“Tư duy chứ sao, pha trộn nhân bánh là dựa vào tư duy.” Tang Lương hào hứng bừng bừng nói, “Nguyên liệu nấu ăn luôn có sự thay đổi, đối mặt với các nguyên liệu ở những trạng thái khác nhau thì phải có cách xử lý khác nhau.”
"Tôi xem cậu ấy làm Tứ Hỉ Thang Đoàn hai ngày, cách pha trộn nhân của cậu ấy luôn được điều chỉnh tùy theo trạng thái của nguyên liệu. Sư phụ tôi cũng bảo rồi, Tần Hoài tuyệt đối có một chiếc lưỡi cực kỳ nhạy bén, chiếc lưỡi đó có thể giúp cậu ấy nhanh chóng tìm được cảm giác. Nhưng đó cũng chỉ là tìm được cảm giác thôi, còn tư duy là thiên phú bẩm sinh, có người phải dựa vào luyện tập mới có tư duy, có người sinh ra đã có sẵn tư duy rồi, Tần Hoài chính là loại người thứ hai."
Tang Lương càng nói càng hưng phấn: "Cậu cũng biết đấy, đao công của tôi rất tốt, nhưng ẩm thực Hoài Dương của chúng tôi ngoài việc coi trọng đao công thì càng chú trọng đến nêm nếm gia vị hơn, khả năng nêm nếm của tôi vẫn luôn không theo kịp đao công."
"Sư phụ bảo tôi nêm nếm không có tư duy, tôi không tìm được cái cảm giác đó. Trước đây tôi vẫn luôn không hiểu cái cảm giác mà ông ấy nói rốt cuộc là tư duy gì, làm sao có thể dựa vào cảm giác để tìm được. Cho đến lần trước, sau khi tôi nhìn thấy Tần Hoài pha trộn nhân bánh ở thành phố A, tôi đột nhiên hiểu ra cái cảm giác đó là gì. Tần Hoài có cái cảm giác đó, cậu ấy luôn dựa vào cảm giác đó để tìm ra tư duy, cậu hiểu cái cảm giác mà tôi đang nói không?"
Đàm Duy An: Vãi chưởng, nghe quen thế.
"Không hiểu." Đàm Duy An vô cùng thành thật đáp, TNêm nếm gia vị mà cũng cần tư duy à.”
Tang Lương: "... Cậu còn phải luyện nhiều."
"Cho nên, cậu rất sẵn lòng tới đúng không?"
"Đương nhiên!" Hai mắt Tang Lương sáng rực lên, "Bây giờ tôi gọi điện thoại nói với sư phụ luôn, chắc chắn sư phụ tôi sẽ đồng ý."
"Tần Hoài nói cậu ấy có thể hỗ trợ giải quyết chỗ ở đúng không? Vậy thì quá tiện rồi, nếu sư phụ tôi đồng ý thì tôi sẽ đặt vé ngày mai, trước tối mai tôi nhất định sẽ có mặt!"
Đàm Duy An ngây ngốc cúp điện thoại.
Không hiểu sao, hắn đột nhiên cảm thấy người hiểu Tần Hoài nhất trên thế giới này đã xuất hiện rồi.
Vãi chưởng, thì ra Tần Hoài vẫn luôn hỏi "cậu có hiểu cái cảm giác đó không", "có tìm được cái cảm giác đó chưa" không phải là do cậu ấy không biết diễn đạt nên nói bừa, mà là thực sự có cảm giác.
Rốt cuộc là cái cảm giác gì vậy hả? Sao các người ai cũng hiểu thế.
Trong chuyện mua vé máy bay này, Tang Lương chắc chắn là phái hành động tuyệt đối.
Trưa ngày hôm sau hắn đã có mặt ở Vân Trung Thực Đường.
Thậm chí hắn còn kéo thẳng vali đến Vân Trung Thực Đường, bởi vì Trần Huệ Hồng không ngờ hắn lại tới sớm như vậy, máy lọc không khí trong căn hộ định giao cho hắn vẫn chưa làm sạch xong.
Lúc Tang Lương đến, Tần Hoài vẫn còn đang cắt củ cải.
Bởi vì tối qua lúc Đàm Duy An trả lời tin nhắn thì Tần Hoài đã ngủ mất rồi, nên hắn chưa kịp thông báo trong nhóm làm việc chuyện hôm nay sẽ có học sinh trao đổi mới đến nhà ăn. Tần Hoài chỉ nói sơ qua với Hoàng Tịch lúc mới đến quán vào buổi sáng, do đó phần lớn nhân viên của Vân Trung Thực Đường đều không biết Tang Lương là ai, hôm nay đến đây, mà đến để làm gì.
Mà Tang Lương không cần bàn cãi chính là một tên cực kỳ thân thiện, dễ làm quen.
Chỉ thấy hắn kéo vali, cách một lớp kính trong suốt chào hỏi Tần Hoài, ló đầu vào bếp hỏi Đàm Duy An phòng thay đồ ở đâu, có đồng phục cho hắn không, rồi kéo luôn vali vào phòng thay đồ thay quần áo, sau đó lao thắng vào bếp đứng xem Tần Hoài cắt củ cải.
Một loạt hành động diễn ra mượt mà trơn tru, người không biết lại tưởng hắn là nhân viên chính thức của Vân Trung Thực Đường, chỉ là dạo trước đi công tác không có ở nhà ăn, vì quá đam mê công việc nên vừa xuống máy bay đã chạy ngay về đi làm.
Bùi Hành ngớ người luôn.
Cũng mang nửa mác "con ông cháu cha", hắn chỉ cần liếc mắt một cái là nhìn ra ngay Tang Lương cũng là con ông cháu cha xuất thân trường lớp chính quy giống như mình.
"Đây lại là ai nữa? Tri Vị Cư còn có con ông cháu cha nào mới tới mà đỉnh hơn cả Đàm Duy An sao? Lại còn trực tiếp nhảy dù xuống nữa chứ!" Bùi Hành lầm bầm thì thầm với Lý Hoa, nếu như cái giọng thì thầm của hắn không the thé lên như vậy, thì trông cảm xúc của hắn có lẽ đã không biến động mạnh đến thế.
"Không biết." Lý Hoa lắc đầu, tỏ vẻ đến thiếu gia như Bùi Hành cậu còn không biết, thì một sinh viên mới tốt nghiệp xuất thân học đồ bình thường như tôi sao mà biết được, "Chúng ta cứ làm tốt công việc của mình là được rồi."
Bùi Hành tức muốn cắn nát bấy cả răng, hậm hực nói: "Cậu đương nhiên là không sao rồi, trong đám học đồ Tri Vị Cư mới tới có ai đụng hàng mà giỏi hơn cậu đâu."
"Món tôi sở trường lại giống hệt Tô Càn, sáng nay Tần sư phụ còn không thèm ăn xíu mại tôi làm nữa chứ!"
Lý Hoa: "... Tại sao cậu cứ nhất quyết phải làm xíu mại cơ chứ?"
Lý Hoa chỉ thiếu điều viết thẳng lên mặt câu "cậu thật sự nghĩ xíu mại của cậu có cửa so với Kim Ti Thiêu Mạch của Cổ Lực sao" mà thôi.
"Trong các món ăn sáng thì tôi làm xíu mại tốt nhất mà." Bùi Hành nói.
Lý Hoa bất đắc dĩ lắc đầu thở dài, nể tình Bùi Hành đã làm đồng nghiệp với mình mấy tháng, hơn nữa tính tình cũng không tệ, lại không thể "cuốn" lại mình, suy nghĩ cũng khá đơn thuần dễ dụ, nên đành lên tiếng nhắc nhở với tư cách bạn bè: "Cậu không thể nghĩ như vậy được, cậu không thể xem mình sở trường món gì, mà phải xem Tần sư phụ thích ăn món gì."
LVQ8371