"Tối mịt rồi ông còn ăn lắm thế làm gì? Ăn một bát cơm là đủ rồi, lát nữa ăn no quá lại đầy bụng đau dạ dày cho xem.”
Cho nên bà xã à, tình yêu rồi sẽ phai tàn đúng không?
Chờ Trương Chử dọn dẹp xong xuôi tàn cuộc của một bát rưỡi cơm, rửa bát và lau dọn bếp núc sạch sẽ, Tào Quế Hương và Tần Hoài liền thắt lại tạp dề, chui vào bếp làm việc.
Tào Quế Hương đun nước dùng, còn Tần Hoài thì thái củ cải.
Nồi nước dùng trong bếp đã được ninh từ hồi chiều. Tất cả những món chính do Tào Quế Hương nấu cần dùng đến nước dùng, thời gian ninh nước đều không dưới 16 tiếng đồng hồ. Với khoảng thời gian dài đằng đẵng như vậy, đương nhiên người đầu bếp không thể nào cứ túc trực mãi bên cạnh được.
Thực tế thì chỉ cần lúc bắt đầu ninh và ở khâu chốt hạ cuối cùng có người canh me, thời gian còn lại cứ thỉnh thoảng tạt qua ngó chừng một chút là sẽ chẳng có vấn đề gì xảy ra.
Giờ này nước dùng chưa cần phải canh lửa.
Thế nên Tào Quế Hương mang tiếng là đang nấu nước dùng, nhưng thực chất là đang giám sát Tần Hoài.
Thợ học việc Tiểu Tần có chút căng thẳng.
Học online và kèm cặp trực tiếp chắc chắn là hai trải nghiệm hoàn toàn khác biệt. Dạy online, Tào Quế Hương chỉ thỉnh thoảng gài bẫy bắt lỗi, chứ dạy trực tiếp mà có vấn đề, bà sẽ xắn tay áo lên nắn gân hắn thật.
Dạo trước lúc Tần Hoài luyện cách cầm dao ở nhà Tào Quế Hương, chỉ cần tay bà khẽ động, hắn sẽ theo bản năng dừng lại ngay lập tức, ngoan ngoãn chờ bà đến bẻ tay mình, riết rồi tạo thành ký ức cơ bắp luôn.
Thợ học việc Tiểu Tần dồn toàn tâm toàn ý vào việc thái củ cải.
So với lần thái củ cải trước ở nhà Tào Quế Hương, đao công của Tần Hoài đã có sự tiến bộ vô cùng rõ rệt.
Người ta hay bảo đi từ 1 đến 100 thì dễ, chứ từ 0 lên 1 mới khó, nhưng Tần Hoài thấy cái nào cũng khó như lên trời. Hắn đã lết được từ 0 lên 1 rồi, hiện tại đang chật vật bò từ 1 lên 10.
Trương Chử lén lút đứng ngoài hóng hớt. Thực ra ông cũng chẳng hiểu mô tê gì đâu, nhưng điều đó chẳng hề cản trở việc ông tự tin lẩm bẩm bình luận: "Tiểu Tần giờ thái củ cải cũng ra gì phết đấy, trông rất ra dáng. Lát củ cải ra lát củ cải, sợi củ cải ra sợi củ cải."
"Hay là mình làm thêm cho thằng bé mấy cái thớt nữa nhỉ?"
Thợ học việc Tiểu Tần vừa dồn hết tâm trí thái củ cải, vừa lấm lét dùng khóe mắt để ý xem Tào sư phụ có thình lình lao tới bẻ tay mình cái rắc hay không.
Nhưng Tào sư phụ không làm thế.
Tào sư phụ đang bận giả vờ giả vịt nấu nước dùng rồi.
Trong lúc vô thức, hết củ cải này đến củ cải khác bị thái vụn. Cái sọt lớn lồng bao tải dùng để đựng sợi củ cải đã đầy ắp, Trương Chử liền kéo sọt ra ngoài rồi xách một cái sọt mới tinh vào.
Tần Hoài ngày càng thả lỏng, động tác thái củ cải cũng theo đó mà nhanh thoăn thoắt.
Nói sao nhỉ, thực ra đây là lần đầu tiên Tần Hoài tập trung cao độ để thái củ cải đến thế.
Hồi trước lúc luyện tập ở nhà Tào Quế Hương, vì cầm dao sai bét nhè nên Tần Hoài phải phân tán sự chú ý sang bà, bởi lẽ chỉ cần bà nhúc nhích một cái là hắn tự khắc biết mình lại làm sai rồi.
Mấy ngày đầu tiên, thậm chí Tần Hoài còn có cảm giác mình chẳng biết cầm dao là gì nữa. Phản ứng đầu tiên mỗi ngày khi cầm dao lên là cứ phải loay hoay điều chỉnh tư thế mãi, thấy cầm thế này không ưng, thế kia cũng không ổn, nói chung là hễ tay chạm vào dao là lại thấy gượng gạo.
Trong tình cảnh đó, áp lực của việc luyện đao công lớn đến nhường nào cũng đủ hiểu.
May mà Tào Quế Hương không phải kiểu sư phụ nghiêm khắc hay la mắng. Cho dù Tần Hoài có phạm bao nhiêu lỗi cơ bản đi chăng nữa, một lỗi cứ lặp đi lặp lại mãi, thậm chí giây trước vừa được uốn nắn xong giây sau lại ngựa quen đường cũ, bà cũng chăng hề cau mày hay tỏ vẻ khó chịu. Bà chỉ nhanh tay nắn lại cho hắn, xong xuôi đâu đấy rồi mới nhẹ nhàng chỉ bảo hắn phải làm thế nào cho đúng.
Khoảng thời gian Tần Hoài thái củ cải ở nhà Tào Quế Hương khi đó, mới thực sự là quá trình xây dựng nền móng vững chắc.
Sau này học online, sư phụ không ở cạnh để trực tiếp nắn tay, Tần Hoài cũng không thể hoàn toàn tập trung. Bởi vì Tào sư phụ thích buôn chuyện bát quái, lại còn hay gài bẫy, nên lúc nói chuyện phiếm hắn cũng phải cẩn thận, vừa phải chú ý nội dung bát quái, vừa phải chú ý không được hóng hớt quá đà.
Điều này trực tiếp dẫn đến việc Tần Hoài rất ít khi có cơ hội toàn tâm toàn ý vùi đầu vào việc thái rau như thế. Hắn chỉ đơn thuần là thái rau, không cần lo tư thế cầm dao không chuẩn sẽ bị sư phụ bên cạnh uốn nắn, không cần thấp thỏm chuyện mắc đi mắc lại một lỗi khiến sư phụ thất vọng, cũng không đến mức quá thả lỏng vừa buôn dưa lê vừa thái rau, thoải mái nhẹ nhàng y như đi làm hằng ngày vậy.
Hắn chỉ đang thái rau.
Một việc thái rau vô cùng đơn thuần.
Tần Hoài cầm dao, lưỡi dao xắt thoăn thoắt, tốc độ ngày càng nhanh, động tác chuẩn xác, dứt khoát, vang lên tiếng thái rau đều đặn.
Trong bếp vô cùng yên tĩnh, nồi nước dùng chưa sôi, tiếng ầm ầm của máy hút mùi lúc này nghe cũng không quá rõ.
Tào Quế Hương không nói gì, không lên tiếng, ngay cả nhịp thở cũng cố gắng kìm nén đến mức khó mà nhận ra, bà lẳng lặng nhìn Tần Hoài thái củ cải, rồi lại đưa củ cải cho hắn.
Đống củ cải này buổi chiều Trương Chử đã rửa sạch sẽ, tất cả đều chất trong bếp, chỗ nào nhét không vừa thì để tạm trong phòng chứa đồ.
Để Tần Hoài có thể thoải mái thái củ cải, Trương Chử đã mua luôn một lần đủ lượng cho hai ngày.
LVQ8371