhiều đấy."
Giang Triệt vỗ vỗ bụng, cười nói: "Em đi kiếm tiền ăn ở Tết trước đã."
Nhìn bóng lưng cậu, ánh mắt Chử Liên Y sáng lên, vừa suy ngẫm vừa nhếch miệng cười ngọt ngào.
---❊ ❖ ❊---
Trên người chỉ còn lại hơn một trăm đồng, Giang Triệt lân la khắp thị trường, cố nài nỉ bán buôn được một ít lịch treo tường, tranh Tết, lịch ngày, còn có hai dây treo pháo trang trí đỏ rực.
Ngày hôm đó, cậu quay một vòng ở ngoại ô Thịnh Hải, tối quay về, số tiền một trăm hai mươi đồng trên người đã biến thành hai trăm ba mươi lăm đồng.
Đúng là tiền ăn Tết kiếm dễ thật!
Ngày hôm sau, âm lịch đã là 29, việc bán tranh Tết các loại thực ra đã đến hồi cuối, Giang Triệt ra khỏi cửa từ sớm, dùng giá thấp nhất quét sạch một đợt tranh Tết, lịch treo tường, lịch ngày và đồ trang trí năm mới.
Sau đó mua gói thuốc lá chờ xe tải ở lối ra thành phố.
Đưa thuốc cho tài xế, Giang Triệt lên xe, đi về phía một huyện nhỏ thuộc tỉnh Tô gần đó.
Ngày hôm sau, ngày 3 tháng 2 năm 1992, ngày 30 Tết âm lịch, Giang Triệt lại trở về Thịnh Hải.
Và nhanh chóng biến số tiền trong túi thành tám trăm bảy mươi mốt đồng tám hào.
Bởi vì chuyến về này, cậu còn mang theo từ huyện nhỏ đó một ít nấm khô rừng thu gom được từ nhà dân, chạy qua vài khu tập thể của các cơ quan là bán sạch.
Đúng là thời đại này, buôn bán, chỉ cần đi làm là sẽ có thu hoạch.
Mãi mới tìm được một nhà trọ kinh doanh dịp Tết gần khách sạn Vương Cung, đưa cho chủ quán ba đồng, tự nấu một bát mì trứng, bà chủ tốt bụng gắp thêm mấy món ăn thành một đĩa nhỏ mang qua, trông rất "thịnh soạn".
Đây chính là bữa cơm Tất niên đầu tiên của Giang Triệt sau khi sống lại. Ăn xong cái Tết này, Giang Triệt mười chín tuổi.
Sau bữa tối đi dạo trên con phố vắng người qua lại, nghe tiếng mời rượu vang vọng trong các ngõ nhỏ, tiếng tivi, tiếng pháo nổ bắt đầu vang lên, dậy mùi khói lửa.
Giang Triệt bấm máy liên tục mấy lần, điện thoại vẫn luôn bận.
Cũng chẳng còn cách nào khác, ở khu nhà mình, tính đi tính lại chỉ có đúng một cái điện thoại ở tiệm tạp hóa của thím Trương, không chỉ gọi phải thu tiền, mà ngay cả nhận cuộc gọi, bà ấy cũng phải thu một chút gọi là lấy lệ.
"Thím Trương, cháu là Giang Triệt đây, phiền thím gọi bố mẹ cháu giúp cháu ạ." Điện thoại cuối cùng cũng thông.
"Ôi chao, Triệt à, cháu đấy à, chậc, không phải thím nhiều chuyện đâu, cháu là đứa trẻ hiểu chuyện, lại biết học hành, cháu là người có tiền đồ nổi tiếng trong khu mình đấy, sao cháu lại hồ đồ thế hả?" Thím Trương hét lớn trong điện thoại, "Cháu nhìn xem giờ làm ra nông nỗi này, mọi người đều đang bàn tán, bố mẹ cháu... mất mặt lắm đấy, còn cả số tiền đó nữa, cũng bị cháu ném qua cửa sổ rồi phải không?"
Giang Triệt chưa kịp lên tiếng, đầu dây bên kia truyền đến một tràng âm thanh lộn xộn, một câu, "Nói linh tinh cái gì, nói linh tinh cái gì, chỉ được cái lắm mồm", là giọng của mẹ.
"Mẹ biết chắc chắn con sẽ gọi về, bố và mẹ đang ngồi chờ đây này." Mẹ Giang vui vẻ nói trong điện thoại: "Thế nào, bữa cơm Tất niên ăn ngon chứ?"
"Vâng, bữa tối ăn rồi ạ, lát nữa về ăn bữa cơm tất niên."
"Thế thì tốt, thế thì tốt, vậy mẹ yên tâm rồi... À đúng rồi, sáng mai nhớ ra ngoài mua ít quà, dù là ở nhờ nhà người ta thì cũng phải chúc Tết chứ, biết chưa? Không người ta lại chê con không biết điều. Đừng tiết kiệm tiền, chọn đồ tốt mà mua."
"Vâng, con biết rồi ạ." Giang Triệt đột nhiên thấy sống mũi hơi cay cay.
"Bố con bảo này", mẹ Giang nói, "Bố con đang giục mẹ đấy."
Bố Giang cầm máy.
"Bố."
"Ừ."
"Xin lỗi bố, con đã gây thêm phiền phức cho gia đình rồi."
"Nói nhảm gì đấy, không có chuyện đó, con cứ yên tâm, có bố ở đây rồi."
"Cái đó... thực ra, hai người đừng lo lắng, kể cả chuyện này, hay chuyện kinh doanh trong nhà, bố mẹ cứ đợi con quay về rồi tính sau nhé."
"Được, chúng ta không vội, việc trong nhà con đừng bận tâm, cứ lo cho mình học hành tốt rồi làm việc là được rồi." Bố Giang cười nói, "À đúng rồi, phong bao lì xì đã chuẩn bị xong cho con rồi, đợi con về rồi đưa nhé... đã hứa rồi đấy, sang năm con tự đi làm rồi là không có nữa đâu đấy."
"Vâng, sang năm con sẽ lì xì cho bố mẹ."
"Được được được, thế bố với mẹ đợi hưởng phúc đây." Bố Giang im lặng một lát, nói, "Điện thoại đường dài đắt lắm, cúp máy thôi."