Công thức của Đàm Duy An làm cho Tần Hoài và Trịnh Tư Nguyên chấn động, đồng thời cũng cưng cấp cho hai người họ một hướng đi vô cùng phong phú, thậm chí là tiến sát đến đáp án chính xác.
Tối hôm đó, Tần Hoài nghiên cứu công thức đến hơn 1 giờ sáng.
Cái giá phải trả chính là sáng hôm sau hắn dậy muộn.
Bình thường, Tần Hoài đáng lẽ phải đến Vân Trung Thực Đường trước 7 giờ 15 phút, kết quả hắn ngủ một giấc đến 7 giờ 30 phút mới tỉnh, vội vã chạy tới nơi thì đã là 7 giờ 47 phút.
Ngay cả Đàm Duy An cũng đã tới, mặc dù vừa thay đồ xong chuẩn bị nhào bột, nhưng tóm lại là đã đến.
Bùi Hành ở trong nhà ăn chờ đến mức mòn mỏi cả con mắt.
Để "cuốn" bẹp đám đồng nghiệp cũ ở Tri Vị Cư, tối hôm qua Bùi Hành đã nghiêm túc suy nghĩ cả đêm, cảm thấy xíu mại bình thường không đủ để đả động Tần Hoài, phải làm loại xíu mại khác bọt. Hắn lục lọi trong số ít ỏi công thức của mình, cuối cùng chốt đơn món Hàm Đản Hoàng Thiêu Mạch.
Bùi Hành biết Tần sư phụ mà hắn tôn kính gần đây đang nghiên cứu điểm tâm gạch cua, mặc dù lòng đỏ trứng muối chẳng có chút liên quan nào với gạch cua, nhưng trong nguyên liệu làm điểm tâm thì trứng muối chính là bản dupe hoàn hảo của gạch cua, làm tròn lên thì cũng coi như là họ hàng xa của gạch cua rồi.
Tần sư phụ chắc chắn sẽ thích ăn!
Bùi Hành tràn đầy tự tin với món Hàm Đản Hoàng Thiêu Mạch của hắn hôm nay.
Cho dù lúc đến bếp phát hiện đầu bếp Tri Vị Cư đã có mặt 5 người, Bùi Hành cũng không hề e sợ. Thích "cuốn” thì sao nào? Các người có phải là nhân viên chính thức của Vân Trưng Thực Đường không? Đã ký hợp đồng đóng bảo hiểm chưa?
Các người từng làm việc dưới trướng Tần sư phụ chưa? Từng chạy vặt chưa? Thái rau chưa? Từng pha trà chưa? Có biết Tần sư phụ thích ăn gì, thích buôn chuyện lúc nào, khi nào hay lười biếng, thích hóng drama gì không?
Đám ma mới các người cái gì cũng không biết, lấy gì ra đấu với tôi?
Bùi Hành canh thời gian Hàm Đản Hoàng Thiêu Mạch ra lò cực kỳ chuẩn, đúng 7 giờ 20 phút. Lúc đó Tần Hoài vừa đến Vân Trung Thực Đường thay đồ xong, bụng trống rỗng, chính là lúc đang muốn ăn chút điểm tâm lót dạ. Lúc này hắn chỉ cần dâng Hàm Đản Hoàng Thiêu Mạch lên, nhất định sẽ nổi bần bật giữa đám đông, để cho Tần sư phụ mà hắn tôn kính biết ai mới là nhân viên chu đáo nhất.
Thế rồi Bùi Hành tràn trề tự tin đợi từ 7 giờ 20 phút đến 7 giờ 47 phút, chờ đến mức hoài nghi nhân sinh luôn.
Thấy Tần Hoài tới, Bùi Hành suýt chút nữa rơi nước mắt, vội vàng bỏ xíu mại sống vào lồng hấp bắt đầu hấp.
Chỉ cần đợi thêm vài phút nữa thôi, Bùi Hành hắn lại là người tỏa sáng nhất trước mặt Tần sư phụ.
Bùi Hành nhìn Tần Hoài vội vã đi vào nhà ăn, lao như chớp vào phòng thay đồ, thay quần áo với tốc độ ánh sáng, rồi hớt hải chạy vào bếp.
"Ngại quá, ngại quá, tối qua xem công thức muộn quá nên hôm nay tôi dậy muộn." Tần Hoài vừa vào bếp đã xin lỗi Trịnh Tư Nguyên, "Anh ăn sáng chưa? Có muốn ăn Kê Thang Diện nữa không?"
"Ăn rồi." Trịnh Tư Nguyên đáp lời ít ý nhiều, "Hôm nay không ăn cũng không sao, Hoành Thánh để ở bên kia, cậu muốn ăn thì tự nấu nhé."
Đàm Duy An tò mò ghé sát lại: "Cậu nghiên cứu công thức nào thế? Giải Hoàng Thang Bao hay là Giải Hoàng Thiêu Mạch? Tôi thấy Giải Hoàng Thang Bao ăn ngon hơn chút, tôi thích ăn thang bao.”
"Đương nhiên ngon nhất chắc chắn vẫn phải là cơm trộn Giải Hoàng, trưa nay hai người nhất định phải thử xem, cơm trộn ngon hơn mì trộn nhiều. Thật đấy, tôi không lừa các cậu đâu. Các cậu cứ làm Giải Hoàng Tương theo công thức tôi đưa ấy, đem trộn cơm thì ngon bá cháy luôn."
Cách đó không xa, Tô Càn đã âm thầm bắt đầu thả Hoành Thánh vào nồi, bốc một nắm Hoành Thánh rồi hỏi Tần Hoài: "Tần sư phụ, xin hỏi anh muốn mấy cái Phao Phao Hoành Thánh và Trứu Sa Hoành Thánh ạ?"
"Mỗi loại 6 cái nhé, không thể ăn quá nhiều được, rong biển, tôm khô, hành lá cho hết vào luôn." Tần Hoài nói, nhìn về phía Tô Càn, thuận theo hướng của hắn nhìn thấy đám người Tri Vị Cư ở phía sau.
Ai nấy đều đang làm việc, trên mỗi bàn bếp đều đặt sẵn các món điểm tâm đã làm xong. Có món vừa nhìn là biết đã ra lò được một lúc, chẳng còn chút hơi nóng nào, lại có món rõ ràng là vừa mới ra lò, đúng lúc ăn ngon nhất.
Kim T¡ Thiêu Mạch của Cổ Lực rõ ràng là vừa mới ra lò.
Trước đây lúc còn ở Hoàng Kí, Tần Hoài rất thích ăn Kim Ti Thiêu Mạch do Cổ Lực làm vào buổi sáng, không vì lý do gì khác, chủ yếu là vì chỗ khác không có mà ăn.
Kim Ti Thiêu Mạch này của Cổ Lực là một trong những món điểm tâm tủ của Đàm đại sư lúc sinh thời, cũng coi như là bí phương độc môn. Mặc dù trình độ của hắn và Đàm Duy An đều chưa thể làm ra Kim Ti Thiêu Mạch đúng chuẩn như bí phương gốc, nhưng cũng không tệ, dùng làm bữa sáng là quá đủ rồi.
Từ lúc ngủ dậy đến giờ ngay cả một ngụm nước cũng chưa kịp uống, Tần Hoài bất giác đi về phía Cổ Lực, Cổ Lực thấy hắn tới liền vội vàng đưa bát đũa.
Kim Ti Thiêu Mạch vỏ mỏng nhân nhiều, nhìn trông vô cùng nhỏ nhắn tinh xảo, so với xíu mại bình thường thì không khác biệt lắm, chỉ là có thêm lớp vỏ trứng, nhưng chính lớp vỏ trứng thêm vào này lại khiến Tần Hoài cực kỳ thích.
Cổ Lực và Đàm Duy An đều từng nói với Tần Hoài, Kim T¡ Thiêu Mạch bọn họ làm kém xa Đàm đại sư. Biến những món điểm tâm thoạt nhìn có vẻ bình thường, đơn giản, quen thuộc trở nên có hương vị phi thường mới là phong thái của đại sư, rất rõ ràng hai người học trò bọn họ đều chưa nhận được chân truyền của sư phụ.
LVQ8371